Không biết từ lúc nào Ash đã thiếp đi. Cơn mệt mỏi rã rời sau một ngày dài vật lộn để sinh tồn đã kéo cậu chìm vào một giấc ngủ nặng trĩu như đá, say như chết. Cậu ngủ mặc cho không gian trong hang động vẫn còn đặc quánh mùi máu tanh nồng của con báo dính trên người, mặc cho nền đá lạnh lẽo đang âm thầm rút đi hơi ấm ít ỏi từ cơ thể. Giấc ngủ là một sự xa xỉ, và lúc này, nó là một sự đầu hàng vô điều kiện của Ash.
"Grừ... grừ..."
Một thanh âm khẽ khàng, đứt quãng và nặng nhọc phát ra từ phía cửa hang, đủ để giật Ash ra khỏi tầng sâu mê man. Cậu bật dậy như một con thú bị đánh động, trái tim trong lồng ngực đột ngột đập loạn xạ như trống trận. Cây giáo tự chế, đã nằm gọn trong bàn tay chai sạn. Bóng đêm bên ngoài đã đặc quánh, nuốt chửng mọi thứ, chỉ để lại một vệt trăng bạc yếu ớt rạch qua kẽ đá, một ánh sáng lạnh lẽo và mong manh không đủ để xua đi nỗi sợ.
'Lại nữa rồi sao?' Cậu nghiến răng, cơ hàm siết chặt.
'Bọn chúng thực sự không có ý định để cho mình yên à?'
Kể từ khi bị ruồng bỏ và lưu lạc đến vùng đất hoang vu này, mỗi đêm đều là một cuộc chiến. Những con thú săn mồi, bị hấp dẫn bởi mùi của lửa và con người, không ngừng rình rập quanh nơi trú ẩn tạm bợ của cậu. Đã hai lần cậu phải chiến đấu đến đổ máu để giữ lại mạng sống và cái hang đá nhỏ bé này.
Nín thở, Ash rón rén di chuyển về phía cửa hang, từng bước chân nhẹ đến mức gần như không tạo ra tiếng động trên nền đá. Cậu ép mình vào vách hang lạnh lẽo, nheo mắt nhìn qua khe hở. Không phải gấu, cũng chẳng phải báo. Một bóng đen to lớn đang nằm sõng soài, chặn ngay lối ra vào. Hình dáng đó... trông khá quen thuộc.
"Sói?" Cậu thì thầm, cổ họng khô khốc.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Sói đi săn theo bầy. Nếu có một con ở đây, những con khác chắc chắn đang ẩn nấp đâu đó trong bóng tối, chờ đợi thời cơ. Theo bản năng, Ash giương cây giáo lên, mũi giáo bằng sắt gỉ chĩa thẳng về phía trước, sẵn sàng cho một cuộc tử chiến.
Nhưng con vật không hề có dấu hiệu tấn công. Nó chỉ nằm đó, cơ thể co giật theo từng nhịp thở hổn hển, đứt quãng. Thỉnh thoảng, nó lại phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt, một âm thanh thảm thương và tuyệt vọng, hoàn toàn khác với tiếng gầm gừ hung hãn của kẻ săn mồi.
'Nó... bị thương sao?' Sự cảnh giác trong Ash từ từ được thay thế bằng một nỗi tò mò đầy cẩn trọng.
Cậu liều mình bước ra ngoài. Dưới ánh trăng bạc, cảnh tượng hiện ra rõ ràng hơn, và nó khiến cậu sững sờ. Đó là một con sói cái với bộ lông màu xám bạc tuyệt đẹp, thứ màu sắc như được dệt nên từ chính ánh trăng. Và đặc biệt, phần bụng nó phình to một cách bất thường. Máu tươi vẫn còn rỉ ra từ vô số vết cắn trên thân mình, một chân sau thì bị gãy gập, trông thật thảm hại.
"Mẹ kiếp..." Ash buột miệng chửi thề, giọng nói lạc đi.
"Mày... mày đang mang thai phải không?"
Như nghe thấy tiếng cậu, con sói khó nhọc mở mắt. Đôi mắt màu vàng hổ phách của nó không hề ánh lên vẻ hung dữ thường thấy, mà chỉ tràn ngập sự mệt mỏi, kiệt quệ đến cùng cực. Và trong đáy mắt ấy, Ash dường như thấy một điều gì đó khác, một điều gì đó giống như... sự cầu xin.
'Đừng có mềm lòng! Nó là thú hoang, là kẻ săn mồi. Nó có thể xé xác mày bất cứ lúc nào! Giết nó đi, trước khi nó hoặc bầy của nó giết mày!'
Nhưng Ash không tài nào dời mắt khỏi cái bụng phình to của con sói, nơi những sinh mệnh bé bỏng đang cựa quậy. Nhìn những vết thương khủng khiếp kia, những vết cắn sâu ở cổ, những vết cào chằng chịt ở sườn, cậu có thể đoán được nó đã phải trải qua một cuộc chiến tàn khốc, rất có thể là bị chính đồng loại của mình tấn công và trục xuất khỏi bầy. Một con sói cái mang thai, bị thương nặng, đơn độc giữa đêm hoang. Nó cũng là một kẻ bị ruồng bỏ.
Hình ảnh con sói nhòe đi trong mắt Ash. Cậu bất chợt thấy lại chính mình của những ngày tháng bị giam cầm, nằm liệt giường, cũng đơn độc, cũng tuyệt vọng hệt như vậy. Cậu biết quá rõ cái cảm giác bị cả thế giới quay lưng, cái cảm giác khi cái chết còn dễ chịu hơn sự cô độc.
"Haizzz..." Cậu thở dài một hơi não nề, buông thõng cây giáo xuống.
"Tao đúng là một thằng ngu mà." Có lẽ sự ngu ngốc và lòng trắc ẩn là hai thứ duy nhất cậu còn lại.
Ash quay vào hang, xé một mảnh da báo, tiến đến bên dòng suối và nhúng miếng da xuống. Cậu thận trọng đến gần con sói. Nó gầm gừ một tiếng yếu ớt khi cảm nhận có kẻ lạ tiếp cận, nhưng cơ thể đã quá kiệt quệ để có thể phản kháng.
"Yên nào, tao sẽ không làm hại mày đâu."
Ash thì thầm, giọng cậu trầm xuống, cố gắng truyền đi sự an tâm. Bàn tay run run nhẹ nhàng lau đi vết máu và bùn đất trên người con sói. Nó rùng mình khi nước lạnh chạm vào vết thương hở, nhưng nó vẫn ngoan ngoãn nằm im, đôi mắt vàng không rời khỏi cậu.
Sau khi lau rửa vết thương, Ash quay vào lấy một miếng thịt báo, thứ quý giá nhất cậu có lúc này, và đặt trước mũi con sói. Nó khịt khịt ngửi, rồi chậm rãi ngoạm lấy, nhai một cách khó nhọc nhưng đầy vẻ biết ơn.
'Nuôi một con sói mang thai... Mình điên thật rồi.' Ash tự giễu trong đầu. Nhưng khi nhìn sinh vật tội nghiệp đang cố nuốt từng miếng thịt để duy trì sự sống, cậu biết mình không thể đuổi nó đi. Đuổi nó đi đồng nghĩa với việc đẩy nó và cả đàn con trong bụng vào chỗ chết.
"Thôi được rồi." Cậu quyết định, như đang nói với con sói, cũng như nói với chính mình.
"Mày có thể ở lại đây. Nhưng cấm được cắn tao đấy!"
Cậu dùng hết sức bình sinh, khó nhọc kéo con vật nặng gần 40kg vào một góc khuất trong hang. Cậu trải tấm da báo còn lại xuống làm ổ, rồi đặt con sói lên. Dường như cảm nhận được sự ấm áp và an toàn, nó thở phào một tiếng rồi cuộn tròn người lại.
Ash ngồi bên đống lửa đã gần tàn, lặng lẽ quan sát người bạn mới. Dưới ánh lửa bập bùng, trông nó không còn đáng sợ nữa, chỉ là một sinh vật đang đấu tranh để sinh tồn, giống như cậu.
"Mày cần một cái tên." Ash lẩm bẩm.
"Luna nhé? Vì mày đã đến trong một đêm trăng."
Con sói, Luna, khẽ mở mắt nhìn cậu rồi lại nhắm lại, như một sự chấp thuận. Đêm đó, Ash gần như không ngủ. Cậu liên tục tỉnh giấc bởi những tiếng rên rỉ đau đớn của Luna. Cậu lại lấy nước cho nó uống, vụng về vuốt ve bộ lông của nó, cố gắng truyền đi một chút an ủi. Một giao ước không lời đã được hình thành dưới ánh trăng, giữa hai kẻ bị ruồng bỏ.
—o0o—
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi vào hang, mang theo hơi sương ẩm ướt của núi rừng, Ash choàng tỉnh. Cậu bắt gặp đôi mắt vàng của Luna đang nhìn mình chằm chằm. Vẻ kiệt sức đêm qua đã vơi đi phần nào, thay vào đó là sự cảnh giác cố hữu của loài hoang dã, nhưng không còn sự thù địch.
"Chào buổi sáng." Ash ngáp dài.
"Mày thấy khá hơn chưa?"
Luna khẽ vẫy đuôi rồi cố gượng dậy, nhưng cái chân sau bị thương đã ngăn cản nó làm việc đó. Luna kêu ẳng lên một tiếng đau đớn.
"Khoan, đừng cử động nhiều."
Ash vội vàng giữ nó lại, kiểm tra vết thương. May mắn là xương không gãy hẳn, chỉ bị bong gân và dập rất nặng. Cậu dùng những mảnh vải rách còn lại từ chiếc áo cũ của mình, nẹp tạm cái chân cho nó. Công việc đơn giản, nhưng đó là tất cả những gì cậu có thể làm.
"Giờ thì ăn sáng thôi." Cậu chia cho Luna phần lớn thịt báo còn sót lại. Nhìn Luna ăn ngấu nghiến, rồi lại nhìn cái bụng căng tròn của nó, Ash biết rằng mình không thể ngồi yên.
'Phải kiếm thêm thức ăn. Nuôi một con sói mang thai không phải chuyện đùa.' Trách nhiệm này nặng hơn cậu tưởng.
"Tao đi săn đây. Sẽ về sớm thôi." cậu nói với Luna.
"Nằm im ở đây nhé."
Con sói nghiêng đầu nhìn cậu như đã hiểu, rồi ngoan ngoãn nằm xuống.
Khu rừng buổi sáng là một thế giới hoàn toàn khác. Sương mù giăng mắc như những dải lụa trắng, không khí trong lành và mát rượi. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rả rích, một bản giao hưởng của sự sống.
Nhưng với Ash, mọi thứ điều thật bình thường. Cậu lần theo những dấu chân nhỏ quanh đó để tìm động vật. Cậu cúi rạp người, đôi mắt tập trung quét qua thảm lá. Kia rồi. Những viên phân thỏ nhỏ, còn mới, nằm cạnh một bụi cây có những ngọn cỏ bị gặm dở. Một dấu chân mờ mờ in trên lớp đất ẩm. Ash nín thở, siết chặt cây giáo, cơ thể di chuyển nhẹ nhàng, uyển chuyển như một con báo rình mồi.
Cậu sớm phát hiện ra mục tiêu đầu tiên: một con thỏ xám đang cảnh giác gặm một cái rễ cây. Ash từ từ nâng cây giáo lên, tính toán khoảng cách. Tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực. Cậu dồn sức vào cánh tay, nhưng chính sự vội vàng đã tạo cơ hội tẩu thoát cho con thỏ. Cậu giẫm phải một cành khô.
Rắc!
Âm thanh khô khốc, giòn tan vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng của buổi sáng. Con thỏ giật nảy mình, đôi tai vểnh lên, rồi trong một cái chớp mắt, nó biến mất vào bụi rậm như một vệt xám. Ash đứng sững, buông một tiếng chửi thầm trong vô vọng, sự thất vọng đè nặng lồng ngực.
Không nản lòng, cậu tiếp tục tìm kiếm. Lần này, cậu kiên nhẫn hơn. Cậu phát hiện một con khác đang ẩn mình dưới một gốc cây dương xỉ. Cậu tiếp cận từ phía ngược gió, mỗi bước chân đều được tính toán cẩn thận. Khoảng cách đã đủ gần. Cậu vung tay, phóng cây giáo đi. Nhưng ngọn giáo chỉ sượt qua lớp lông, cắm phập vào thân cây mục phía sau. Lại một lần nữa, con mồi chạy thoát.
Đến gần trưa, khi mặt trời đã lên cao và sương đã tan hết, cậu mới tìm thấy con thứ ba. Một con thỏ béo mập, có lẽ quá tự tin vào tốc độ của mình, nên vẫn đang mải mê đào đất. Lần này, Ash không còn vội. Cậu hít một hơi thật sâu, để cho cả khu rừng như tĩnh lại. Thế giới của cậu thu hẹp lại chỉ còn ba điểm: đôi mắt cậu, mũi giáo, và sinh vật nhỏ bé trước mặt. Cậu cảm nhận được sức nặng của cây giáo trong tay, sự căng cứng của cơ bắp. Cậu lao đi.
Ngọn giáo bay đi trong im lặng, một đường thẳng hoàn hảo. Một tiếng thịch trầm đục vang lên. Con thỏ giật nảy lên một cách co giật rồi đổ vật xuống, thân mình run rẩy vài lần cuối cùng rồi nằm im.
Ash từ từ tiến lại, trái tim vẫn còn đập nhanh. Cậu quỳ xuống bên cạnh sinh vật nhỏ bé. Máu tươi bắt đầu thấm ra, nhuộm đỏ một mảng lông trắng muốt ở ngực. Đôi mắt đen của nó vẫn mở to, nhưng đã vô hồn. Cậu nhặt con vật vẫn còn ấm nóng lên.
"Xin lỗi" Cậu lẩm bẩm, giọng khàn đi.
"Nhưng tao và gia đình mới của tao cần mày để sống."
Cậu rút ngọn giáo ra, dùng dây leo buộc chặt con thỏ vào thắt lưng. Vội vàng mang thức ăn về nhà.
—o0o—
Thế nhưng, khi Ash mang theo chiến lợi phẩm và một ít quả dại về đến hang, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt cậu. Luna đang nằm co quắp, toàn thân run lên bần bật. Dưới đuôi nó, một vũng máu đang loang ra, mỗi lúc một lớn hơn.
"Chết tiệt! Mày sắp đẻ rồi à!" Ash hoảng hốt, quẳng vội con thỏ, lao đến bên cạnh Luna. Cậu quỳ xuống, nhìn vào đôi mắt vàng hoe đầy đau đớn và sợ hãi của nó.
"Đừng lo, Luna. Có tao ở đây rồi!" Cậu nói, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, dù trái tim đang đập như muốn vỡ tung.
"Mọi chuyện sẽ ổn thôi."
Luna gầm lên một tiếng, cơ thể nó co thắt dữ dội. Ash hoàn toàn không biết phải làm gì, cậu chỉ là một đứa trẻ, không có kinh nghiệm như một bà đỡ. Cậu cảm thấy một sự bất lực khủng khiếp. Nhưng rồi, nhìn vào đôi mắt cầu cứu của Luna, một sự quyết tâm mãnh liệt trỗi dậy.
'Không, không thể để nó một mình. Mình phải giúp nó!' Cậu nhanh chóng dọn dẹp lại ổ, trải thêm một lớp lá cây khô cho ấm, giúp nó có một không gian sạch sẽ nhất có thể.
"Cố lên nào Luna! Mày làm được mà!"
Cậu nắm lấy chân trước của nó, cảm nhận từng cơn co giật lan truyền khắp cơ thể. Thời gian trôi đi nặng nề như chì. Mỗi tiếng rên rỉ của Luna như một nhát dao cứa vào lòng Ash.
Cuối cùng, sau một cơn co thắt tưởng chừng như dài vô tận, một tiếng kêu "e e" yếu ớt vang lên. Một cái đầu nhỏ xíu, ươn ướt đã ló ra.
"Một đứa! Mày làm được rồi, Luna!" Ash reo lên, một cảm giác vỡ òa, vui sướng và xúc động dâng trào.
Cậu như đang được chứng kiến một phép màu, một sự khai sinh ngay trước mắt. Chẳng bao lâu sau, chú sói con đầu tiên trượt ra hoàn toàn, nằm run rẩy bên cạnh mẹ. Luna thở hổn hển, liếm láp cho đứa con bé bỏng của mình với ánh mắt tràn ngập yêu thương.
Nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu, những cơn co thắt lại tiếp tục, thậm chí còn dữ dội hơn. Bụng Luna vẫn còn rất to. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Lần lượt, chú sói con thứ hai, rồi thứ ba chào đời trong sự kiệt sức của Luna và nỗi lo lắng đến nghẹt thở của Ash.
Khi mọi thứ kết thúc, Luna nằm vật ra thở, nhưng đôi mắt nó đã sáng lên rạng rỡ. Ba chú sói con nhỏ xíu, lông còn ướt, đang rúc vào lòng mẹ, tìm kiếm hơi ấm và nguồn sữa.
"Chúng thật đáng yêu!" Ash thốt lên, cảm giác hạnh phúc thuần khiết lấp đầy lồng ngực.
Luna quay sang nhìn cậu, đôi mắt vàng của nó lấp lánh một sự tin tưởng và biết ơn không lời. Khoảnh khắc ấy, Ash biết rằng mình không còn cô độc nữa. Cậu đã có một gia đình, một gia đình kỳ lạ nhưng vô cùng ấm áp. CẬU CÓ MỘT BẦY ĐÀN.
Niềm vui qua đi, thực tại khắc nghiệt ập đến. Ash sực nhớ ra con thỏ vẫn còn nằm ngoài cửa hang. Cậu phải xử lý nó ngay lập tức.
—o0o—
Ash lôi con thỏ đã chết cứng ra bờ suối, cái xác nhỏ bé vẫn còn vương chút hơi ấm. Cậu ngồi xổm xuống, thanh sắt cùn mài vội trên đá nằm lóng ngóng trong lòng bàn tay ướt mồ hôi. Cậu biết về lý thuyết phải làm gì. Những hình ảnh từ những cuốn sách cũ kỹ chợt lóe lên trong đầu, nhưng thực tế lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Tay cậu run rẩy khi áp lưỡi sắt vào lớp lông bụng mềm mại. Thay vì một đường rạch gọn ghẽ, lưỡi sắt trượt đi, xé toạc một đường xấu xí, nham nhở. Thịt hồng bên dưới bị phạm vào, rách nát.
"Chết tiệt!" Ash rít lên qua kẽ răng, sự bực tức với chính sự vụng về của mình dâng lên.
Công đoạn lột da còn phức tạm gấp bội. Khi mà lớp da dính chặt vào thớ thịt bằng những màng mỡ nhờn dính. Cậu phải dùng cả mười đầu ngón tay, vừa kéo vừa bóc tách, cố gắng tìm một điểm tựa. Máu và mỡ khiến tay cậu trơn tuột, và tiếng da thịt bị xé rách một cách ẩm ướt khiến sống lưng cậu lạnh toát.
Nhưng điều tồi tệ nhất vẫn còn ở phía trước. Khi cậu rạch một đường ngang bụng, một khối nội tạng ấm nóng, sẫm màu đột ngột trào ra, mang theo một mùi tanh nồng nặc, gây lợm giọng. Mùi của máu tươi hòa quyện với mùi ngai ngái của cỏ cây trong dạ dày con vật. Một cơn co thắt dâng lên từ dạ dày Ash, vị chua của mật trào lên tận cổ họng. Cậu vội quay mặt đi, nôn khan.
'Không được.' Cậu tự nhủ, cố nén lại cảm giác ghê tởm.
Cậu quay lại, nghiến răng chịu đựng, bàn tay giờ đây cử động một cách máy móc, dứt khoát hơn. Cậu gạt bỏ những thứ không ăn được, giữ lại gan và tim, rồi cẩn thận rửa sạch phần thịt còn lại dưới dòng nước suối lạnh buốt.
Cuối cùng, sau một cuộc chiến với chính bản thân, thứ cậu có được là một đống thịt vụn vặt, lem luốc, chẳng hề giống với những gì người ta bày bán ở chợ. Nhưng tất nhiên là nó vẫn ăn được.
Cậu xé nhỏ những miếng thịt nát nhất, đặt chúng lên một phiến lá sạch rồi cẩn thận mang vào hang, đặt trước mặt Luna. Con sói mẹ ngước nhìn cậu, đôi mắt vàng ánh lên vẻ biết ơn, rồi nó từ từ ăn từng miếng một. Ash thở phào, mệt mỏi ngồi bệt xuống đất.
'Ăn đi rồi có đủ sữa cho lũ nhỏ.’
Nhường gần như toàn bộ con thỏ cho gia đình sói, cái bụng của Ash bắt đầu sôi lên phản đối. Cậu đành ăn tạm những quả chanh dại. Ngồi bên bờ suối, nhai những quả dại, Ash nhìn ra thung lũng, tâm trí miên man.
'Không thể ở mãi trong cái hang này được.' Cậu nghĩ. Cái hang ẩm thấp, tối tăm và không an toàn.
'Mình cần một ngôi nhà, một ngôi nhà bằng gỗ.'
Ý nghĩ đó vừa lóe lên đã trở thành một quyết tâm mãnh liệt. Cậu khảo sát xung quanh và tìm thấy một khoảng đất bằng phẳng gần bờ suối, một địa điểm lý tưởng để đặt ngôi nhà của cậu.
'Nhà gỗ... nhưng làm thế nào để chặt cây?'
Cây giáo tự chế chắc chắn không thể làm được việc đó. Cậu cần một cái rìu. Tiếc thay là không có sắt, cậu đành phải làm rìu đá.
Sau một hồi tìm kiếm, Ash chọn được một tảng đá dẹt có một cạnh khá sắc, rồi dùng dây leo buộc chặt nó vào một cành cây cứng. Cái rìu trông thô sơ đến thảm hại, nhưng đó là tất cả những gì cậu có.
"Cốp!" Tiếng đá va vào gỗ vang lên một cách nặng nề. Chỉ một mảnh vỏ cây nhỏ bị bật ra. Ash nghiến răng, nhưng không còn cách nào khác.
Cậu tiếp tục chặt, hết nhát này đến nhát khác. "Cốp! Cốp! Cốp!" Mỗi một cú vung rìu lại khiến cánh tay cậu đau nhức, và mồ hôi túa ra như tắm. Đá không sắc bằng kim loại, phải dùng sức rất nhiều.
Sau gần hai tiếng đồng hồ vật lộn, cái cây nhỏ đầu tiên mới chịu đổ xuống. Ash ngã vật ra đất, thở hổn hển, cơ thể rã rời.
'Mới một cây mà đã thế này. Xây một căn nhà cần ít nhất vài chục cây... Chắc mình chết trước khi làm xong mất.' Một thoáng nản lòng xâm chiếm tâm trí cậu.
Nhưng rồi, hình ảnh Luna và ba chú sói con đang say ngủ trong hang lại hiện lên. Một nguồn động lực mạnh mẽ lại trỗi dậy. Cậu đứng dậy, lau mồ hôi, và tiếp tục công việc của mình.
Đến khi bóng chiều ngả dài, Ash đã có được hai thân cây trơ trụi. Cậu lại tiếp tục công việc mệt mỏi là lăn chúng về khu đất đã chọn.
Khi quay về hang, toàn thân đau nhức, cậu thấy Luna đang cho con bú. Lũ sói con dường như đã lớn hơn một chút, đôi mắt đã bắt đầu mở ti hí.
"Tao về rồi." Ash nói, giọng khản đi vì mệt.
"Hôm nay đã bắt đầu làm nhà cho chúng ta rồi. Nhưng... nó khó thật đấy."
Luna ngước nhìn cậu, khẽ kêu ư ử như một lời an ủi. Ash mỉm cười, vuốt ve đầu nó.
"Mai sẽ lại tiếp tục. Dù có khó đến đâu, tao cũng nhất định phải làm xong."
Chaporia
Bình Luận (0)