Thứ đầu tiên tôi cảm nhận được là mùi cỏ dại và hương đất ẩm.
Sau đó là cảm giác ấm áp của ánh nắng mặt trời trên da mình. Tôi chậm rãi mở mắt, có chút nheo lại vì ánh sáng. Bầu trời xanh ngắt, trong veo đến lạ thường hiện ra trước mắt.
Đây là đâu...?
Tôi chống tay, từ từ ngồi dậy. Cơ thể chuyển động một cách nhẹ nhàng. Không có sự chóng mặt quen thuộc. Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình, xòe ra rồi nắm chặt lại.
Đây là tay của mình sao?
Nó rắn chắc, mạnh mẽ, ẩn chứa một sức sống căng tràn, hoàn toàn không phải đôi tay gầy gò, xanh xao của tôi trước đây. Không còn run rẩy nữa. Tôi đưa tay lên sờ khắp người, cảm nhận từng thớ cơ bắp săn chắc dưới lớp vải thô. Tôi đứng bật dậy, một động tác nhẹ nhàng đến không ngờ.
Ha... hahaha!
Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Lâu lắm rồi, lâu lắm rồi mới có cảm giác này. Tôi nhảy tại chỗ vài cái, vung vẩy tay chân như một đứa trẻ. Nguồn năng lượng dồi dào đang chảy trong cơ thể này thật sự quá tuyệt vời.
Sau một hồi phấn khích, tôi mới bắt đầu để ý đến trang phục của mình. Một chiếc áo tay dài và một chiếc quần rộng rãi bằng vải thô màu nâu đất. Tôi kéo nhẹ vạt áo, chất liệu hơi ráp nhưng có vẻ rất bền chắc. Trông y hệt bộ đồ cho người mới chơi trong mấy game nhập vai. Thậm chí còn không có cả vũ khí tân thủ nữa.
Nhìn xuống chân. May mắn là tôi không đi chân đất. Một đôi ủng da cổ ngắn, trông khá cũ nhưng đế giày vẫn còn rất tốt. Ít ra thì đôi ủng này cũng xịn. Đi bộ trong rừng mà chân trần thì đúng là thảm họa.
Tôi lục lọi khắp người, vỗ vào túi quần - mà thật ra là không có túi - sờ dọc chiếc thắt lưng chỉ là một sợi dây thừng đơn giản. Hoàn toàn trống không.
Thật sự là hai bàn tay trắng luôn... Bắt đầu ở độ khó "Địa Ngục" à? Cũng thú vị đấy.
Thôi được rồi. Không có công cụ thì cơ thể này chính là công cụ duy nhất. Phải thử xem nó tốt đến mức nào đã. Nghĩ vậy, tôi vào tư thế hít đất.
Một... hai... ba... Trời ạ, nhẹ quá!
Với cơ thể cũ, ba cái đã là giới hạn rồi. Nhưng bây giờ... Mười... hai mươi... ba mươi... Tôi cứ tiếp tục như vậy cho đến khi cơ bắp bắt đầu nóng rực lên và hơi thở trở nên dồn dập. Tôi cố thêm vài cái nữa rồi nằm vật ra cỏ, ngửa mặt lên trời, thở hổn hển.
Mệt, nhưng mà đã quá. Cái cảm giác được sống này... Cảm ơn Ngài, Thượng Đế, dù Ngài có hơi keo kiệt.
Tôi nằm nghỉ một lúc lâu để tận hưởng. Sau khi nhịp thở đã ổn định lại, tôi mới ngồi dậy. Được rồi, không thể cứ nằm đây mãi. Phải xem mình đang ở cái xó xỉnh nào đã.
Việc đầu tiên cần làm là đánh dấu vị trí xuất phát. Tôi đi nhặt vài hòn đá, xếp chúng thành một chồng nhỏ dễ thấy ngay giữa bãi cỏ. Tạm thời thế này chắc là không lạc được.
Xong xuôi, tôi nhìn vào bức tường cây xanh rì trước mặt, hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu cất bước.
Ngay khi bước chân đầu tiên vào dưới tán lá, tôi có cảm giác như bước qua một ngưỡng cửa vô hình. Không khí mát lạnh hẳn đi, và sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối bao trùm.
Tôi quyết định dành ra khoảng mười lăm phút để thực hiện một cuộc khảo sát nhỏ. Cứ đi bộ lòng vòng thế này thì đến bao giờ mới có kết quả... Phải rồi, leo lên cao xem sao. Tầm nhìn từ trên cao sẽ tốt hơn nhiều.
Nghĩ là làm, tôi tìm kiếm một cái cây thích hợp. Một cây sồi cổ thụ, cao vượt trội so với những cây khác và có nhiều cành to khỏe, đã lọt vào mắt tôi. Tôi bắt đầu leo. Cơ thể này thật sự rất tuyệt. Leo trèo dễ như ăn kẹo.
Chẳng mấy chốc, tôi đã vượt qua được tầng lá dày đặc. Tôi tìm một nhánh cây to và chắc chắn, ngồi xuống đó và nhìn ra xa.
Và rồi, tôi chết lặng.
Một biển rừng. Một đại dương xanh lục của cây cối, nhấp nhô theo những ngọn đồi, trải dài bất tận theo tất cả các hướng.
Rừng... chỉ có rừng!
Tôi nhìn khắp nơi, cố tìm một con sông hay hồ nước. Tiếc thay là chả có gì cả.
Mồ... Chết tiệt thật chứ.
Kịch bản này đúng là hoàn hảo đến mức trớ trêu. Một cơ thể khỏe mạnh, một khu rừng nguyên sinh bạt ngàn, và... không có một giọt nước.
Tôi trượt xuống khỏi thân cây, cảm giác hưng phấn ban nãy đã bay biến sạch. Thực tế phũ phàng vả vào mặt tôi một cú đau điếng. Một cơ thể dù khỏe mạnh đến đâu cũng không thể tồn tại mà không có nước, nhất là sau khi tôi vừa vắt kiệt sức nó với màn hít đất ban nãy.
Bình tĩnh nào... phải bình tĩnh. Hoảng loạn lúc này chỉ có con đường chết. Tôi ép mình hít thở thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang rối như tơ vò.
Được rồi, kế hoạch là gì đây?
Tôi không thể đi lang thang vô định được. Phương án tốt nhất là đi xuống. Nước luôn chảy về chỗ trũng, đi men theo sườn đồi xuống dưới thung lũng có thể sẽ tìm thấy một con suối hay một vũng nước đọng. Thứ hai, phải để ý những dấu hiệu của động vật. Nơi nào có sự sống, nơi đó ắt có nguồn nước.
Tôi vừa dứt dòng suy nghĩ thì một cơn gió bất chợt thổi qua, mang theo hơi ẩm lành lạnh và làm xào xạc cả biển lá trên đầu. Bầu trời xanh ngắt lúc nãy giờ đã bắt đầu có vài gợn mây xám kéo đến từ phía chân trời.
Mưa?
Phải rồi! Có khả năng trời sẽ mưa!
Cơ hội đây rồi! Tôi nhìn xuống đôi bàn tay trắng của mình. Không được rồi, nếu mưa thật thì lấy gì mà đựng? Tôi không thể chỉ ngửa miệng lên trời mà uống cho no được. Phải tìm thứ gì đó làm vật chứa.
Tôi bắt đầu nhìn quanh một cách khẩn trương. Lá cây! Xung quanh đây không thiếu lá cây, nhưng hầu hết chúng đều quá nhỏ và mỏng manh. Tôi chạy vội vài bước, mắt đảo liên tục tìm kiếm. Kia rồi! Phía xa kia có một bụi cây với những tán lá to bản, xanh đậm, trông dày và cứng cáp hơn hẳn.
Tôi lao đến, ngắt thử một chiếc lá. Nó rộng bằng hai bàn tay tôi chắp lại, mặt lá hơi lõm xuống như một cái đĩa nông. Hoàn hảo! Tôi vội vã ngắt thêm vài chiếc nữa, cố gắng không làm chúng bị rách.
Lộp độp...
Một giọt nước vừa rơi xuống mu bàn tay tôi. Rồi giọt thứ hai, thứ ba...
Tôi ngẩng mặt lên trời. Những hạt mưa đầu tiên đã bắt đầu rơi, xuyên qua tầng lá cây dày đặc.
"Đến rồi... Cuối cùng cũng đến rồi!"
Tôi vội vàng dùng mấy chiếc lá to bản vừa tìm được, cố gắng xếp chúng lại với nhau, hy vọng có thể giữ được càng nhiều nước càng tốt.
Cơn mưa bắt đầu nặng hạt hơn. Áo quần tôi nhanh chóng thấm đẫm nước nhưng tôi không quan tâm. Tôi bật cười sung sướng, tiếng cười hòa vào tiếng mưa mỗi lúc một lớn.
Giữa màn mưa trắng xóa, một hình thù kỳ lạ ở phía xa thu hút sự chú ý của tôi. Nó trông như... một cây nấm? Không, phải là một cây nấm khổng lồ, to như một cái lều nhỏ với tán nấm màu đỏ rực có những đốm trắng.
Không nghĩ ngợi nhiều, tôi ôm khư khư mớ lá cây của mình, chạy về phía cây nấm. Tán nấm dày và rộng đã che chắn gần như toàn bộ cơn mưa. Ngồi thụp xuống dưới gốc nấm, tôi cảm thấy an toàn một cách lạ thường.
Tôi nhìn mấy chiếc lá trên tay, nước mưa đã đọng lại thành một vũng nhỏ trong veo.
Đây là sự sống.
Sự biết ơn trào dâng trong lòng, mãnh liệt hơn bao giờ hết. Tôi từ từ đặt những chiếc lá xuống mặt đất khô ráo, quỳ hai gối xuống, hai tay chắp lại và cúi đầu.
"Cảm ơn Ngài... cảm ơn Thượng Đế."
Tôi ngồi đó, dưới tán nấm khổng lồ, lặng lẽ ngắm nhìn thành quả đầu tiên của mình. Vũng nước mưa trong vắt, nằm gọn trong mấy chiếc lá, phản chiếu ánh sáng mờ ảo của bầu trời xám xịt. Nó không nhiều, chỉ đủ để uống trong một, hai ngày nếu tiết kiệm, nhưng nó là hy vọng.
Sự an toàn tạm thời khiến bộ não thực dụng của tôi hoạt động trở lại. Đống lá này quá mỏng manh. Một cử động mạnh hay một cơn gió cũng có thể hất đổ tất cả. Tôi cần một giải pháp tốt hơn, hoặc ít nhất là gia cố nó.
Tôi bắt đầu lùng sục quanh gốc nấm. May mắn là ở đây khá khô ráo, tôi tìm được vài cành cây khô nhỏ và mấy sợi dây leo mảnh nhưng dẻo dai. Tôi tỉ mẩn dùng chúng để tạo một cái khung thô sơ, giống như một cái rổ cạn, rồi cẩn thận đặt những chiếc lá chứa nước vào trong. Trông vẫn tạm bợ, nhưng ít nhất giờ đây tôi có thể di chuyển nó mà không quá lo sợ.
Làm xong việc, một cơn mệt mỏi rã rời ập đến. Cả cơ thể và tinh thần tôi đều đã bị vắt kiệt trong. Tôi tựa lưng vào thân nấm mát lạnh, tiếng mưa rơi đều đều ngoài kia bỗng trở thành một bài ru hoàn hảo. Mí mắt tôi nặng trĩu... chỉ nghỉ một chút thôi... một chút thôi...
Và rồi tôi thiếp đi.
—o0o—
Tôi giật mình tỉnh giấc khi một tia nắng ấm áp chiếu thẳng vào mặt.
Tôi không biết mình đã thiếp đi bao lâu, nhưng có vẻ chỉ khoảng 1 tiếng đồng hồ. Xung quanh đã yên tĩnh trở lại. Tiếng mưa đã tạnh, thay vào đó là tiếng nước nhỏ giọt lách tách từ trên tán lá và tiếng chim hót líu lo ở đâu đó xa xa.
Tôi ngồi bật dậy, nhìn ra ngoài. Bầu trời đã quang đãng hoàn toàn, trong xanh như được gột rửa. Những đám mây trắng lững lờ trôi, và ánh nắng vàng ươm xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên thảm rừng ẩm ướt. Không khí trong lành mang theo mùi của đất ẩm, của lá cây và của sự sống tươi mới. Khung cảnh đẹp đến nao lòng.
Ánh mắt tôi vội tìm về phía "cái rổ" đựng nước của mình. Nó vẫn còn nguyên vẹn. Lượng nước mưa quý giá đầy ấp bên trong.Tôi bất giác mỉm cười, một nụ cười thật sự nhẹ nhõm.
Tôi đã làm được. Tôi đã vượt qua được thử thách đầu tiên. Thứ nước này không chỉ để giải khát, nó còn là minh chứng rằng tôi có thể tồn tại ở nơi này.
Cảm giác thành tựu và hy vọng đang dâng lên trong lòng...
Grào... ọ ọt...
Một âm thanh rất không hợp hoàn cảnh vang lên, kéo tôi về với thực tại. Tôi nhìn xuống cái bụng đang biểu tình dữ dội của mình. Cơn đói, sau khi bị cơn khát và sự mệt mỏi tạm thời lấn át, giờ đã quay trở lại với sức mạnh gấp bội.
Được rồi. Nước đã có. Việc tiếp theo: Tìm thứ gì đó để lấp đầy cái bụng này.
Chaporia
Bình Luận (0)