Legacy/Chapter 4: Chapter 4:
20px

Tại nhà của Leonard, khi Misha đã rời đi, cả Leonard và Dogant vẫn ở đó, đều không nói chuyện, giữ một thái độ thờ ơ, Dogant thì nằm sofa chơi game trên điện thoại, Leonard thì đang suy tư gì đó với những lá bài trên tay. Bầu không khí im ắng dần trở nên lúng túng và ngột ngạt, trong một không gian mà không ai nói chuyện luôn cần một ai đó mở ra chủ đề câu chuyện mới.

Dogant thở dài, cậu là người phá vỡ bầu không khí im lặng này, dù vẫn tiếp tục chơi game trên điện thoại nhưng giọng nói truyền đến tai Leonard không hề có vẻ đùa cợt, khuôn mặt cậu không còn nụ cười, chỉ từ tốn nhấn nhá từng chữ như một câu hỏi vu vơ thường nhật.

“Nè Leonard, tôi không phải là đang trách móc hay gì nhưng mà… sao cậu lại nhờ Blue lôi kéo Misha đến tham gia một đơn vị Esper vậy, điều đó thực sự ổn chứ?”

Leonard giật mình, tỏ vẻ có chút bất ngờ, dừng lại động tác xáo bài trên tay nhìn về phía Dogant. Tầm nhìn của cậu chỉ có thể thấy được một nửa khuôn mặt của Dogant, phần còn lại chìm trong bóng tối, Dogant hôm nay trông không như mọi ngày, là một người vô tư và luôn cười đùa, cứ như thể đây là một khuôn mặt khác của cậu ta. Nhìn thấy thái độ này, dường như Leonard đã mất hứng thú với những lá bài, vừa bắt đầu dọn những lá bài vào hộp, vừa đáp lời Dogant. 

“Hmm, cậu biết rồi à, tôi cứ tưởng mình giấu kĩ lắm chứ. Đúng vậy, là tôi làm.” 

“Không dễ đoán lắm, tôi chỉ “vô tình” biết được thôi. Sau những gì chúng ta trải qua vào “hôm ấy” thì tôi biết chắc chắn cậu sẽ làm gì đó với Misha, bởi vì cậu là “kiêu ngạo”, kẻ luôn cho mình quyền kiểm soát người khác, đúng không?”

Dogant bắt đầu bỏ chiếc điện thoại trên tay qua một bên, cậu chỉnh dáng ngồi thẳng người tựa lưng vào sofa, ánh mắt sáng rực nhìn trực diện vào Leonard.

Leonard cuối cùng cũng nhìn thấy cả khuôn mặt cậu ta. Dogant vốn có dáng người cao to vạm vỡ, nụ cười trên môi khiến mọi người có thiện cảm, vô ý thức bỏ qua điều ấy mà bị tính cách hòa đồng kéo đi sự chú ý. Nhưng vào lúc này, khuôn mặt đầy góc cạnh đang nghiêm túc và thân thể vạm vỡ kết hợp tạo ra một hình tượng uy hiếp mạnh mẽ, cánh tay lực lưỡng như có thể hạ gục một người chỉ với vài đòn, khí chất tỏa ra giống như thủ lĩnh của bọn bất lương.

Leonard không hề nao núng trước uy thế của Dogant, cậu ta châm chọc nói:

“Nể Misha thật đấy, kẻ giữ đại tội “lười biếng” như cậu mà cũng đi nghe ngóng thông tin, chủ động hỏi tôi để làm rõ vấn đề, thông thường ngoài nấu ăn, chơi game và làm đồ thủ công thì mọi chuyện như thế này với các thành viên khác cậu đều mặc kệ, cậu lo lắng cho cậu ta đến mức nào vậy?”

“Im đi! “Kiêu ngạo!”.” - Dogant không muốn nghe những lời nói nhảm

“Hmm, nói trúng tim đen rồi chứ gì? Nhưng cậu không cần lo lắng đâu, tôi có kế hoạch của mình, dù là trường hợp tệ nhất cũng không có vấn đề gì nghiêm trọng, tất cả đều trong giám sát của tôi.”

Dogant ngồi dậy từ chiếc sofa, cất điện thoại vào túi, ánh mắt màu hổ phách sắc bén của cậu nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh lam sâu thẳm như biển cả của Leonard.

Leonard đối mặt với ánh mắt của Dogant không hề dao động, chỉ bình tĩnh nói:

“Tôi là đội trưởng, Misha và cậu là thành viên, nhóm bảy người chúng ta là “thất tông tội”, kẻ vô giá trị thì không được phép ở lại, vì vậy tôi sẽ ép cậu ta tiến lên kể cả khi cậu ta không muốn, thời gian nửa năm đã là quá đủ, tôi không còn kiên nhẫn đợi cậu ta nữa, thời gian quý báu hơn vàng bạc, tôi sẽ không để cậu ta trở thành thất bại của tôi.”

Leonard nắm chặt bàn tay.

“Cậu biết chứ Dogant, chắc chắn cậu và chúng ta đều biết, Misha của hiện tại chỉ là cái xác không hồn từ khi ông nội của cậu ta qua đời. Là người cậu ta yêu quý nhất và “hôm ấy” khiến cậu ta như đánh mất thứ quý giá nhất, cũng như mất đi linh hồn mình. Tôi sẽ phải làm gì đó, nếu không thì cậu sẽ trở nên vô giá trị. Thân là thủ lĩnh tôi không thể mặc kệ.”

Leonard với khuôn mặt đầy vẻ hoài niệm nói:

“Lần đầu chúng ta gặp Misha là ở cuộc thi chạy 500m ở lớp sáu. Ba chúng ta là Leonard Bernstein, Dogant Dogcarya, Blue Varen vốn đang học tại trường đương nhiên là thống trị ba hạng đầu, điều bất ngờ là cậu ta đạt hạng tư. Đúng vậy, trong cuộc thi chạy ấy Misha chỉ kém chúng ta một chút, cậu ta đã vượt qua vô số kẻ sở hữu năng lực mạnh hơn.”

“Ai cũng biết là sở hữu năng lực càng mạnh sẽ khiến cơ thể càng tiến hoá vượt xa người thường, chúng ta đã chú ý đến cậu ấy, trong nhiều cuộc thi cậu ta luôn đạt hạng bốn, đôi khi còn vượt qua vài người trong chúng ta. Điều này thật khó tin vì năng lực chúng ta kế thừa từ gen của gia tộc khiến chúng ta ưu việt hơn người cùng lứa, ở một đẳng cấp khác, gần như vượt trội ở cùng lứa tuổi.”

Leonard nở nụ cười điên cuồng, khóe miệng kéo đến mang tai.

“Tôi đã điều tra và biết được sự thật, ông nội Misha - một vận động viên về hưu, đã bắt cậu ta luyện tập điên cuồng để đạt thành tích, lý do cậu ta mặc đồ kín là để che đi các vết sẹo.

Tất cả nỗ lực là vì ông nội cậu ta muốn chứng minh cậu ta không kém bất cứ ai, không thua Esper nào. Chúng ta đã kết bạn với cậu ta từ đó. Thật thú vị, thật hưng phấn! Ý chí đó! Tôi muốn nó! Dù cho khó khăn đến cỡ nào đều có thể hoàn thành huấn luyện, cứ như viên ngọc thô hoàn hảo, tôi sẽ mài dũa cậu ta đến tuyệt nhất!”

“Khắp 4 tỷ người trên hành tinh này, có bao nhiêu đứa trẻ vượt qua được huấn luyện điên cuồng như vậy chứ, cậu ta thật thú vị!”

“Nhưng như vậy vẫn chưa đủ, tôi kết bạn, tôi tài trợ, tôi huấn luyện cậu ta. Tôi biết, càng lớn tuổi sự chênh lệch giữa Esper mạnh và yếu càng rõ ràng. Tôi thường dùng năng lực chữa lành vô số sẹo cũ trong quá trình luyện tập cho cậu ta vì tôi chính là thủ lĩnh, những vết sẹo sẽ ảnh hưởng đến tiềm năng của cậu ta khi lớn lên. Cậu ta phải đuổi theo chúng ta, không được dừng lại, nên tôi giúp cậu ta kiên trì hơn, huấn luyện cậu ta điên cuồng, cậu ta chính là kiệt tác của tôi, tôi không thể để nó bị tầm thường trở lại.” 

Dogant lạnh lùng nói:

“Cậu vẫn không thay đổi nhỉ, luôn tự mình quyết định mọi thứ, đây là lý do các thành viên khác không muốn tiếp xúc nhiều với cậu. Tôi không quan tâm nếu sự kiêu ngạo của cậu muốn kiểm soát ai nhưng như vậy là đủ rồi, từ bỏ đi, Misha không cần phải bị tổn thương nữa, chúng ta rất mạnh, luôn có thể bảo vệ cậu ta. Đây là cơ hội để cậu ta trở về cuộc sống bình yên, cậu muốn cậu ta tham dự sự đấu tranh giữa các gia tộc à.”

“ Tốt nhất cậu nên ngậm miệng lại! Cậu không để ý đến cảm nhận của Misha à. Khiến cậu ta đối mặt với nỗi đau sẽ làm Misha mạnh mẽ hoặc sụp đổ, đó là thứ cậu muốn à?”

Ánh mắt Leonard đỏ bừng, hưng phấn lên tiếng:

“Cậu đang nói gì vậy, tôi là kẻ lãnh đạo, tôi biết được tiềm năng của đồng đội, nhiệm vụ của tôi là dẫn dắt họ cùng lên đỉnh cao. Tất cả đều là vì chính tôi, giá trị của họ do tôi quyết định.”

Dogant phản bác:

“Nói dối, đây không phải con người thật của cậu, cậu thật ra cũng có phần quan tâm ở trong đó chứ, nếu như cậu chỉ lợi dụng Misha thì tại sao cậu lại đầu tư cho cậu ấy đến vậy, tại sao phải đầu tư cho một kẻ tầm thường để sánh ngang Esper thay vì đầu tư cho một Esper có tiềm năng tốt sẵn. Điều đó thật vô lý.”

“Tôi có tính toán của mình, đó chỉ là một phần của kế hoạch.”

Dogant tiến đến trước mặt Leonard, chiều cao 190cm áp đảo hoàn toàn tên kiêu ngạo trước mắt chỉ cao 170cm. Leonard muốn nói chuyện với cậu ta chỉ có thể ngước nhìn. Dogant nhìn xuống Leonard tiếp tục tra hỏi:

“Vậy Misha sẽ gặp chuyện gì, với danh tiếng của Blue- bạn thân của Misha thì việc cậu ta phỏng vấn chỉ là quy trình cho có, chắc chắn được nhận. Thân là người của gia tộc lớn, bản thân cũng là thiên tài, khả năng kết giao của Blue cũng rất tốt, đây gần như là hiển nhiên, ai cũng sẽ tin tưởng uy tín của cậu ta.”

Leonard lắc đầu, âm thanh vẫn ung dung không lo, cứ như không hề để ý sự cảnh cáo của tên to con trước mặt:

“Không đâu, bởi vì người phỏng vấn cậu ta sẽ là người tàn nhẫn nhất, kẻ chắc chắn sẽ không nhân nhượng dù đó có là bất cứ ai, bài kiểm tra của cậu ta cũng sẽ cực khó. Nhưng cậu ta sẽ vượt qua nếu dốc hết sức, chỉ cần cậu ta giống như hồi xưa vậy, kẻ luôn vượt qua giới hạn bản thân, nếu không thì chấn thương hay mất mạng đều có thể xảy ra. Nếu như vậy thì nghĩa là tôi đã đoán sai, tôi đã nhìn nhầm người rồi, tôi sẽ chấp nhận mọi hậu quả.”

Dogant bóp cổ Leonard đẩy mạnh vào tường.

“Cậu biết cậu đang nói gì không, vì “tiến hoá” mà cược mạng sống của bạn bè. Nếu cậu đã không còn nhân tính thì tôi sẽ ra tay kết thúc cậu.”

Dù cho bị bóp cổ cho gần như không thể thở, Leonard vẫn điên cuồng cười to, ánh mắt cậu ta đỏ bừng hiện đầy tia máu.

“Hahahaaa!!! Đừng lo, tôi sẽ chịu mọi trách nhiệm, nếu cậu ta chết tôi sẽ đi theo cùng, nếu cậu ta tàn tật tôi sẽ chăm sóc cậu ta cả đời coi như chuộc lỗi, tôi đã có giác ngộ!”

Sự phẫn nộ của Dogant gần như không thể kìm nén nhưng cậu vẫn bỏ tay khỏi cổ Leonard, sự quyết tâm của Leonard khiến cậu cảm thấy phẫn nộ, cũng làm cho cậu cảm thấy bi thương.

“Chẳng lẽ chúng ta không thể trở về cuộc sống vô lo vô nghĩ như ngày xưa sao?”

Leonard đứng thẳng người chỉnh lại quần áo cho chỉn chu, nghe thấy lời nói của Dogant, cậu không còn vẻ mặt điên cuồng nữa, mà là một bộ dáng mệt mỏi, thì thào với Dogant:

“Đây là lựa chọn của tôi, thật đáng khinh nhỉ? Tôi lại cần đặt cược để có thể một lần nữa trở về “nơi đó”, Misha chính là nước đi thiết yếu.”

Dogant bỏ đi hướng về cửa vào, cậu không thể nói được gì nữa, tay cậu chạm vào tay nắm, trước khi rời đi cậu hỏi Leonard một điều cuối:

“Thật sự cần làm đến mức ấy à?”

Leonard quay lưng về phía Dogant, chỉ nói một câu:

“Tôi đến bước đường cùng rồi.”

“Vậy à, chết tiệt! Sau khi chuyện này kết thúc tôi nhất định phải đấm cậu một trận đó tên khốn!”

Dogant rời đi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...