Tôi tên Tuế Linh Chiêu.
Là tiểu ác quỷ khiến cả địa phủ nghe tên đã đau đầu.
Ba tuổi, tôi đốt cháy một nửa điện Diêm Vương.
Bốn tuổi, tôi nhổ râu Phán Quan đem bện thành dây buộc tóc.
Năm tuổi, tôi dẫn theo ba trăm tiểu quỷ đại náo Quỷ Môn Quan, khiến Hắc Bạch Vô Thường bị treo trên cổng suốt một đêm.
Toàn bộ địa phủ đều nói tôi là tai họa.
Tôi không phục.
Tai họa thì sao?
Ít nhất tôi tai họa rất công bằng.
Cho đến một ngày, tôi lén mở Sổ Sinh Tử của Phán Quan, nhìn thấy một cái tên giống hệt tên dương gian của mình.
Thẩm Linh Chiêu.
Sáu tuổi.
Thiên kim thật của nhà họ Thẩm.
Vừa sinh ra đã bị tráo đổi.
Cha mẹ ruột không thương.
Ba người anh trai chỉ bảo vệ thiên kim giả.
Còn cô bé thật kia, bị cả nhà lạnh nhạt, bị thiên kim giả hãm hại, cuối cùng rơi xuống nước mà mất mạng.
Tôi chống nạnh, chỉ vào dòng chữ ấy rồi hỏi:
“Con bé này trùng tên với tôi?”
Phán Quan run lẩy bẩy gật đầu.
Tôi cười.
“Vậy thân xác này, tôi muốn.”
Phán Quan ôm chặt Sổ Sinh Tử.
“Không được! Cô lên dương gian là đại họa!”
Một canh giờ sau.
Điện Diêm Vương sập mất ba cây cột.
Sổ Sinh Tử bị tôi vẽ đầy hoa mai.
Hắc Bạch Vô Thường bị ép quỳ xuống gọi tôi là đại tỷ.
Diêm Vương ôm trán, nghiến răng nói:
“Cho nó đi.”
Ngày nhà họ Thẩm tìm lại thiên kim thật.
Tất cả đều tưởng người trở về là một cô bé đáng thương, nhút nhát, dễ bắt nạt.
Nhưng bọn họ không biết.
Đứa trẻ đứng trước mặt họ đã không còn là Thẩm Linh Chiêu trước kia nữa.
Mà là tiểu ác quỷ từng khiến cả địa phủ gà bay chó chạy.
Cha lạnh mặt nói:
“Vào nhà họ Thẩm thì phải biết quy củ.”
Mẹ ôm thiên kim giả, dịu dàng nhắc:
“Đừng làm chị con buồn.”
Anh cả cau mày cảnh cáo:
“Nếu em dám bắt nạt Tiểu Tuyết, anh sẽ không tha cho em.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
“Được ạ.”
Đêm hôm đó.
Cha bị quỷ đè đến khóc.
Mẹ soi gương thấy sau lưng mình có ba cái bóng.
Anh cả vừa mở mắt đã thấy một hàng tiểu quỷ ngồi trên đầu giường, đồng thanh hỏi:
“Ngươi muốn không tha cho ai?”
Còn thiên kim giả đang giả bệnh trong phòng, đột nhiên nghe thấy tiếng cười non nớt vang bên tai.
“Chị ơi.”
“Trò chơi bắt đầu rồi.”
Chương 1: Tiểu tổ tông của địa phủ
Ở địa phủ, không ai không biết tên tôi.
Tuế Linh Chiêu.
Ba chữ này vừa vang lên, tiểu quỷ đang khóc cũng phải lập tức nín thở.
Không phải vì tôi đáng sợ.
Mà vì tôi thật sự rất phiền.
Tôi từng dùng bút Phán Quan vẽ râu lên mặt Diêm Vương.
Từng đem khóa hồn của Hắc Vô Thường buộc vào đuôi chó địa ngục.
Từng lén đổi bảng hiệu trước điện thẩm phán thành “Điện Ăn Vặt”.
Kết quả là hôm đó, mấy trăm vong hồn mới xuống địa phủ xếp hàng ngay ngắn, vừa khóc vừa hỏi:
“Xin hỏi ở đây có bán bánh bao không?”
Diêm Vương tức đến suýt ngất.
Phán Quan cầm bút run run chỉ vào tôi:
“Tuế Linh Chiêu! Cô còn nhỏ mà đã nghịch thành thế này, lớn lên còn ra cái dạng gì?”
Tôi ngồi trên bàn xử án, hai chân đung đưa, nghiêm túc đáp:
“Lớn lên tôi sẽ càng nghịch hơn.”
Phán Quan nghẹn lời.
Hắc Bạch Vô Thường đứng bên cạnh lặng lẽ lùi về sau ba bước.
Tôi liếc thấy, lập tức nhảy xuống khỏi bàn.
“Hai người chạy cái gì?”
Bạch Vô Thường cười gượng.
“Không chạy, chỉ là chân hơi mỏi.”
Tôi gật đầu.
“Vậy hai người quỳ xuống nghỉ một lát đi.”
Hắc Vô Thường: “…”
Bạch Vô Thường: “…”
Cả điện Diêm Vương im phăng phắc.
Cuối cùng, Diêm Vương đập bàn.
“Đủ rồi!”
Một tiếng ầm vang lên.
Cây cột bên trái điện Diêm Vương nứt thêm một đường.
Tôi chớp mắt nhìn ông ấy.
“Ông ngoại Diêm Vương, ông nhẹ tay thôi, điện của ông sắp sập rồi.”
Diêm Vương tức đến râu mép run lên.
“Ta không phải ông ngoại của ngươi!”
Tôi ôm ngực, lùi lại một bước.
“Ông không nhận tôi?”
Diêm Vương lập tức cảnh giác.
“Ngươi muốn làm gì?”
Tôi cúi đầu, giọng nghẹn ngào:
“Được thôi. Một tiểu ác quỷ không ai thương, không ai yêu, sống ở địa phủ lạnh lẽo này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
Nói xong, tôi quay người chạy về phía Sổ Sinh Tử trên bàn Phán Quan.
Phán Quan biến sắc.
“Giữ cô ấy lại!”
Nhưng đã muộn.
Tôi ôm lấy Sổ Sinh Tử, lăn một vòng dưới đất, sau đó nhanh nhẹn bò lên xà nhà.
Phán Quan suýt khóc.
“Tiểu tổ tông! Cô đặt xuống! Cái đó không phải đồ chơi!”
Tôi mở quyển sổ ra, bĩu môi.
“Keo kiệt. Tôi chỉ xem một chút thôi.”
Trang giấy màu đen tự động lật trong tay tôi.
Từng cái tên lướt qua trước mắt.
Có người giàu sang.
Có người nghèo khổ.
Có người sống thọ.
Có người mệnh mỏng.
Tôi vốn chỉ định xem chơi.
Nhưng rất nhanh, đầu ngón tay tôi dừng lại trên một cái tên.
Thẩm Linh Chiêu.
Tôi hơi nghiêng đầu.
Cái tên này rất quen.
Đây là tên mà Diêm Vương từng đặt cho tôi nếu có một ngày tôi được lên dương gian.
Tôi chỉ vào dòng chữ ấy.
“Phán Quan.”
Phán Quan đang run rẩy đứng dưới xà nhà.
“Dạ?”
“Con bé này là ai?”
Phán Quan ngẩng đầu nhìn thoáng qua, sắc mặt lập tức thay đổi.
Ông ta lắp bắp:
“Không… không có gì đáng xem đâu.”
Tôi nheo mắt.
Ông ta càng như vậy, tôi càng thấy có vấn đề.
Tôi cúi đầu đọc tiếp.
Thẩm Linh Chiêu, sáu tuổi, thiên kim thật của nhà họ Thẩm.
Vừa sinh ra đã bị y tá tráo đổi với một bé gái khác.
Bé gái kia được đưa vào nhà họ Thẩm, sống trong nhung lụa, được cha mẹ thương yêu, được ba người anh trai cưng chiều.
Còn Thẩm Linh Chiêu thật bị đưa đến một gia đình nghèo khó.
Mẹ nuôi mất sớm.
Cha nuôi nghiện rượu.
Từ nhỏ cô bé đã phải tự nhặt ve chai, tự nấu cơm, tự giặt quần áo.
Mãi đến năm sáu tuổi, nhà họ Thẩm mới phát hiện sự thật.
Nhưng khi đón cô bé về, bọn họ lại không hề vui mừng.
Bởi vì bọn họ đã thương Thẩm Tuyết sáu năm.
Trong mắt họ, Thẩm Tuyết mới là con gái ngoan, là em gái nhỏ, là công chúa của nhà họ Thẩm.
Còn Thẩm Linh Chiêu chỉ là một đứa trẻ quê mùa đột nhiên xuất hiện, phá vỡ cuộc sống yên ổn của cả nhà.
Tôi đọc đến đây, lông mày nhíu lại.
“Đám người này bị ngu à?”
Phán Quan lau mồ hôi.
“Tiểu tổ tông, chuyện dương gian rất phức tạp…”
Tôi đọc tiếp.
Thẩm Tuyết sợ địa vị của mình bị cướp mất, nên thường xuyên giả bệnh, giả khóc, cố ý khiến mọi người hiểu lầm Thẩm Linh Chiêu.
Cốc nước vỡ, là Thẩm Linh Chiêu làm.
Búp bê bị rạch nát, là Thẩm Linh Chiêu ghen tị.
Thẩm Tuyết ngã cầu thang, cũng là Thẩm Linh Chiêu đẩy.
Mỗi một lần, Thẩm Linh Chiêu đều bị mắng.
Lần nặng nhất, cô bé bị nhốt trong phòng tối suốt một đêm.
Không cơm.
Không nước.
Không ai nhớ tới.
Tôi im lặng.
Một lúc lâu sau, tôi hỏi:
“Sau đó thì sao?”
Phán Quan không dám đáp.
Tôi cúi đầu nhìn xuống cuối trang.
Mùa đông năm ấy, Thẩm Tuyết tự mình chạy ra hồ sau nhà rồi khóc lớn nói Thẩm Linh Chiêu muốn đẩy mình xuống nước.
Người nhà họ Thẩm chạy tới.
Trong lúc hỗn loạn, Thẩm Linh Chiêu bị đẩy rơi xuống hồ.
Nước lạnh thấu xương.
Cô bé giãy giụa rất lâu.
Chaporia
Bình Luận (0)