Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Bùi Tịch?
Ta khựng lại một chút, thu lại vẻ lạnh lùng trong ánh mắt, rồi vội vã chạy về phía anh .
"Tiểu công gia!"
Nghe thấy ta gọi, rất nhiều người đều quay đầu lại nhìn anh , chào hỏi xã giao.
Anh dường như chẳng hề để ý đến họ, cứ ngây người nhìn ta chạy tới gần.
Ta dừng lại trước mặt anh , hỏi: "Ngài đến đây từ khi nào vậy ? Vừa rồi ta tìm ngài mãi mà không thấy."
"Ồ..."
Anh hoàn hồn lại , đáp: "Ta vừa nãy nhìn từ xa thấy có người giống nàng, nên mới đi theo, không ngờ lại là nàng thật."
Nói đoạn, anh nhìn ta ngẩn ngơ rồi hỏi: "Liễu Nhi, tên nàng b.ắ.n chuẩn thật đấy, học từ khi nào thế?"
"Thì... lúc rảnh rỗi không có việc gì làm , tùy tiện học một chút thôi..."
Ta hơi chột dạ , vội vàng chuyển chủ đề: "Tiểu công gia, hôm nay Văn Viễn không đến được , để ta ở bên cạnh ngài vậy ."
Anh gật gật đầu, nhìn về phía gác lầu, trông như vẫn còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra .
Quay đầu nhìn ta , đáy mắt anh phủ một tầng cười , tựa như làn nước mùa xuân.
Anh còn muốn nói gì đó, thì nữ t.ử mặc thanh y trên lầu dường như rất quen biết anh , liền cất tiếng gọi: "Bùi Tịch!"
Bùi Tịch khựng lại , nắm c.h.ặ.t cổ tay ta : "Chúng ta đi thôi."
"Sao vậy ?"
Biểu cảm anh bình thản, nhưng bước chân lại rất nhanh: "Đến giờ dùng bữa trưa rồi , ta đói."
...Đi cướp cơm hay gì vậy ?
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Ta bị anh kéo đi vội vã, cho đến tận khi ra khỏi hậu hoa viên, tiến vào tiền viện.
Có mấy người trông thấy anh , liền tiến lên chào hỏi.
"Tiểu công gia, Trưởng công chúa đã tới tiền sảnh rồi , chúng ta cùng qua đó nhé?"
Bùi Tịch lúc này mới buông cổ tay ta ra , đáp: "Được."
Đi được một bước, anh lại quay đầu dặn dò: "Liễu Nhi, nàng theo sát vào , đừng để bị lạc."
9
Ta theo bọn họ đến tiền sảnh.
Đây là nơi diễn ra yến tiệc trưa nay, bên trong bày biện nhiều bàn dài, đặt đủ loại hoa cỏ kỳ lạ, mỹ t.ửu và sơn hào hải vị.
Trưởng công chúa đã ngồi vào chỗ, một thân y phục hoa lệ cao quý đoan trang, lúc này đang trò chuyện gì đó với đám lão nhân.
Ta không thể vào trong, chỉ có thể cùng các tùy tùng khác chờ đợi bên cạnh hành lang.
Sau khi Bùi Tịch đi vào hành lễ với Trưởng công chúa xong và ngồi xuống chỗ của mình , anh lại có vẻ không tập trung, thỉnh thoảng lại nhìn về phía ta vài cái.
Một lát sau , có người lục tục tiến vào đại điện.
Người đi đầu là Đoan Vương.
Khi đi ngang qua, ngài vô tình liếc nhìn ta , lộ vẻ kinh ngạc rõ rệt.
Ngài nhanh ch.óng đi đến trước mặt ta , giả vờ như không biết mà hỏi: "Tiểu tư nhà ai đây, sao trông quen thế nhỉ?"
Ta kinh ngạc vì ngài còn nhớ
mình
, nhưng cũng
không
dám giải thích, chỉ
biết
cúi gằm mặt
không
dám
nhìn
ngài: "Vương gia mau
vào
đi
ạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/loan-kinh-hoa-ockv/chuong-7.html.]
"
Ngài mỉm cười , không hỏi thêm nữa rồi đi vào phòng.
Ngay sau đó lại có thêm nhiều người nữa tiến vào , từng tốp từng tốp một, ta âm thầm quan sát, muốn tìm ra Vinh Xương quận chúa trong đó.
Đáng tiếc là dọc đường đi họ chẳng nói chuyện mấy, ta không cách nào đoán ra thân phận của họ.
Cuối cùng, vị nữ t.ử mặc thanh y trên gác lầu ban nãy cũng đến.
Nàng đã tháo mạng che mặt, diện mạo xinh đẹp , đôi mắt phượng sáng trong kiều diễm, được đám người vây quanh đi về phía tiền sảnh.
Vừa nhìn thấy ta , mắt nàng khẽ sáng lên.
"Ngươi ở đây!"
Nàng liếc nhìn vào trong nhà rồi nói : "Ngươi đợi đó."
Nói xong, không đợi ta đáp lời, nàng đã chạy tót vào trong, khiến cả gian phòng xôn xao một trận.
Chẳng bao lâu sau , mấy người vây quanh Trưởng công chúa đi từ trong sảnh ra .
Vị nữ t.ử mặc thanh y đi bên cạnh Trưởng công chúa, chỉ vào ta nói : "Cô cô, chính là hắn đó!"
Ta kinh ngạc một phen.
Nàng ấy đang làm gì vậy ?
Trong lúc còn đang nghi hoặc, Trưởng công chúa đã đi tới trước mặt ta .
Bà mỉm cười nhìn ta : "Ngươi tên là gì?"
Ta đang định thần để lên tiếng, thì Bùi Tịch vội vàng bước ra .
"Bẩm Trưởng công chúa, đây là tiểu tư thân cận của thần, tên là Tiểu Liễu. Tiểu Liễu còn nhỏ tuổi, hôm nay có chút không biết trời cao đất dày, mong Trưởng công chúa và Vinh Xương quận chúa thứ lỗi ."
Vinh Xương quận chúa!
Vị nữ t.ử mặc thanh y đó là Vinh Xương quận chúa!
Ta kinh ngạc trong lòng, tim đập như nổi trống, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ bình tĩnh, không dám ngẩng đầu.
Trưởng công chúa bật cười : "Căng thẳng cái gì? Vốn dĩ chỉ là đùa giỡn, bị ngươi nói thế lại cứ như chuyện đại nghịch bất đạo lắm không bằng. Yên tâm đi , bản cung sẽ không trách phạt đâu ."
Bùi Tịch cúi đầu, thở phào nhẹ nhõm.
Ta cũng nén lại nỗi hoảng loạn, phối hợp bái tạ: "Đa tạ Trưởng công chúa."
Ngẩng đầu lên, Vinh Xương đang khoác tay Trưởng công chúa, cười nhìn ta , đôi gò má thoáng ửng đỏ, hỏi: "Tiểu Liễu, ngươi bao nhiêu tuổi rồi ?"
Ta thoáng ngẩn người .
Hôm qua nghe Bùi Tịch nhắc đến Vinh Xương quận chúa, ta cứ ngỡ là một "nữ yêu tinh" sắc sảo ghê gớm lắm, không ngờ chỉ là một tiểu mỹ nhân kiều diễm mà thôi.
Ta trầm giọng đáp: "Mười lăm."
"Ta cũng mười lăm!"
Nàng tiến lên một bước, hỏi ta : "Tiểu Liễu, ngươi đẹp trai như vậy , lại còn lợi hại đến thế, tại sao phải làm tiểu tư cho Bùi Tịch? Hay là ngươi theo ta đi ? Ta sẽ bảo Hoàng bá bá phong cho ngươi làm quan..."
"Vinh Xương! Càng nói càng không ra thể thống gì."
Trưởng công chúa lườm Vinh Xương một cái, rồi nhìn ta nói : "Tiểu Liễu, yến tiệc trưa nay, ngươi cứ vào cùng đi ."
Ta ngỡ ngàng: "Chuyện này , e là không thỏa đáng."
Chaporia
Bình Luận (0)