20px

Mẹ chọn ai, con chọn ai

Bố mẹ cãi nhau đòi ly hôn, phá tan nhà cửa.

Cái cân điện tử bay ra đập trúng đầu tôi khiến tôi ngất đi, rồi tôi mơ hai giấc mơ.

Một giấc mơ, tôi đi theo mẹ. Mẹ tái hôn với một chú họ Bạch tên Nguyệt Quang. Bà chỉ yêu cô con gái công chúa của chú Bạch, còn đánh tôi, véo tôi, mắng tôi, đá tôi, dùng tay bốp bốp tát cái mặt nhỏ của tôi.

Một giấc mơ khác, tôi đi theo bố.

Bố đưa tôi về quê, giao tôi cho một ông chú vừa già vừa xấu nuôi. Cho đến khi tôi lớn lên thành người, ông ta cười như một đống phân rồi nói:

“Con dâu nhỏ cuối cùng cũng nuôi lớn rồi. Sau này phải chăm sóc bố mẹ chồng cho tốt nhé. Trước tiên qua đây để chồng lăn lăn một chút nào.”

Tôi sợ đến bật khóc, quay đầu nhào vào lòng bạn gái của cậu út, người có môi đen tóc xanh, xỏ khuyên môi, khuyên tai, khuyên mũi, khuyên chân mày.

Tối hôm đó, cậu út đầu tóc dựng như dân chơi, mặc quần bó ống côn, và cô bạn gái Gothic của cậu cãi nhau.

“Năm nghìn tệ chỉ đủ tiền thuê em làm bạn gái thôi, chăm con giúp anh phải tính giá khác!”

1,

Bố mẹ tôi theo đuổi sự công bằng tuyệt đối, ly hôn chia tài sản cũng vậy.

Đến cái bát sứ dư ra một cái, hai người cũng muốn dùng dao chẻ làm đôi.

Kết quả là… vỡ nát.

Sau đó họ bắt đầu tranh nhau mấy mảnh vỡ, còn lôi cả cân điện tử ra.

Rồi lại bắt đầu tranh cái cân điện tử.

Kết quả là cái cân bay trúng tôi làm tôi ngất đi.

Tôi mơ thấy mẹ mặc một chiếc váy đắt thật đắt, trang điểm đỏ chót như mông khỉ, chui vào lòng một chú họ Bạch tên Nguyệt Quang, bên cạnh còn có một chị gái xinh đẹp như công chúa.

Ba người họ hung dữ nhìn tôi.

“Đứa trẻ hư! Đánh!”

Tôi ngoan ngoãn quay mông lại cho mẹ đánh, nhưng mẹ không đánh mông, mà đánh mặt tôi, đánh tay tôi, đá vào cái bụng nhỏ của tôi, bụng đau quá, tôi muốn nôn…

Tôi giật mình tỉnh dậy.

Sau đó liền nhìn thấy bố ném mẹ sang đây, lại đập trúng tôi làm tôi ngất tiếp.

Tôi lại mơ thấy một căn nhà rách nát bốn phía đều lọt gió, trong nhà có một bà nội vừa già vừa hôi nằm đó, bên cạnh là một ông nội dính đầy phân. Bố nói:

“Chăm sóc tốt ông bà nội của con nhé.”

Tôi ngơ ngác.

Trẻ con có thể ị ra người. Nhưng tại sao người lớn cũng thế?

Ngày nào tôi cũng cố gắng giúp hai ông bà tắm rửa sạch sẽ, nhưng họ vẫn đánh tôi. Sau đó tôi lớn lên. Ông chú kia ôm tôi nói:

“Ngoan lắm, để chú lăn lăn một chút nào.”

Tôi tỉnh dậy.

Bố đang nhìn tôi đầy mong chờ:

“Bé ngoan, đi theo bố nhé. Bố nhất định sẽ không để con phải đói cả đời.”

Tôi ngơ ngác:

“Bố ơi, lăn lăn là gì?”

2,

Bố tôi:

“Hả?”

Tôi:

“Bố sẽ để người ta lăn lăn con.”

Bố:

“Thuê mướn? Thuê lao động trẻ em là phạm pháp đấy. Yên tâm, bố sẽ bảo bác hai không cho con đi làm. Giúp chăm sóc người già một chút thôi mà, không tính là thuê mướn.”

Tôi vẫn lắc đầu lùi lại.

Bố mẹ đều đáng sợ quá.

Đáng tiếc tôi mới chỉ bốn tuổi…

Bốn tuổi thì không thể tự sống được. Trừ khi ở trong siêu thị kẹo cả đời…

Bố mẹ đều đứng trước mặt tôi, dang tay ra với tôi, nhưng nụ cười của họ thật đáng sợ. Họ không nhìn tôi như nhìn đứa con cưng của mình, mà giống như đang nhìn một chiếc huy chương, ai khỏe hơn thì người đó sẽ cướp được.

Tôi quay người chạy ra ngoài, vừa đến cửa đã bị mẹ ôm chặt lấy:

“Chạy lung tung cái gì?”

Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên.

Cậu út dẫn bạn gái là chị Tiểu Thúy đến.

Khuôn mặt trắng bệch, mái tóc xanh lè, đôi môi đen sì và quầng mắt đen kéo dài tới tận gò má, hai cái khuyên tai leng keng còn to hơn miệng bát.

Chắc chắn chị ấy phải “xử lý” hai con bò mới kiếm được một đôi khuyên mũi như vậy. Tội nghiệp hai con bò.

Nhưng xử lý bò chắc cũng mệt lắm. Vậy thì chị ấy sẽ không xử lý tôi đâu.

Tôi ôm chặt lấy chị ấy, khóc như tiếng sáo của thầy Vương.

Mẹ tôi kéo mãi không ra, tức đến thở hổn hển:

“Thẩm Tử Nặc, con buông ra cho mẹ! Ôm một thứ giống ma quỷ như vậy còn ra thể thống gì nữa?”

Chị Tiểu Thúy nhai kẹo cao su, miệng lẩm bẩm gì đó. Tôi không nghe rõ, hình như chị ấy đang nói:

“Tôi đã bảo là hai người làm quá rồi, nhìn xem dọa trẻ con sợ chưa…”

Cậu út ngoài mặt giả bộ cà lơ phất phơ nhưng rõ ràng đang căng thẳng:

“Chị, anh rể, ui ui, hai người đừng có làm loạn nữa, dọa con bé sợ đến mức không cần mẹ luôn rồi~ ui ui~”

Mẹ tôi tức đến mức chỉ vào mái tóc dựng cao ngất trời của cậu út, cái quần bó ống côn tụt xuống lộ gần nửa mông, cùng chiếc áo thun bó sát ôm lấy thân hình gầy nhẳng của cậu:

“Rõ ràng là hai đứa làm con bé khóc vì sợ mà!”

3,

Mẹ tôi đánh cậu út một trận, còn tôi thì vẫn ôm chặt chị Tiểu Thúy không chịu buông.

Con cái không thể chẻ đôi, vậy thì ai có bản lĩnh hơn người đó thắng.

Mẹ tôi trực tiếp lấy ra chiếc váy công chúa mà tôi thích nhất:

“Bé ngoan, đi theo mẹ đi, mẹ sẽ tìm cho con một người bố vừa dịu dàng vừa có bản lĩnh để thương con, đừng theo cái thứ vô dụng này.”

“Không…”

Bố tôi mặt đầy kiêu hãnh:

“Qua đây, con bé. Đúng là con gái của bố, đi theo bố.”

Tôi òa lên khóc lần nữa.

Bố mẹ tôi đều lộ vẻ vui mừng.

Đứa trẻ không đi theo họ, như vậy thật tốt quá.

Họ chỉ muốn thắng, nhưng nếu tôi không theo ai cả, vậy thì chẳng ai thua hết.

Họ vui vẻ bỏ lại tôi, trước khi đi còn để lại một câu:

“Hồi trước thầy bói bảo bé ngoan là phúc oa đấy, con có số hưởng phúc, nuôi tốt thì sẽ gặp vận lớn.”

4,

Cậu út cưỡi xe điện nhỏ, phía sau chở chị Tiểu Thúy, còn tôi bị kẹp ở giữa, xóc một cái, chen một cái, xóc một cái, chen một cái.

Người chị Tiểu Thúy cứng ngắc cấn vào tôi, làm tôi khó chịu, nhưng tôi không dám nói.

Nhưng chị ấy muốn nói gì thì nói đó, sau một cú xóc mạnh, chị ấy hét thảm lên:

“Chu Kiện Khang! Gọng áo ngực của em bị xóc bay mất rồi, mau cho em xuống nhặt!”

Gọng áo ngực là gì? Tôi đâu có thấy chị ấy ăn cam đâu, gọng áo ngực? Là quả cam nhét trong quần nhỏ sao?

Tôi không hiểu, mà tôi cũng không dám hỏi, tôi sắp bị hai người họ kẹp thành cái bánh rồi.

Khó khăn lắm mới tới được chỗ ở của cậu út, đúng là rách nát thật.

Cậu làm việc ở một xưởng nhựa mới mở, ký túc xá là phòng bốn người, nhưng hiện giờ chỉ có mình cậu ở.

Tôi thấy giường tầng vui quá nên muốn trèo lên chơi, bị cậu út kéo xuống:

“Ngồi yên coi, ngã xuống thì làm sao?”

Tôi ngoan ngoãn không nhúc nhích nữa, nhưng hai mắt vẫn trông mong nhìn chằm chằm giường trên.

Cậu út nói:

“Cậu với mợ út của con phải nói chuyện người lớn, không rảnh trông con đâu, con đừng có động đậy.”

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...