Trong cơn mưa tầm tã con phố nhộn nhịp đông đúc giờ đây không còn một bóng người. Màn đêm dần buông xuống kéo theo đó là những cửa tiệm có biển hiệu đèn hình quang cũng dần tắt, hai bên góc phố là những cột đèn đường giờ đây cũng chẳng mở. Căn nhà hai bên đường cũng chẳng có chút ánh sáng nào phát ra, rèm cửa thì đóng kín lại thứ còn sót lại chỉ là sự hiu quạnh đến nghẹt thở. Một mùi hôi thối nồng nàn của những cái xác chết vẫn còn đang phân hủy gần đó lẫn trong mùi của cơn mưa máu và thịt quyện lại trong vũng nước loãng dần trôi xuống khe cống. Hàng chục xác chết nằm ngổn ngang được để tạm bợ một gốc tại những con hẻm nhỏ hai bên đường. Chúng được gặm nhấm bởi những con chuột, ruồi và bọ ngọ nguậy thi nhau ăn trong bữa tiệc xác thịt thưởng. Những thứ hôi thối và đầy ghê tởm ấy lại được những người sống trong khu phố này chẳng thèm bàn tới. Thậm chí còn chẳng được đem đi hỏa thiêu đàng hoàng hay chôn cất cẩn thận. Những cái xác ngày càng nhiều mùi hôi theo đó mà chỉ càng nồng và kinh khủng hơn. Dần nơi đây chẳng còn ai sống nó dần trở thành một cái bình địa cho những cái xác và nơi ẩn nấp của những loài gặm nhấm. Một người đàn ông bí ẩn đi những bước chậm chạp trong cơn mưa to. Ông biến mất với những cái xác giờ đây cũng chẳng còn mà chẳng để lại một chút tung tích gì. Họ truyền tai nhau trong thành phố Eldoria có một loại dịch bệnh chết người khiến bất kỳ ai mắc phải đều không qua khỏi. Một căn bệnh mà đến cả những thầy thuốc giỏi nhất cũng ngán ngẩm bó tay.
Trong khi cả thành Eldoria đang chìm trong dịch bệnh chết người thì tại hoàng cung nơi nguy nga tráng lệ. Sảnh đường được trải thảm đỏ cùng dàn hậu cung đứng ngay ngắn thẳng lối, im lặng luôn tuất trực với vị vua của mình. Mái vòm của hoàng cung được lấp bằng những tấm kính phản quang với ánh sáng vàng ấm len lỏi qua từng khung kính rọi lên trên sảnh đường với được được treo bằng những bức tranh vô giá hai bên góc tường. Những kỵ sĩ cằm trên tay là những cây súng săn dài đứng canh gác nghiêm ngặt bên ngài đảm bảo cho không có kẻ khù khờ mạo phạm nào dám đụng tới. Một người đàn ông với bộ áo nâu dài tay với một cái mũ kepi được đội trên đầu bên hông là một thanh kiếm dài được mạ vàng với quân hàm và sao được gắn trên ngực. Trên tay là một chiếc găng tay trắng đang cầm một xấp giấy đi những bước chân một cách chậm chạp với vẻ run rẩy diện kiên. Trên ngai vàng to lớn với hoa văn và chi tiết được chạm khắc một cách tỉ mỉ. Vị vua của vương quốc Thanaris mang một bộ áo rộng thùng thình với vương miện trên đầu cất tiếng nói với vẻ đượm buồn và những nếp nhăn trên khuôn mặt.
"Tình hình ở thành Eldoria như thế nào rồi Chris?"
Viên sĩ quan Chris với vẻ mặt sợ hãi run run cầm xấp tài liệu trên tay trả lời.
"Thưa ngài người dân ở Eldoria hiện tại đang nhiễm một loại dịch bệnh kỳ lạ khiến cho vô số người chết. Con số ước tính có thể lên tới hàng ngàn và dịch bệnh này vừa mời bùng lên cách đây 3 ngày trước."
Ông dùng tay đập mạnh lên tay cầm của ngài vàng khiến cho những người khác ở gần đó sững mình. Ông nghiến răng, áp hai ngón tay lên mắt mặt hòng làm dịu đi vẻ căng thẳng nhắm tịt mắt lại trên khuông hiện rõ sự tất tối của ông. Ông trả lời một cách dõng dạc.
"Xin lỗi vị sự nóng nảy của ta. Vậy hãy sai người đi báo tin ở Eldoria không được phép ra ngoài lan rộng tin tức này ra những thành khác và cảnh báo về độ nguy hiểm của dịch bệnh."
Chris đáp lại với vẻ kiên định và lẫn với chút sợ hãi từ phong thái của vị vua lúc nãy.
"Đã rõ thưa ngài!"
Vị vua ấy ngồi đấy với vẻ mặt đăm chiêu. Ông nói với các cận thần của mình rời đi để lại ông một mình trong căn phòng. Không còn là sảnh cung điện nữa đây là căn phòng riêng của ông. Đó là một căn phòng vô cùng hoành tráng có một chiếc giường vô cùng to lớn với biết bao nhiêu là trang sức đắt tiền toả sáng lấp lánh được đặt ngay trên bàn. Ánh trăng rọi vào từ cửa sổ còn chưa khép, cái quạt trần được gắn ngay trên trần còn đang quay. Ông lại gần cái tủ quần áo của mình và đẩy mạnh nó. Một cánh cửa sắt nặng chịch ngay ở cuối gốc phong với vô số ổ khoá được niêm phong một cách cẩn thận. Ông lấy cho mình một cái chùm chìa khoá và mở cánh cửa ấy ra. Tiếng kêu két..két của cánh cửa vang lên. Một mật thất được xây dựng bí mật ngay đằng sau tủ quần áo. Ngay sau cánh cửa là một căn hầm sâu hun hút với chỉ có bóng tối và vực thẳm không thấy điểm dừng. Một cầu thang dần hiện ra dẫn vị vua ấy tới một nơi mà chưa có bất kỳ ai ở cung điện này từng thấy. Ông cầm chặt trên tay dây chuyền thánh giá.
"Xin ngài hãy dẫn dắt những con chiên lầm đường lạc lối như con để con có thể đưa con dân của mình đi đúng hướng, xin ngài."
Nói rồi ông đặt từng bước xuống thềm cầu thang. Thứ còn lại chỉ là bóng hình của vị vua già dần khuất đi trong màn đêm.
Trong lúc triều đình còn đang náo loạn một góc khuất khác tại Eldoria. Nhà tù Alcatraz một nhà tù có an ninh bậc nhất nơi chuyên giam giữ những tên tù nhân khét tiếng. Một hòn đảo nằm giữa bốn bể là nước. Những tù nhân tuỳ vào tội danh mà được phân loại vào từng phòng giam riêng biệt. Đặc biệt là những tử tù họ luôn được xích hai tay lẫn chân lại trói chặt trên một chiếc giường. Khi nào ăn sẽ được dẫn qua được ống cắm thẳng trực tiếp vào miệng cho đến khi ngày thi hành án của họ được thực thi. Cai ngục thì luôn đi tuần tra 24 trên 24. Bỗng dưng tiếng còi vang lên cảnh báo cai ngục đang ở đó.
"Phòng giam ở khu A số thứ tự là 2 có phạm nhân đã trốn thoát. Xin nhắc lại Phòng giam ở khu A số thứ tự là 2 có phạm nhân đã trốn thoát."
"Bất kỳ ai gặp một tên tù nhân có mã số trên áo là 098 xin hãy giao nộp hắn về lại phòng giam. Nếu hắn đã bước ra khỏi khu vực quảng thúc bắn không thương tiếc!"
Những cai ngục ở đó họ cuống cuồng đi kiếm tìm tên tù nhân hắn.
Dựa vào tệp tài liệu ghi chép hắn tên là Aldric Veynar, 21 tuổi một tử tù với tội danh là giết người cấp độ I nghi ngờ chính là một phù thuỷ. Còn hai ngày nữa là đến ngày thực thi án ử của anh nên anh đã mong chóng bỏ đi . Anh nghĩ trong sự bực bội.
"Lũ cai ngục chó chết rõ ràng mình bị oan vậy mà họ lại còn nhốt mình ở đây. Cái ngày hôm ấy mình đã tận mắt chứng kiến tên hung thủ đã tàn sát cả làng nhưng chả ai tin mình. Phải mau chóng thoát ra khỏi đây cái đã."
Sau khi thoát ra được bên ngoài anh dùng hai tay đã bị còng đập mạnh vào một cái tảng đá gần đó. Khiến cho nó lộ rõ ra những vết nứt cuối cùng là vỡ ra. Bằng cách nào mà anh có thể thoát ra được trong khi bị xích như vậy ư? Có một lỗ hổng trong quy trình quản chế của nhà tù này chính là tù nhân khi đi vệ sinh sẽ được tháo xích ra và được cai ngục đi theo giám sát. Anh đã nhờ một người quen bên ngoài làm nội gián khi anh này đã giả dạng làm lao công trong tù. Bạn của anh cũng tin rằng anh bị oan nên đã giúp anh. Bạn anh dùng một cái tu vít để tháo ốc vít ngay trên lỗ thông gió của nhà vệ sinh. Sau đó đã gửi mảnh giấy ghi chép tới cho anh lúc anh đang bị giam giả bộ rằng chỉ tới để dọn phòng. Dựa vào đó nhân lúc còn đang ở trong phòng riêng anh đi vệ sinh anh đã mon men theo đường ống thông gió để ra ngoài. Aldric chui qua đường ống nhỏ hẹp nơi tự do đang chờ trước mắt anh. Nơi này ẩm mốc mùi hôi thối của bụi chuột và mạng nhện làm anh dù không muốn vẫn phải chui qua. Liếc nhìn xuống một ống thông gió khác ngay đường đi chính anh thấy các cai ngục đang cuống cuồng đi tìm mình làm anh phải ra khỏi chỗ này nhanh hơn. Đập văng đường ống ngay trên đầu giờ đây anh đang ở trên mái của nhà tù. Dùng sợi dây dài mà bạn anh đã dấu trong bồn cầu nhà vệ sinh anh trèo xuống đất. Aldric giờ đây nhìn thấy bờ biển mênh mông ngay trước mắt anh phải tìm cách để về bờ bên kia. Anh hồi tưởng lại những gì đã xảy ra.
Trong đám cháy bùng lên dữ dội những căn nhà bị đốt đến thành tro. Tiếng kêu la thảm thiết của dân làng khi giờ đây họ phải đối mặt với một vụ thảm sát chưa từng có. Mùi hôi của khói ám lên quần áo đã dơ của một người mẹ già nọ. Bà cõng trên lưng mình là một đứa con nhỏ còn có biết bao nhiêu tương lai đang chờ đón phía trước. Bất chợt một phần của một căn nhà còn đang cháy sụp xuống lên lưng bà. Bà mong chóng đặt đứa con mình xuống bà gào lên trong sự đau đớn do ngọn lửa trên lưng dần thiêu sống bà.
"Hãy chạy đi con hãy chạy ra khỏi ngôi làng khốn kiếp này."
Đứa con của bà khóc lóc cố dùng tay kéo mẹ ra không đống đổ nát nhưng không thành. Người con nghẹn ngào nói.
"Con..con không thể bỏ mẹ ở đây được con sẽ cứu mẹ ra."
Người mẹ dù đau đớn nhưng cũng phải cố kiềm lại mà nói.
"Đi đi con mẹ sẽ tới chỗ con sau. Mẹ không sau đâu.
Người con vẫn kiên định nói.
"Con không thể để mẹ ở đây được con sẽ ở đây."
Dần hai mẹ chìm trong ngọn lửa nhưng chẳng ai thèm giúp họ hay đưa họ đây khỏi đây cả. Họ chạy trong sự hoang mang và hỗn loạn. Họ dẫm đạp lên nhau một cách không thương tiếc chỉ để cứu cái mạng của mình. Dần xác của dân làng ngày một nhiều họ đang chạy nhưng có một thứ gì đó từ đằng sau đã giết họ. Nó không phải là ngọn lửa còn đang cháy, nó là một cái xúc tu nhầy nhụa xiên chết từng người một. Từng người từng người một họ nằm xuống trong vũng máu. Thứ họ có thể làm duy nhất là bỏ chạy nhưng có lẽ thứ đang chờ đợi họ phía trước là cái chết. Một người đàn ông với bộ áo khoác nâu che khuất hết người tới mặt. Khi ông kéo cái áo xuống để lộ ra những vết sẹo dài lồi lõm hiện trên mặt. Dần để lộ ra những xúc tu dài dưới lớp áo. Những xúc tu dài ngoằn bám trên đó là máu của những dân làng xấu số. Aldric cũng là một dân làng tội nghiệp khi lúc này đây anh đang cố gắng thoát khỏi tên sát nhân tâm thần kia. Anh lẩn trốn trong một khu rừng cách đó không xa núp sau những cái cây. Anh nhìn thấy từng người từng người một ngã xuống mà chẳng thể làm được gì.
Anh nói trong sự sợ hãi tột độ.
"Tên kia tại sao hắn tới đây để giết hết dân làng mình cơ chứ. Còn thứ xúc tu kia là gì? Rõ ràng nãy mình còn đang ngủ mà sao giờ cả làng chìm trong biển lửa thế này?
Nhiều người chết do bị thiêu sống số khác lại tự tay tên kia gây ra. Hắn sau khi đã ra tay hết với cả làng nhận ra anh vẫn còn sống liền đưa mắt liếc nhìn anh. Aldric đứng đằng đó run bần bật trong sự sỡ hãi anh cố bỏ chạy mong sao mạng sống mình vẫn có thể vẹn toàn. Thay vì đi theo để triệt tiêu chứng cứ hắn lại quay đầu lại đội mũ áo lên và rời đi. Anh vẫn cố chạy, chạy mãi chạy mãi cho tới khi trời sáng. Sau đó anh bị tình nghi là người đã sát hại cả làng vì là người sống sót cuối cùng cũng như họ cũng không thể biết được hung thủ thật sự là ai nên đã đổ mọi tội danh cho anh.
"Tại sao mình lại bị kết tội là tên sát nhân đã sát hại cả làng được cơ chứ. Lúc ấy lúc mình bán mạng chạy ra ngoài thì đã thấy bản thân bị trói lại ngay giữa pháp trường. Bọn họ bảo rằng lúc ấy mình đã mọc ra những thứ giống như là xúc tu từ sau lưng và rồi nằm bất tỉnh. Nhưng đúng thật là lúc mình chạy ra ngoài vì quá mệt nên mình đã gục xuống nằm đó nhưng đâu thể mọc ra những thứ như vậy được. Vậy mà họ vẫn kết tội mình là phù thuỷ và giờ mình ở đây thật nực cười. Con người vì cơn giận mà có thể mất đi sự tỉnh táo và lý trí sao?"
Quay trở lại Aldric đang đứng ngay đằng trước nhà tù. Anh định bụng sẽ bơi qua bờ bên kia trốn tình từ khoảng cách từ đây cho tới đất liền anh sẽ mất 1 ngày mà vừa hay sao đó cũng là khoảng thời gian vừa đủ để anh không chết vì mất nước.
"Bùm"
Tiếng súng vang lên một cơn đau nhói lên từ trong bụng anh.
"Mình..mình đã bị bắn rồi sao..uh"
Anh nằm xuống mọi thứ đối với anh giờ đây thật mờ nhạt giờ đây anh dần ngất đi.
Chaporia
Bình Luận (0)