Lời Thề Từ Bầu Trời/Chapter 1: Địa ĐoạnChapter 1: Địa Đoạn
20px

Thiên Đô sừng sững như một ngọn tháp cao vĩ đại, xuyên thủng các tầng mây, là biểu tượng cho sự trỗi dậy của nhân loại trên một hành tinh xa lạ. Thế nhưng, đối với Văn Long, Thiên Đô chỉ là một cái lồng xiềng xích được tạo thành từ những khối thép rỉ sét, đường ống chằng chịt và ánh sáng nhân tạo leo lét từ các tầng trên vọng xuống. Cậu sống ở Địa Đoạn , tận cùng của thành phố này, một hầm ngầm rộng lớn, nơi ánh dương vĩnh viễn không thể chạm tới, nơi không khí đặc quánh và mùi kim loại cũ kỹ và ẩm mốc, nơi những phận người như cậu, những "Vô Diện Nhân", bị bỏ quên.

Văn Long không biết cha mẹ mình là ai. Ký ức xa xăm nhất của cậu chỉ là một đứa trẻ co ro trong một góc chợ đen hỗn tạp ở Địa Đoạn, chen chúc giữa những tiếng rao bán linh kiện điện tử cũ kỹ và mùi thức ăn tổng hợp nồng nặc.

Cậu lớn lên cùng những đứa trẻ bụi đời khác, không trường học, không gia đình, chỉ có luật rừng và bản năng sinh tồn. Chúng tạo thành một nhóm nhỏ, tự xưng là "Lũ Chim Đêm", sống dựa vào việc mò mẫm trong các bãi phế liệu khổng lồ của Thiên Đô, những núi rác công nghệ cao bị xem như rác từ Thiên Cung và Trung Thành. Công việc của họ là tìm kiếm những linh kiện còn có thể tái sử dụng, những mạch vi xử lý chưa cháy rụi hoàn toàn, hoặc những sợi quang dẫn điện còn nguyên vẹn.

Văn Long, khác với những đứa trẻ cùng trang lứa khác, không chỉ tìm kiếm miếng ăn. Đôi mắt cậu luôn sáng rực, không phải vì sự tinh ranh của một đứa trẻ mồ côi, mà là một sự khao khát cháy bỏng muốn được hiểu biết về thế giới bên ngoài.

Khi những đứa khác mải tranh giành một gói thức ăn hay một cục pin năng lượng, Văn Long lại chúi đầu vào những thiết bị đọc cũ nát mà cậu đã nhặt được. Cậu mày mò sửa chữa chúng, kết nối với những kênh mạng công cộng bị vứt bỏ hoặc những điểm truy cập dữ liệu bị lỗi hiếm hoi.

Từ đó, từng chút một, cậu nuốt trọn mọi thông tin mà mình có thể tìm thấy: Từ lịch sử các nền văn minh đã mất, các khái niệm triết học, cho đến những lý thuyết vật lý lượng tử phức tạp mà ngay cả nhiều người ở Trung Thành cũng khó mà hiểu nổi.

Kiến thức, đối với Văn Long, đó không chỉ là thú vui mà còn là một tấm khiên, một cánh cửa.

Cậu tin rằng sự hiểu biết là chìa khóa để thoát khỏi cái Địa Đoạn tăm tối như cái địa ngục này, hoặc ít nhất là để hiểu tại sao cậu và những người như cậu lại bị mắc kẹt ở đây. Trí óc cậu nhạy bén một cách đáng sợ đối với một đứa trẻ, cậu có thể phân tích và tổng hợp thông tin nhanh hơn bất kỳ ai so với độ tuổi cùng chăn lứa.

Điều này, biến cậu thành "bộ não" chủ lực không chính thức của Lũ Chim Đêm, giúp chúng tìm ra những con đường an toàn qua các khu vực tuần tra, hay cách "chế biến" lại những linh kiện bỏ đi thành những món đồ có giá trị hơn để trao đổi hoặc buôn bán.

Cuộc sống của Văn Long là một vòng lặp không ngừng của sự nghèo đói và hy vọng mong manh thoát khỏi nơi này.

Mỗi ngày, cậu làm việc trong bãi phế liệu, hít thở bầu không khí ngột ngạt, đôi khi phải chạy trốn khỏi các nhóm "Thu Nhặt Viên", những kẻ săn lùng Vô Diện Nhân để bán cho các dự án thí nghiệm hoặc lao động cưỡng bức. Những đêm đến, khi những đứa trẻ khác đã chìm vào giấc ngủ, Văn Long lại lặng lẽ trèo lên những cái cấu trúc cao nhất mà cậu có thể tiếp cận, nơi có thể thu được một chút xíu ánh sáng yếu ớt từ các tầng trên, để đọc sách hoặc ngắm nhìn bầu trời giả tạo bị ô nhiễm của Thiên Đô.

Cậu ước ao được một lần nhìn thấy bầu trời thật, những vì sao lấp lánh như trong những cuốn sách cũ kỹ mà cậu đã đọc. Đây là cuộc đời của Văn Long, một cuộc đời bình thường nhất có thể trong một thế giới bất thường, trước khi mọi thứ bị đảo lộn.

Địa Đoạn không chỉ là một bãi phế liệu khổng lồ, mà còn là một mê cung của những mối hiểm nguy. Những băng nhóm "Thu Nhặt Viên" từ Trung Thành thường xuyên càn quét, truy lùng "Vô Viện Nhân" để bổ sung vào lực lượng lao động nô lệ hoặc bán cho các phòng thí nghiệm ngầm của chúng.

Dưới đáy cùng này, luật pháp của Thiên Đô không tồn tại; kẻ mạnh là kẻ đúng, và kẻ yếu thì bị nghiền nát.

Văn Long, dù thông minh và lanh lợi, nhưng thân hình lại gầy gò, yếu ớt. Để tồn tại, cậu phải dựa vào Lũ Chim Đêm một nhóm nhỏ những đứa trẻ mồ côi cùng cảnh ngộ. Chúng không phải là gia đình ruột thịt, nhưng lại là tất cả những gì Văn Long có. Có Thúy, cô bé lớn hơn Văn Long vài tuổi, tóc tết hai bím gọn gàng, ánh mắt sắc sảo và là người chuyên lên kế hoạch các vụ "Móc Túi" ở rìa Trung Thành. Có Cường, thằng bé có dáng người nhỏ con nhưng nhanh nhẹn như một sóc, chuyên làm trinh sát và luồn lách qua các khe hở chật hẹp mà người lớn không thể chui vào.

Và còn những đứa trẻ khác, không ai có tên họ đầy đủ, chỉ biết nhau qua biệt danh hay dấu hiệu riêng.

Văn Long là "cái đầu" của nhóm.

Trong khi Thúy vạch ra đường đi, Cường dẫn đường, thì Văn Long là người đọc các bảng mạch, phân tích sơ đồ hệ thống để tìm ra điểm yếu trong hàng rào an ninh, hay cách vô hiệu hóa một thiết bị giám sát. Cậu có thể dành hàng giờ để nghiên cứu một sơ đồ điện tử phức tạp, tìm ra cách biến một cục pin hỏng thành nguồn điện tạm thời, hay "độ" lại một thiết bị đọc cũ nát thành thứ gì đó có thể kết nối với mạng lưới thông tin của Thiên Đô.

Nhờ Văn Long, Lũ Chim Đêm thường xuyên tìm được những món "hời" hơn các nhóm khác, hoặc tránh được những cuộc đối đầu nguy hiểm không cần thiết.

Cậu không thích đối đầu, không thích bạo lực. Đối với cậu, mỗi cuộc chạm trán với "Thu Nhặt Viên" hay các băng nhóm đối thủ là một ván cờ sinh tử, và tri thức là con cờ mạnh nhất.

Thế nhưng, cuộc sống ở Địa Đoạn không phải lúc nào cũng chỉ có sự sống còn. Giữa những mảng tối xám xịt của phế liệu và đổ nát, vẫn có những ánh lửa nhỏ hy vọng và tình người . Lũ Chim Đêm thường quây quần bên một đống lửa nhỏ đốt từ các mảnh nhựa tổng hợp, cùng nhau chia sẻ chút thức ăn ít ỏi và kể cho nhau nghe những câu chuyện về một thế giới tốt đẹp hơn, về những câu chuyện huyền thoại của Thiên Cung mà chúng nó nghe lỏm được. Văn Long thường ngồi lặng lẽ, lắng nghe, nhưng trong đầu cậu lại vẽ ra những viễn cảnh khác một thế giới nơi không ai phải đói khát, không ai phải sống trong sợ hãi, một thế giới được xây dựng trên những nguyên lý công bằng hơn.

Cậu biết đó chỉ là mơ ước hão huyền.

Ở Địa Đoạn, mơ ước là một thứ vô cùng xa xỉ. Nhưng chính những khoảnh khắc đó, việc nghiền ngẫm những cuốn sách cũ kỹ về khoa học và triết học, đã nuôi dưỡng trong Văn Long một khát khao cháy bỏng về sự thay đổi của cái thế giới này .

Cậu không chỉ muốn sống sót; cậu muốn hiểu rõ bản chất của cái thế giới này, để tìm ra cách "sửa chữa" nó, như cách cậu sửa những bảng mạch điện tử. Một khát khao thầm kín, tưởng chừng như điên rồ đối với một đứa trẻ mồ côi dưới đáy Thiên Đô, nhưng lại là ngọn lửa định hình con người cậu trước khi mọi thứ bùng nổ.

Địa Đoạn không chỉ là một bãi phế liệu đơn giản, mà nó là một mạng lưới rộng chứa các tầng hầm cũ, các đường ống bỏ hoang, và các khu vực bị lãng quên của hệ thống vận hành Thiên Đô. Một ngày nọ, Lũ Chim Đêm phát hiện ra một kho chứa năng lượng dự phòng khá cũ kỹ, nằm sâu dưới một tầng hầm bỏ hoang đã bị niêm phong khoảng hơn 10 năm nay. Bên trong có thể có những pin năng lượng lõi còn sử dụng được, một kho báu đối với những người sống ở Địa Đoạn.

Tuy nhiên, nơi đó cũng là lãnh địa của Khối Thép , một băng nhóm tàn bạo, khét tiếng về sức mạnh cơ bắp và khá hung hãn. Chúng không ngại dùng vũ lực để kiểm soát các nguồn tài nguyên quý giá trong khu vực của mình. Lũ Chim Đêm biết đối đầu trực diện có thể là tự sát. Thế nhưng, cơ hội chỉ có 1 lần và quá khó để bị bỏ qua.

"Chúng ta không thể đối đầu trực diện với chúng được, Văn Long" Thúy nói, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng. "Bọn Khối Thép có ít nhất mười tên, và tất cả chúng đều có vũ khí."

Văn Long trầm ngâm, ánh mắt quét qua sơ đồ hệ thống đường ống cũ kỹ mà cậu đã tìm thấy.

Cậu im lặng một lúc lâu, rồi chỉ vào một điểm trên bản đồ điện tử. "Chúng ta sẽ không đấu tay đôi. Chúng ta sẽ dùng cái này."

Kế hoạch của Văn Long khá táo bạo và rủi ro. Thay vì nên đột nhập trực diện, cậu đề xuất lợi dụng chính hệ thống thông gió và các ống thoát nước cũ kỹ của khu vực. Những ống dẫn khí lớn, bị bỏ hoang, chạy song song với đường hầm chính nơi Khối Thép đóng quân. Văn Long đã dành nhiều đêm để nghiên cứu các bản vẽ, tính toán áp suất khí và luồng thông gió.

"Chúng ta sẽ mở van xả áp ở đây," Văn Long chỉ vào một điểm, "Rồi dùng khói từ phế liệu đốt cháy để tạo áp lực. Khói sẽ theo ống dẫn, tràn vào hang ổ của chúng. Lúc đó, chúng ta sẽ vào lấy đồ và tẩu thoát."

Cường há hốc mồm: "Khói? Sẽ không đủ làm chúng sợ đâu!"

"Không phải khói bình thường." Văn Long đáp, giọng trầm hơn.

"Cách đây không lâu, tôi đã tìm thấy những cuộn dây điện từ một số lô hàng cũ. Khi đốt cháy, chúng sẽ tạo ra một loại khói đặc biệt, làm tê liệt tạm thời hệ thống cảm biến của chúng và gây buồn nôn nếu hít phải quá lâu. Không chết người, nhưng đủ để khiến chúng mất phương hướng một thời gian."

Đêm đó, dưới ánh sáng leo lét của những chiếc đèn pin tự chế, Văn Long cùng Thúy và Cường thực hiện kế hoạch.

Cậu là người chịu trách nhiệm thao tác với hệ thống van, những chiếc van bị kẹt và hoen gỉ qua nhiều năm. Tay cậu dính đầy dầu mỡ, mồ hôi ướt đẫm trán. Cậu cảm nhận từng khớp nối, từng bu lông bị kẹt, và dùng sự hiểu biết về cơ khí của mình để điều chỉnh chúng một cách chính xác.

Khi khói độc hại bắt đầu len lỏi vào đường hầm của Khối Thép, tiếng ho sặc sụa và tiếng chửi rủa vang lên. Đúng như Văn Long đã dự đoán, hệ thống cảm biến của Khối Thép bị tê liệt, khiến chúng không thể phát hiện ra Lũ Chim Đêm đang lẻn vào từ một đường hầm khác. Dưới sự chỉ dẫn của Văn Long, Cường nhanh chóng lấy được vài chiếc pin năng lượng lõi quý giá, trong khi Thúy canh chừng và tạo đường thoát.

Khi bọn Khối Thép bắt đầu định thần lại và phản công, Lũ Chim Đêm đã biến mất vào bóng tối Địa Đoạn, để lại phía sau một đám kẻ thù đang loạng choạng vì buồn nôn và giận dữ.

Đây là một chiến thắng của trí tuệ trước sức mạnh bạo tàn, một minh chứng cho khả năng của Văn Long. Cậu không có sức mạnh thể chất, không có vũ khí tối tân, nhưng cậu có trí óc, có khả năng phân tích và lợi dụng các quy luật của thế giới xung quanh. Đây chính là bản chất của Văn Long trước khi định mệnh gõ cửa. Cậu hiểu các nguyên tắc, cậu chơi theo luật, và cậu chiến thắng bằng cách đó.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...