Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
1.
Kỳ nghỉ hè chính thức bắt đầu bằng những tiếng ve ngân dài không dứt khắp các ngả đường thành phố. Không còn tiếng chuông báo tiết, không còn những xấp đề thi thử áp lực, trường Thanh Thanh giờ đây chỉ còn là một khoảng lặng xanh ngắt nằm yên bình dưới vòm trời cao v.út. Nhưng đối với Trương Mạn Lâm, kỳ nghỉ hè này lại "bận rộn" theo một cách hoàn toàn khác.
2.
9 giờ sáng, tại một quán cà phê sách nhỏ tràn ngập bóng cây.
Mạn Lâm uể oải gục mặt xuống bàn gỗ, ngón tay chọc chọc vào ly nước chanh đá làm những viên đá nhỏ va vào nhau kêu lách cách. Đối diện hắn , Trúc Dĩ vẫn phong thái cũ: tóc kẹp gọn phía sau , chiếc áo thun đơn giản, mắt chăm chú nhìn vào cuốn sách "Giải tích nâng cao" dày cộp vừa mượn từ thư viện thành phố.
"Thủ khoa ơi..." – Mạn Lâm rên rỉ, kéo dài giọng điệu đầy vẻ ăn vạ – "Chúng ta đã nghỉ hè được ba ngày rồi . Ba ngày đó, ngày nào em cũng bắt tôi hẹn hò ở quán cafe sách là sao ? Da tôi sắp đổi sang màu trắng bệch vì thiếu nắng rồi này ."
Trúc Dĩ khẽ lật sang trang mới, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn theo nhịp: "Theo nghiên cứu, việc đọc sách trong không gian yên tĩnh giúp não bộ sản sinh ra sóng alpha, tăng cường khả năng tập trung. Anh vừa mới lọt vào top 138, nếu không duy trì cường độ tư duy, các liên kết thần kinh sẽ nhanh ch.óng bị 'thoái hóa' về trạng thái mất não ban đầu đấy."
Mạn Lâm bật cười , hắn chống cằm, nghiêng đầu nhìn ngắm gương mặt thanh tú của cô dưới những đốm nắng xuyên qua tán lá cửa sổ. Hắn đột ngột vươn tay ra , dùng một ngón tay khẽ chặn trang sách cô đang đọc lại .
" Tôi không sợ não bị thoái hóa." – Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo sau làn kính cận của cô, giọng trầm xuống, mang theo chút quyến rũ tự nhiên – " Tôi chỉ sợ nếu cứ nhìn sách mãi, em sẽ quên mất hằng số đang ngồi ngay trước mặt em thôi. Này, sách toán đó có gì hay hơn tôi sao ?"
Trúc Dĩ khựng lại . Tuy đã quen với những màn "thả thính" bất thình lình của gã trùm trường, nhưng mỗi lần nhìn vào đôi mắt sâu thẳm, nghiêm túc đến lạ kỳ của hắn ở khoảng cách gần, tim cô vẫn lỡ mất một nhịp. Cô khẽ đẩy gọng kính để che giấu sự bối rối, cố tình hắng giọng:
"Sách toán rất logic, không bao giờ tự tiện đổi ý, và quan trọng là... nó không biết phàn nàn như anh ."
"Vậy thì em lại sai số nặng rồi ." – Mạn Lâm nhướng mày, bàn tay hắn lướt nhẹ trên mặt bàn, lén lút bao trọn lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô đang đặt cạnh mép sách. Hắn đan nhẹ những ngón tay mình vào tay cô, khẽ siết lại – " Tôi cũng rất logic mà. Định luật của tôi là: mỗi ngày thức dậy đều thích Đường Trúc Dĩ nhiều hơn ngày hôm trước 1%. Đây là cấp số nhân, không bao giờ thay đổi ý định, cũng không có giới hạn cực trị."
Trúc Dĩ cảm thấy mặt mình nóng bừng lên. Cô định rút tay lại nhưng lực tay của Mạn Lâm tuy nhẹ nhàng nhưng lại vô cùng kiên quyết, bao bọc lấy cô bằng một sự ấm áp tuyệt đối. Cô lườm hắn một cái, nhưng ánh mắt lại tràn ngập ý cười :
"Anh học đâu ra cái kiểu tính toán tỷ lệ phần trăm tình cảm thế hả? Tôi nhớ là tôi chưa dạy anh bài này ."
"Cái
này
gọi là thiên bẩm.
" – Mạn Lâm đắc ý
cười
rộ lên, nụ
cười
rạng rỡ như gom hết nắng ngày hạ
vào
trong mắt – "Không cần em dạy, tự
tôi
có
thể suy
ra
công thức tổng quát."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trum-truong-anh-mat-nao-a/chuong-27.html.]
Trời về trưa, cái nóng oi ả bắt đầu bao trùm lấy con phố. Mạn Lâm dắt xe máy ra khỏi bãi, cẩn thận đội chiếc mũ bảo hiểm lên đầu cho Trúc Dĩ. Ngón tay hắn vô tình lướt qua má cô, mang theo cái mát lạnh từ ly nước chanh ban nãy, khiến Trúc Dĩ khẽ rụt cổ lại .
"Chiều nay cha tôi có buổi hẹn gặp lại các đồng nghiệp cũ ở Viện nghiên cứu, chú Quang cũng đi cùng." – Trúc Dĩ ngồi phía sau , hai tay giữ nhẹ vào vạt áo khoác của Mạn Lâm – "Nhà tôi hôm nay không có ai."
Chiếc xe mô tô khẽ khựng lại một nhịp trước khi tăng tốc. Từ kính chiếu hậu, Trúc Dĩ có thể thấy vành tai của Mạn Lâm đột ngột đỏ ửng lên. Hắn hắng giọng, nói lớn qua tiếng gió:
"Em... em đang rủ rê tôi tới nhà khi không có người lớn đấy à ? Thủ khoa, em có biết lời nói này đối với một nam sinh 17 tuổi là có chỉ số kích thích rất cao không ?"
Trúc Dĩ bấy giờ mới nhận ra câu nói của mình có chút "mơ hồ", cô ngượng chín người , dùng tập tài liệu đập mạnh vào lưng hắn : "Anh nghĩ đi đâu đấy! Tôi là muốn bảo anh qua phụ tôi dọn dẹp lại giá sách của cha, có rất nhiều tài liệu cũ cần phân loại!"
"À... dọn giá sách sao ?" – Giọng Mạn Lâm nghe có vẻ tiếc nuối ra mặt, nhưng nụ cười trêu chọc trên môi thì kéo tận mang tai – "Được rồi , nghe lệnh cô giáo. Osin cao cấp Trương Mạn Lâm sẵn sàng phục vụ."
Căn nhà nhỏ của Trúc Dĩ hôm nay tràn ngập ánh nắng trưa thanh bình. Khi hai người đứng trước giá sách cao ngất ngưởng, Mạn Lâm với lợi thế chiều cao vượt trội dễ dàng với tới những tầng cao nhất. Hắn chuyển từng cuốn sách phủ bụi xuống cho cô.
Có những khoảnh khắc, khi Trúc Dĩ ngước lên nhận sách, khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức cô có thể nghe thấy tiếng thở nhẹ của anh . Mạn Lâm cúi xuống, nhìn cô gái nhỏ đang chăm chú lau chùi từng góc sách, lòng hắn dâng lên một cảm giác yên bình đến lạ lùng. Hắn khẽ đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi một vệt bụi xám vô tình dính trên ch.óp mũi cô.
Trúc Dĩ giật mình ngước lên, bốn mắt nhìn nhau trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng quạt trần quay vù vù và tiếng lá cây xào xạc ngoài cửa sổ.
"Trúc Dĩ." – Mạn Lâm gọi khẽ, giọng anh mềm như nước mùa thu.
"Sao?"
"Kỳ nghỉ hè này , em có muốn đi biển không ? Chỉ có hai chúng ta thôi." – Hắn nắm lấy bả vai cô, ánh mắt chứa đựng sự nghiêm túc và cả khát khao của một tình yêu đầu đời trong sáng – " Tôi muốn cùng em ngắm nhìn đường chân trời, nơi mà theo lý thuyết của em là hai đường thẳng song song sẽ gặp nhau ."
Trúc Dĩ nhìn vào đôi mắt rực cháy của anh . Cô khẽ tựa đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của Mạn Lâm, lắng nghe nhịp tim đập bình ổn nhưng mạnh mẽ của hắn . Cô biết , cuộc đời mình từ khi có biến số này bước vào đã không còn là những công thức toán học vô hồn nữa. Nó đã trở thành một bài ca đầy thanh âm và sắc màu.
"Được." – Cô thì thầm, vòng tay ôm nhẹ lấy thắt lưng anh – "Chúng ta sẽ đi tìm điểm giao nhau của đường chân trời."
Mạn Lâm mỉm cười , siết c.h.ặ.t cô vào lòng. Giữa cái nắng vàng xoa tròn trên nền nhà, hằng số và biến số một lần nữa tìm thấy sự cân bằng hoàn hảo nhất của tình yêu.
Chaporia
Bình Luận (0)