Lúc Hạ Cảnh Thâm kéo vali về nhà, tôi đã không còn ở đó nữa.
Tôi dọn sang căn hộ mới cách nơi ấy ba cây số, ngồi bên cửa sổ, thong thả uống ly latte còn bốc hơi nóng.
Một lát sau, ban quản lý gửi đoạn ca/m/era giám sát cho tôi.
Trong khung hình, Hạ Cảnh Thâm có vẻ đang rất vui.
Anh ta kéo vali bằng một tay, tay còn lại cầm chìa khóa tra vào ổ.
Miệng còn huýt sáo khe khẽ.
Cửa vừa mở ra, tất cả những gì anh ta tưởng tượng đều biến mất.
Không có mùi canh nóng quen thuộc.
Không có tôi đứng chờ để ôm anh ta như mọi lần anh ta đi xa trở về.
Chỉ còn một căn nhà lạnh lẽo.
Trống trải.
Sạch sẽ đến mức không còn chút dấu vết nào của tôi.
Hạ Cảnh Thâm đứng sững ở huyền quan.
Anh ta thay dép, tiện tay để vali sang một bên.
Rồi vẫn dùng giọng điệu như trước kia gọi vào trong:
“Vợ à? Anh về rồi đây!”
Không ai trả lời.
Cả căn nhà yên tĩnh đến rợn người.
Không có tiếng bước chân chạy ra.
Cũng chẳng có giọng nói nào đáp lại anh ta.
Hạ Cảnh Thâm nhíu mày.
Anh ta đi thẳng tới phòng ngủ, đưa tay đẩy cửa.
Bên trong trống không.
Ngay sau đó, anh ta xoay người, gần như lao vào phòng thay đồ.
Tủ quần áo đã bị dọn sạch.
Quần áo của tôi biến mất.
Túi xách của tôi không còn.
Trang sức cũng chẳng sót lại món nào.
Kể cả chai nước hoa anh ta từng mua tặng, tôi cũng mang đi.
Đến lúc ấy, sắc mặt Hạ Cảnh Thâm mới thật sự đổi khác.
Anh ta vội lấy điện thoại gọi cho tôi.
Nhưng bên kia chỉ vang lên giọng máy móc lạnh băng:
“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đang ngừng hoạt động.”
Anh ta không chịu tin.
Anh ta gọi lại lần nữa.
Kết quả vẫn không thay đổi.
Đúng lúc anh ta còn đứng đờ giữa căn phòng trống, điện thoại trong tay bỗng đổ chuông.
Người gọi đến là bố anh ta.
Dù không nghe tận tai, tôi cũng đoán được đầu dây bên kia lúc đó hỗn loạn đến mức nào.
Giọng ông ta hẳn vừa tức giận vừa sợ hãi, thậm chí còn nghẹn đi vì hoảng loạn:
“Cảnh Thâm! Con vợ của mày cắt hết thu0c của mẹ mày rồi! Tiền cũng không chuyển nữa! Mẹ mày bây giờ thở không nổi, mày mau về ngay cho tao!”
Tôi tin chắc khoảnh khắc ấy, gương mặt Hạ Cảnh Thâm trắng bệch đến rất đáng xem.
Anh ta lập tức phóng ra khỏi nhà.
Chiếc vali vẫn nằm ngoài huyền quan, còn chưa kịp kéo vào.
Xe của anh ta lao thẳng về nhà bố mẹ như phát điên.
Còn tôi chỉ bình thản tắt đoạn ca/m/era giám sát trên điện thoại.
Sau đó, tôi lại nhấp thêm một ngụm cà phê.
Bốn năm.
Tôi đã chờ ngày này suốt bốn năm.
Nói đúng hơn, là bốn tháng.
Khi Hạ Cảnh Thâm xô cửa bước vào nhà bố mẹ, thứ đầu tiên chờ anh ta là một cái tát rất mạnh từ bố mình.
Chuyện này về sau chính miệng ông ta kể lại với tôi.
Tất nhiên, tại thời điểm ấy, ông ta vẫn chưa biết đứa con trai quý báu của mình đã gây ra chuyện gì.
“Mày còn biết đường mò về à? Tự nhìn mẹ mày đi!”
Mẹ Hạ nằm trên giường.
Sắc mặt bà ta xám ngoét.
Hơi thở gấp gáp, nặng nề, giống như mỗi lần hít vào đều phải dùng hết sức lực.
Tủ đầu giường bên cạnh trống rỗng.
Những lọ thu0c ức chế miễn dịch nhập khẩu, mỗi tháng tiêu tốn 40.000 tệ, giờ không còn dù chỉ một lọ.
Bố Hạ tức đến mức ném thẳng một xấp giấy vào người Hạ Cảnh Thâm.
“Con vợ mày để lại cái này rồi bỏ đi! Nó nói ly h*ôn, ra đi tay trắng, coi như bốn năm tiền thu0c men đổ sông đổ biển! Hạ Cảnh Thâm, rốt cuộc mày đã làm cái trò gì ở bên ngoài hả?”
Tờ thỏa thuận ly h*ôn rơi xuống nền nhà.
Trên đó có ba chữ “Thẩm Niệm Sơ”.
Từng nét bút đều là do chính tay tôi ký.
Lúc ký tên, tôi không khóc.
Tôi chỉ thấy nhẹ nhõm.
Bốn năm này, cuối cùng cũng nên kết thúc rồi.
Nghe nói lúc ấy, Hạ Cảnh Thâm đứng ch/ết lặng tại chỗ.
Anh ta nhìn người mẹ nằm liệ/t trên giường.
Rồi lại cúi đầu nhìn tờ đơn ly h*ôn dưới chân.
Cả người như bị rút sạch sức lực.
Đến nhúc nhích cũng không làm nổi.
Giấc mộng đẹp bốn tháng của anh ta, cứ thế vỡ vụn ngay trước mắt.
Còn cuộc sống mới của tôi, lúc ấy mới chỉ vừa bắt đầu.
Mọi chuyện phải kể từ bốn tháng trước.
“Vợ à, em xem giúp anh đi. Cái áo sơ mi này có nghiêm túc quá không? Anh đi tập huấn thôi, đâu phải đi họp.”
Hạ Cảnh Thâm đứng trước gương, xoay người ngắm lại chính mình.
Chiếc sơ mi công sở màu xanh nhạt khiến vóc dáng cao ráo, lịch lãm của anh ta càng thêm nổi bật.
Còn tôi ngồi xổm dưới đất.
Từng bộ quần áo để thay được tôi gấp lại chậm rãi, rồi xếp ngay ngắn vào vali.
“Đẹp mà. Nhưng anh nên mang thêm một chiếc áo khoác mặc hằng ngày. Em nghe nói buổi tối bên đó lạnh lắm.”
Anh ta bước đến sau lưng tôi.
Hai tay vòng qua eo tôi.
Cằm anh ta nhẹ nhàng đặt lên vai tôi.
“Bốn tháng huấn luyện khép kín đó. Em có nhớ anh không?”
Tôi gấp xong chiếc áo phông cuối cùng.
Sau khi kéo khóa vali lại, tôi đứng dậy, phủi tay.
“Tất nhiên là nhớ rồi. Anh ở bên ngoài nhớ chăm sóc sức khỏe, cũng đừng uống rượu nhiều quá.”
Hạ Cảnh Thâm bật cười.
Anh ta cúi xuống, hôn nhẹ lên má tôi.
“Yên tâm đi, vợ. Đây là khóa đào tạo quản lý của công ty, quản lý nghiêm lắm, gần như kiểu quân đội ấy. Nghe nói điện thoại cũng phải nộp lại. Sau này chắc anh không tiện liên lạc với em đâu.”
Tôi khẽ gật đầu.
Vẻ mặt vẫn dịu dàng như mọi ngày.
“Không sao. Anh cứ yên tâm lo việc của mình. Bên mẹ, em sẽ chăm sóc cẩn thận. Tiền thu0c em cũng sẽ chuyển đúng hạn.”
Hai năm trước, mẹ Hạ Cảnh Thâm bị chẩn đoán mắc một căn bệnh tự miễn hiếm gặp.
Bà ta cần dùng thu0c ức chế miễn dịch nhập khẩu trong thời gian dài.
Mỗi tháng, chỉ riêng tiền thu0c đã lên đến 40.000 tệ.
Nhà họ Hạ vốn chỉ là một gia đình bình thường.
Lương hưu của bố Hạ chẳng đáng bao nhiêu.
Tiền lương của Hạ Cảnh Thâm cũng chỉ đủ duy trì sinh hoạt hằng ngày.
Vì thế, khoản tiền thu0c ấy từ đầu đến cuối đều do một mình tôi gánh.
Tôi là Giám đốc Thiết kế của một công ty thiết kế.
Thu nhập hằng năm không thấp.
Ngoài công việc chính, tôi còn nhận thêm vài dự án cá nhân, nên vẫn có thể chống đỡ khoản chi phí kia.
Trong hai năm, từ tiền thu0c, tiền xét nghiệm, tiền nằm viện cho đến thực phẩm dinh dưỡng, tổng cộng tôi đã bỏ ra gần 2.000.000 tệ.
Nhưng nhà họ Hạ chưa từng nghiêm túc nói với tôi một câu cảm ơn.
Ngược lại, bọn họ hưởng thụ tất cả như thể đó là điều hiển nhiên.
Mẹ Hạ còn từng khoe khoang với hàng xóm rằng mình tốt số.
Bà ta nói con dâu vừa kiếm tiền giỏi, vừa hiếu thuận.
Còn Hạ Cảnh Thâm, anh ta càng không cảm thấy chuyện này có gì đáng để biết ơn.
Anh ta nghĩ tôi yêu anh ta.
Mà một khi đã yêu anh ta, việc tôi hy sinh vì gia đình anh ta dĩ nhiên là điều nên làm.
Chaporia
Bình Luận (0)