Tôi đọc xong.

Không trả lời.

Chỉ kéo email vào thùng rác.

Kiếp này anh ta còn chưa sống rõ ràng.

Lấy tư cách gì nói kiếp sau?

Huống chi.

Tôi không muốn gặp anh ta nữa.

Dù là kiếp nào.

Vụ kiện Đinh Vy kết thúc vào cuối năm.

Cô ta phải công khai xin lỗi.

Bồi thường tổn thất quyền tác giả.

Hoàn trả phần tài sản đã nhận bất chính.

Vì không đủ khả năng thanh toán một lần, tòa buộc cô ta trả góp.

Có người nói sau đó cô ta đi làm nhân viên bán hàng ở một thành phố nhỏ.

Có người nói cô ta kết hôn vội với một người đàn ông lớn hơn nhiều tuổi.

Cũng có người nói cô ta vẫn oán tôi, nói đời mình bị tôi hủy.

Tôi nghe xong chỉ thấy buồn cười.

Đời cô ta không phải bị tôi hủy.

Là bị lòng tham của chính cô ta hủy.

Còn Hạ Cảnh Thâm, sau khi bị mấy công ty lớn từ chối, cuối cùng vào một công ty nhỏ làm nhân viên bình thường.

Lương chưa bằng một phần ba trước kia.

Mỗi tháng trả nợ cho tôi.

Trả nợ cho ngân hàng.

Trả tiền thu0c cho mẹ.

Cuộc sống chật vật đến mức không còn sức phong hoa tuyết nguyệt.

Mạnh Tuyết từng gặp anh ta một lần ở tàu điện ngầm.

Cô ấy nói anh ta gầy đi rất nhiều.

Tóc cũng có vài sợi bạc.

Khi nhìn thấy quảng cáo triển lãm của tôi trên màn hình ga tàu, anh ta đứng rất lâu.

Mạnh Tuyết chụp lại bóng lưng ấy gửi cho tôi.

Trong ảnh, Hạ Cảnh Thâm đứng giữa dòng người tấp nập.

Trên màn hình phía trước là tên tôi.

Thẩm Niệm Sơ.

Nhà thiết kế chính của triển lãm “Tái Sinh”.

Tôi nhìn tấm ảnh vài giây.

Sau đó tắt đi.

Không lưu.

Không phóng to.

Không cảm thán.

Một người đã ra khỏi cuộc đời tôi, ngay cả bóng lưng cũng không đáng chiếm dung lượng điện thoại.

Một năm sau, studio Sơ Quang nhận được dự án cải tạo một khu nghỉ dưỡng ven biển.

Địa điểm là Tam Á.

Khi nghe tên nơi này, Mạnh Tuyết hơi lo.

“Cậu ổn không?”

Tôi biết cô ấy đang nghĩ gì.

Tam Á.

Nơi Hạ Cảnh Thâm và Đinh Vy bắt đầu bốn tháng hoang đường kia.

Tôi nhìn bản hợp đồng.

Ký tên rất dứt khoát.

“Có gì không ổn?”

“Một nơi đẹp như vậy, dựa vào đâu phải để ký ức rác rưởi chiếm mất?”

Mạnh Tuyết nghe xong, lập tức giơ ngón cái.

“Bà chủ Thẩm bá đạo.”

Tôi đến Tam Á vào một buổi chiều nắng rất đẹp.

Biển xanh đến chói mắt.

Gió mang theo vị mặn.

Tôi đứng trên ban công khách sạn mới, nhìn sóng vỗ ngoài xa.

Không hiểu sao lại nhớ đến buổi tối bốn năm trước.

Hạ Cảnh Thâm cầu hôn tôi dưới ánh đèn thành phố.

Anh ta nói:

“Niệm Sơ, anh không có nhiều tiền, nhưng anh sẽ cho em một mái nhà.”

Khi đó tôi thật sự tin.

Về sau tôi mới hiểu.

Mái nhà ấy từ đầu đến cuối đều do tôi tự xây.

Anh ta chỉ là người được tôi mời vào trú mưa.

Nhưng trú lâu rồi, anh ta lại tưởng cả căn nhà là của mình.

Điện thoại rung lên.

Là Chu Nghiễn Bạch.

“Đến nơi chưa?”

“Rồi.”

“Biển đẹp không?”

Tôi nhìn xa xa.

“Rất đẹp.”

Anh ấy cười nhẹ.

“Vậy nhớ chụp ảnh gửi anh.”

Tôi nhướng mày.

“Luật sư Chu cũng thích xem biển à?”

“Không.”

Anh ấy dừng một chút.

“Anh chỉ muốn xem thế giới trong mắt em bây giờ trông như thế nào.”

Gió biển thổi qua.

Tôi im lặng vài giây.

Sau đó khẽ cười.

“Đợi tôi chọn góc đẹp đã.”

Tôi không biết tương lai giữa tôi và Chu Nghiễn Bạch sẽ đi đến đâu.

Cũng không vội biết.

Sau một cuộc hôn nhân mục ruỗng, tôi cuối cùng học được rằng tình yêu không nên là phao cứu sinh.

Càng không nên là xiềng xích.

Nó có thể là hoa.

Là gió.

Là một người đứng bên cạnh bạn, không kéo bạn xuống, cũng không bắt bạn nâng họ lên.

Nếu có thì tốt.

Không có cũng chẳng sao.

Bởi vì tôi đã có chính mình.

Dự án khu nghỉ dưỡng hoàn thành sau tám tháng.

Ngày khai trương, chủ đầu tư mời rất nhiều truyền thông.

Tôi mặc một chiếc váy lụa màu champagne, đứng trước sảnh chính giới thiệu ý tưởng thiết kế.

Không gian trung tâm dùng rất nhiều đường cong mềm.

Ánh sáng tự nhiên từ trần kính rơi xuống hồ nước nông.

Trên mặt nước phản chiếu bầu trời.

Tên dự án là “Quy Lai”.

Trở về.

Nhưng không phải trở về bên ai.

Mà là trở về với chính mình.

Sau buổi lễ, tôi đi ra bãi biển sau khu nghỉ dưỡng.

Không ngờ lại gặp Hạ Cảnh Thâm.

Anh ta mặc áo sơ mi cũ, đứng cách tôi vài mét.

So với lần trước, anh ta bình tĩnh hơn nhiều.

Chỉ là trên mặt có sự mệt mỏi không giấu được.

Tôi đoán anh ta đến đây không phải tình cờ.

Nhưng tôi cũng không quan tâm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...