“Nhưng bọn em vẫn luôn coi chị là chị dâu.”
“Có chuyện gì.”
“Cứ tìm em.”
Tin nhắn của Tô Minh chỉ có một câu.
“Chúng ta nói chuyện đi. Điều kiện em cứ việc đưa ra.”
Lâm Tĩnh không trả lời bất kỳ ai.
Cô tắt máy.
Rồi nằm xuống bên cạnh con gái.
Duyệt Duyệt mười tuổi ngay cả trong giấc ngủ cũng vẫn nhíu chặt mày.
Bàn tay nhỏ bé níu chặt vạt áo mẹ.
Lâm Tĩnh lặng lẽ nhìn con.
Nhẹ nhàng vuốt phẳng đôi mày đang nhíu lại.
“Duyệt Duyệt.”
“Mẹ xin lỗi.”
“Mẹ đã không thể cho con một gia đình trọn vẹn.”
“Nhưng mẹ hứa.”
“Từ bây giờ.”
“Mẹ sẽ yêu con gấp đôi.”
“Dành cho con cả phần yêu thương của mẹ.”
“Lẫn phần mà con đã mất.”
Bên ngoài cửa sổ.
Tiếng chuông báo thời khắc giao thừa vang lên.
Pháo hoa nở rực trên bầu trời.
Ánh sáng hắt vào phòng ngủ.
Một năm mới đã đến.
Nhưng Lâm Tĩnh hiểu rất rõ.
Đối với cô.
Đây vừa là kết thúc.
Cũng là một khởi đầu mới.
…
Sáng mùng Một Tết.
Lâm Tĩnh dậy từ sớm.
Chúc Tết bố mẹ xong.
Cô mở điện thoại.
Hàng chục tin nhắn chưa đọc lập tức hiện lên.
Cô xem từng tin một.
Nhưng không trả lời.
Cho đến khi điện thoại của Tô Lượng gọi tới.
“Chị dâu.”
“Cuối cùng chị cũng mở máy rồi.”
Giọng Tô Lượng rất gấp.
“Bố mẹ muốn chị sang đây một chuyến.”
“Có chuyện cần bàn.”
“Chuyện gì?”
“Là chuyện của anh em…”
“Và người phụ nữ kia.”
Tô Lượng hạ thấp giọng.
“Cô ta tìm đến nhà rồi.”
Tim Lâm Tĩnh chùng xuống.
“Đến nhà tôi?”
“Không.”
“Đến nhà bố mẹ.”
“Sáng sớm đã tới.”
“Nói muốn gặp người lớn.”
“Bàn chuyện của cô ta và anh em.”
“Bố mẹ tức đến phát điên.”
“Bố lại lên cơn cao huyết áp.”
“Bây giờ vẫn đang nằm trên giường.”
“Mẹ bảo em gọi chị sang.”
“Mẹ nói.”
“Nhà họ Tô chỉ nhận mỗi chị là con dâu.”
Lâm Tĩnh im lặng vài giây.
“Được.”
“Tôi sẽ sang.”
“Tĩnh Tĩnh.”
“Con đừng đi.”
Mẹ cô giữ cô lại.
“Hôm nay là mùng Một.”
“Đến đó làm gì để rồi rước bực vào người?”
“Mẹ.”
“Có những chuyện.”
“Trước sau gì cũng phải đối mặt.”
Lâm Tĩnh bình thản đáp.
“Hơn nữa.
”
“Con cũng muốn biết.”
“Rốt cuộc cô ta muốn làm gì.”
Cô thay quần áo.
Trang điểm nhẹ.
Trong gương.
Hai mắt cô vẫn còn hơi sưng.
Nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định.
Mười hai năm rồi.
Đây là lần đầu tiên cô trang điểm.
Không phải để lấy lòng ai.
Mà là để khoác lên mình một lớp giáp.
Đến nhà họ Tô.
Còn chưa bước vào cửa.
Cô đã nghe tiếng cãi vã vọng ra.
“Tôi mang thai rồi!”
“Là con của Tô Minh!”
“Các người không thể không nhận!”
Giọng của một cô gái trẻ.
Chói tai.
Gay gắt.
“Cô còn dám vác mặt tới đây!”
Giọng Trương Ngọc Lan run lên vì tức giận.
“Hôm nay là mùng Một.”
“Cô chạy đến nhà người khác làm loạn.”
“Cô còn biết xấu hổ không?”
“Sao tôi lại không biết xấu hổ?”
“Tôi và Tô Minh thật lòng yêu nhau!”
“Là Lâm Tĩnh cứ bám lấy anh ấy không chịu buông!”
Lâm Tĩnh đẩy cửa bước vào.
Trong phòng khách.
Trần Tiểu Vũ ngồi trên ghế sô pha.
Mặc một chiếc áo phao màu trắng.
Bụng vẫn chưa lộ rõ.
Tô Minh đứng bên cạnh cô ta.
Sắc mặt rất khó coi.
Trương Ngọc Lan đứng đối diện hai người.
Toàn thân run lên vì tức giận.
Tô Lượng đang đỡ Tô Kiến Quốc ngồi trên chiếc sô pha bên cạnh.
Sắc mặt ông trắng bệch.
Hai mắt nhắm nghiền.
Lồng ngực phập phồng dữ dội.
Nhìn thấy Lâm Tĩnh bước vào.
Tất cả đều sững người.
Rõ ràng Trần Tiểu Vũ không ngờ cô sẽ tới.
Theo bản năng.
Cô ta lùi về phía sau.
Nấp sau lưng Tô Minh.
Tô Minh nhìn Lâm Tĩnh.
Ánh mắt vô cùng phức tạp.
Có áy náy.
Có ngượng ngùng.
Cũng có cả một chút mất kiên nhẫn.
“Tĩnh Tĩnh.”
“Con tới rồi.”
Trương Ngọc Lan như nhìn thấy cứu tinh.
Bà lập tức bước tới nắm lấy tay cô.
“Con xem đi.”
“Sáng sớm tinh mơ.”
“Người phụ nữ này đã chạy tới đây.”
“Còn bắt bố mẹ phải thừa nhận cô ta.”
“Thừa nhận đứa bé trong bụng.”
“Con nói xem.”
“Có nực cười không?”
Lâm Tĩnh nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay mẹ chồng.
Rồi bước đến trước mặt Trần Tiểu Vũ.
Bình tĩnh nhìn cô ta.
“Cô Trần.”
“Chúng ta từng gặp nhau.”
“Ở tiệc tất niên của công ty năm ngoái.”
Trần Tiểu Vũ không ngờ Lâm Tĩnh lại bình tĩnh đến vậy.
Chaporia
Bình Luận (0)