Tôi nghiến răng hỏi.
“…”
“Cô bé bị hoảng sợ đôi chút.”
“Trên cánh tay có vài vết bầm.”
“Tổng giám đốc Cố đã cho bác sĩ gia đình kiểm tra.”
“Không có gì nghiêm trọng.”
“Về chuyện này.”
“Tổng giám đốc Cố nói…”
“Sẽ cho cô một lời giải thích.”
Trần Mặc lựa lời rất cẩn thận.
Tôi cười lạnh.
Giải thích?
“Không cần.”
“Chỉ cần đưa Noãn Noãn bình an trở về với tôi.”
“Ngoài ra.”
“Phiền anh chuyển lời đến Cố Đình Thâm.”
“Và Chu Bích Hoa.”
“Đây là lần đầu.”
“Cũng sẽ là lần cuối.”
“Nếu còn có lần sau.”
“Cho dù phải cá c/h/ế/t lưới rách.”
“Tôi cũng nhất định bắt bọn họ phải trả giá.”
Giọng tôi bình tĩnh.
Lạnh lẽo.
Nhưng lại mang theo quyết tâm liều lĩnh đến cùng.
Đầu dây bên kia.
Trần Mặc dường như bị tôi làm cho sững người.
Qua một lúc.
Anh mới khẽ đáp.
“…Được.”
“Cô Diệp.”
“Tôi nhất định sẽ chuyển lời.”
Hai mươi phút sau.
Tôi nhìn thấy Trần Mặc dắt Noãn Noãn đứng trước cổng khu chung cư.
Khuôn mặt nhỏ của con bé tái nhợt.
Đôi mắt sưng đỏ.
Vừa nhìn thấy tôi.
Con bé lập tức hất tay Trần Mặc ra.
Khóc òa.
Rồi lao thẳng vào lòng tôi.
“Mẹ!”
“Mẹ!”
“Con sợ lắm…”
“Bà ấy dữ quá…”
“Con muốn về nhà…”
Tôi ôm chặt con bé.
Cảm nhận cơ thể nhỏ xíu vẫn còn run rẩy trong lòng mình.
Tim đau như bị một lưỡi dao cùn.
Cứa đi.
Cứa lại.
Sau khi kiểm tra.
Tôi phát hiện.
Bên trong cánh tay Noãn Noãn.
Có mấy vết bầm tím mới.
Rõ ràng là dấu bị người ta véo.
Trần Mặc đứng bên cạnh.
Sắc mặt vô cùng phức tạp.
Anh đưa cho tôi một chiếc túi.
“Cô Diệp.”
“Đây là chút bồi thường mà Tổng giám đốc Cố gửi cho cô.”
“Còn có thuốc bổ giúp cô bé Noãn Noãn ổn định tinh thần.”
“Tổng giám đốc Cố còn nói.”
“Anh ấy rất xin lỗi vì chuyện hôm nay.”
“Phía bà cụ.”
“Anh ấy sẽ xử lý.”
“Đảm bảo sẽ không để chuyện này xảy ra thêm lần nào nữa.”
Tôi thậm chí không buồn nhìn chiếc túi.
Chỉ lạnh lùng nhìn Trần Mặc.
“Mang về đi.”
“Chúng tôi không cần.”
Trần Mặc như còn muốn nói điều gì.
Nhưng cuối cùng.
Chỉ khẽ thở dài.
Thu lại chiếc túi.
Hơi cúi đầu.
Rồi xoay người lên xe rời đi.
Tôi ôm Noãn Noãn.
Từng bước.
Từng bước trở về căn hộ nhỏ của hai mẹ con.
Tôi đóng cửa.
Khóa trái.
Rồi cẩn thận kiểm tra lại toàn bộ cửa sổ.
Sau đó.
Tôi ôm Noãn Noãn.
Ngồi trong bóng tối.
Không bật đèn.
Phẫn nộ.
Sợ hãi.
Đau lòng.
Căm hận…
Đủ loại cảm xúc va đập dữ dội trong lồng ngực.
Như muốn xé nát cả con người tôi.
Nhưng rồi.
Tất cả dần lắng xuống.
Ngưng tụ thành một khối băng lạnh lẽo.
Cứng rắn.
Không gì phá nổi.
Nhượng bộ?
Lùi bước?
Dĩ hòa vi quý?
Không.
Nhà họ Cố.
Chu Bích Hoa.
Cố Đình Thâm.
Lâm Vy Vy…
Bọn họ đã hủy hoại năm năm thanh xuân của tôi.
Lừa dối tôi.
Bóc lột tôi.
Vậy mà bây giờ.
Lại dám chạm vào giới hạn cuối cùng của tôi.
Noãn Noãn.
Nếu đã như vậy.
Tôi sẽ không để lại cho bọn họ bất cứ đường lui nào nữa.
Tôi nhẹ nhàng đặt Noãn Noãn đang ngủ say xuống giường.
Đắp chăn cẩn thận cho con.
Sau đó.
Tôi bước đến trước bàn làm việc.
Mở máy tính.
Cắm chiếc USB cũ vào.
Ngoài những tài liệu đã giao cho luật sư Thẩm.
Bên trong.
Còn có một thư mục được mã hóa.
Tôi nhập mật khẩu.
Mở nó ra.
Trong đó.
Có vài tấm ảnh.
Và vài đoạn ghi âm.
Ảnh hơi mờ.
Là mấy năm trước.
Tôi vô tình dùng chiếc điện thoại cũ chụp được.
Trong ảnh.
Cố Đình Thâm đang cùng vài lãnh đạo cấp cao của tập đoàn Cố thị.
Nâng ly tại một câu lạc bộ tư nhân.
Ngồi cùng một vị quan chức đã bị điều tra sau này.
Ở phía sau.
Còn có tiền mặt.
Và những hộp quà được chuẩn bị sẵn.
Còn những đoạn ghi âm…
Là vài câu nói rời rạc của Cố Đình Thâm sau khi uống say.
Nhắc đến việc chuyển dịch tài sản.
Lách thuế.
Ngoài ra…
Còn có một đoạn đối thoại giữa anh và Lâm Vy Vy.
Hai người bàn bạc với nhau.
Làm sao để giữ tôi ở lại.
Để tôi tiếp tục…
Cam tâm tình nguyện làm người mẹ trên danh nghĩa của ba đứa trẻ.
Trước đây…
Tôi nhút nhát.
Yếu đuối.
Chỉ mong giữ được vẻ bình yên giả tạo bên ngoài.
Chưa từng nghĩ…
Sẽ dùng đến những thứ này.
Tôi từng cho rằng…
Chỉ cần ly hôn.
Đưa Noãn Noãn rời đi.
Là được giải thoát.
Đến hôm nay tôi mới hiểu.
Đối mặt với những con sói tham lam và vô liêm sỉ.
Lùi một bước…
Chúng sẽ tiến thêm một bước.
Cho đến khi…
Gặm nhấm tôi.
Không còn sót lại một mẩu xương.
Tôi cầm điện thoại.
Gọi cho Thẩm Du Minh.
“Luật sư Thẩm.”
“Xin lỗi vì gọi anh muộn thế này.”
“Tôi muốn bổ sung thêm một số tài liệu cho vụ án.”
“Ngoài ra.”
“Trước đây tôi từng nói.”
“Tôi nghi ngờ Cố Đình Thâm có một số hành vi không đúng quy định trong vài dự án của tập đoàn Cố thị.”
“Hiện tại…”
“Tôi đã có manh mối rõ ràng hơn.”
“Còn nữa.”
“Về việc Chu Bích Hoa hôm nay bắt giữ Noãn Noãn trái pháp luật.”
“Đe dọa đến sự an toàn của con bé.”
Chaporia
Bình Luận (0)