“Không phải.”
“Noãn Noãn rất ngoan.”
Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ của con.
Áp lên gò má mình.
“Mẹ không khóc.”
“Mẹ chỉ là…”
“Đang rất vui.”
Đúng vậy.
Là vui.
Dù con đường phía trước vẫn còn mịt mờ.
Dù đối thủ của tôi vô cùng mạnh.
Dù hai mẹ con tôi vẫn đơn độc.
Nhưng…
Cuối cùng.
Chúng tôi cũng không còn chỉ biết cam chịu nữa.
Cuối cùng…
Chúng tôi cũng đã bắt đầu phản công.
Tôi ôm Noãn Noãn vào lòng.
Lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh chiều tà xuyên qua ô cửa kính.
Nhuộm căn phòng nhỏ đơn sơ bằng một màu vàng ấm áp.
Chút ánh sáng yếu ớt ấy…
Đã đủ để xé toạc màn u ám nặng nề mang tên “nhà họ Cố”, thứ đã bao phủ hai mẹ con tôi suốt năm năm qua.
Nhưng tôi hiểu.
Đây mới chỉ là khởi đầu.
Sự trả đũa của Cố Đình Thâm.
Sự gây khó dễ của Chu Bích Hoa.
Những toan tính của Lâm Vy Vy.
Sẽ không vì sự xuất hiện của một luật sư mà dừng lại.
Cơn giông thật sự…
Có lẽ chỉ mới bắt đầu hình thành.
Tôi phải tranh thủ trước khi cơn bão kế tiếp kéo đến.
Khiến bản thân mạnh mẽ hơn.
Dựng lên một bức tường vững chắc hơn.
Để che chở cho tôi.
Và Noãn Noãn.
Bước đầu tiên.
Là dựa vào pháp luật.
Bước thứ hai.
Là giành được sự độc lập về kinh tế.
Còn bước thứ ba…
Ánh mắt tôi dừng lại trên màn hình điện thoại.
Tài khoản mạng xã hội đã ngủ yên nhiều năm.
Sau khi tôi đăng những bức tranh mới.
Thỉnh thoảng đã bắt đầu có thêm lượt thích.
Cùng những bình luận từ người xa lạ.
Một ý nghĩ mơ hồ.
Lặng lẽ nảy sinh.
Đêm dần buông xuống.
Tòa biệt thự nhà họ Cố ở phía xa vẫn sáng rực ánh đèn.
Nhưng…
Đã chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.
Trong căn hộ nhỏ.
Ánh đèn vàng ấm áp.
Hai mẹ con tôi tựa vào nhau.
Chúng tôi chẳng có gì trong tay.
Nhưng dường như…
Lại có đủ dũng khí để bắt đầu lại từ đầu.
Sự xuất hiện của luật sư Thẩm Du Minh.
Giống như một viên đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng.
Gợn sóng tuy nhỏ.
Nhưng lại khiến những dòng nước ngầm dưới đáy hồ cuộn chảy nhanh hơn.
Theo lời dặn của luật sư Thẩm.
Tôi hạn chế ra ngoài.
Mỗi ngày đưa đón Noãn Noãn đến trường mẫu giáo nhỏ mà tôi vừa liên hệ lại.
Đó là một ngôi trường rất chú trọng đến sức khỏe tâm lý của trẻ.
Trên đường đi.
Tôi luôn cẩn thận quan sát xung quanh.
Đồng thời.
Tôi tăng tốc nhận đơn vẽ.
Cũng liên tục đăng lên mạng xã hội một loạt truyện tranh minh họa.
Nhân vật chính.
Là một chú nai mẹ dẫn theo nai con đi tìm miền đất mới.
Nét vẽ ấm áp.
Chữa lành.
Nhưng trong từng chi tiết.
Lại cất giấu sự kiên cường và sức mạnh chỉ những ai quan sát thật kỹ mới nhận ra.
Điều bất ngờ là…
Bộ tranh ấy nhận được rất nhiều phản hồi tích cực.
Số người theo dõi tăng đều.
Thậm chí còn có biên tập viên của một nhà xuất bản chủ động nhắn tin mời hợp tác.
Tiền nhuận bút tuy không nhiều.
Nhưng mỗi khoản thu nhập.
Đều giúp căn nhà nhỏ của hai mẹ con tôi có thêm một phần vững vàng.
Tình trạng của Noãn Noãn cũng cải thiện rõ rệt.
Con bé đã dám đứng ngoài ban công.
Cười thật to.
Thỉnh thoảng còn chỉ vào những con vật nhỏ trong sách tranh.
Rồi hỏi tôi.
“Mẹ ơi.”
“Bọn chúng cũng giống chúng ta sao?”
“Đều có một ngôi nhà mới rồi đúng không?”
Những lần giật mình tỉnh giấc vì ác mộng vào ban đêm.
Cũng ngày một ít hơn.
Đôi khi.
Con bé còn có thể ngoan ngoãn ngồi cạnh tôi.
Lặng lẽ dùng bút sáp tô màu.
Thời gian…
Dường như đang chậm rãi trôi về phía tốt đẹp hơn.
Cho đến…
Một buổi chiều cuối tuần.
Chuông cửa đột nhiên vang lên dồn dập.
Đầy vẻ sốt ruột.
Tôi nhìn qua mắt mèo.
Đứng bên ngoài.
Là hai người đàn ông mặc đồng phục ban quản lý tòa nhà.
Gương mặt nghiêm nghị.
Phía sau họ.
Còn có một người đàn ông trung niên mặc vest.
Trên tay cầm cặp tài liệu.
“Xin hỏi cô có phải là cô Diệp Thanh Uyển không?”
“Mở cửa đi.”
“Chúng tôi là người của ban quản lý và tổ dân phố.”
“Có vài việc cần xác minh với cô.”
Một nhân viên quản lý lớn tiếng nói.
Trong lòng tôi chùng xuống.
Một dự cảm chẳng lành dâng lên.
Tôi mở cửa.
Chưa kịp lên tiếng.
Người đàn ông trung niên cầm cặp tài liệu đã bước lên trước.
Ông ta chỉ lóe nhanh tấm thẻ công tác.
Nhanh đến mức tôi còn chưa kịp nhìn rõ.
Rồi ngạo mạn nói.
“Cô là Diệp Thanh Uyển?”
“Chúng tôi thuộc tổ kiểm tra liên ngành về an toàn phòng cháy chữa cháy của quận.”
“Có người dân tố giác căn hộ của cô tự ý kéo dây điện.”
“Tập kết vật dễ cháy.”
“Tồn tại nguy cơ cháy nổ nghiêm trọng.”
“Bây giờ chúng tôi sẽ tiến hành kiểm tra theo quy định.”
“Mời cô phối hợp.”
Kiểm tra phòng cháy chữa cháy?
Tôi mới thuê căn hộ này chưa lâu.
Đồ đạc cực kỳ ít.
Lấy đâu ra vật dễ cháy?
“Xin hỏi…”
“Người tố giác cụ thể là ai?”
“Có tài liệu bằng văn bản không?”
“Và…”
“Tôi có thể xem lại giấy tờ công tác cùng văn bản thông báo kiểm tra của các anh được không?”
Tôi đứng chắn ngay trước cửa.
Không lập tức tránh sang một bên.
Chaporia
Bình Luận (0)