Thế giới mà chúng ta đang sống... liệu có thật sự đơn giản như chúng ta vẫn tưởng?
Từ thuở xa xưa, vũ trụ đã được phân chia thành ba cõi: Thiên Giới, Nhân Giới, và Yêu Giới. Mỗi cõi là một mảnh ghép riêng biệt, mang những quy luật vận hành riêng, nhưng lại ràng buộc nhau trong một cán cân mong manh giữa ánh sáng và bóng tối. Cán cân ấy chỉ cần nghiêng đi dù một chút thôi cũng có thể đẩy thế gian rơi vào hỗn loạn.
Ở tầng cao nhất của vũ trụ là Thiên Giới, cội nguồn của ánh sáng thuần khiết và là thánh địa của các vị thần cùng những linh thể tối cao, được bảo vệ bởi kết giới cổ xưa, tách biệt hoàn toàn khỏi dòng chảy vô thường của hai cõi còn lại. Nơi ấy không có khái niệm về thời gian hay cái chết, chỉ tồn tại trật tự tuyệt đối và những quy tắc vĩnh hằng. Từ chốn cao vời vợi ấy, các vị thần dõi theo vận mệnh của Nhân Giới và Yêu Giới, giữ vai trò như những người quan sát thầm lặng. Họ không can thiệp, cũng không điều khiển, trừ khi sự cân bằng vũ trụ bị đe dọa, hoặc thế gian rơi vào bờ vực diệt vong.
Nhân Giới là cõi trung gian, nơi loài người sinh sống, là vùng đất của những xúc cảm hỗn độn: yêu thương và thù hận, hy vọng và tuyệt vọng, ánh sáng và bóng tối cùng tồn tại trong một dòng chảy không ngừng nghỉ. Tại đây, con người sống và mơ ước, oán giận và khao khát... mà ít ai hay biết rằng vận mệnh của họ vẫn luôn bị chi phối bởi những cơn sóng ngầm từ hai cõi còn lại. Nhân Giới như một cây cầu mỏng manh bắc ngang hư vô, là ranh giới mong manh nhất giữa trật tự và hỗn loạn. Chính vì sự mong manh ấy mà nơi đây cũng là điểm đầu tiên rung chuyển mỗi khi cán cân vũ trụ chệch hướng. Ẩn sau dáng vẻ yên bình và nhịp sống thường nhật, các thế lực vô hình vẫn không ngừng chuyển động. Chúng len lỏi qua từng hơi thở, từng khoảnh khắc lặng thinh... kiên nhẫn chờ đợi thời khắc trỗi dậy, khi lớp vỏ bình yên mỏng manh bị xé toạc.
Ngược lại, Yêu Giới lại là vùng đất sinh ra từ bóng tối thuần túy, nơi tụ hội những linh hồn lạc lối, những oán niệm chất chồng và dục vọng bị dồn nén. Đây là thế giới của những sinh vật bị nguyền rủa, những yêu quái khát máu, và những linh thể từng phản bội ánh sáng. Trong cõi hỗn mang triền miên ấy, tồn tại một thứ trật tự đẫm máu do Yêu Vương, kẻ từng dám thách thức cả Thiên Giới dựng lập nên. Ở nơi đó, quyền lực là lẽ sống, và kẻ yếu chỉ có thể trở thành con mồi cho kẻ mạnh hơn.
Tưởng rằng thế giới sẽ mãi duy trì được trật tự mong manh ấy. Thế nhưng bảy năm trước, một biến cố kinh hoàng đã xảy ra. Hôm đó, hàng trăm ngàn yêu quái từ Yêu Giới bất ngờ tràn vào Nhân Giới. Không ai rõ nguyên do. Chỉ biết rằng, từng đợt yêu tà đổ xuống như thác lũ, mang theo oán khí và chết chóc, cuốn phăng mọi sự sống trên đường đi. Cán cân giữa ba cõi lập tức lệch khỏi quỹ đạo vốn có.
Trật tự lung lay, Thiên Giới buộc phải ban lệnh triệu hồi các Thiên Tướng – những chiến binh thần thánh – giáng hạ xuống Nhân Giới. Họ hợp sức cùng các pháp sư bí mật đang ẩn mình nơi cõi người, chống lại cơn sóng dữ. Nhưng kẻ địch quá đông, tầng tầng lớp lớp như bóng tối không đáy nuốt chửng từng tia sáng cuối cùng. Trước nguy cơ diệt vong, Thiên Giới đành khai triển Thiên Tru – nghi lễ thanh trừng tối thượng có thể quét sạch mọi Tà Khí trong một vùng rộng lớn, trả lại trật tự cho các cõi.
Ngày hôm ấy, những cột sáng khổng lồ đồng loạt bùng lên giữa bầu trời đất nước Lạc Thiên, tỏa ra ánh vàng nhạt rực rỡ. Người dân, ban đầu, chỉ ngỡ là hiện tượng khí tượng kỳ lạ. Không ai ngờ, đó lại là khởi đầu cho cơn ác mộng. Một vụ nổ long trời lở đất ngay sau đó đã cuốn phăng gần 40% diện tích thủ đô của đất nước – thành phố Lạc Minh. Dư chấn lan khắp vùng, để lại biển đổ nát và những tiếng gào thét tuyệt vọng của nhân loại.
Thiên Tru xóa sổ hàng trăm ngàn yêu tà, nhưng cũng lấy đi vô số sinh mạng con người. Trung tâm thành phố, nơi kết giới vốn đã yếu lại trở thành điểm hứng chịu thần uy nặng nề nhất. Hàng ngàn người mất tích. Nhiều khu vực bị san phẳng hoàn toàn. Trật tự xã hội rơi vào hỗn loạn chưa từng có.
Truyền thông gọi đó là thảm họa tồi tệ nhất trong lịch sử. Giới chuyên gia cật lực tìm kiếm lời giải thích, nhưng tất cả kết luận đều chỉ về cùng một dòng duy nhất: "Không xác định."
Nửa năm sau, giữa đống tro tàn chưa kịp nguội lạnh, một tổ chức mang tên Tịch Diệt xuất hiện, cùng với chính phủ. Trong một tuyên bố gây chấn động, họ khẳng định: thế giới loài người chỉ là phần nổi của một thực tại sâu thẳm và đen tối hơn nhiều. Trong bóng tối dày đặc của sợ hãi và nghi ngờ, Tịch Diệt trỗi dậy như ngọn đuốc dẫn đường. Là tổ chức duy nhất được cả Thiên Giới lẫn Nhân Giới công nhận, họ thề sẽ truy lùng, phong ấn hoặc tiêu diệt mọi linh thể dị thường. Đồng thời, giữ vững ranh giới giữa ba cõi, để thế giới không rơi vào hỗn mang thêm một lần nào nữa.
***
Ngày 5 tháng 9, năm 2020 (theo Lịch Nhân Giới).
Thị trấn Kim Phong – Đất nước Lạc Thiên.
Píp píp ~ píp píp ~!
Chiếc đồng hồ hình con mèo reo vang đúng 6:30 sáng. Tia nắng đầu ngày lấp ló xuyên qua rèm cửa, len lỏi vào căn phòng nhỏ, đánh thức Hà Tuyết Nhung khỏi giấc mộng.
"Ư... oáp~"
Tuyết Nhung uể oải vươn tay tắt chuông, ngáp một cái dài như thể muốn nướt luôn cả cái sáng sớm mệt mỏi này. Cô dụi mắt, tay luồn vào mái tóc rối bù gãi gãi vài cái, rồi lồm cồm bước xuống giường với dáng vẻ lười nhác quen thuộc mỗi buổi sáng.
"Giời ơi... sao mỏi thế này..." Cô lầm bầm, lê từng bước xuống tầng.
Khu bếp nằm ngay dưới chân cầu thang, thiết kế theo kiểu không gian mở. Mùi hương thơm lừng từ đồ ăn xộc thẳng vào mũi khiến dạ dày cô réo lên òng ọc. Như mọi ngày, điều đầu tiên cô nhìn thấy là bóng dáng thân thuộc đang lúi húi cạnh bếp.
"Ồ, Nhung dậy rồi đấy à con?"
Dì cô – Ngô Thúy Hoa – quay lại, nở một nụ cười hiền dịu.
"Chào buổi sáng... dì ạ. Con vẫn còn buồn ngủ quá."
"Lại thức khuya đọc truyện hay cày phim nữa phải không?"
"Dạ... tại cái bộ đó cuốn quá mà!"
"Rồi mắt con lại thâm như gấu trúc cho xem."
"Hehe~"
Tuyết Nhung cười khúc khích rồi chuồn lẹ vào nhà tắm. Cô nhìn vào gương, đúng như lời dì nói, quầng mắt cô quả thật hơi sậm lại.
"Biết vậy tối qua ngủ sớm có phải đỡ hơn không..."
Cô thở dài, vốc nước lạnh tạt lên mặt như để thức tỉnh phần người còn đang ngủ trong gương.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Tuyết Nhung bước ra với dáng vẻ tỉnh táo hơn trong bộ đồng phục gọn gàng, váy ngắn ngang gối. Cô là một cô thiếu nữ xinh xắn với mái tóc ngắn đen nhánh ngang vai, làn da trắng mịn như cái tên của mình. Đôi mắt nâu ánh lên vẻ thông minh và dịu dàng, hài hòa cùng vóc dáng thanh mảnh.
Cô ngồi xuống bàn, dì Hoa vừa bưng ra một bát phở bò tái còn bốc khói nghi ngút, mùi thơm lan tỏa quyện cùng hơi nóng ấm áp của buổi sớm.
"Con cảm ơn dì ạ!"
"Hôm nay là ngày khai giảng cuối cùng của con rồi nhỉ? Nhanh thật... Mới hôm nào dì đón con về đây."
"Dạ..."
Tuyết Nhung đang gắp một miếng thịt bò vừa chín tới thì bỗng khựng lại. Câu nói của dì, đơn giản thôi, vậy mà như chạm vào một góc ký ức sâu kín. Hình ảnh ngày đầu tiên về ngôi nhà này, ánh mắt dịu dàng của dì, căn phòng còn lạ lẫm... Tất cả bỗng ùa về, nhẹ mà nhói.
Bảy năm trước...
Thị trấn Kim Phong, nơi gia đình Tuyết Nhung sinh sống từng là một trong những khu vực chịu thiệt hại nặng nề nhất sau thảm họa Thiên Tru. Các tòa nhà đổ sập như những quân cờ ngã rạp. Ngôi nhà nhỏ của gia đình cô cũng không ngoại lệ.
Khi cơn địa chấn cuối cùng qua đi, giữa đống đổ nát hoang tàn, cô vẫn còn sống, được che chở trong vòng tay của cha, chính hành động kịp thời ấy đã cứu cô thoát chết trong gang tấc. Thế nhưng mẹ cô thì không còn nữa... Không ai biết bà đã đi đâu, bà biến mất hoàn toàn mà không để lại dấu vết nào, như thể bị nuốt chửng giữa tàn tích khổng lồ và hỗn loạn của thành phố.
Trong cơn hoảng loạn, cha cô vội vã đưa Tuyết Nhung đến gửi gắm cho dì Hoa. Rồi không nói một lời, ông lao đi, mang theo hy vọng mong manh rằng đâu đó giữa đống đổ nát, ông có thể tìm lại được vợ mình.
Và từ khoảnh khắc ấy... cả cha lẫn mẹ cô đều không bao giờ trở lại, như thể họ đã bị xóa khỏi thế giới này.
Từ ngày hôm đó, không chỉ cuộc sống của Tuyết Nhung mà cả thế giới quanh cô cũng đổi thay. Dì Hoa đã làm tất cả những gì có thể để tìm lại chị gái và anh rể, từ gọi điện, gửi đơn, dò hỏi từ cơ quan chức năng đến các tổ chức cứu trợ. Nhưng suốt bảy năm trời, mọi nỗ lực đều rơi vào im lặng.
Không một tin tức. Không một manh mối. Chỉ còn hai cái tên lặng lẽ trong ký ức những người thân yêu.
"À... dì xin lỗi nhé, lại lỡ miệng rồi..."
Dì Hoa chợt nhận ra mình vừa vô tình nhắc đến chuyện không nên, liền vội vàng lên tiếng. Câu nói ấy kéo Tuyết Nhung trở lại thực tại.
"Không sao đâu ạ. Mà... hôm nay chú đi làm sớm hả dì?"
"Ừ, chú con có cuộc họp quan trọng ở công ty nên đi làm từ sớm rồi."
Tuyết Nhung khẽ gật đầu, không nói thêm gì, lặng lẽ tập trung vào tô phở ấm nóng trước mặt.
Bỗng...
[Tin nóng: Một vụ mất tích bí ẩn vừa được ghi nhận vào đêm qua tại khu vực ngoại ô phía Đông thành phố Lạc Minh. Nạn nhân là một nữ sinh trung học, nâng tổng số người mất tích trong tháng này lên năm người. Hiện tại, cảnh sát địa phương vẫn đang tích cực điều tra, nhưng chưa tìm thấy manh mối cụ thể. Vụ việc đã được chuyển giao cho Tổ chức Tịch Diệt để tiếp tục điều tra sâu hơn.]
"Hả?" Dì Hoa chau mày, ngẩng lên nhìn về phía chiếc TV đặt trong phòng khách, "Lại mất tích nữa à... Lần này còn là học sinh. Tuyết Nhung, con nhớ cẩn thận đấy nhé."
Tuyết Nhung ngoái nhìn dì. Một thoáng bất an chợt lướt qua trong lòng cô. Trên màn hình đang chiếu hình ảnh các nạn nhân mất tích: hai người phụ nữ trung niên, một anh thanh niên trẻ, một cậu bé, và... cô nữ sinh vừa mất tích vào đêm qua.
"Vâng... con biết rồi. Dì đừng lo." Cô gật đầu trấn an.
Pính poong ~!
Tiếng chuông cửa vang lên, dì Hoa liền đứng dậy ra mở cửa. Ngôi nhà này vốn cũng là tiệm hoa nhỏ của dì, nên việc có khách ghé sớm chẳng phải chuyện lạ.
"A! Tường Vy đấy à?"
"Vâng, con chào dì ạ. Tuyết Nhung dậy chưa dì?"
"Con bé đang ăn sáng trong nhà đó."
Người vừa đến là Cao Tường Vy, cô bạn thân nhất của Tuyết Nhung. Cô đứng trước cửa, nở nụ cười tươi rói. Mái tóc đen dài buộc cao khẽ bay theo làn gió sớm, dáng người nhỏ nhắn của cô nghiêng nghiêng, ló đầu vào trong nhà.
"Caoooooo~ Tườngggg~ Vyyyy~!"
Nghe thấy giọng quen thuộc, Tuyết Nhung vội vã húp nốt thìa nước phở cuối cùng, hấp tấp xỏ giày rồi xách cặp chạy ra sân, dắt chiếc xe đạp Thống Nhất màu xanh lơ ra cổng.
"Úi, tớ có chạy mất đâu mà cậu phải vội thế?" Tường Vy bật cười trước điệu bộ luống cuống của cô bạn thân.
"Cái con bé này..." Dì Hoa cũng mắng yêu một câu rồi lắc đầu cười.
"Mình đi thôi!"
Tuyết Nhung leo lên yên trước, Tường Vy nhanh chóng ngồi lên phía sau.
"Con đi học đây ạ!" Tuyết Nhung quay lại, nói to.
"Tụi con chào dì nha!" Tường Vy cũng lễ phép cúi đầu.
"Ừ, hai đứa đi cẩn thận nhé."
Dì Hoa mỉm cười, vẫy tay theo hai cô bé.
Đến khi bóng dáng họ khuất dần ở cuối con hẻm nhỏ, bà mới quay vào trong cửa hàng Hoa Tuyết.
Bầu trời thu trong veo và cao vút. Con đường đến trường rợp màu vàng của lá cuối mùa, xen kẽ vài chiếc lá xanh còn sót lại. Ánh nắng sớm nhẹ nhàng xuyên qua tán cây, đổ bóng lung linh xuống mặt đường, như thể đang chào đón một khởi đầu mới.
"Là la lá, hồng trần trên đôi cánh tay..." Tuyết Nhung vừa đạp xe vừa ngân nga một đoạn nhạc vu vơ.
Tường Vy ngồi phía sau bật cười khe khẽ. Cô là con gái của một chủ tịch tập đoàn công nghiệp nặng lớn nhất nước Lạc Thiên, một tiểu thư chuẩn mực, lúc nào cũng có người đưa rước. Thế mà sáng nào cũng vậy, cô chỉ cho xe riêng đưa đến cửa hàng Hoa Tuyết, rồi từ đó cùng Tuyết Nhung đạp xe đến trường. Có hôm thì Vy chở, có hôm thì Nhung chở, như hôm nay.
"Vậy là tụi mình cuối cấp rồi đó..." Tường Vy vừa nói vừa giơ tay đón lấy một chiếc lá vàng rơi đúng vào lòng bàn tay.
"Ừ... Nhanh thật. Mới hôm nào còn bỡ ngỡ trong lễ nhập học, giờ sắp phải chia tay nhau rồi." Tuyết Nhung khẽ gật đầu, ánh mắt hướng lên những tán cây rung rinh trong nắng.
"Cậu có dự định gì chưa? Sau khi tốt nghiệp á?" Tường Vy nghiêng đầu hỏi.
"Ừm, chắc là thi đại học, nhưng mà... sau khi thi xong thì tớ tính nghỉ một năm. Để đi tìm bố mẹ..." Tuyết Nhung trầm ngâm, giọng nhỏ lại.
Tường Vy nhìn bạn, khẽ mỉm cười.
"Bảy năm rồi ha... Tớ mong cậu sớm tìm được họ."
Bảy năm kể từ thảm họa kinh hoàng ấy, nhờ vào nỗ lực không ngừng nghỉ của chính quyền và người dân, thành phố Lạc Minh và những khu vực lân cận giờ đây đã gần như hồi phục hoàn toàn. Những tòa nhà mới mọc lên thay thế đống đổ nát, trường học và khu dân cư dần trở lại nhịp sống thường nhật. Nhưng dẫu bề ngoài có lành lặn đến mấy, thì vết thương trong lòng người dân vẫn âm ỉ, những mất mát không tên, và những cái tên chẳng bao giờ còn được gọi lại...
So với Tuyết Nhung, Tường Vy có phần may mắn hơn. Vào ngày định mệnh ấy, gia đình cô đang trong kỳ nghỉ ở núi Tân Nguyên, thuộc tỉnh Thượng Vân ở phía Tây Bắc, nên đã tránh được cả vụ nổ lẫn những cơn dư chấn kinh hoàng kéo theo sau đó, nhờ vậy mà gia đình cô vẫn an toàn. Cũng chính vì điều đó, Tường Vy trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất của Tuyết Nhung suốt những năm tháng khó khăn sau này.
"Ừ, tớ cũng mong vậy... Thế còn cậu? Sau khi tốt nghiệp định làm gì?" Tuyết Nhung hỏi.
Tường Vy khẽ thở dài.
"Haizz... tớ vẫn mơ mộng được làm nhà thiết kế thời trang đấy... nhưng chẳng biết có đi được đến đâu không nữa."
"Haha, với cái gu thời trang 'quái đản' của cậu á?" Tuyết Nhung bật cười.
"Này nha! 'Quái đản' gì chứ! Đó gọi là thiết kế của tương lai, hiểu chưa hả?!"
Tường Vy phụng phịu, giơ tay định gõ đầu bạn, nhưng rồi cả hai lại bật cười giòn giã.
Tiếng cười vang vọng theo làn gió thu dịu nhẹ. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lo âu và ký ức buồn dường như cũng tan biến theo gió, chỉ còn lại sự nhẹ nhàng của mùa thu và tình bạn ấm áp kéo dài suốt những năm tháng tuổi trẻ.
Cổng trường Trung học Phổ thông Kim Phong hiện ra sau một khúc quanh, nổi bật giữa khung cảnh rợp sắc vàng của lá bàng đang vào mùa thay lá. Trên nền trời trong vắt, tấm biển tên trường được lau chùi sáng bóng, phản chiếu ánh nắng ban mai, mang lại cảm giác vừa trang nghiêm vừa gần gũi. Sân trường hôm nay nhộn nhịp hơn hẳn mọi ngày. Học sinh lớp 10 mới lên còn bỡ ngỡ, đứng túm tụm lại với ánh mắt lấm lét, rụt rè. Trong khi đó, học sinh lớp 11 và 12 đã tụ thành từng nhóm, ríu rít trò chuyện, cười nói rôm rả. Các thầy cô đứng gần hội trường ngoài trời, vừa trò chuyện thân mật vừa rà soát lại danh sách học sinh và tài liệu cho buổi lễ.
Hai cô bạn cất xe đạp vào nhà xe rồi cùng nhau bước ra sân trường.
"Ê, Nhung, nhìn kìa... tụi học sinh mới dễ thương ghê!" Tường Vy huých nhẹ vào tay bạn, ánh mắt long lanh thích thú.
"Ừ, hồi đó tụi mình cũng non vậy à?"
"Còn hơn ấy chứ! Cậu quên là có hôm mặc ngược áo đồng phục đi học à?"
"Trời ơi... đừng nhắc lại nữa!"
Tường Vy bật cười khúc khích, trong khi khuôn mặt Tuyết Nhung hơi ửng đỏ vì ngượng. Hai cô gái vừa cười đùa vừa bước dọc theo con đường lát gạch vào sân trường. Khi tiếng loa vang lên thông báo buổi lễ sắp bắt đầu, học sinh các khối nhanh chóng ổn định chỗ ngồi. Những dãy ghế nhựa xanh đỏ được xếp ngay ngắn dưới hàng cây cổ thụ, bóng lá rợp mát cả khoảng sân rộng.
Lễ khai giảng bắt đầu, vẫn như mọi năm, không có gì thay đổi. Bản Quốc ca vang lên trong không khí trang nghiêm. Cả sân trường lặng im, chỉ còn tiếng nhạc ngân vang giữa tiết trời thu trong vắt. Tuyết Nhung đứng dậy theo nghi thức, ánh mắt khẽ đảo một vòng quanh sân. Những khuôn mặt bạn bè quen thuộc, thầy cô trong trang phục chỉnh tề, và cả hàng cây đang khẽ lay trong gió, tất cả hiện lên thật rõ ràng, bình yên mà thân thương.
Sau phần chào cờ là bài phát biểu khai giảng của thầy hiệu trưởng, một người đàn ông đứng tuổi với chất giọng trầm đều như tiếng quạt máy cũ. Ông nói về truyền thống của trường, bày tỏ kỳ vọng với các tân học sinh lớp 10, và gửi lời nhắn nhủ tới học sinh cuối cấp rằng hãy nỗ lực hết mình cho kỳ thi đại học đang đến gần.
Tuyết Nhung đã nghe bài phát biểu này suốt hai năm. Giờ đây, cô gần như có thể lặng lẽ đọc lại từng câu từng chữ trong đầu mà không sót một đoạn nào. Cô khẽ thở dài, ánh mắt mơ màng ngước lên khoảng trời phía trên. Ánh nắng len qua tán cây, lấp lánh đọng lại trên hàng mi như một lớp bụi vàng mỏng.
'Năm nào cũng như năm nào... buồn ngủ quá đi mất.'
Tiếp theo là phần phát biểu của đại diện học sinh mới và học sinh cũ. Một cậu bạn lớp 10 rụt rè bước lên bục, hai tay giữ chặt micro. Giọng cậu nhỏ nhẹ, đôi chỗ còn vấp, nhưng chứa đầy quyết tâm. Cả sân trường vang lên tiếng vỗ tay động viên. Sau đó là phần phát biểu của một nữ sinh năm cuối, một cô bạn lớp bên với dáng vẻ chững chạc và giọng nói điềm tĩnh. Cô gửi lời chào mừng, cùng vài lời dặn dò chân thành đến các em khóa dưới.
Tuyết Nhung tựa nhẹ lưng vào ghế, ánh mắt dần lạc về những đám mây lững lờ trôi trên bầu trời. Giữa không khí yên ắng ấy, trong lòng cô bỗng dấy lên một cảm giác trống trải đến lạ.
"Nè... Vy," Tuyết Nhung nghiêng đầu, thì thầm vào tai cô bạn thân ngồi cạnh. "Đi vệ sinh không?"
Tường Vy quay sang, nhướng mày.
"Hả? À... thôi cũng được. Ngồi đây chán muốn chết."
Cả hai lén đứng dậy, rón rén rời khỏi hàng ghế, cố gắng không gây chú ý để tránh ánh mắt soi mói của mấy thầy cô giám thị đang đứng dọc mép hội trường. Họ men theo hành lang bên hông sân trường, nơi các tòa nhà học nối liền nhau bằng những hàng hiên lát gạch sáng màu. Không khí ở đây mát mẻ, yên tĩnh, và có phần dễ chịu hơn hẳn.
"Trời, cứ tưởng năm cuối sẽ có gì đặc biệt hơn chứ," Tuyết Nhung than nhẹ, vừa đi vừa vươn vai. "Ai ngờ cũng chán y như mấy năm trước."
"Thì khai giảng mà," Tường Vy nhún vai, cười cười. "Biết vậy ở nhà vẽ nốt cái bản thiết kế còn hơn."
"Bản nào? Cái váy chiến binh hôm trước à?"
"Không, cái mới. Lấy cảm hứng từ chiến giáp cổ điển nhưng biến tấu cho nữ. Tớ đang nghĩ thêm mấy chi tiết ẩn nữa, như túi giấu vũ khí chẳng hạn."
Tuyết Nhung bật cười.
"Đấy, tớ nói gu thời trang của cậu quái đản đâu có sai!"
"Không phải quái đản, mà là đột phá! Thiết–kế–cho–tương–lai, hiểu không?"
"Biết đâu tương lai chẳng có ai cần đến..."
"Thì tớ bán làm đồ cosplay cũng được!"
Cả hai phá lên cười, tiếng cười vang vọng giữa hành lang vắng. Họ cùng bước qua một khúc cua, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang trên nền gạch. Một cơn gió thoảng qua, mang theo thứ gì đó là lạ, không hẳn là mùi hương, cũng chẳng phải âm thanh. Chỉ là một cảm giác... lạnh sống lưng.
Tuyết Nhung bỗng khựng lại, ánh mắt lơ đãng hướng về khoảng sân phía xa.
"Gió... đổi hướng rồi nhỉ?" cô khẽ nói.
Tường Vy nhìn theo, nheo mắt.
"Hể..."
Cánh cửa nhà vệ sinh hé ra với tiếng "két" khẽ khi Tường Vy đẩy vào trước. Bên trong vắng tanh, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đều và ánh đèn huỳnh quang nhàn nhạt hắt xuống nền gạch trắng lạnh. Không khí mát đến rợn người khiến Tuyết Nhung khẽ rùng mình.
"Uầy, trong này cứ lạnh lạnh thế nào ấy nhỉ?" Tường Vy lẩm bẩm rồi bước vào một buồng.
Tuyết Nhung đứng trước bồn rửa tay, chống hai tay lên thành đá hoa cương, cúi đầu thở ra một hơi dài. Khi ngẩng lên nhìn vào gương... cô khựng lại. Hình ảnh phản chiếu trong gương... không giống cô. Đôi mắt trong gương đen sẫm hơn bình thường. Da mặt tái nhợt. Và mái tóc... đang khẽ lay động, dù ngoài kia không hề có gió.
Ánh đèn nhà vệ sinh nhấp nháy. Trong khoảnh khắc chớp tắt ấy, đôi mắt trong gương bỗng trở nên kỳ lạ: không có lòng trắng, chỉ còn hai hố đen sâu hun hút như vực thẳm.
Cô chớp mắt. Hình ảnh trở lại bình thường. Vẫn là mình, chỉ là... ánh mắt hơi ngơ ngác.
"Nhung? Sao thế?" Giọng Tường Vy vọng ra từ buồng vệ sinh bên cạnh.
"Hả? À... không sao!"
Tuyết Nhung vội đáp, cố giữ giọng bình tĩnh. Cô cúi xuống bồn rửa, hất nước lên mặt, tự nhủ chắc tại thức khuya quá nên đầu óc mới mơ màng thế này. Nhưng khi cúi người lấy khăn giấy, tấm gương bỗng rung nhẹ. Một chuyển động mơ hồ thoáng qua, như thể lớp kính không còn phản chiếu, mà trở thành mặt hồ đang gợn sóng.
Từ trong gương, một bóng mờ hiện lên, dáng người mảnh khảnh, cao cao, mờ nhòa như sương khói. Đầu nghiêng nhẹ, ánh nhìn thẳng về phía... Tuyết Nhung.
Cô đứng chết lặng.
Cái bóng không tiến lại gần, không làm gì cả, nó chỉ nhìn cô mà thôi.
Tay Tuyết Nhung siết chặt mép áo. Cô lùi một bước, cái bóng trong gương cũng lùi, nhưng theo chiều ngược lại, như thể nó không phải là hình ảnh phản chiếu, mà là đang bắt chước cô.
Rầm!
Cửa buồng vệ sinh bật mở. Tường Vy bước ra, miệng vẫn lẩm bẩm về chiếc váy giáp.
"Tớ nghĩ phần vai nên nhọn hơn, nhìn sẽ—" cô khựng lại khi thấy vẻ mặt tái xanh của bạn. "Ơ kìa? Cậu trông như vừa gặp ma ấy."
Tuyết Nhung quay lại nhìn tấm gương. Cái bóng đã biến mất.
"Không có gì đâu... chắc tớ đọc mấy truyện kinh dị nhiều quá nên bị ám ảnh thôi."
"Trời ơi, đừng có dọa tớ kiểu đó chứ."
Tường Vy bật vòi rửa tay như không có chuyện gì xảy ra, còn Tuyết Nhung quay đi, liếc nhìn tấm gương lần nữa. Nó lại bình thường... nhưng sâu trong lòng cô, cảm giác lạnh lẽo vẫn bám riết, không chịu buông. Cô lắc đầu, cố xua đi sự rờn rợn còn đọng lại, rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh, nơi ánh sáng ban ngày ấm áp tràn vào, như muốn xóa tan cái gì đó vừa xảy ra.
Tường Vy đi bên cạnh, vừa lau tay vừa cằn nhằn:
"Cậu có thấy buổi lễ năm nay chán hơn mấy năm trước không?"
"Ừ... chắc vậy."
Tuyết Nhung đáp khẽ, mắt vô thức liếc về hành lang phía sau. Mọi thứ có vẻ bình thường, nhưng tim cô vẫn đập nhanh hơn hẳn.
Họ trở lại sân trường đúng lúc bài phát biểu của đại diện khối 12 vừa kết thúc. Không khí lắng xuống. Vài người ngáp dài, số khác tranh thủ nghịch điện thoại. Tuyết Nhung ngồi xuống, cố hòa mình vào đám đông, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng đảo quanh, như thể đang chờ đợi một dấu hiệu. Hay đúng hơn... là một mối nguy nào đó.
Chaporia
Bình Luận (0)