…
Một cậu bé cầm một món đồ chơi đứng giữa nhà nhìn mẹ cậu đang gấp rút thu dọn đồ.
“Nhà mình chuẩn bị đi đâu à mẹ!”
“Đi di tản thôi con”
“Di tản là gì ạ?”
“Cứ đi đi nhanh lên”
Sau đó mẹ cậu bé kéo cậu ra khỏi nhà thậm chí không cả đóng cửa một phần vì mẹ cậu biết ngôi nhà này sẽ không về được nữa và cô phải nhanh chóng để lấy đồ ăn rồi di chuyển đến điểm tập hợp.
Trước khi cậu ngủ dậy, mọi người đã biết trước thông tin.
Đầu tiên nó là một trận mưa sao băng rất đẹp và sẽ tan ngay trên không trung.
Nhưng sau đó lại có thêm những cái sao băng nữa, theo tính toán con số có thể là khoảng 48, 50 thiên thể đang lao vào và hầu như chúng sẽ tan đi vì ma sát với không khí hoặc sẽ đâm xuống.
Chúng có khối lượng thấp nhưng lại rất nhiều nên có thể nói là cả thế giới đều nhìn thấy.
Nhưng chỉ sau 1 giờ kể từ khi trận mưa thiên thạch quy mô lớn và tuyệt đẹp ấy.
Tất cả các nước trên thế giới đều xuất hiện cảnh báo đỏ, loa báo động!.
Đầu tiên điện bắt đầu bị chập chờn, các thiết bị công nghệ bắt đầu xuất hiện lỗi và đầu dao bị ăn mòn.
“Này tôi đóng tiền để sử dụng điện đấy! Mấy người làm việc thế này à?”
“Vấn đề này có mất nhiều thời gian không?”
“Điện bị sao vậy? Chắc cũng chỉ mất mấy phút thôi đúng không? Tôi không chịu lâu đâu!”
“...”
“Rè.. Rè”
Công ty điện lực bắt đầu nhận được các cuộc gọi kỳ lạ chỉ có tiếng rè rè.
Vấn đề nhanh chóng được mọi người chú ý, các tổ chức cấp cao phải xử lý và họ đổ cho các nhà khoa học.
Các nhà khoa học sau khi lấy các mẫu kim loại bị ăn mòn và xem trên kính hiển vi thì thấy các hạt màu đục xám li ti. Họ lập tức nhận ra điều gì đó và lấy cả mẫu không khí xung quanh thì cũng vậy. Đối với họ đây không phải một loại bụi bình thường vì nó có hình dạng khá nhẵn và tuyệt đối. Những nhà khoa học bắt đầu sử dụng các phương pháp như đốt, đóng băng, ngâm acid, … Nhưng rốt cuộc chúng vẫn hoạt động như thường. Họ còn biết rằng chúng đi vào máu và không thể đào thải tự nhiên gây kích ứng ngứa đau tim, với những người bị béo phì thì thường sẽ chết ngay vì bụi vào trong máu còn một số người gầy gò hoặc thiếu máu sẽ không cảm nhận thấy gì ngoài những dấu hiệu nhưng nóng, ngứa, tim đập mạnh.
Và ngay lúc đó mọi người đều hiểu rằng tận thế đã đến.
Họ thông báo cho người có thẩm quyền cao hơn.
“Chúng ta cần tổ chức họp báo ngay!”
Lúc này người dân đều được tin nhắn từ bộ quốc phòng.
Nhưng chắc họ chẳng nhận được đâu.
Cùng lúc đó cũng có một buổi họp báo được gấp rút đưa ra. Lúc này máy quay không thể hoạt động được nữa nên chỉ có những người ở đó trực tiếp mới thấy.
Các nhà khoa học viết cái tên của loại bụi này là “Bụi Nir” hay “Bụi vô hình” một cách gấp rút. Và ghi lên những tờ báo để cho mọi người biết.
Họ gọi đây là tồn vong của nhân loại. Những người giàu thì gói gọn lại những đồng tiền vô giá trị của mình. Những vị lãnh tụ, quan chức vẫn cố níu kéo cái chính trị đã mục rữa từ khi tận thế Nir đến. Ai cũng vậy, mọi người đều có niềm tin rằng sẽ chẳng ít lâu nữa mọi thứ sẽ quay lại đúng quỹ đạo của nó.
Những con người phẫn nộ đổ cho các nhà khoa học, họ coi những người đáng lẽ phải tiêu diệt bụi Nir đang bỏ mặc họ, họ không chấp nhận và ép những nhà khoa học kia phải nhanh chóng khắc phục.
Các nhà khoa học bị đổ trên đầu đống trách nghiệm này cũng chỉ biết chua chát trong lòng [Mấy người thì biết quái gì chứ? Lũ ngu! Bọn mày biết nó như nào không?]
Cũng bởi họ là người đã phát hiện ra nó, nghiên cứu nó. Đã thấy sự hủy diệt, sự bất tử của “Bụi vô hình” thì ai còn hy vọng chứ.
Nhưng sức nặng của dư luận quá lớn họ đành phải vào lại phòng thí nghiệm để nghiên cứu.
Thật ra họ ban đầu cũng chỉ làm chống đối, sau một lúc chỉ nhìn bụi Nir trôi nổi, họ cảm một phần nhỏ bụi đang di chuyển đến điểm cố định nào đấy rồi khi đến nó lại là bụi Nir khác, các bụi Nir trôi nổi hợp vào bụi Nir đặc biệt đó rồi lớn dần lên.
“Phát hiện mới!!!”
Các nhà khoa học giờ làm không phải vì sự phẫn nộ của con người ngoài kia. Mà họ làm với cái sự thích thú giống như một đứa trẻ có đồ chơi mới.
Họ đặt cho bụi Nir đặc biệt kia là “Lõi Nir” sau khi hợp vào xong thì họ đoán là tương lai nó sẽ trở nên to đến mức con người nhìn thấy nên họ đặt trước tên của tập hợp đó là “Tinh thể Nir”.
Và nếu đúng như suy đoán thì, sau này con người có thể thay thế kim loại hay hợp kim bằng tinh thể Nir, họ đoán vậy là từ khi còn là dạng hạt nó đã có sự bất tử.
Đây có lẽ chính là cách để con người phục hồi lại nền văn minh.
Nhưng vẫn có một khoảng đặc biệt nữa mà họ không quan tâm. Sức khỏe con người đang bị Nir tàn phá một cách dữ dội.
…
Cậu đã nghĩ cách qua sông rất nhiều như thuyền chuối, ván gỗ nhưng cậu không có kĩ năng, nên chúng cũng chìm.
Và cách duy nhất hiện tại là mặc áo phao vào và chạm nước.
Đối với cậu nghe thôi cũng đã ớn lạnh.
Nhưng còn cách nào khác đâu, tư duy của một người làm tư vấn khách hàng như cậu chỉ đến thế.
[Nước trông có vẻ yên, mong là lúc mình nhảy xuống cũng như thế.]
Cậu mặc chiếc áo phao vừa lấy được ở chỗ chòi gỗ gần sông, khu vực cho người trực đêm ở sông nên cũng có các loại vật an toàn và cả nó bằng gỗ nên vẫn chưa sụp.
Hít một hơi tăng lòng dũng cảm nên. Cậu từ từ đi bộ xuống. Vì không yên tâm nên cậu còn đề 2 cái áo phao ở hai tay và một cái que đo độ sâu.
Que đo độ sâu thực chất chỉ là một cái que nhựa dài, cậu dùng nó để đâm xuống chỉnh hướng di chuyển.
Khi chân cậu vừa chạm nước một cơn lạnh lẽo truyền hẳn lên não, nó làm cậu mất sạch dũng khí ban đầu.
[Sống trong chòi cũng không tệ có giường có mì.] Lúc nãy khi vào chòi cậu thấy thùng mì dưới gầm giường nên cậu ăn vài gói. Có lẽ đó là mắt xích quan trọng níu kéo cậu ở lại thêm.
[Chắc chắn mai mình sẽ đi!] Cậu thầm nhủ trong lòng.
Quay trở lại cái chòi cậu cởi áo phao ra nằm trên giường một cách thoải mái. cậu thấy một cái lưới ở góc chòi. Có vẻ ngày xưa nó cần để với người lên. Nhưng suy cho cùng cũng chỉ là một cái lưới. Đây là nguồn thức ăn vô tận nếu cậu may mắn.
Một chiếc lưới có thể bắt cá, và cậu một người quê chỉ cách biển 10km đương nhiên là biết thả lưới chỉ là cậu hơi sợ nước đó cũng là lý do cậu không biết bơi.
Cậu ra ngoài nhìn xung quanh một lúc. [Mong là con sông này cá chưa tuyệt chủng.] Cậu biết là ăn mì mãi cũng không được, chưa nói đến việc nó sẽ hết, ai mà ăn mì liên tục được chứ. Lần một, lần hai thì nó ngon còn mấy lần sau ngán không ăn nổi nữa. Với lại cậu đang ăn mì sống rất khô, nước lọc trong chòi thì có 2 bình 19l nhưng một bình thì gần hết.
Sau khi nhìn thấy cái lưới, cậu sẽ quyết định ở đây cho đến khi làm được thuyền.
Thuyền thì vẫn là những vật liệu cơ bản như gỗ, cậu sẽ chuyển hết đồ cần thiết lên thuyền nên nó phải đủ lớn để nổi. Gỗ thì cậu sẽ phá cái chòi ra lấy băng dính quấn vào mấy cái khe, sau đó treo mấy cái áo phao xung quanh để tăng độ nổi lên tránh bị chìm cho thuyền. Mà đến lúc đó kiểu gì thì nước cũng hết nên cậu có thể lấy mấy cái bình rỗng làm tăng độ nổi tiếp, để điều hướng cậu sẽ bẻ thanh đo độ sâu thành ba phần. Một phần thừa cậu để nó thuyền biết đâu sau dùng, 2 phần kia cậu sẽ gắn tấm gỗ ở đầu dùng băng dính sẽ trôi nên cậu sẽ dùng dây buộc lại. Cậu vừa nằm vừa nghĩ ra cách tạo thuyền vừa tự khen chính mình.
Cậu ra ngoài cầm theo cái lưới đứng mép sông.
Mở vai, đưa tay ra sau. Xoay người, để nghiêng lưới và ném!
“Cạch”
“Ay..”
Có vẻ lâu ngày không vận động nên khi vừa quăng lưới vai cậu như bị kéo theo, đau đến không tưởng.
[Mình yếu đến vậy rồi sao?] Cậu tự hỏi chính mình.
Lưới vừa chạm vào nước liền từ từ chìm xuống.
[Đợi vài giây rồi kéo lưới từ từ lên.]
Cậu cũng không mong chờ rằng có cá ngay lần đầu.
Sau khi cảm giác đã đủ thời gian cậu lấy tay thu lại lưới, nhưng nó nặng hơn cậu nghĩ có vẻ có cá.
Cậu nghĩ đến việc sắp được ăn thịt sau hơn 1 tuần thôi cũng thấy thèm. Trước đây không phải ngày nào cũng ăn mì, mà có những ngày cậu bỏ nhiều tiền hơn một chút mua suất cơm dưới căn tin công ty. Nhưng nó cũng chỉ là mấy khi, mì vừa no lâu vừa rẻ nên cậu vẫn hay ăn hơn.
Nhìn về phía cái lưới cậu như có động lực kéo mạnh lên.
“?”
Một con cá như bình thường nhưng nó lại có những hạt trắng xung quanh mang. Một con cá mà nặng đến vậy, chắc chắn có điều bất thường
“Cái quái gì đây?”
Cậu giũ lưới, ném nó sang một bên. Nhìn con cá một lúc cậu cầm viên đá đập vào đầu con cá.
Con cá này với cậu rất quen, nó là cá trắm nhìn màu sắc thì là cá trắm cỏ, cơ thể to tầm 3kg đủ để cho người gầy gò ăn ít như cậu ăn được mấy bữa.
Nhưng nó rất lạ mang của nó có những cục nhọn vuông trong như đá quý chìa ra, màu thì hơi sẫm. Đây là lần đầu tiên cậu thấy như vậy. Không chắc nó có ăn được không nhưng cậu không muốn bỏ đi. Cậu dùng đá đập vào những cục kỳ lạ kia.
Sau đó cậu sẽ nhét que gỗ vào miệng nó nướng trước lửa.
Cậu có diêm cũng từ cái chòi gỗ, mồi lửa thì lấy từ vỏ mấy cái cây cảnh trên đường cậu lấy nó vì nó trông rất khô và sợi nhưng cũng không biết tên là gì, cùng thêm mấy cái lá khô.
Rồi cho mấy que gỗ trên đất là được.
Chaporia
Bình Luận (0)