“ Nè Zeru, dậy đi, dậy đi!”
Liệu đây có phải là vận may hay là một điềm gở? Đột nhiên, một cô gái xuất hiện, chẳng phải để ban phước gì cho tôi, mà chỉ để phá hỏng giấc ngủ ngọt ngào còn dang dở.
Xin được giới thiệu, đây là Mitsuri Kazuko bạn thời thơ ấu của tôi. Còn tôi là Sasaki Zeruto, mười bảy tuổi, học sinh năm hai cao trung trường Yuka.
“ Đủ rồi đấy, cậu định phá giấc ngủ của tớ tới bao giờ nữa hả? ”
“ Nếu cậu không chịu dậy thì sẽ muộn học đấy.”
Tôi liếc sang đồng hồ. Sáu giờ sáng.
Trời ạ. Điên mất thôi. Giờ học là tám giờ, vậy mà cô ta đã đến gọi tôi dậy từ tờ mờ sáng.
Thật tệ… Thức luôn bây giờ, hay là ngủ tiếp nhỉ?
Không, tôi sẽ nghe theo tiếng gọi từ tận đáy lòng mình — ngủ tiếp!
“ Được rồi, đợi tớ một tiếng nữa nhé. Giờ thì cho tớ ngủ thêm chút.”
“ Hả!? Ngủ nữa á? Thôi nào, Zeru, dậy đi! ”
“ Cậu ồn ào quá. Về đi.”
“ Nếu cậu đã nói thế… thì đừng trách! ”
Khoan, đừng bảo là—
“ Hây daaaaaaaaaaaa! ”
Bốp!
“ Hự! ”
Đúng như tôi nghĩ, một cú đá thẳng bụng.
Tôi đã quá chủ quan. Lẽ ra phải nhớ rằng Kazuko là cao thủ karate. Một người bình thường ăn trọn cú này chắc đã ngất từ lâu. Còn tôi? Vì đã “tập luyện” qua vô số lần, nên đành gượng dậy được… dù thực lòng tôi thà ngất xỉu luôn còn hơn.
“ Tớ nhắc lại lần cuối, cậu có chịu dậy không!? ”
“ V-vâng… c-cậu thắng rồi… Tớ sẽ dậy ngay… được chưa? ”
“ Ừm, thế có phải ngoan không nào.”
Cơn đau vẫn quặn thắt, khiến tôi chẳng nói nổi nên lời. Tôi chỉ biết thầm thề sẽ trả thù một ngày nào đó.
Nói vậy thôi, chứ nếu Kazuko thật sự giận, đời tôi coi như xong.
… Nghĩ nhiều làm gì. Tốt hơn hết là ngoan ngoãn dậy thôi, nếu không thì sẽ lại ăn cú tất sát lần nữa mất. Chỉ mới tưởng tượng thôi đã thấy sợ rồi.
Thiệt tình, mới sáng sớm đã bắt người ta rời giường. Hết nói nổi.
Thế là tôi lê thân xuống nhà, đánh răng, rửa mặt, và chuẩn bị bữa sáng… cho chính cái kẻ vừa đá tôi.
Xuống đến bếp, đã thấy Kazuko ngồi chễm chệ ở bàn ăn, trên tay cầm máy chơi game.
“ Này, mới sáng sớm mà đã chơi game rồi hả? Hại mắt đó, Kazuko.”
“ Hể! Nhưng tớ sắp thắng màn này rồi!”
“ Không được. Bỏ máy xuống ngay, nếu không thì…”
“ Thì sao?”
Nhân lúc cô ấy sơ hở, tôi liền lao tới giật lấy máy.
“ Ha! Bắt được rồi nhé.”
“ Khôngggggggg! Trả lại cho tớ đi, Zeru!”
“ Không được. Ăn sáng xong tớ mới trả.”
“ Mồ… Zeru đúng là đồ ngốc!”
Chết thật. Sao tôi lại có cảm giác như mình là cha của cô ấy thế này chứ.
Nhà hai đứa sát vách, nhưng vì cha mẹ cô ấy đi công tác nước ngoài, nên sáng nào cô nàng cũng sang “ăn ké” nhà tôi.
Thế là tôi nghiễm nhiên trở thành người chịu trách nhiệm chăm sóc cho cô nàng. Không hiểu cha mẹ cô ấy nghĩ gì mà lại giao phó cho một thằng như tôi, thay vì thuê gia nhân.
Mà thôi… dù sao tôi cũng sống một mình. Có thêm người cùng ăn sáng, ngôi nhà vốn yên ắng cũng trở nên vui hơn nhiều.
“ Được rồi, sáng nay cậu muốn ăn gì nào?”
“ Vậy thì… Tempura với Tonkatsu, ăn cùng cơm nhé.”
“ Hả!? Mới sáng mà đã chọn toàn món nhiều calo vậy à? Bộ không sợ mập sao? ”
“ Không sao, không sao. Cậu đừng lo cho tớ.”
Ờ phải… suýt quên. Với vóc dáng nhỏ nhắn, ngực chắc chỉ cỡ A cup, ăn bao nhiêu thì cũng chẳng thay đổi được gì. Nghĩ vậy tự dưng tôi lại thấy… tội nghiệp cho cô ấy.
“ Nè, cậu vừa cười gì đó đúng không?”
“ K-không… không có gì đâu. Đừng để ý.”
“ Hừm… nhìn mặt cậu đáng nghi lắm. Rõ ràng đang cười tớ mà.”
“ Khônggg! Làm gì có chuyện đó. Thôi được rồi, tớ sẽ làm món cậu muốn. Nhưng phải ăn rau củ đầy đủ đấy.”
“ Um! Yêu cậu nhất đó, Zeru.”
“…Rồi, rồi.”
Chưa đầy hai mươi phút, tôi đã bày xong mấy món ăn lên bàn.
“ Chúc ngon miệng.”
“ Chúc ngon miệng.”
Cả hai cùng đồng thanh, nghe như một cặp vợ chồng mới cưới vậy.
“ Um~! Ngon thật đấy. Đúng là Zeru có khác, tay nghề nấu ăn số một.”
“ Ăn từ từ thôi kẻo nghẹn bây giờ.”
Trong lúc ăn, cô ấy lại càng trông đáng yêu hơn. Mái tóc vàng óng rủ xuống vai, đôi mắt xanh ngọc bích trong trẻo, thân hình nhỏ nhắn cùng tính cách trẻ con khiến người ta chỉ muốn tan chảy. Có điều… cái tính bướng bỉnh thì cần chỉnh sửa gấp.
Nói vậy chứ tôi không phải loại con trai “nghiện gái ngực nhỏ” đâu nhé. Ở nhà thì vẫn giữ vẻ bình thường thế thôi, chứ thực ra—thân phận thật của tôi chính là một otaku chính hiệu.
Không phải kiểu “nửa mùa” đâu. Tôi đã đốt không biết bao nhiêu tiền vào figure, manga, light novel. Anime, manga, nhạc Nhật… tất cả đã ngấm vào máu. Sở thích này chính là hạnh phúc, là niềm kiêu hãnh mà tôi sẽ không bao giờ từ bỏ, kể cả khi già đi.
…Xin lỗi, hơi lạc đề rồi. Quay lại câu chuyện chính nào.
“ À này, Zeru… Sau khi tan trường hôm nay, cậu có bận gì không? ”
Tôi nhẩm tính. Thường thì về nhà cày anime tới sáng, hoặc chạy ra Akihabara lượn mấy cửa hàng. Ngoài ra thì… chẳng có gì.
“ Không. Sao thế? ”
“ Th-thì… nếu như cậu không bận, cậu… c-có muốn…”
Cái kiểu ấp a ấp úng này, nhìn mà sốt ruột.
“…Có muốn đi công viên giải trí Yuen với tớ không?”
Tôi sững người. Đó chẳng phải là một lời mời hẹn hò sao!? Ngay từ cô bạn thuở nhỏ của mình chứ! Quá đột ngột, đến mức tôi còn tưởng tai mình nghe nhầm.
Từ chối ư? Không thể. Với vẻ mặt mong chờ đó, tôi nào dám làm cô ấy thất vọng.
“ Nếu cậu đã mời đến thế thì… tớ đồng ý.”
“ Thật chứ!? ”
“ Thật.”
“ Waa!!! Yêu cậu lắm đó Zeru! ” – cô ấy bật dậy, hai tay giơ cao như cầu thủ vừa ghi bàn thắng quyết định.
“ Rồi rồi, ăn nhanh đi, không lại trễ học bây giờ.”
“ Vâng~! ”
…Ôi trời. Sao sự việc lại thành ra thế này nhỉ? Nhưng thôi, đã gật đầu rồi thì có hối cũng chẳng kịp.
Cuối cùng, bữa sáng cũng kết thúc. Tôi nhanh chóng dọn dẹp chén đũa, trả lại cho cô ấy cái máy chơi game rồi cả hai cùng thong thả đi bộ đến trường.
Khi đến ngã tư, chúng tôi buộc phải chia tay vì học ở hai ngôi trường khác nhau.
“ Vậy, hẹn gặp lại sau nhé, Zeru.”
“ Ừm, tạm biệt cậu.”
Sau lời chào tạm biệt, tôi rẽ thẳng đến trường như thường lệ.
Nhưng ngay khi vừa bước chân vào lớp thì—
Bộp.
Một vật thể mềm mềm bất ngờ rơi thẳng xuống đầu tôi.
“ Cái gì thế này? ... Bông lau bảng à? Ai chơi ác vậy hả!? ”
Tiếng cười khoái trá vang lên ngay sau đó.
“ Hahaha! Bắt được mày rồi nhé, Zeruto.”
Đứng trước mặt tôi là Akatsuki Komuro—thằng bạn chí cốt kiêm chuyên gia bày trò lố trong lớp. Trên môi nó lúc nào cũng nở nụ cười nham nhở, chẳng khác nào nhân vật phụ chuyên đi gây rắc rối trong anime.
Thật tình, tôi đã quá quen với mấy trò nghịch ngợm nhạt nhẽo như trẻ con tiểu học của nó, nhưng lần nào cũng khiến tôi phát mệt.
“ Thôi nào, đừng có giận dữ thế chứ. Chỉ là trò đùa thôi mà? ”
“ Ừ thì nhờ mày mà mới sáng sớm trên đầu tao toàn là bụi phấn đây này.”
“ Rồi, rồi. Xem như bỏ qua nhé.”
Nó bỗng nghiêm túc một cách lạ thường:
“ Mà này, mày biết tháng này có anime nào đáng xem không? ”
Tôi khoanh tay, suy nghĩ một lát rồi đáp:
“ Ừm, tao nghĩ ‘Masks And Hero’ với ‘Tôi Trở Về Từ Dị Giới’ là hợp gu mày đấy.”
“ Quả không hổ danh, mày đúng là tên otaku cuồng anime nhất rồi, Zeruto.”
“ Kệ tao chứ.”
Ngày xưa, Komuro còn là người giới thiệu anime cho tôi. Thế mà giờ, chẳng biết từ khi nào, vai trò ấy lại đổi ngược—tôi mới chính là người kéo nó vào sâu hơn trong cái thế giới hai chiều này.
“ Hứ! Otaku các người đúng là một lũ đáng ghê tởm.”
Giọng nói chua chát ấy vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện giữa tôi và Komuro. Người vừa xuất hiện không ai khác ngoài Yoshida Nomura—cái tên nổi tiếng trong lớp với biệt danh kẻ khinh miệt otaku .
Không hiểu vì lý do gì, cứ hễ nghe đến anime, manga hay bất cứ thứ gì liên quan, cô ta liền nổi điên như thể muốn giết cả đám chúng tôi ngay lập tức. Vì thế, hầu hết otaku trong lớp đều coi cô ấy như một con hổ dữ, chẳng ai dám bén mảng lại gần.
Ngoại trừ tôi.
Có lẽ trong lớp này chỉ mình tôi là đủ gan để đứng lên đối đáp lại.
“ Ờ, còn hơn mấy đứa suốt ngày cắm đầu vào sách vở, chán ngắt như cậu đấy.”
“ Cái gì!? Hôm nay cậu to gan thật đấy, dám lên giọng với tôi cơ à? ”
“ Ừ thì sao? Bộ tôi phải sợ cậu chắc? ”
“ C-cậu…!”
Đấy, mối quan hệ giữa tôi và Yoshida lúc nào cũng như vậy—không khác gì chó với mèo, cứ gặp nhau là cãi cọ. Nhưng lạ một điều… với tôi, cô ấy lại chẳng quá khắt khe như khi đối xử với những otaku khác.
Chẳng hiểu tại sao, nhưng chính điều đó khiến tôi càng thấy thú vị.
“ Thôi, mày đừng gây chuyện với nhỏ nữa. Không khéo lại rước thêm phiền phức.”
Komuro chen ngang, ra vẻ khuyên nhủ.
“…Ừ, mày nói cũng có lý.”
Nghe theo nó, tôi bèn kiếm cớ lỉnh về chỗ ngồi của mình.
Thế nhưng—
“ Rất vui được gặp cậu, Zeruto.”
“…Hả?”
Đằng sau lưng tôi, một giọng nói lạ vang lên. Quay lại, tôi bắt gặp một cô gái có mái tóc bạch kim óng ánh, suôn dài đến tận eo, thân hình mảnh mai như bước ra từ thế giới khác. Cô ấy mỉm cười dịu dàng, tự nhiên bắt chuyện với tôi.
Nhưng… cô ấy là ai?
Tại sao lại có mặt trong lớp tôi từ khi nào mà tôi không hề hay biết?
Chẳng lẽ… là học sinh chuyển trường sao?
“ Ai da…”
Tôi ôm đầu, cơn đau nhói bất chợt như búa giáng xuống. Kỳ lạ thay, nhìn cô gái ấy lại khiến tôi có cảm giác… đã quen biết từ rất lâu rồi. Nhưng rõ ràng tôi chẳng nhớ nổi là ở đâu cả.
Tôi quay qua hỏi thằng Komuro, mong tìm được lời giải:
“ Này, cho tao hỏi… nhỏ này là ai vậy?”
Komuro tròn mắt nhìn tôi, rồi cau mày như thể tôi vừa nói điều ngu ngốc nhất thế kỷ.
“ Hả!? Đầu mày có vấn đề hả Zeruto?”
“ Là sao? Tao hỏi đàng hoàng mà, mày nói cái gì mà tao chẳng hiểu gì hết trơn vậy.”
“ Trời ạ… Thế để tao nhắc cho mày nhớ. Đây là Ikeda Saori, học chung lớp với chúng ta từ buổi khai giảng đến giờ đó. Bộ mày quên sạch rồi à!?”
“…Thật hả? Tao thật sự mới biết luôn đấy.”
Tệ thật. Có lẽ do tôi thức khuya cày anime quá nhiều, nên mới dính cái chứng mất trí đáng ngờ này. Có lẽ tôi phải… hạn chế lại một chút rồi chăng? (Ừ thì, chắc là nói vậy thôi, chứ từ bỏ anime thì không đời nào!)
“ Rồi, cả lớp ổn định chỗ ngồi nào.”
Tiếng nói trong trẻo vang lên. Giáo viên chủ nhiệm của chúng tôi bước vào lớp. Kagashima Touko—dạy toán, hai mươi chín tuổi, tóc ngắn gọn gàng, dáng người vẫn còn đang trong giai đoạn “phát triển.” Nói thật thì, cô ấy vẫn độc thân, và vì thế mà… hay có thói quen ve vãn mấy nam sinh trong trường.
…Tôi chỉ biết thở dài thầm nghĩ: Thật tội nghiệp cho cô ấy.
Ring… Ring…
Âm thanh tin nhắn vang lên trong túi tôi. Tôi lấy điện thoại ra—là từ Kazuko.
Sau khi tan trường, tớ sẽ đón cậu ở trước cổng trường. Rồi chúng ta cùng đi nhé.
Ôi trời, tin nhắn này làm tim tôi hơi nhảy nhót một nhịp. Hẹn hò ở công viên giải trí… rốt cuộc, chuyện này đang tiến triển thế nào vậy chứ?
Trông Kazuko có vẻ háo hức với buổi đi chơi này hơn tôi tưởng. Thôi thì… gác chuyện đó qua một bên, giờ tập trung học đã.
…Tan trường.
Khi bước ra cổng, tôi liền thấy Kazuko đang đứng nép ở góc tường, khuôn mặt hớn hở, vừa cười vừa chăm chú bấm điện thoại. Nhìn là biết ngay, chắc đang nhắn tin cho tôi đây mà.
Có vẻ như cô ấy vẫn chưa để ý thấy tôi. Heh, đúng lúc để chơi khăm một vố đây. Tôi nhẹ nhàng tiến lại gần rồi bất ngờ hét lớn:
“ Waaaaaaaaaa!!! ”
“ Eeeeeek!!! ”
Kazuko giật nảy người, hét toáng lên, sau đó mới nhận ra thủ phạm.
“ Hú hồn! Hóa ra là cậu hả, Zeru! ”
“ Hahaha! Ngạc nhiên chưa nào, Kazuko? ”
“ Đúng là cậu chỉ giỏi dọa người ta thôi! ”
Cô ấy chu môi ra giận dỗi, nhưng tai thì đỏ hồng—rõ ràng là vừa hoảng thật sự.
“ Thế… cậu làm gì trước cổng trường của tớ vậy? ” Tôi giả vờ hỏi.
“ Chứ còn gì nữa, tớ đã nhắn cho cậu rồi mà. Nói là sẽ đón cậu ở đây đó.”
“ À… nhỉ. Quên mất.”
Tôi gãi đầu, rồi cười khẽ.
“ Vậy thì… đi thôi.”
Điểm đến hôm nay chính là Công viên giải trí Yuen—một khu vui chơi mới xây ở Asakusa. Thành thật mà nói, tôi vẫn chưa hiểu nổi tại sao Kazuko lại có hứng rủ tôi đi ngay sau giờ tan học thế này.
Tôi liếc nhìn bộ đồng phục trên người mình, rồi lẩm bẩm:
“…Mặc đồng phục mà đi công viên liệu có ổn không đây?”
“ Không sao đâu, cậu đừng nghĩ nhiều quá.”
“ N-nè…”
Kazuko bất ngờ nắm chặt lấy tay phải tôi, kéo sát đến mức nó khẽ chạm vào ngực cô ấy.
…Khoan, cái cảm giác mềm mại này là sao chứ?! Mà không, ý tôi là… hơi ngại thật đấy.
Sau khi ra khỏi nhà ga và tám chuyện dọc đường, cuối cùng chúng tôi cũng đến Công viên giải trí Yuen. Nơi đây có đủ mọi trò: từ cảm giác mạnh, trò điện tử, cho đến mấy trò dành cho trẻ con; ngoài ra còn có cả quầy ăn uống và khu mua sắm nhộn nhịp.
Tuy nhiên, hai đứa chỉ chọn chơi mấy trò nhẹ nhàng. Tôi biết, vì Kazuko từng có một ký ức chẳng mấy vui vẻ nên rất ngại thử mấy trò cảm giác mạnh. Nhưng vậy cũng tốt thôi—chỉ cần cô ấy vui là tôi thấy đủ rồi.
…Ít nhất cho đến khi tôi dụ được cô ấy vào ngôi nhà ma.
“ Này, hay mình ra ngoài đi…” Kazuko run run níu áo tôi.
“ Không được. Đã mất tiền vào đây thì phải đi hết rồi mới ra chứ.”
“ Nh-nhưng mà… nơi này…”
Tôi nhếch môi. Biết ngay mà, kiểu gì cô ấy cũng sẽ tìm cớ để bỏ chạy. Nhưng lần này thì không dễ thoát đâu, Kazuko à.
Hiện tại, chúng tôi đang ở khu nghĩa địa—nơi nổi tiếng đáng sợ nhất trong ngôi nhà ma.
Hiệu ứng âm thanh rùng rợn, ánh sáng lập lòe và cảnh tượng ma quái xung quanh quả thật cũng khiến tôi hơi nổi da gà.
“ Hú… hú… hú…”
“ Aaaaaaa!! C-cái… cái gì vậy!? ”
Kazuko bám chặt lấy tôi, khuôn mặt sợ đến tái mét. Nhưng phải công nhận… lúc này cô ấy lại đáng yêu lạ thường. Đây chính là sự trả đũa hoàn hảo cho việc sáng nay dám phá giấc ngủ của tôi!
…Ba mươi phút sau.
“ Hức… cậu ác quá đó, Zeru…”
Ừm, có lẽ tôi hơi lố thật rồi. Nhìn cô ấy khóc sụt sùi, trong lòng tôi cũng thấy áy náy.
Chắc phải làm gì đó để bù lại thôi.
“ Thôi nào, đừng khóc nữa.”
“ Hứ! ”
“ Được rồi, coi như để chuộc lỗi… tối nay tớ sẽ đãi cậu ăn tối.”
“ Thật không!? ”
“ Thật.”
“ Yaa! Yêu cậu nhất luôn! ”
Kazuko lập tức tươi tỉnh, giơ hai tay lên reo hò như cầu thủ vừa ghi bàn thắng. Tôi chỉ biết lắc đầu bất lực.
“ Rồi rồi, đi thôi nào.”
“ Ừm! ”
…Nhưng rồi Kazuko bỗng khựng lại, tiến sát thì thầm vào tai tôi.
“ Cậu… đợi tớ một chút được không? Tớ… cần phải đi giải quyết một cái…”
“…Ý cậu là đi vệ sinh hả?”
“ Suỵt! Đừng nói to như vậy chứ, kỳ lắm!! ”
Tôi nhướng mày. Đi vệ sinh thôi mà, có gì phải xấu hổ đâu nhỉ? Con gái đúng là khó hiểu thật.
“Hiểu rồi. Vậy tớ sẽ đợi cậu ở đây. Nhưng mà nhớ nhanh lên nhé, trời cũng tối rồi.”
“Vâng.”
Kazuko mỉm cười đáp lại, rồi vội vã chạy về phía nhà vệ sinh công cộng gần đó.
…Cái kiểu hấp tấp này, chắc chín giờ tối mới về được mất.
“Phù…”
Tôi thở phào, tựa người vào băng ghế và ngồi chờ.
Một tiếng sau.
Ừm… kia chẳng phải là… Ikeda sao?
Từ đằng xa, tôi thoáng thấy một bóng người núp sau góc tường. Mái tóc, dáng người—trông rất giống Ikeda Saori.
Cái cách lấp ló ấy, rõ ràng là đang làm chuyện mờ ám.
Đừng nói là… đang theo dõi tôi?
“ Này, cô gái kia. Tại sao lại theo dõi tôi thế?”
Nghe tiếng tôi gọi, bóng người kia khẽ giật mình. Rồi, như tôi đoán—quả nhiên là Ikeda.
“ Tại sao cậu lại theo dõi tôi?”
“ Không phải! Cậu hiểu lầm rồi. Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua thôi.”
“ Tình cờ đi ngang mà lại phải núp sau bức tường như thế à? ”
Ikeda nhíu mày, ra vẻ khó chịu. Nhưng tôi thì vẫn chẳng bỏ được cảm giác bất an. Đúng như linh cảm từ nãy đến giờ—hóa ra là cô ta.
“ Tôi đến đây… để cảnh báo cậu một chuyện.”
“ Cảnh báo? Về cái gì? ”
Lời cô ấy khiến tôi lập tức tập trung.
“ Cậu nên tránh xa nơi này ra thì hơn.”
“ Tránh xa nơi này? Ý cậu là gì? Chẳng lẽ sắp có chuyện gì xảy ra ở đây sao?”
“ Tin hay không thì tùy. Nhưng hiện giờ… cậu đang ở trong một tình thế rất nguy hiểm.”
“ Nguy hiểm? Cậu đang đùa tôi đấy à? ”
Ikeda lắc đầu, quay đi, để lại một câu cuối cùng:
“ Tôi nói hết rồi. Tạm biệt.”
“ Này, khoan đã……”
Chưa kịp giữ lại, cô ấy đã khuất bóng.
…Nguy hiểm? Tránh xa nơi này? Rốt cuộc cô ta đang ám chỉ điều gì vậy?
Nhưng quan trọng hơn cả—Kazuko vẫn chưa quay lại.
Đã hơn một tiếng đồng hồ rồi.
Chuyện này… không bình thường chút nào.
Không thể đợi được nữa, tôi quyết định phải vào nhà vệ sinh tìm cô ấy.
Xin các chú cảnh sát nếu có biết chuyện này thì hãy tha thứ cho tôi… đây là bất đắc dĩ thôi. Thật tình tôi chưa bao giờ muốn làm chuyện liều lĩnh thế này cả.
Tôi nuốt nước bọt, rồi từ từ bước vào nhà vệ sinh nữ.
“ Cái… cái gì thế này!? ”
Trước mắt tôi là một cảnh tượng kinh hoàng: sàn nhà nhuộm đỏ bởi máu, vệt loang trải dài đến tận các buồng phía trong. Và ở đó—Kazuko nằm bất động dưới sàn, toàn thân bê bết máu, khắp người chi chít những vết thương như bị đâm xuyên bởi một vật nhọn.
Không… không thể nào…!
Đây chắc chắn là ảo giác thôi, phải là ảo giác chứ! Ai đó làm ơn hãy nói với tôi rằng tất cả chỉ là ảo giác đi!
Tại sao…? Mới vài tiếng trước thôi, cô ấy vẫn còn cười đùa bên cạnh tôi mà…!
“ Kazuko! Này, cậu bị sao thế này!? Ai đã làm chuyện này!? Đã có chuyện gì xảy ra!? ”
Hoảng loạn, tôi lao tới bên cạnh cô.
“…Zeru… tớ… tớ… c-chạy đi…”
Giọng cô ấy yếu ớt, ngắt quãng.
“ Hả!? Ý cậu là sao!? Không được rồi, tớ sẽ gọi cấp cứu ngay—"
“ Chuyện đó… không cần thiết đâu. Vì ngươi… cũng sẽ giống như nó thôi.”
“…Hả!? Ai… ai đang nói vậy!? ”
Phập!
“ —Aghh!!! ”
Một cơn đau nhói dữ dội xuyên thẳng qua bụng tôi. Cả cơ thể tê dại, chân khuỵu xuống.
Tôi nhìn xuống… và thấy một lưỡi gươm đẫm máu đang xuyên qua người mình.
Bất ngờ bị tấn công, tôi ngã gục xuống nền gạch lạnh lẽo. Máu trào ra từ vết thương, ồng ộc dâng lên miệng và phun đỏ cả sàn nhà.
“ Hahahahahaha… giết được rồi, giết được rồi… cuối cùng thì ta cũng đã giết được Ma Vương rồi! ”
“ T-tên khốn… ngươi… là ai!? ”
“ Ồ, vẫn còn nói chuyện được sao? Ta cứ tưởng đã đâm trúng tim ngươi rồi chứ. Hừm, có lẽ là do ta còn tập luyện chưa đủ kĩ thì phải. ”
Ma Vương…? Hắn vừa nói tôi là Ma Vương sao? Nực cười thật. Cái tên này… rõ ràng là đầu óc có vấn đề. Giọng cười ghê rợn, đôi mắt rực sáng như kẻ điên, thanh gươm vẫn còn nhỏ máu trong tay hắn… tất cả đều toát lên sự bất thường đến lạnh sống lưng.
“ N… ngươi… bị điên à!? ” Tôi gằn giọng, cố gắng ép ra từng chữ trong cơn đau thấu tim gan.
Phập!
“ Aghhhhhhh!!! ”
Lưỡi gươm lại xuyên qua cơ thể tôi, khiến máu phun ra như suối.
“ Nói năng như vậy… là thất lễ đấy, anh bạn.”
“ C-cái… gì…? ”
“ Ta được giao nhiệm vụ phải trừ khử ngươi ngay tại đây. Ồ, suýt nữa thì quên mất… nếu cứ tán gẫu thế này, e rằng sẽ có người phát hiện. Cho nên… hãy chết đi cho gọn nhé.”
Khóe môi hắn nhếch lên thành một nụ cười bệnh hoạn, như thể đang đùa giỡn với nỗi đau của tôi.
Phập! Phập! Phập!
“ Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!! ”
Hắn liên tục đâm lưỡi gươm vào tôi, từng nhát đâm lạnh lẽo như xé nát cả da thịt, khiến cơn đau quằn quại lan tỏa khắp cơ thể.
Cái gì thế này…? Mình sẽ chết ở đây thật sao? Không… không thể nào…!
Mình vẫn còn bao nhiêu việc chưa làm, bao nhiêu điều chưa trải qua… Mình còn muốn xem tập anime mới ra hôm nay… còn muốn tham dự cái sự kiện chủ nhật này nữa… Vậy mà, tất cả… sẽ kết thúc ở đây sao…?
“ Ah…”
Chết tiệt… máu vẫn không ngừng tuôn ra. Trông tôi lúc này thật quá thảm hại. Ra đây chính là “lời cảnh báo” mà cô ấy từng nói sao? Nhưng… tại sao cô ấy lại biết trước được chứ?
Cuộc đời tôi… phải kết thúc ở đây sao? Chết một cách lãng xẹt như thế này, thật nực cười. Tôi… không cam tâm!
Thần linh… đây có phải là thử thách mà người đặt ra cho con không?
Xin lỗi nhé, Kazuko… vì đã không bảo vệ được cậu. Tớ… đến với cậu đây…
Hể… cái cảm giác này… lạ quá. Hình như tôi đã từng nói câu này rồi thì phải. Nhưng ở đâu? Khi nào? Sao… không tài nào nhớ ra được?
Đầu tôi đau như búa bổ. Kí ức mơ hồ… lạ lẫm… đang cố chen vào. Tôi… thực ra là gì vậy?
“ Trời đất… tôi đã bảo cậu phải tránh xa khỏi nơi này rồi mà. Thiệt là phiền toái.”
Giọng nói ấy… là Ikeda!? Cô ta sao lại xuất hiện vào lúc này chứ!? Tệ rồi, nếu cô ấy tiến thêm bước nào thì sẽ bị hắn giết mất!
“ C-chạy đi… đừng… đừng có bước vô đây…” Tôi cố hét lên trong tuyệt vọng.
“ Ồ? Bị phát hiện rồi à. Vậy thì, ta chỉ cần giết thêm một kẻ bịt miệng nữa thôi.”
“ DỪNG LẠIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII!!! ”
Một luồng sáng bùng nổ, xé toạc bóng tối.
“ Sấm Chớp!!! ”
Tia lửa ma thuật phóng ra từ đầu ngón tay Ikeda, lao thẳng vào tên sát thủ.
“ Aghhhh! C-con khốn… Khoan đã… ma thuật của ngươi… chẳng lẽ…”
Ikeda bước ra khỏi màn khói, ánh mắt sắc lạnh, khí chất thay đổi hoàn toàn.
“ Đúng vậy… Ta là Dark Angel Olivia —một trong những ma vương tướng trung thành nhất của Ma Vương. ”
Olivia…!? Cái tên này… tôi đã nghe ở đâu rồi… nhưng… tại sao không nhớ nổi?
Đau… đầu tôi càng lúc càng đau hơn… Như thể có thứ gì đó đang bị phong ấn, bị che giấu…
“ Hừ… thú vị rồi đấy. Nếu vậy thì ta sẽ—"
BỐP!
“ Áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa! ”
“ Ồn quá đấy. Và hơn nữa, đây là nhà vệ sinh nữ, ngươi không được phép vào.”
Cái… cái quái gì vậy!? Chỉ một cú đá song phi thôi mà hắn đã văng thẳng vào bức tường, ngã sõng soài. Va chạm mạnh đến mức cả bức tường gần như nứt toác.
Xong rồi… Cơ thể mình không thể chịu thêm được nữa… T-tôi sắp…
“ Ưm.”
Gì thế này!? C-cô ấy… hôn tôi ư!? Trong tình cảnh nguy kịch thế này sao lại… Hả!?
Khoan… vết thương của tôi… biến mất!? Đau đớn… cũng không còn.
Và… cái cảm giác này… cũng chẳng tệ chút nào.
“ Vậy thì, ngài đã nhớ ra được gì chưa? Thân phận thật sự của ngài.”
Thân phận… của tôi sao?
Agh…! Cơn đau đầu lại ập tới, lần này dữ dội hơn gấp bội.
“ Ngài hãy nhớ lại đi. Tất cả. Mọi thứ. Và con người thật sự của ngài.”
“ Tôi… tôi… tôi là… Aghhh! ”
“ Đã đến lúc gỡ bỏ phong ấn trong người ngài rồi.”
“ Tôi… tôi… tôi chính là— ”
Ra vậy… Ta nhớ rồi. Làm sao ta có thể quên được cơ chứ…
“ Phải. Ta… chính là…”
Tôi đứng dậy. Khí tức đen tối bùng phát, nuốt chửng cả căn phòng. Đôi mắt mở ra, sắc bén, giận dữ, tràn đầy uy quyền. Không còn là kẻ yếu đuối ban nãy. Đây mới chính là ta.
Giờ phút này…
TA LÀ—
“ MA VƯƠNG CỦA SỰ THỐNG TRỊ, ZELD!!! ”
Phải… Ta chính là Ma Vương.
“ Khốn kiếp… cú vừa rồi đau đấy!”
“ Hừ. Còn mấy nhát ngươi đâm ta khi nãy thì sao? Đau hơn gấp chục lần đấy.”
“ Cái gì!? Ngươi… sao có thể đứng dậy nói chuyện được? Và ma lực này…! Đậm đặc… chẳng lẽ… kí ức của ngươi đã—”
“ Đúng vậy. Ta đã nhớ lại tất cả… Mọi thứ. Và cả thân phận thật sự của ta.”
XXX
Vài năm trước, tại Pricia.
“ Đừng làm vậy, Ma Vương…”
Giọng Julia — một trong những ma vương tướng trung thành — vang lên nghẹn ngào, cầu xin. Ánh đèn lạnh lẽo trong đại điện phản chiếu những khuôn mặt căng thẳng của các tướng sĩ.
“ Không. Ta đã quyết định.”
Giọng Ma Vương vẫn bình thản, nhưng ẩn dưới đó là một thứ cứng rắn không gì lay chuyển được.
“ Nếu ngài rời đi, chúng tôi biết phải làm sao đây? Thánh kỵ sĩ, bọn thiên thần… chúng sẽ ập tới và tiêu diệt cả bọn ta. Không có ngài ở đây, chúng tôi sẽ không thoát nổi.” Julia nắm chặt tay, mắt ươn ướt.
“ Olivia.”
Một lời gọi ngắn gọn, như khép lại một cánh cửa.
“ Vâng.” Olivia cúi đầu, khuôn mặt trắng bệch nhưng kiên định.
“ Nghe rõ đây. Ta sẽ truyền lại toàn bộ ma thuật ta đang nắm giữ. Từ giờ phút này, ngươi sẽ lãnh đạo toàn bộ Ma Vương Tướng.”
Lời của Ma Vương không phải đề nghị — đó là mệnh lệnh được ban phát như định mệnh.
“ Nếu vậy… chẳng lẽ ngài…” Olivia bật khẽ, giọng nghẹn.
“ Đúng vậy. Giờ đây ta mất tư cách làm Ma Vương rồi, nên ta giao phó mọi người cho ngươi, Olivia.” Giọng nói kia mềm nhưng không dao động.
“ Không được… Trên thế giới này, ngài là Ma Vương đáng kính nhất của chúng tôi. Chỉ có ngài mới xứng đáng. Tôi… tôi không thể đảm đương trọng trách ấy.” Olivia run rẩy, muốn từ chối đến cùng.
“ ĐÂY LÀ MỆNH LỆNH. Chấp hành đi, Olivia.”
Lời cuối được hét lên, không thể phủ nhận, đặt lên vai cô một gánh nặng không thể lẩn tránh.
“ Vâng… nếu đó là điều ngài muốn.” Olivia cuối đầu, rồi nhận lấy — không chỉ là quyền lực, mà còn là trách nhiệm, là lời thề và là một tương lai đầy những vết sẹo.
“Tốt lắm. Nhận lấy này.”
Ma Vương đưa tay, và luồng ma lực khổng lồ bùng nổ, như ánh sáng đặc quánh chảy qua từng kẽ tay. Olivia nhận lấy sức mạnh, sắc mặt biến đổi — vừa sợ hãi, vừa choáng ngợp, vừa quyết tâm.
Sau đó, ta truyền hết toàn bộ ma lực cho Olivia. Rồi ta bước lên con đường đã chọn — lên tới ngọn núi Eres, nơi gió lạnh như muốn xé nát tâm can, và tìm tới cái chết tự nguyện.
Lúc ấy, ta đã tin mình sẽ chết. Tin chắc rằng mọi thứ sẽ kết thúc nơi đỉnh núi tịch mịch đó. Thế nhưng…
“ Đây… là đâu thế này? Thiên đường ư? Hay địa ngục? Hay ta đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới kia rồi…”
Mở mắt ra, trước mặt ta chỉ là một khoảng tối vô tận, không ánh sáng, không hình bóng.
Một cõi hư vô mà ngay cả ta cũng không thể hiểu vì sao mình lại trôi dạt tới đây.
Như vậy cũng tốt. Nếu ta đã biến mất khỏi thế giới đó, thì coi như đây là sự chuộc tội cho tất cả những lỗi lầm đã gây ra.
“ Ma Vương… Ma Vương…”
“—Ai? ”
Một giọng nói vang vọng, thanh âm mềm mại tựa như tiếng của một thiếu nữ. Lạ thay, nó gọi tên ta. Không lẽ là… Rei?
“ Rei… có phải em không, Rei? ”
Nhưng khi lắng nghe kĩ hơn, ta mới nhận ra… đó không phải giọng của nàng. Vậy thì, là ai? Ai đang gọi ta?
“ Ah… gì thế này? ”
Đột nhiên, một luồng ánh sáng xuất hiện. Nó bủa vây lấy ta, kéo ta khỏi màn đêm đặc quánh kia. Ta bị hút đi, vô phương chống cự.
“ Ma Vương… Ma Vương, hãy tỉnh lại đi.”
Ánh sáng rực rỡ ùa đến. Khi ta mở mắt lần nữa, trước mặt hiện ra một cô gái. Trên đầu nàng tỏa sáng một vầng quang chói lòa, như thể thiên sứ giáng thế. Khung cảnh xung quanh không còn u ám nữa mà rực rỡ, thánh khiết, tựa thiên đường.
“ Ngươi… thực ra là ai? ” Ta cau mày hỏi, cảnh giác.
Nàng cúi nhẹ, giọng trong trẻo vang lên:
“ Thưa Ma Vương Zeld. Tôi đã chờ ngài rất lâu rồi. Xin được giới thiệu—tôi là tinh linh trú ngụ trong thánh kiếm Uriel .”
“ Thánh kiếm… Uriel? ”
Ta sững sờ. Cái tên ấy… ta từng nghe qua. Vũ khí của Thần, chứa đựng sức mạnh vô song, có thể sánh ngang với chính các vị thần. Một lưỡi kiếm được tạo ra để hủy diệt ác ma. Người đời đồn rằng nó đã thất lạc từ thuở xa xưa, dần trở thành truyền thuyết hoang đường ở lục địa Pricia.
Vậy mà giờ đây, nó lại xuất hiện ngay trước mắt ta. Không chỉ là thật… mà còn có một tinh linh trú ngụ trong nó.
“ Ta đây… đúng là Zeld. Nhưng ta đã không còn là Ma Vương nữa. Ngươi nói chờ đợi ta… rốt cuộc là vì điều gì? ”
Tinh linh mỉm cười, đôi mắt lấp lánh như chứa cả dải ngân hà.
“Tôi có một thỉnh cầu. Xin ngài… hãy giúp tôi hoàn thành sứ mệnh.”
Tôi chỉ đáp lại cô ấy theo phản xạ thôi. Thực chất thì… dù cô ấy có nhờ gì đi nữa, câu trả lời của tôi chắc chắn cũng là không.
Bởi vì—tôi đã chết rồi. Một kẻ đã chẳng còn tồn tại thì làm sao có thể giúp đỡ ai được chứ? Thậm chí, ngay cả bản thân tôi cũng không rõ rốt cuộc mình có thật sự chết hay chưa.
Thế mà đùng một cái lại xuất hiện một nhỏ tự xưng là tinh linh của thánh kiếm, rồi còn kéo tôi đến một nơi quái quỷ thế này nữa.
“ Tôi muốn ngài lập khế ước với tôi.”
“…Hả?” Tôi bất giác nghiêng đầu, không kìm được thốt lên đầy khó hiểu.
“ Có nghĩa là, tôi sẽ trở thành thuộc hạ của ngài, còn ngài sẽ là chủ nhân của tôi. Toàn bộ sức mạnh của tôi… sẽ thuộc về ngài. Đơn giản thế thôi.”
“ Khoan, khoan đã.” Tôi nhăn mặt. “ Ngươi có biết mình vừa nói cái gì không? Nghe này, ta là ma vương đấy. Một ma vương mà lại đi lập khế ước với thánh khí… chuyện đó chưa từng tồn tại. Nực cười, phi lí hết chỗ nói.”
Đúng vậy. Từ xưa đến nay chưa từng có một ma vương nào sử dụng thánh kiếm cả. Vậy thì tại sao tôi phải làm điều đó?
Cô ấy bỗng mỉm cười.
“Vậy… nếu tôi nói rằng có thể cho ngài một cơ hội chuyển sinh làm con người, bắt đầu một cuộc sống mới, thì sao?”
Người tôi giật bắn lên trước lời ấy.
“Cái gì!? Ngươi nói thật chứ? Ngươi… có thể làm được điều đó sao?”
“Tất nhiên.” Nụ cười kia càng sáng hơn. “Miễn là ngài đồng ý lập khế ước với tôi.”
Tôi nheo mắt lại. “Nhưng tại sao lại là ta? Trong hàng triệu linh hồn ngoài kia, vì sao ngươi lại chọn một kẻ như ta?”
Cô ấy im lặng hồi lâu, như thể đang nghiền ngẫm chính mình. Rồi khẽ thì thầm:
“Bởi vì cuộc sống của tôi quá nhàm chán. Là tinh linh, tôi mãi mãi bị giam cầm trong thanh kiếm này. Tôi cần một người thích hợp để phá bỏ sự trói buộc ấy… Và khi chứng kiến ngài chiến đấu, tôi đã hiểu ngay.”
Cô ngừng một nhịp, ánh mắt sáng rực như trêu đùa.
“Ngài chính là người đó—một kẻ vô cùng thú vị.”
“………” Tôi cứng họng.
“Ha ha ha, đùa thôi.”
Thiệt tình… tôi có nên lập khế ước với cô ta không? Ngay cả việc tin tưởng nhỏ này hay không, tôi cũng chẳng chắc nổi.
“ Ngài không muốn gặp lại cô ấy sao?”
“…Cô ấy?” Tôi khẽ nhíu mày.
“ Đúng vậy. Người yêu của ngài—Rei Aris. Công chúa của vương quốc Pricia… kẻ đã bị bọn thánh kị sĩ giết hại.”
Trái tim tôi như thắt lại. Đúng… làm sao tôi có thể quên được. Chúng đã tàn nhẫn đoạt đi sinh mạng của Rei, mặc cho cô ấy chỉ là một con người bình thường.
Và tôi—kẻ tự xưng là Ma Vương—đã bất lực, không thể bảo vệ cô đến phút cuối cùng.
Khốn kiếp… Nghĩ lại chỉ càng khiến tôi thấy mình thật hèn hạ. Tôi đã không giữ được lời hứa.
Ngày đó, tôi chẳng hề hiểu giá trị của sinh mạng con người. Tôi ra lệnh cho thuộc hạ tàn sát vô số, thậm chí còn mơ tưởng xâm chiếm cả thế giới. Nhưng rồi… Rei xuất hiện.
Cô ấy đã cứu rỗi tôi. Đã dạy tôi rằng sự sống con người đáng quý đến nhường nào. Đã khuyên tôi buông bỏ giết chóc và tìm con đường hòa bình.
Vì cô ấy… tôi đã dừng chiến tranh. Tôi muốn lập hiệp ước cùng loài người. Thế nhưng, bọn chúng đâu tin. Chúng coi Rei là kẻ cấu kết với Ma Vương, và rồi… chĩa lưỡi gươm vào chính trái tim của cô.
Tuyệt vọng, tôi chỉ còn biết tìm đến cái chết… mong rằng có thể chuộc lại phần nào tội lỗi với vương quốc ấy, với Rei.
“…Cô ấy… vẫn còn sống sao?” Tôi run giọng hỏi.
“ Không.” Cô tinh linh lắc đầu, rồi lại mỉm cười. “Nhưng Rei đã chuyển sinh. Hiện tại, cô ấy đang sống một cuộc đời bình thường ở một thế giới khác.
”
“ Ngươi… làm sao biết được chuyện đó?”
“ Ngài quên rồi sao? ” Cô nheo mắt, ánh sáng trên đầu khẽ lay động. “ Tôi là Thánh Kiếm. Không có gì thoát khỏi tầm mắt tôi cả.”
“…Vậy thì tại sao ngươi lại giúp ta? ”
“ Tôi đã nói rồi còn gì.” Cô nghiêng đầu, đôi môi cong lên tinh nghịch. “ Bởi vì ngài… thú vị lắm. Ở bên ngài, tôi sẽ chẳng còn nhàm chán nữa.”
Nếu có một cơ hội sống lại, ta sẽ tìm cô ấy. Lời hứa với Rei vẫn chưa được hoàn thành — đó là điều không thể để mất.
Vì vậy, quyết định của ta chỉ có một:
“ Được. Ta chấp nhận khế ước này.”
Urіel mỉm cười, đôi mắt lóe lên một thứ ánh sáng vừa lạnh lùng vừa dịu dàng.
“ Vậy là lựa chọn của ngài đã rõ. Tốt. Kể từ giờ, ngài sẽ sống dưới hình hài một con người — ở một thế giới khác, rất xa nơi này. Toàn bộ ký ức về chốn này và sức mạnh của ngài sẽ bị phong ấn trong một thời gian.”
“Ý ngươi là… ta sẽ quên hết sao? ” Giọng ta hơi chùng lại.
“Yên tâm,” Uriel đáp, giọng chắc nịch nhưng ấm. “ Khi đến đúng thời điểm, ngài sẽ lấy lại cả sức mạnh lẫn ký ức.”
Ta hít một hơi sâu, cảm nhận quyết định nặng trên vai nhưng cũng thấy lòng nhẹ hơn một chút — vì có mục tiêu, vì có hy vọng.
“ Được. Ta hiểu rồi.”
Và thế là, giữa ánh sáng của thanh kiếm thánh và lời thề đã buộc, ta và Uriel lập khế ước.
Quyền năng thuần khiết chảy qua, một phần bản ngã bị khóa lại, còn lại là lời hẹn: sống lại, tìm Rei, hoàn thành điều còn dang dở.
Khi bóng tối tràn về và ý thức dần mờ đi, trong lòng ta vang vọng một điều duy nhất: phải sống — để chuộc lỗi, để gặp lại cô ấy lần nữa.
XXX
Hiện tại, chín giờ ba mươi tối — công viên giải trí.
“ Cảm ơn, Olivia. Nhờ cô, ta đã nhớ lại tất cả.”
“ Không cần đâu. Tôi chỉ làm điều nên làm. Chỉ cần có thể giúp được ngài, vậy là đủ.”
Ta khẽ nheo mắt nhìn kẻ đang đứng đối diện.
“ Nếu ta không nhầm… ngươi là thánh kị sĩ của Pricia, đúng chứ?”
“ Đúng vậy. Và nhiệm vụ của ta là phải diệt ngươi trước khi ký ức trở lại. Ấy thế mà… có vẻ đã muộn rồi.”
Ta bật cười khinh miệt.
“ Ồ… ra là vậy. Quả nhiên gan ngươi cũng không nhỏ.”
…Tệ rồi. Nếu hắn đã hồi phục toàn bộ ma lực thì không thể xem thường được. Tình hình này, có lẽ chạy trốn là—
“ Đang tính bỏ chạy sao?”
“ !? …Ngươi… đọc được suy nghĩ của ta!? ”
“ Và giờ ngươi đang hoảng loạn tự hỏi tại sao ta làm được điều đó.”
“…K-không thể nào…”
“ Đừng quên, ta là Ma Vương. Với ta, chuyện này chẳng khác gì trò trẻ con cả. Nhưng… nếu đánh nhau ở đây thì sẽ phiền phức lắm. Thay đổi địa điểm thôi.”
Ngay sau lời nói ấy, ta vung tay. Ma pháp bùng nổ, dịch chuyển cả hai đến một khu đất trống vắng lặng.
“ Olivia, chăm sóc Kazuko giúp ta. Sẽ kết thúc nhanh thôi.”
“ Vâng, tôi hiểu.”
Gió đêm rít lên lạnh buốt. Ở nơi chỉ còn hai kẻ đối mặt nhau, không khí chiến đấu căng thẳng đến mức khiến cả mặt đất cũng như run rẩy.
“Giờ thì, ta nên trừng phạt ngươi thế nào đây?”
Giọng tôi lạnh lùng, từng chữ như lưỡi dao xói vào không khí.
“ D–dừng lại đi, tôi không muốn—”
Hắn lắp bắp, miệng run run cầu xin.
“ Tại sao ngươi còn dám nhắm vào Kazuko của ta? ” Tôi gằn giọng, ánh mắt đâm thẳng như xuyên thủng.
“ Chuyện… chuyện đó, tôi không thể nói với ngài được.”
Lời hắn vỡ vụn, lẩn tránh như kẻ sắp rơi vào tuyệt vọng.
Tôi bước tới gần, giọng nặng trịch:
“ Cha mẹ cô ấy nhờ ta chăm sóc. Nếu cô ấy có mệnh hệ gì, ngươi biết ta phải chịu trách nhiệm thế nào không? Hơn nữa—tối nay có tập anime mới. Ta mà không coi được thì ai chịu nổi? ”
Câu cuối nói thế thôi, nhưng giọng vẫn đầy sát khí; ai nghe cũng hiểu tôi không phải đang đùa.
“ T–tôi… tôi… chết tiệt! Nhận lấy này! ”
Hắn hét lên rồi phóng ra một luồng sáng như sấm chớp thẳng về phía tôi.
Chớp lóe vội, nhưng bị tôi vuốt tan trong chớp mắt. Tôi nhếch môi: “Vô dụng thôi.”
“ Hừ! Ta nhất định sẽ giết ngươi, Ma Vương! ”
Hắn gầm lên, mắt đỏ như kẻ mất trí.
“ Nếu ngươi muốn chết, thì ta cho.” Tôi không chần chừ. “Hãy xem đây—chịu lấy sức mạnh ta đã nhận.”
Tôi đưa tay phải ra trước mặt, giọng trầm như lệnh triệu:
“ Hỡi thanh kiếm từng bị phong ấn trong ta, hỡi vũ khí mang sức mạnh sánh ngang với các vị thần — nay ta sẽ hóa giải phong ấn. Hãy đến và tuân lệnh ta. Thánh kiếm… Uriel !”
Ánh hào quang vây quanh cơ thể tôi rồi bùng nổ. Từ giữa luồng sáng, một thanh kiếm trắng tinh xuất hiện chầm chậm trong tay — lưỡi kiếm như được quấn bởi dải quang mơ hồ, phát tỏa một thứ ánh sáng kỳ ảo. Không khí rung chuyển; cây cối và những ánh đèn xung quanh như bị hút căng về phía thanh kiếm. Quyền năng cổ xưa tràn về, lạnh đến buốt sống lưng.
“ T-t-t… đó chẳng phải là thanh kiếm huyền thoại đã thất lạc từ lâu sao!? Sao ngươi có nó được, Ma Vương!?” hắn hét lên, giọng mất hết can đảm.
Tôi mỉm cười lạnh: “Ai mà biết chứ. Nhưng biết hay không cũng vô nghĩa. Vì giờ đây… ngươi sẽ chết.”
Trong đầu tôi vọng lên lời đồn: sức mạnh của Uriel tàn khốc đến mức nhiều kẻ từng khiếp đảm. Nếu hắn còn chút dũng khí để lao tới, chỉ một nhát chém từ thanh kiếm này thôi cũng đủ để cắt đứt mọi hi vọng sống.
“ H-hoãn… dừng lại! T-tôi biết rồi, hiểu rồi! Tôi sẽ biến khỏi nơi này ngay — tôi sẽ không quấy rầy nữa. Xin tha mạng! Tôi chưa muốn… tôi chưa muốn chết!” Hắn luống cuống, run rẩy, giọng như trẻ con van xin.
“Đã quá muộn để cầu xin ta rồi. Nào, hỡi tên thiên thần ngu muội kia, hãy quỳ gối và xám hối trước mũi kiếm này vì tất cả những tội lỗi ngươi đã gây ra.”
“ Dừng lạiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!”
Tôi giương thanh kiếm lên cao, từng nhịp ma lực run rẩy trong không khí, rồi từ từ chém xuống.
“ Xin Chúa… xin hãy cứu con…”
Một đường sáng lóe lên. Lưỡi kiếm rít qua, nhưng dừng lại ngay trước mặt hắn, chỉ để lại luồng gió lạnh cắt ngang. Cả thân thể hắn cứng đờ, mồ hôi túa ra như tắm, còn đôi mắt thì giãn rộng vì sợ hãi. Thậm chí, có thứ chất lỏng nhơ nhớp nào đó đã rỉ xuống từ dưới lớp giáp.
“ Đùa thôi. Ta sẽ không giết ngươi đâu.”
“ Hả… Ngài… ngài…”
Không thèm đáp, tôi đưa tay vẽ ra một cánh cổng ma thuật. Ánh sáng xoáy thành vòng, mở ra con đường dẫn thẳng đến Pricia.
“ Ngươi sẽ quên sạch những gì vừa xảy ra ở đây, rồi trở về Pricia. Tạm biệt, thánh hiệp sĩ ngu muội.”
Ma thuật xóa sạch ký ức của hắn như cơn gió thổi tan tro bụi. Tôi ném hắn vào trong cánh cổng, để ánh sáng nuốt chửng thân hình run rẩy ấy.
Thế là xong.
Thanh thánh kiếm trong tay tôi vụt tan, như thể vừa hoàn thành một lời thề. Ngay sau đó, tôi dốc toàn lực ma thuật lên người Kazuko — chữa lành những vết thương, vá lại những vệt máu trên da thịt.
Công việc chưa dừng ở đó. Nhà cửa, cây cối, cả khu trò chơi vốn đang náo nhiệt giờ đã tan nát bởi tác động của trận đấu. Tôi truyền nốt nguồn ma lực còn lại để phục hồi mọi thứ, sửa chữa từng mảng vỡ nát, rồi nhẹ nhàng xóa đi ký ức khủng khiếp trong đầu Kazuko về những gì cô vừa trải qua. Đơn giản thôi — tôi không muốn buổi đi chơi này trở thành một ám ảnh đối với cô.
“ Cảm ơn cô lần nữa, Olivia.” Tôi quay sang nói, giọng trầm nhưng ấm.
“ K-không… không có gì đâu.” Olivia hơi đỏ mặt, vẻ bối rối lộ rõ.
Tôi nâng Kazuko lên theo kiểu công chúa — cô thì mơ màng, chưa biết chuyện gì đã xảy ra — rồi cùng Olivia rời khỏi công viên, bước về phía con đường dẫn về nhà.
Trên đường đi, Olivia bất chợt hỏi: “ Ma Vương… ngài có ý định trở về Pricia để thống trị lần nữa chứ?”
Tôi bật cười khẽ, rồi đáp: “ Hả? Dĩ nhiên là không. Ta thích ở đây hơn — có quá nhiều anime với manga còn chưa xem hết. Nếu ta quay về Pricia thì ai lo cho bộ sưu tập của ta, ai xem anime cho ta đây? Chắc ta… sẽ chết mất.” Tôi nói nửa đùa nửa thật.
Olivia nhìn tôi, mắt thoáng sáng, rồi trả lời bằng một giọng rất… nghiêm túc: “ Vậy thì tôi sẽ ở lại cùng ngài.”
“Tùy cô thôi ”
Đi được một quãng, Kazuko khẽ cựa mình rồi mở mắt.
“ Ể!? Zeru… chuyện gì thế này? Tại sao cậu lại bế tớ chứ? Không phải chúng ta đang ở công viên giải trí sao? ”
Tôi nhíu mày, giả vờ trách:
“ Thiệt tình, cậu ngất ngay trước cửa nhà vệ sinh đó. Biết tớ lo đến mức nào không hả? ”
“ Ơ… tớ đã ngất đi sao? ”
“ Ừ. Thế nên tớ mới bế cậu về.”
Kazuko chớp mắt, rồi đột nhiên nở nụ cười tinh nghịch:
“ Vậy… lúc tớ ngất, cậu có làm gì tớ không đó? ”
“ Đ-đừng có nghĩ lung tung! Tớ thề là tớ chẳng làm gì cậu hết! ” Tôi vội vàng xua tay, mặt đỏ bừng.
Đến nước này mà còn đùa được… nhỏ này thật đúng là.
“ Ra là… cậu lo cho tớ nhiều đến thế à? ” Giọng cô ấy trở nên dịu lại.
“ Ừ. Đúng thế.”
“ Zeru… yêu cậu lắm đó.”
Đột nhiên, Kazuko nở nụ cười rạng rỡ, rồi ôm chặt lấy tôi. Tôi chỉ định dựng lên một cái cớ thuyết phục để che giấu chuyện khủng khiếp vừa xảy ra… ai mà ngờ tình huống lại thành ra thế này.
“ Đ-được rồi, được rồi! Thả ra đi, ngộp thở quá!”
“ Không đâu, không đâu~.”
Chết tiệt… giờ tôi biết phải làm gì đây?
Đúng rồi!
“ C-cậu không muốn đi ăn tối sao? ”
“ Ăn… tối? ” Kazuko nghiêng đầu, đôi mắt ánh lên sự khó hiểu.
“ Ừ thì… tớ đã nói là để chuộc lỗi, tớ sẽ dẫn cậu đi ăn mấy món mà cậu thích mà.”
“À ha, đúng rồi nhỉ. Suýt nữa thì quên mất. Vậy chúng ta đi thôi!”
“ Rồi, rồi…”
Cuối cùng thì cô ấy cũng chịu buông tôi ra. Nhờ vậy, buổi đi chơi xem như kết thúc trong yên ổn. Khi Kazuko đã tỉnh táo hẳn, tôi thả cô ấy xuống để tự bước đi.
Nhưng rồi—
“ Nè Zeru, nhân tiện… cô gái này là ai thế? ” Kazuko quay sang nhìn Olivia với ánh mắt sắc như dao.
“ Ờ… cái đó thì…”
Tệ thật! Sao nhỏ lại hỏi đúng lúc này chứ!? Tôi luống cuống gãi má, chưa nghĩ ra câu trả lời.
Ngay lúc ấy, Olivia mỉm cười điềm nhiên:
“ Hân hạnh được gặp cậu. Tôi là… vợ của cậu ấy.”
“…Hả? ”
Kazuko ngay lập tức nhào tới, nắm chặt cổ áo tôi.
“ C…c…cái gì!? Thế này là sao hả Zeru!? Giải thích đi! GIẢI THÍCH NGAY!!! ”
“ B-bình… bình tĩnh! Tớ… tớ không thở nổi rồi…! ”
“ Ơ!? Xin lỗi…!”
Hú hồn, suýt nữa thì tôi tạ thế tại chỗ.
“ Cô đang nói linh tinh gì vậy hả!?” Tôi cú đầu Olivia một cái.
“ Ui da… nhưng đâu phải nhảm nhí. Chúng ta đã hôn nhau rồi mà.”
“C-cái gìiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!?”
Mặt Kazuko đỏ bừng, đôi mắt long lanh pha lẫn tức giận, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.
Không ổn rồi… tình thế này đúng là cực kỳ nguy hiểm.
“Không, không phải như vậy đâu. Để… để tớ giải thích—”
“Đừng nói nữa.”
“Áaaaa!!!”
Bốp! Bốp!
“Vậy ra đây là Ikeda Saori, bạn cùng lớp của cậu sao.”
“Ờ… đúng vậy đấy.”
“Và tất cả chuyện khi nãy chỉ là trò đùa thôi, phải không?”
“Ừ… đúng rồi.”
Khi nghe lời giải thích của tôi xong, Kazuko cuối cùng cũng chịu hiểu ra. Thiệt tình, Olivia… rốt cuộc cô định gây rắc rối cho tôi đến bao giờ nữa chứ?
Sau đó, Olivia nói có việc gấp nên vội vàng rời đi, để lại tôi và Kazuko cùng đi ăn tối ở một nhà hàng gia đình gần đó.
Sau bữa ăn, cả hai đứa lại trở về nhà mình.
Quan trọng hơn hết là—tối nay có tập anime mới! Tôi phải nhanh chóng chạy về kịp lúc để xem mới được.
Và thế là, tôi lao như bay trên con đường quen thuộc, tim đập rộn ràng chẳng khác gì tiếng trống khai màn trước trận chiến.
XXX
“ Hi vọng là mình sẽ không bỏ lỡ tập anime tối nay. Hể!? Cái… gì thế này!? ”
Đột ngột, một quả cầu ma thuật từ đâu bay thẳng đến chỗ tôi. Theo phản xạ, tôi vội lăn người né sang một bên.
Suýt chút nữa thì đi đời rồi! Ai… ai đã ra tay vậy chứ!?
Trong lúc còn chưa kịp hoàn hồn, mặt đất dưới chân bỗng rung chuyển dữ dội. Từng cái bóng đen trồi lên khỏi lòng đất—là undead !
Số lượng nhiều đến mức chẳng tài nào đếm nổi. Tình hình này… quá tệ cho tôi rồi.
Rõ ràng, lũ này không thể tự dưng xuất hiện được. Chắc chắn phải có kẻ đứng sau điều khiển. Và rất có thể, kẻ vừa ném ma pháp vào tôi cũng chính là thủ phạm.
Nhưng rốt cuộc là ai!? Chẳng lẽ… bọn pháp sư ở Pricia?
…Không, không thể nào. Trong số những kẻ tôi biết, chẳng ai có đủ năng lực để triệu hồi một đạo quân khủng khiếp đến thế. Hơn nữa, một mình một người thì không thể làm nổi chuyện này.
Nếu không phải chúng thì… chẳng lẽ là—
“ GRAOOO!! ”
Chết tiệt!! Sao cơ thể mình lại run rẩy thế này!? Bình thường, đối mặt với mấy thứ như thế này tôi đâu có chùn bước. Tại sao hôm nay…!?
Tim đập thình thịch, mồ hôi chảy ròng ròng xuống má, từng giọt nặng nề đến mức tôi cảm nhận rõ rệt nỗi sợ hãi đang bao trùm.
Không lẽ… đây là vì tôi đang trong cơ thể con người sao?
Đúng vậy… cũng có thể lắm. Dù sao, tôi giờ chỉ là một con người vừa mới thức tỉnh sức mạnh của Ma vương từ kiếp trước. Chuyện run sợ đến mức này… không có gì lạ.
Tôi hít sâu, cố gắng ghìm nhịp tim đang loạn nhịp và ổn định hơi thở. Bình tĩnh nào… bình tĩnh nào. Trước đây mình từng là Ma vương cơ mà. Sao có thể sợ hãi mấy con tép riu này chứ? Nếu Olivia mà thấy cảnh tôi run rẩy như thế này… chắc chắn sẽ thất vọng vô cùng. Không được, mình phải giữ phong độ.
Tôi nheo mắt, vung một tay ra phía trước, ra vẻ đầy tự tin.
“ Xuất hiện một lần nữa đi, Uriel! ”
Ngay khoảnh khắc đó, một luồng sáng chói lòa tràn ngập xung quanh, hào quang chứa chan hi vọng. Tim tôi khẽ nhảy lên vì mừng rỡ—
…Nhưng rồi, chẳng có gì xảy ra.
Ánh sáng tắt ngấm, chỉ còn lại một cơn gió lướt qua, lạnh buốt đến thấu xương.
“ Không thể nào… tại sao chứ!? ” Tôi vô thức hét lên.
Thánh kiếm Uriel không đáp lại lời triệu hồi của tôi. Rõ ràng hôm trước nó vẫn hiện ra. Đúng rồi… hôm đó tôi đã quá tay, sử dụng gần như toàn bộ ma lực còn sót lại. Nghĩa là bây giờ—
“…Không thể triệu hồi được.”
Ngay khoảnh khắc tôi nhận ra sự thật đó, toàn thân lạnh toát. Sao lại là lúc quan trọng thế này cơ chứ…!?
“ GRÀOOOO!! ”
Lũ undead không còn kiên nhẫn. Chúng gầm rú rồi đồng loạt lao đến, như một đàn ong vỡ tổ, mặt đất cũng rung lên theo từng bước chân mục rữa.
Chết tiệt… lần này thì mình tiêu thật rồi!
Không, ta là Ma vương. Tuyệt đối sẽ không có chuyện ta bị một lũ phế vật như thế này đánh bại. Dù không chắc nó có hiệu quả hay không… nhưng cũng đáng để thử.
“ TAN BIẾN HẾT ĐI—
Ngay lập tức, từ lòng bàn tay tôi, một luồng ma pháp rực sáng bùng phát, phóng thẳng vào đám undead đang lao đến như bầy thú điên cuồng.
Khoảnh khắc chúng trúng phải, những vòng tròn ma pháp khổng lồ liền nở rộ dưới chân, nuốt trọn cả bầy. Tiếng gầm gừ nghẹn lại giữa chừng, rồi tất cả hóa thành sương mù tan biến. Thứ duy nhất còn sót lại là những tia sáng trắng mong manh, như những ngọn lửa nhỏ sắp tắt, chầm chậm bay lên bầu trời.
“…Có tác dụng thật.”
Tôi thở phào, buông ra một tiếng thở dài nhẹ nhõm. May thật.
Cũng may quanh đây không có ai. Nếu để người khác nhìn thấy, chắc chắn sẽ phiền toái lớn.
Đúng như dự đoán của tôi—từ khi lập khế ước với tinh linh của thánh kiếm, tôi không chỉ phụ thuộc vào ma lực nữa, mà còn có thể khai thác linh lực ẩn trong cơ thể. Ban đầu tôi lo rằng phép thuật sẽ phản ngược lại, nhưng kết quả vừa rồi là minh chứng rõ ràng:
Đây là ma pháp vốn chỉ có giáo sĩ mới dùng được để giải thoát linh hồn những kẻ bất hạnh, giúp họ yên nghỉ thanh thản.
Nghĩ lại thì… tôi vừa làm một việc tốt đấy nhỉ.
“…Tự dưng thấy mình ngầu thật.”
Không hổ danh là Ma Vương của em, vẫn phong độ như ngày nào nhỉ. À không… giờ chắc nên gọi ngài là Sasaki Zeruto mới đúng.”
Từ trong màn sương đen đặc quánh, một giọng nói kiêu ngạo vang lên, kèm theo tiếng cười ngạo mạn rợn người. Âm thanh quen thuộc ấy lập tức khiến tôi rùng mình. Đúng vậy, đến giờ tôi vẫn không thể nào quên.
Khi làn sương tan dần, một bóng hình bước ra. Đó là một cô gái trạc mười tám, vóc dáng cao ráo, thân hình đầy đặn gợi cảm. Trên vai cô vác một cây lưỡi hái khổng lồ, lưỡi sắc ánh đỏ rực như máu tươi. Tấm váy đen viền trắng ôm lấy dáng người kiều diễm, tay áo rộng khiến bước đi càng thêm ma mị.
Mái tóc dài buông thả, đan xen hai sắc trắng – đen, tung bay trong gió. Đôi mắt heterochrome lạnh lẽo ấy—một đỏ, một vàng—như nhìn thấu tận xương tủy tôi. Trên người cô tỏa ra khí tức u ám, vừa quyến rũ vừa ghê rợn, như một cơn ác mộng được khoác da thịt.
Đúng, cô ấy chính là…
“ Julia.”
Tôi hít một hơi sâu, nở một nụ cười khinh khỉnh.
“ Vẫn nguy hiểm như ngày nào nhỉ. Ban đầu ta còn nghĩ bọn thánh kỵ sĩ Pricia mò đến cơ, không ngờ kẻ đứng sau lại chính là một trong những tướng lĩnh Ma Vương của ta.”
“ Ơ kìa~ ngài đừng nói bằng giọng đáng sợ thế chứ. Chỉ cần nói chuyện bình thường thôi mà.”
Julia khẽ nghiêng đầu, nở một nụ cười ngọt ngào đến giả tạo. Nhưng tôi biết rõ, nụ cười ấy không phải dành cho một kẻ lâu ngày mới gặp. Đó là nụ cười mà cô vẫn dành cho những con mồi sắp bị đưa xuống mồ.
Phải, Julia—một necromancer, từng là tướng lĩnh đứng ở hàng thứ ba trong quân đoàn hùng mạnh của tôi thời còn tại vị.
Câu hỏi là: tại sao cô ta lại xuất hiện ở nơi này?
Không cần phải che giấu cái bản chất nguy hiểm đó đâu. Ta hiểu rõ tính cách của cô hơn ai hết.”
“ Thật là… ngài quá đáng lắm đấy.” Julia phồng má, giả vờ hờn dỗi. “Em đã lặn lội đường xa đến tận đây chỉ để gặp ngài, vậy mà ngài lại nỡ dùng giọng điệu lạnh lùng như thế sao? ”
Tôi khẽ nhếch môi. Quả nhiên, dù bao nhiêu năm trôi qua, con người này vẫn chẳng khác đi chút nào. Vẫn cái kiểu vừa đáng yêu vừa quái gở như ngày nào. Không biết lần này cô ta lại định bày trò gì đây…
“ Nhưng làm thế nào cô có thể tìm được ta? ”
Julia lập tức cười tươi, đôi mắt hai màu lóe sáng như trêu chọc.
“ Ngài coi thường năng lực của em quá rồi. Với sức mạnh của em, cho dù ngài có ẩn mình nơi chân trời góc bể, em cũng sẽ tìm ra được. Hoặc…” Cô ta khẽ đặt ngón tay lên môi, thì thầm bằng giọng điệu ngọt ngào ma mị.
“ Có lẽ chính nhờ ngọn lửa tình yêu cháy bỏng em dành cho ngài đã dẫn lối chúng ta đến với nhau. Hihihi~”
Tôi chợt nổi da gà. Không thể nào biết được Julia đang nói thật lòng hay chỉ đang chế giễu tôi.
“ Được rồi, vậy thì hãy giải thích đi. Tại sao lại ra tay tấn công ta? ”
Julia vẫn giữ nguyên nụ cười ngọt ngào ấy, đôi mắt ánh lên tia sáng nguy hiểm. Cô khẽ nghiêng đầu, như thể lời sắp nói ra chỉ là trò chơi thú vị.
“ À, đơn giản thôi.” Julia mỉm cười, giọng điệu ngọt ngào đến mức giả tạo.
“ Em chỉ muốn kiểm chứng lại xem, khi ngài đang trong cơ thể yếu đuối này… thì còn có thể làm được gì. Nhưng có vẻ em đã đúng. Ngài vẫn tuyệt vời như xưa.”
“ Đừng giả vờ kính trọng ta.” Tôi nheo mắt, giọng trầm xuống. “Ta biết rõ, lúc nãy cô thực sự có ý định giết ta.”
Nếu chỉ là “kiểm tra sức mạnh” thì đâu cần dùng đến quả cầu ma thuật cấp năm chứ. Thứ đó đủ sức lấy mạng một con người ngay lập tức. Rõ ràng Julia đã nắm được điểm yếu của tôi—biết rằng tôi đã cạn kiệt ma lực—nên mới ra tay như vậy, thậm chí còn triệu hồi cả một đám undead để dồn tôi vào đường cùng. Nếu không nhờ có linh lực, chắc tôi đã bỏ mạng rồi.
Quả nhiên, cô ta vẫn thủ đoạn như ngày nào. Và tôi chắc chắn, mọi chuyện chưa dừng lại ở đây. Đằng sau nụ cười kia, hẳn là một âm mưu mà tôi vẫn chưa thể đoán ra.
“ Ngài nói thế… làm lòng em đau lắm đấy.” Julia bĩu môi, đôi mắt lóe lên thứ ánh sáng chẳng hề ăn nhập gì với giọng điệu dịu dàng kia.
Cái con nhỏ này… vẫn đáng sợ như xưa.
“ Đừng có vòng vo nữa. Ta hỏi lại lần cuối—tại sao cô lại muốn giết ta? ”
“ Ái chà… gương mặt của ngài trông đáng sợ quá đi mất. Em làm sao dám có ý định hãm hại một ma vương vĩ đại như ngài được chứ? ”
…Tôi thật sự chịu thua rồi.
“ Thôi được. Nếu đã không muốn nói, thì phiền cô tránh ra. Ta đang bận.”
“ Vậy thì… hẹn gặp lại nhé, anh yêu.”
Nói dứt câu, cô khẽ mỉm cười, quay lưng lại và biến mất vào khoảng không mờ ảo.
Cô ta rốt cuộc đang âm mưu chuyện gì? Và quan trọng hơn—tại sao Julia lại biết tôi đang sống ở thế giới này, dưới cái tên Sasaki Zeruto?
Khó hiểu thật. Trong đầu tôi lúc này chỉ còn duy nhất một suy đoán: Julia đang âm thầm chuẩn bị một kế hoạch nào đó để đối phó với tôi. Có lẽ là như vậy.
Julia… rốt cuộc cô đang toan tính điều gì?
XXX
Cuối cùng thì tôi cũng đã về đến nhà. Nhưng ngay khi cánh cửa vừa mở ra thì——
“ Chào mừng ngài đã về, thưa chủ nhân.”
“ C…cái gì!? Olivia!? Cô đang làm cái quái gì ở đây thế!? ”
Trước mắt tôi là một cảnh tượng khiến tôi chết sững. Một cô gái trong bộ đồ hầu gái chỉnh tề, trên tay bưng khay thức ăn, đứng ngay ngắn chờ đợi. Không ai khác, chính là Olivia… hay đúng hơn, ở thế giới này cô còn được biết đến với cái tên Ikeda Saori.
“ Tôi đã chuẩn bị bữa tối để đón ngài. Chẳng phải đó là công việc của một hầu gái nên làm hay sao? ”
“ Thì… thì biết là vậy, nhưng ta đâu có nhờ cô làm! Với lại, sao cô không về nhà đi!? ”
“ Ngài nói gì vậy, thưa Ma vương? Tôi làm gì có nhà.”
“ H-hả!? Ý cô là sao? Không có nhà… thật á!? ”
“ Vâng.”
“…Vậy trước giờ cô sống ở đâu?”
“ Ở một nơi gọi là… bãi rác.”
“ C-cái gì cơ!?”
Tôi giật nảy người, đôi mắt mở to không thể tin vào những gì vừa nghe.
Đúng như tôi dự đoán.
Không thể tin được—một Ma vương tướng như cô ta mà lại sống ở cái nơi gọi là bãi rác . Sốc thật sự.
“ Đùa thôi. Thật ra tôi đã thuê một căn nhà gần đây rồi, ngài đừng có hoảng hốt như thế chứ.”
“ Cái gì cơ!? Cô nghĩ sao mà lại đem chuyện đó ra đùa hả!!!”
…Khoan đã. Nếu cô ta đã có chỗ ở riêng thì—
“ Hiểu rồi. Cảm ơn vì bữa tối. Giờ thì… cút ngay cho ta.”
Tôi dứt khoát đá cô ta ra ngoài rồi khóa cửa cái cạch .
“ Ma vương! Ma vương! Mở cửa cho tôi đi!”
Olivia bắt đầu đập cửa ầm ầm.
“ Im đi! Còn phá thêm nữa thì đừng trách ta đấy!”
Thiệt tình… tại sao lại ra nông nỗi này chứ? Tưởng đâu xong chuyện rồi, ai ngờ…
“……”
…Im lặng rồi? Rời đi thật sao? Nếu thế thì cũng tốt. Nhưng chẳng hiểu sao, trong lòng tôi lại dấy lên một dự cảm chẳng lành.
—Thôi kệ. Giờ thì xem anime cái đã.
XXX
“Phù… hôm qua đúng là một ngày mệt rã rời.”
Sáng hôm sau.
Vừa đặt chân vào lớp, tôi đã lập tức gục mặt xuống bàn, chẳng còn chút sức lực nào.
“Yo, Zeruto.”
“Ờ… chào mày, Komuro.”
Komuro nghiêng đầu nhìn tôi.
“Mày sao thế? Trông như xác sống ấy.”
“Có cả đống chuyện tồi tệ xảy ra với tao hôm qua đấy.”
“Ra vậy… tội nghiệp mày thật.”
“…Cảm ơn.”
Nói xong, nó khẽ cười rồi lùi về chỗ ngồi. Chắc nó cũng hiểu tôi chẳng còn tâm trạng mà tám chuyện nên mới để yên cho tôi nghỉ ngơi.
Đúng là trong lớp này, chỉ có thằng Komuro là để tâm đến tôi thôi.
Và thế là, buổi sáng nay tôi lại bắt đầu một ngày học đường… như một học sinh cao trung bình thường, chẳng có gì đặc biệt.
Tan học, tôi và Olivia cùng nhau đi về.
Trong đầu tôi chợt nghĩ chắc giờ này Kazuko đang đợi mình về để cùng ăn tối. Phải nhanh chân mới được.
Đi được một quãng, Olivia bỗng khựng lại. Cô đặt tay lên ngực, giọng trầm hẳn xuống.
“...Này, Ma Vương. Tại sao ngài lại chọn sống ở nơi này?”
“Hả? Tự nhiên hỏi gì kỳ vậy?”
“Xin ngài... hãy trả lời.”
Một câu hỏi đơn giản, nhưng thật sự khiến tôi phải suy nghĩ.
Tại sao tôi lại thích sống ở đây ư?...
Cuộc sống con người—nói chung rất thú vị. Có niềm vui, có nỗi buồn, có cả những điều vụn vặt bình thường mà trước kia tôi chưa từng được trải qua.
Từ khi trở thành con người, tôi mới lần đầu biết thế nào là hạnh phúc khi có gia đình, có bạn bè, được đến trường như bao người khác. Và quan trọng hơn cả... tôi đã hiểu ra ý nghĩa thực sự của việc sống.
Trái ngược hoàn toàn với những ngày còn là Ma Vương. Khi ấy, mọi thứ chỉ toàn máu lửa và giết chóc. Một thế giới mục nát như Pricia—chán chường, vô vị, chẳng có lấy một tia sáng hy vọng. Tôi cũng chẳng ưa gì con người nơi đó.
Nhưng... kể từ khi được tái sinh, sống trong thế giới này, tôi mới nhận ra loài người cũng có những mặt tốt đẹp và thú vị. Tôi dần yêu mến họ. Cuộc sống ở đây đã vui hơn trước rất nhiều. Và nhất là—ở đây còn có anime, manga, light novel. Thứ mà Pricia làm gì có.
Vì vậy, tôi sẽ không bao giờ làm hại con người ở thế giới này. Trái lại, tôi sẽ bảo vệ những gì xứng đáng để bảo vệ.
Tôi đã quyết định—sống như một con người bình thường.
Tất nhiên, nếu lũ thánh kị sĩ dám động đến tôi, hay đe dọa bạn bè và người thân của tôi nơi đây... thì tôi cũng chẳng ngần ngại mà tiêu diệt hết bọn chúng.
Tôi tự hào khi được sống như một con người. Và một ngày nào đó... tôi sẽ trở lại Pricia, để biến nơi đó thành thế giới mà Rei đã hằng mơ ước.
Nghĩ đến đây, tôi mỉm cười nhẹ.
“ Bởi vì... ta là một otaku.”
“ Hả?... Ý ngài là sao ạ? Tôi... tôi không hiểu.”
Olivia nghiêng đầu, gương mặt ngơ ngác hệt như một chú mèo con vừa nghe phải điều gì khó tin.
“ Từ từ rồi cô sẽ hiểu thôi.” Tôi bật cười, khoát tay. “ À mà, này. Cô có muốn ăn tối cùng ta và Kazuko không? ”
“ Tôi...!”
“ Yên tâm đi.” Tôi nhếch môi, nửa đùa nửa thật. “ Tay nghề nấu ăn của ta ngang ngửa với cô đấy. Đảm bảo cô sẽ thích cho coi. Không cần phải ngại.”
Nghe vậy, Olivia thoáng đỏ mặt, rồi cúi nhẹ đầu.
“ Vâng... đa tạ ngài. Thưa Ma Vương.”
“ Khoan.” Tôi nghiêm giọng. “ Từ nay đừng có gọi ta là Ma Vương trước mặt người khác nữa. Gọi ta là Zeruto thôi. Đổi lại, ta cũng sẽ gọi cô là Saori.”
Đó là cách tốt nhất để tránh ánh mắt nghi ngờ không cần thiết từ người khác.
“... Vâng, tôi hiểu rồi, Zeruto.”
“ Được. Giờ thì mau về thôi. Kazuko chắc đang đợi đến dài cả cổ rồi đó.”
“ Vâng.”
Cuộc trò chuyện kết thúc trong bầu không khí nhẹ nhõm. Tôi và Olivia—không, là Saori—sánh bước cùng nhau trên con đường về nhà. Khuôn mặt cả hai đều mang theo nụ cười, tràn đầy sức sống.
Tôi chỉ thầm hy vọng... lần này, sẽ không còn rắc rối nào ập đến nữa.
XXX
“ Tớ về rồi đây. Xin lỗi, cậu có đợi lâu không? ”
“ Mồ~ cậu về muộn quá đấy, Zeru.”
Dù không sống chung một mái nhà, nhưng cách Kazuko vừa trách móc vừa chờ đợi tôi thế này... chẳng khác nào một cô bạn gái thực thụ cả.
“ Xin lỗi mà. À, mà này—tối nay Saori sẽ ăn cùng chúng ta đấy.”
“ Hả!?” Kazuko lập tức trừng mắt. “Cậu... gọi thẳng tên người khác như vậy luôn sao? Hai người... thân nhau đến mức nào rồi hả? ”
Chết tiệt, lỡ miệng rồi!
“ Thì tớ cũng gọi cậu là Kazuko đấy thôi. Có gì đâu mà... sao tự nhiên cậu lại ghen vậy chứ? ”
“ T-tớ... tớ đâu có ghen gì đâu nhe!” Cô nàng đỏ mặt, lảng ánh mắt sang chỗ khác.
“ Vâng, xin lỗi.”
Tình hình coi bộ càng căng thẳng hơn. Trong khi đó, Saori chỉ đứng im, chớp mắt ngơ ngác, có vẻ chẳng hiểu rốt cuộc hai đứa tôi đang cãi nhau chuyện gì.
Tôi vội vàng đổi đề tài:
“Thôi bỏ đi. Quan trọng hơn là tối nay cậu muốn ăn gì?”
Kazuko khoanh tay, ra vẻ suy nghĩ, rồi nghiêng người cười gian.
“ Để phạt cậu... tối nay tớ muốn ăn yosenabe thật hoành tráng luôn.”
“ Không thành vấn đề!” Tôi mỉm cười, gật đầu chắc nịch. “À mà... ngày mai là chủ nhật đấy. Cậu có muốn đi Akihabara với tớ không?”
“ Ể!?” Kazuko giật mình, hai má đỏ lựng. “N-nghĩa là... cậu đang mời tớ đi... h-hẹn hò á?”
“ Đại loại thế. Mà... cậu có muốn đi không?”
“ T-tớ... tớ...” Cô nàng lắp bắp, rồi bất ngờ mím môi. “Đ-được, tớ đồng ý.”
“ Quyết định vậy nhé!” Tôi cười tươi, nhưng chợt nhớ ra còn một người nữa. “À, còn Saori nữa. Cô có muốn đi chung với chúng tôi không?”
“ Ơ, tôi... tôi... t-tôi...”
Saori bất ngờ lúng túng, gương mặt hơi đỏ lên.
...Khoan đã, tình huống này sao lại giống hệt mấy cốt truyện romcom mà tôi hay xem thế này!?
“ Ể, vậy là sao hả Zeru? ”
Giọng Kazuko bỗng thay đổi hẳn, thấp thoáng một làn áp lực khó hiểu.
“ Ờ… thì… càng đông thì càng vui mà, đúng không? ”
“ Zeru, đồ… đồ…”
“ Cậu sao thế? ”
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Cảm giác chẳng lành đang ập tới.
“ ĐỒ NGỐC! ”
“ Ể——!!! ”
Bốp!
“ Agh!? ”
Lại là cú đá quen thuộc của nhỏ. Khoan, tôi đã lỡ nói sai gì sao!? Con gái… đúng là sinh vật khó hiểu.
Và thế là, tôi bị hạ gục ngay tại chỗ, ngủ mê man đến tận sáng hôm sau.
XXX
Giờ thì… xuất phát đến Akihabara thôi.
Cũng tại hôm qua lỡ chọc giận Kazuko, đến mức cô ấy nhất quyết không chịu đi nữa. Tôi vẫn chẳng hiểu mình đã nói gì sai. Rõ ràng chỉ muốn rủ thêm người đi cho vui thôi mà…
“ Phù…”
Tôi thở dài một hơi. Thôi, không nên nghĩ nhiều nữa. Saori thì bận việc, không đi cùng được. Kết quả là… tôi đành đi một mình.
“ Được rồi! Xuất phát nào! Akihabara, ta đến đây! ”
Sau một chuyến tàu điện lắc lư, cuối cùng tôi cũng đặt chân đến Akihabara—thánh địa của otaku. Nhìn dòng người nhộn nhịp qua lại, tôi lại thoáng nghĩ: đáng lẽ nên gọi Komuro đi chung mới phải. Nhưng rồi lại gạt đi ngay. Rủ nó theo chỉ tổ thêm phiền phức thôi.
Đầu tiên, phải ghé cửa hàng băng đĩa đã. Mua vài đĩa anime Blu-ray mới về xem thì tuyệt còn gì.
…Mà công nhận, ở đây đông thật. Mới tám giờ sáng thôi mà đã chật kín người. Với tình hình này, để mua được đĩa chắc phải chen lấn dữ lắm. Nhưng kệ, vì đam mê anime, tôi sẵn sàng hy sinh!
“ Tiến lên! ”
Wow, đúng là toàn siêu phẩm mà tôi chưa từng xem qua. Không được, nhất định phải ôm hết về nhà mới được!
Tất nhiên, tôi đâu có đủ tay để vác cả núi đĩa đó. Thế là đành dùng dịch vụ vận chuyển cho gọn. Vấn đề đã được giải quyết.
“ Được rồi, đi tiếp nào.”
Lần này, mục tiêu là manga, figure, poster… à, và cả quà cho Kazuko nữa. Thế thì càng không thể chậm trễ rồi.
Sau một tiếng đồng hồ, túi đồ trên tay tôi đã phình to như chuẩn bị nổ tung. Một mình dạo quanh đúng là thoải mái thật, không bị ai càm ràm. Nhưng mà… nếu có Komuro đi cùng thì chắc cũng vui lắm. Dù sao, nghĩ lại thì, thằng đó chỉ tổ gây rắc rối thôi.
“ Ủa… chỗ kia sao lại đông vậy ta? ”
Trước cổng khách sạn Victory, một đám đông chen chúc nhau đứng chật kín cả đường. Trên sân khấu tạm dựng nhỏ phía trước, hình như đang có sự kiện gì đó diễn ra.
“ Hmm… thú vị đây. Lại xem thử coi nào.”
Ah, tôi nhớ ra rồi. Hôm nay chính là ngày biểu diễn của nữ idol Rin mà. Cô ấy đã debut khoảng hai tháng trước, và tôi cũng đã nghe vài bài hát rồi—rất hay, cực kỳ cuốn hút.
Nhưng… tôi chưa từng thấy mặt của cô ấy. Dù là fan cuồng chính hiệu, tôi vẫn chưa biết khuôn mặt thật sự của Rin. Quả là mất mặt thiệt.
Nhưng chỉ ít phút nữa thôi, tôi sẽ biết được khuôn mặt cô ấy, và tiện thể xin chữ ký luôn. Chắc chắn hôm nay mình thật sự hên.
“ Sau đây sẽ là phần trình diễn của nữ idol Rin. Xin mọi người hãy cùng thưởng thức giọng hát ngọt ngào của cô ấy! ”
Buổi biểu diễn chính thức bắt đầu. Một làn khói trắng được phun ra, phủ kín sân khấu. Khán giả hò reo, gọi tên cô ấy rộn ràng, và tôi cũng hùa theo bọn họ.
Khói tan dần, và nữ idol từ từ xuất hiện. Bộ váy đỏ rực rỡ, đôi cánh sau lưng, ánh đèn chiếu lên làm cô ấy tỏa sáng rực rỡ. Thế nhưng… khuôn mặt của cô ấy—
Hửm? Không… không… không thể nào! Mắt tôi chắc chắn không nhìn nhầm. Sao lại là cô ấy được chứ? Không, chắc tôi đang ảo giác… nhưng trời cũng chẳng nắng gắt gì cả. Như vậy… đúng rồi, tôi không hề nhìn nhầm.
“ Không thể nào… nhỏ idol này lại chính là… chính là… Yoshida Nomura sao!? ”
Chaporia
Bình Luận (0)