Tiệm may Alice. Đây là cái tên mà Loren nghe ngóng được từ mấy cô bạn học. Tiệm này chuyên nhận đặt may quần áo cao cấp, chất liệu dùng để may cũng thuộc hàng thượng hạng, là một tiệm may chuyên phục vụ cho giới nhà giàu.
Mà Loren thì không có gì khác, ngoài tiền, nên cậu chẳng hề đắn đo mà chọn ngay tiệm này.
“Em còn đứng ở cửa làm gì thế, gác cổng cho người ta à?”
Loren bước vào tiệm, quay đầu lại thấy cô hầu ngốc nhà mình vẫn còn đang ngây người nhìn tấm biển hiệu trên cửa, mặt bất giác sa sầm.
Bị Loren mắng một câu, Lora mếu máo, cố lắm mới không khóc òa lên, trong lòng thầm oán, chủ nhân ngốc nghếch, chẳng lẽ anh ta không biết mình hung dữ như vậy sẽ không tìm được bạn gái hay sao.
“Chủ nhân, chúng ta thật sự phải mua quần áo ở tiệm này ạ?”
Lora theo Loren vào tiệm, vẫn có chút do dự hỏi lại, ban nãy cô suýt nữa thì bị tấm biển hiệu bằng vàng ngoài cửa làm cho mù mắt.
Rõ ràng là một cái tên trong sáng, đáng yêu như “Tiệm may Alice”, vậy mà trang trí bên ngoài lại chẳng khác gì bọn trọc phú, cảm giác lạc quẻ vô cùng.
Bước trên sàn nhà sáng loáng, Lora lại bất giác nuốt nước bọt, sàn nhà bóng như gương, phản chiếu rõ mồn một hình ảnh của cô.
Nếu cô không mặc chiếc áo choàng dài chấm đất mà là một chiếc váy ngắn nhẹ bay, chắc chắn ngay cả quần lót cũng sẽ bị phản chiếu rành rành.
“Không phải mua, là đặt may.” Loren sửa lại.
“Vậy chắc tốn không ít tiền đâu ạ.” Lora mặt mày ủ rũ nói. Lương mỗi tháng của cô chỉ có mười đồng vàng, trong đó một nửa đã phải dùng để trả món nợ năm nghìn đồng vàng, nên cô có chút không nỡ mua quần áo. Tuy ban đầu Loren nói sẽ không so đo chuyện cô trộm tiền, nhưng sau đó lại bổ sung rằng nợ nần và trộm cắp không liên quan đến nhau, Loren chỉ không trừng phạt cô vì tội trộm tiền, còn món nợ năm nghìn đồng vàng thì cô bắt buộc phải trả.
Chỉ cần trả hết năm nghìn đồng vàng, Loren sẽ trả lại tự do cho cô.
“Thật ra chiếc áo choàng ma pháp này sửa nhỏ lại một chút tôi cũng có thể mặc được.” Lora khẽ nói, “Hoặc mua hàng trên mạng cũng được mà, trên mạng tiện lợi biết bao, lại không cần ra ngoài.”
“Sợ gì chứ, có phải bắt em trả tiền đâu.” Loren trưng ra vẻ mặt của một tên trọc phú: “Với lại, mua trên mạng làm sao may được bộ đồ hầu gái vừa vặn chứ, mấy chuyện này cứ giao cho dân chuyên nghiệp thì ta mới yên tâm được.”
Lora không nói gì nữa, nếu không phải mình trả tiền thì tốt rồi, cô nhẩm tính, năm nghìn đồng vàng nếu cô chăm chỉ tích cóp, biết đâu có thể trả hết nợ trước vài trăm tháng.
Lora đáng thương nào đâu biết, sau khi ký bản khế ước ngày hôm qua, cô gần như đã bán cả đời mình cho Loren.
“Chào mừng hai vị khách, không biết chúng tôi có thể giúp gì cho hai vị?”
Đi qua cánh cửa xoay vào đại sảnh, một nữ nhân viên xinh đẹp mặc váy ngắn ra tiếp đón hai người.
Loren bất giác liếc nhìn xuống sàn nhà, rồi lộ ra vẻ mặt đầy oán hận, mẹ kiếp, thằng khốn nào đã phát minh ra Thánh Quang Thuật thế, để lão tử mà tóm được thì không đập nát đầu chó của hắn không được.
Nữ nhân viên mỉm cười nhìn Loren, cũng để ý thấy hành động nhìn xuống sàn của cậu, xem ra đã quá quen với hành vi này của khách hàng.
“Ở đây có nhận đặt may quần áo không?”
Loren có chút tiếc nuối dời mắt khỏi sàn nhà, rồi nhìn nữ nhân viên nói.
“Tất nhiên rồi, Tiệm may Alice chúng tôi là dân chuyên nghiệp, bất kể là kiểu dáng gì chúng tôi cũng đều làm được, khách hàng có thể tự mang chất liệu đến, hoặc cũng có thể dùng chất liệu do chúng tôi cung cấp, có điều phí thủ công cho mỗi bộ quần áo không hề rẻ đâu.”
Nữ nhân viên mỉm cười nói.
“Đồ hầu gái cũng làm được chứ?”
“Đồ hầu gái?” Nữ nhân viên hơi ngạc nhiên một chút, nhưng sau khi thấy Lora đeo vòng cổ đứng sau Loren, cô nhanh chóng hiểu ra ý của cậu, “Được thì được ạ, nhưng về giá cả thì…”
“Tiền bạc không thành vấn đề, chỉ cần làm ra được bộ đồ hầu gái khiến tôi hài lòng là được.”
Loren búng tay một cái, Lora bất đắc dĩ moi từ trong người ra một tấm thẻ đen đưa qua.
“Thẻ đen cao cấp nhất của Ngân hàng Yêu Tinh!”
Nữ nhân viên sành sỏi vừa thấy tấm thẻ đen, mắt liền sáng lên, cúi đầu chào Loren, “Vị khách này, xin vui lòng đợi một lát, chúng tôi sẽ chuẩn bị ngay cho ngài, nhưng trước đó, cần phải mượn cô hầu của ngài một chút.”
Loren gật đầu: “Cô cứ đưa cô ấy đi đi.”
“Ể…”
Thế là Lora cứ mơ mơ màng màng bị nữ nhân viên dẫn đi.
Lúc bị dẫn đi, cô còn có chút sợ hãi quay đầu lại nhìn Loren một cái, nhưng khi thấy Loren đã dồn hết sự chú ý lên những nữ nhân viên xinh đẹp khác, cô lại tức giận bĩu môi, tên này không lo mình bị người ta bắt cóc đem bán đi một chút nào sao?
Rất nhanh, nửa tiếng sau, Loren đang tận hưởng sự phục vụ tận tình của các nữ nhân viên xinh đẹp khác thì thấy cô hầu nhà mình lại xuất hiện trước mặt.
Lora ngượng ngùng níu lấy vạt váy, rón rén bước ra từ phía sau, mái tóc bạc mềm mại của cô được chải thẳng mượt, xõa trên lưng, trên đầu đội một chiếc kẹp tóc katyusha màu trắng, trên người là bộ váy hầu gái ngắn đen trắng, viền váy có rất nhiều diềm xếp nếp và ren, sau lưng còn có một chiếc nơ bướm khổng lồ.
Bên dưới chiếc váy ngắn, một đôi vớ dài màu trắng ôm lấy đôi chân thon thả xinh đẹp của Lora, vùng lãnh địa tuyệt đối ẩn hiện giữa miệng vớ và vạt váy khiến ánh mắt người ta không khỏi muốn khám phá thêm những bí ẩn sâu hơn, cuối cùng, đôi chân nhỏ xinh xắn đi một đôi giày da đầu tròn màu đen, khi ánh mắt Loren quét tới, đôi chân nhỏ ấy đang chụm vào nhau một cách bối rối.
“Chủ, chủ nhân…”
Lora cất giọng ngọt ngào nũng nịu gọi Loren một tiếng, Loren lúc này mới hoàn hồn lại, ho khan một tiếng: “Không tệ, ăn mặc thế này ra ngoài mới không làm mất mặt chủ nhân ta.”
Vẻ mặt vốn đang xấu hổ của Lora nghe thấy lời này của Loren liền không khỏi sững lại… Tên này nói vài lời dễ nghe thì sẽ chết hay sao?
“Cô bé Lora xinh đẹp lắm, mặc chiếc váy này vào ngay cả tôi cũng không nhịn được muốn ôm vào lòng mà hôn lấy hôn để mấy cái đấy.” Nữ nhân viên ban đầu tiếp đón Loren cười nói: “Anh bạn đây thật có phúc quá, nhưng buổi tối nhớ phải tiết chế đấy nhé.”
“Tôi tiết chế cái con khỉ…”
Loren đảo mắt, nhìn ánh mắt kinh hãi của Lora đang hướng về phía mình, hừ một tiếng: “Loại nhóc con này ta chẳng có hứng thú khai phá đâu, bộ ngực phẳng lì kia sờ vào chắc chán chết, chẳng có cảm giác gì sất.”
Lora tức đến đỏ bừng cả mặt, suýt nữa thì đã kích động xông tới nói mới không phải là đồ phẳng lì, không tin thì anh sờ thử xem.
“Nếu vị huynh đệ đây không thích khẩu vị này, hay là đổi cho ta thì thế nào? Ta sẽ cho tiểu huynh đệ một cái giá hợp lý.”
Nhưng đột nhiên, phía sau lại vang lên một tiếng nuốt nước bọt, Loren quay đầu lại, liền thấy một gã trung niên béo ú mặc một chiếc áo choàng lụa đang đứng sau lưng mình, hơn nữa, trên mặt trước của chiếc áo choàng còn vẽ hình một pháp sư loli đang cưỡi chổi, mặt mày ửng hồng.
“Mẹ kiếp, đến cả otaku béo ú cũng xâm chiếm dị giới rồi à!”
Nhìn cách ăn mặc của gã trung niên, sắc mặt Loren không khỏi biến đổi.
Cậu nhận ra nhân vật được vẽ trên áo choàng của gã béo trung niên này là nhân vật trong bộ anime đang rất nổi trên trang video lớn nhất 《balabala》, tên là 《Cô Gái Phép Thuật Asuka》.
Còn về việc tại sao cô bé loli trên cây chổi lại mặt mày ửng hồng, dùng đầu gối nghĩ cũng biết!
Chaporia
Bình Luận (0)