Mami Đại Lão Chỉ Muốn Làm Heo Lười Cả Ngày/Chapter 16: Sự sụp đổ của Azam phần I. (?, Nhật ký ánh sáng, ?)Chapter 16: Sự sụp đổ của Azam phần I. (?, Nhật ký ánh sáng, ?)
20px

Phía đông nam lục địa Ostanna được gọi là Aurelia, sở hữu thánh địa Caelithia, nơi được cai trị bởi Azam trong vai trò lãnh đạo tối cao, nắm giữ toàn bộ quyền lực. Dưới quyền ông là đội quân sùng đạo của đức tin Monarkhet, những kẻ săn lùng ngoại đạo, biến dị giáo thành nô lệ. Họ thờ phụng biểu tượng hoa mẫu đơn cùng hình xăm ba con mắt xếp dọc trong lòng bàn tay, trong đó chỉ có con mắt ở giữa mở. Hình xăm này được gọi là Trivigil, là dấu ấn thiêng liêng mà mọi tín đồ Monarkhet đều phải mang.

Nguồn sức mạnh thần thánh của họ đến từ thánh tích mang tên Sanria, một khối đá cổ xưa tỏa ra ánh sáng đa sắc, được Azam bảo vệ tuyệt đối. Thánh tích này có khả năng tạo ra phép màu bí ẩn, biến người phàm thành Sekhem. Chỉ những ai sở hữu hình xăm Trivigil mới được phép tiến gần lãnh địa Caelithia, vì vậy nơi này gần như bị tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài.

Trong số các tín đồ, có những kẻ sùng đạo đến mức trở thành chiến binh thánh chiến, chuyên săn lùng và tiêu diệt bất kỳ mối đe dọa dị giáo nào nhằm bảo vệ quyền lực tuyệt đối của giáo hội.

Những kẻ đó được Azam chia ra trấn giữ các vùng xung quanh để bảo vệ thánh địa.

Lucianus, một chiến binh trung thành, là kẻ đứng đầu đội quân tín đồ. Hắn được biết đến là một chiến binh mặc giáp cầm một thanh đại đao to lớn, nó giống một tấm kim loại hơn là một thanh kiếm. Lucianus được giao bảo vệ Trấn Ma Hồ, nằm ở phía ngoài thánh địa.

Caden, một chiến binh tiên tộc. Hắn luôn mặc một bộ giáp hào nhoáng với nhiều phụ kiện, khoác một cái áo choàng lông trắng. Được xem là một người cẩn trọng, hắn luôn mang theo quyền trượng, áo giáp và khiên tròn bên mình. Caden được giao trấn giữ vùng đất gần tiếp giáp với Ero phía tây nam thành Azam.

Lilium, một tu nữ trẻ tuổi, có lẽ vì nhận được năng lực rất mạnh từ thánh tích mà được trọng dụng. Cô thường được thấy mặc một bộ giáp nhẹ, vũ khí là một cây giáo. Lilium được giao trấn giữ dãy núi phía tây bắc của Aurelia.

Fergus, một chiến binh nổi trội, hiếu chiến, đến từ một gia đình quý tộc sùng đạo. Hắn ít khi mặc giáp hay sử dụng vũ khí. Hắn thuộc quân cai quản trật tự.

Miranda, một người phụ nữ mặc một bộ đồ tối màu và luôn mang một cây rìu chiến nặng nề trên vai nhỏ bé của mình. Cô ta trấn giữ vùng phía đông nam.

Ngoài ra còn vài thành viên đứng đầu lực lượng nhưng được giữ bí mật danh tính, họ đều là Sekhem mang trong mình những sức mạnh to lớn.

Giữa những mùa hoa tàn và những chiếc lá rơi, tôi mới nhận ra, gia đình là thứ không thể níu giữ.

Dù có cố gắng bao nhiêu, những khoảng trống ấy vẫn cứ mãi rộng thêm, và tôi chỉ còn lại tiếc nuối cho những gì đã mất…

Giữa đêm hai trăng tròn huyền ảo, một trăng xanh, một trăng đỏ. Ánh trăng soi bóng hình một tu nữ trẻ cô đơn đang ngân nga một khúc ca cùng với cơn gió.

Một tia sáng loé lên trên bầu trời đêm, ngay sau đó nó rơi thẳng xuống gần chỗ tu nữ đang đứng.

“Bạn là?” tu nữ dù e ngại nhưng vẫn bước đến gần.

Mây qua, ánh trăng lại soi sáng. Đó là một cô gái, một cô gái xinh đẹp. Tóc trắng như mây bị máu vấy bẩn, mắt như viên hecatolite ánh màu tím xanh lạnh lẽo, làn da vài nơi có lớp vảy bò sát, trên hai cánh tay có lông vũ trắng.

Một thanh kiếm đang đâm xuyên bụng cô gái. Ánh nhìn cô không có tia ấm, không có chút dao động nào cả.

“Giết tôi đi.” đó là những gì cô ấy nói, ngắn gọn và mang một chút nỗi buồn man mác.

Tu nữ quỳ xuống, bàn tay vội vã che miệng, ánh mắt hổ phách lấp lánh không thể rời khỏi cảnh tượng máu me lấm lem. Cô không thể kiềm chế được cảm xúc, dù trong lòng biết rõ điều này là sai trái, nhưng trái tim lại không thể chối từ vẻ đẹp bi thương của cô gái.

“Dù biết là sai trái, tôi yêu em.”

Một lời tỏ tình? Thật khó tin khi đó lại là giữa hai cô gái, nhất là khi một người trong số họ lại là tu nữ và người còn lại đang bị thương nặng.

“Cô điên à? Tôi là phù thủy, còn là hậu duệ long tộc San…” cô gái chỉ kịp thốt lên, tay định chạm vào mặt tu nữ, nhưng cơ thể cô đã quá yếu vì mất máu quá nhiều.

Chưa kịp chờ đợi phản ứng, cô đã ngất đi dưới ánh trăng.

Gió lên rồi đấy Maisie…

Cô gái bừng tỉnh khỏi giấc mơ, hơi thở gấp gáp. Trong khoảnh khắc mơ hồ giữa tỉnh và mê, cô biết mình vừa đánh mất điều gì đó quan trọng. Một ký ức, một người, hay một cảm xúc? Cô không thể gọi tên, nhưng trái tim lại đau nhói.

“Bạn tỉnh rồi sao?.” tu nữ bước đến cùng một tách nước ấm.

Cô gái ngồi bật dậy, bàn tay run nhẹ đưa xuống bụng mình. Không còn vết thương, không một dấu tích nào chứng tỏ từng có thanh kiếm xuyên qua. Mọi thứ như chưa từng xảy ra.

“Đây là đâu?.” cô gái ôm đầu đau đớn.

Trong trí nhớ mờ nhòe của cô gái, từng mảnh vụn hình ảnh lấp ló hiện ra như ánh chớp nơi cuối giấc mơ. Một con rồng đen sải cánh giữa mây mù. Một người phụ nữ ôm chặt đứa trẻ vào lòng. Một chàng trai ngồi im lặng dưới bóng cây oliu, ánh nắng xuyên qua tán lá chiếu lên đôi mắt u sầu.

Tất cả đều quen thuộc đến lạ thường, như thể cô từng sống giữa những hình ảnh đó. Nhưng khi cố nắm lấy, chúng lại tuột khỏi tay, trôi dần vào hư vô như sương mù. Gần gũi mà xa lạ, rõ ràng mà mơ hồ. Và chính điều đó khiến tim cô nhói lên từng nhịp.

“Đây là ngôi đền thờ nằm trên dãy núi Nebel phía tây bắc của Aurelia.” tu nữ đưa tách nước ấm cho cô gái. “Mình tên là Lilium.”

“Maisie.” cô gái đọc cái tên mà chàng trai trong ký ức đã gọi.

“Thật là một cái tên đẹp! Chúng ta hẹn hò nhé!! À không, mình kết hôn đi!!” giọng cô đầy hứng khởi, không chút ngập ngừng hay xấu hổ, đối với cô tình yêu là điều hiển nhiên, nam hay nữ không quan trọng.

“Hả…?” Maisie bối rối trước lời nói của Lilium.

“Đừng châm chọc người ta chứ, Lilium.” một giọng nữ vang lên, dịu dàng nhưng ngạo mạn. Cô gái vừa bước đến khoác lên mình bộ trang phục quý tộc chỉn chu, từng đường may như được thiết kế để phô trương quyền lực. “Tôi là Ashley, con gái của Azam.”

Nghe đến cái tên Azam, toàn thân Maisie rung lên. Đôi mắt cô lập tức hóa thành sắc đen thẳm. Từ tay chân, những lớp vảy rồng nhô lên.

“Lilium! Giết nó! Nó là một con rồng.” giọng Ashley gào lên, cô ta đang rất sợ hãi. “Nó muốn tấn công ta! Người con gái của Azam đấy! Làm gì đi chứ?!.”

Dù Ashley gào thét ra lệnh, Lilium vẫn đứng bất động. Cô không làm gì mà chỉ nhìn với đôi mắt trống rỗng.

“Phản đồ!! Không tuân lệnh của Thánh Nữ!” Ashley thét lên, giọng vừa run rẩy vừa hoảng loạn.

Ngay lúc đó, từ bóng tối bước ra một người phụ nữ mặc áo choàng đen tay cầm một cây rìu khổng lồ so với cơ thể. Không cần nói một lời, không chút do dự, cô ta nhấc rìu lên và chặt đứt cánh tay Maisie.

Tuy nhiên cánh tay không rơi xuống mà gắn liền lại.

“Đừng sợ Maisie! Mình sẽ bảo vệ bạn.” Lilium cởi áo choàng, bên trong là một bộ giáp nhẹ, cô mang găng tay vào, bất ấn và một cây giáo liền xuất hiện giữa không trung.

“Lilium, ngươi sẵn sàng phản bội để bảo vệ nó sao! Vậy thì ta, Miranda. Phải cho ngươi biết thế nào là sai lầm.”

Miranda dùng rìu vung ngang, người Lilium đứt đôi, mặc dù cô thét lên đầy đau đớn nhưng cơ thể nhanh chóng gắn liền lại.

“Sức mạnh của ngươi là dạng hồi phục lại vết thương sao! Hoá ra đó là lý do ngươi được trọng dụng như vậy. Nhưng nếu vậy thì ngươi thua trước ta rồi. Thánh tích ban cho ta khả năng không thể cản phá. Ngươi không thể né được đòn đánh, dù ở bất cứ đâu.”

Người phụ nữ cầm rìu liếm máu Lilium. Rồi bất ngờ, cô ta giáng mạnh gót chân xuống đất. Cùng lúc đó, Lilium cảm thấy toàn thân như bị đè nén, như thể có một bàn chân vô hình giẫm thẳng lên lưng cô. Không gục ngã, nhưng toàn thân cô rúng động, lảo đảo như mất phương hướng.

“Nhất hoa, nhất diệp, nhất Bồ Đề.” Maisie giơ tay về phía Miranda, một lực vô hình kéo giật cô ta về phía Maisie.

Phần tay gần nhất mất cảm giác hoàn toàn. Không chần chừ, Miranda vung rìu, tự chặt đứt cánh tay mình để thoát khỏi cái chết đến gần.

Cánh tay đứt bị hút thẳng vào người Maisie. Cơ thể cô bắt đầu biến dạng, lớp da rung chuyển, cấu trúc thịt xương đang thay đổi.

Cơ thể Maisie nhanh chóng định hình lại. Một hình dạng mới xuất hiện, nửa là cô, nửa là Miranda. Tóc trắng dài buông xuống vai, nhưng gương mặt pha trộn nét sắc sảo của Miranda. Tai người biến mất, thay vào đó là đôi tai thú dài vểnh lên như tai thỏ, phủ đầy lông mịn.

“Sức mạnh quái dị đó! Nhưng vô dụng thôi! Cơ thể ngươi hiện tại đã có máu ta.” Miranda liếm máu từ cánh tay đứt của mình. “Thánh nữ, người muốn nó chết như nào?.”

“Mổ bụng nó!.”

“Vâng, tuân lời cấp trên là nghĩa vụ của tôi.” Miranda vung rìu chém vào tường, tưởng rằng Maisie sẽ bị chém đôi nhưng chẳng có gì xảy ra cả. “Ngươi không bị chém trúng?! Không thể nào! Ta đã có máu của ngươi cơ mà.”

“Dòng tộc nhà Moor là hậu duệ gần nhất của hoàng tộc người Meiria, khả năng của người Meiria đó là liên kết, hấp thụ và thừa hưởng.”

Miranda đã hiểu, kẻ trước mặt là một sinh vật nguy hiểm cần phải diệt trừ. Maisie có khả cướp sức mạnh của các tín đồ Monarkhet.

“Tất cả vì tương lai của Monarkhet!!.” Miranda liên tục tấn công, tuy nhiên Maisie dễ dàng né tránh.

Maisie đạp lên tường, đồng thời Miranda cũng bị đá văng. Sức mạnh của Miranda khi nãy đã bị Maisie tạm thời cướp đoạt, và giờ đây cô ta dùng chính nguồn sức mạnh đó để đánh Miranda đến hấp hối. Nhưng trạng thái chiếm đoạt không duy trì được lâu, cơ thể Maisie nhanh chóng trở lại hình dạng ban đầu, mồ hôi đổ ra từng giọt lớn.

“Con khốn! Giờ thì hết rồi nhé.”

Maisie gàu lên, nàng hoá thành một con rồng đen to lớn làm ngôi đền sụp đổ. Nàng khạt ra một ngọn lửa tím thiêu Miranda chỉ còn tro cốt.

“Miranda!! Ngươi chết thì ai bảo vệ ta?.

” Ashley sợ hãi, cô ta bị vài tảng đá nhỏ đè lên, tuy nhiên với sức mạnh sinh ra từ sợ hãi, cô ta đã chui ra và nhanh chóng bỏ chạy.

Maisie biến trở lại cơ thể con người, tuy nhiên ý định giết Ashley của cô không biến mất.

“Họ đã làm gì em sao?.” Maisie định đuổi theo Ashley nhưng bị Lilium nắm tay lại. Nhìn thấy gương mặt phẫn nộ của Maisie, Lilium cảm thấy thật đáng yêu.

“Azam, hắn…” Maisie quỳ xuống, ôm đầu. Hơi thở gấp gáp.

Ký ức ập về, gã đàn ông đeo mặt nạ trắng hiện ra. Trên mặt nạ là biểu tượng ngôi sao ba cánh. Xung quanh hắn là xác trẻ con rải rác. Máu ngập đến mắt cá chân. Không một tiếng nói. Chỉ có hắn đứng đó, im lặng, nhìn thẳng vào cô.

“Tôi phải giết hắn! Cô sẽ không ngăn cản tôi chứ? Lilium.” Maisie gằn giọng, tay siết chặt tóc Lilium.

Nhưng Lilium không chống cự. Ngược lại, cô ôm chầm lấy Maisie, siết nhẹ, như thể đang ôm lấy một người sắp vỡ vụn.

“Chỉ cần được ở bên Maisie,” cô thì thầm sát tai. “Mình sẽ sẵn sàng giúp Maisie giết Azam.”

Lilium hé lộ sợi dây chuyền trước ngực, viên đá ánh lên màu xanh thánh dịu.

“Khả năng thánh tích ban cho mình gọi là Alae. Nó giúp hồi phục vết thương cho bản thân và cả người khác nếu tiếp xúc. Kể cả vết thương chí mạng hay một số bệnh. Chỉ cần còn năng lượng từ đá thánh, điều đó hoàn toàn khả thi.”

Cô ngừng lại, ánh mắt tối đi. “Nhưng cái giá phải trả là tuổi thọ của người được hồi phục. Càng chữa nhiều, càng chết sớm. Dù vậy ít ra vẫn còn sống.”

“Sao cô lại làm đến thế vì tôi? Phản bội cả tổ chức mình vì một kẻ lạ mặt mới gặp sao? Thật lố bịch.” Maisie nhìn chằm chằm vào Lilium, giọng khàn đi vì rối loạn. Cô không hiểu. Không thể hiểu nổi.

Lilium không né tránh. Cô nhìn thẳng vào mắt Maisie, ánh mắt không có lấy một chút do dự.

“Vì mình yêu Maisie!” cô nói chậm rãi, rõ ràng, “bạn có thể nghĩ mình bệnh hoạn. Nhưng tình yêu của mình là sự thật.”

Maisie bước đến bên tro cốt của Miranda, ánh mắt trầm lặng.

“Một chiến binh tộc Lepus, anh dũng, tôi tôn trọng sự hy sinh của cô.”

Miranda là tộc chiến binh thiểu số Lepus, nổi tiếng với sức mạnh, sự dẻo dai cơ thể và lòng trung thành tuyệt đối, cách nhận biết họ là đôi tai trông giống thỏ. Phần lớn người tộc Lepus đều bị săn bắt làm nô lệ sinh sản vì có khả năng sinh sản số lượng nhiều. Miranda là số ít trong những kẻ đó, không trở thành nô lệ, mà là một chiến binh anh dũng.

“Khả năng của Maisie là hấp thụ và nhận lấy khả năng của người khác sao?”

Maisie lắc đầu.

“Chỉ trong một thời gian ngắn thôi. Cơ thể sẽ dần quên mất hình dạng đó. Dù hấp thụ được kẻ thù, sức mạnh đó cũng chỉ sử dụng được trong thời gian giới hạn.”

“Azam có lẽ đang ở ngoài lãnh địa, đâu đó ở phía tây nam dãy núi này. Hãy đến Oro để tìm ông ta.”

“Làm cách nào cô biết?.”

“Chức vụ của mình cũng khá cao đấy!.”

Nếu thần linh toàn năng và toàn thiện,

…sao thế giới này lại ngập tràn khổ đau đến mức kẻ vô thần còn phải cầu nguyện.

Tự sự?

Tôi tên là Morgan, nghĩa là biển cả. Biển, nơi không có bờ, không có giới hạn, chỉ có sự tự do mênh mông. Nhưng nơi này, nơi tôi đứng, không phải biển. Nó không thuộc về tôi, không chấp nhận tôi, như một bờ cát lạnh lùng vùi lấp những gì không phù hợp với nó.

Họ gọi mẹ tôi là kẻ tội lỗi. Một người đàn bà mù lòa, nghèo khổ, cả đời chỉ biết hát rong, lại bị trói vào cọc gỗ và thiêu sống như một con quái vật. Tội của bà là sinh ra tôi. Còn tôi, cái danh 'con hoang' là bản án mà họ khắc vào da thịt tôi ngay từ lúc chào đời.

Gia đình Moor nhận nuôi tôi và họ không nuôi dưỡng, họ tạo ra một con quái vật. Họ dạy tôi từng chi tiết về cơ thể người, từng thớ thịt, từng xương cốt, cách làm đứt mạch máu và cắt lìa những chi thể. Họ dạy tôi ám sát, dạy tôi tra tấn, dạy tôi cười khi nhìn vào những vết thương, nhìn máu chảy, nhìn con người quằn quại. Từ khi còn nhỏ, tôi đã được trao dao, đã được huấn luyện làm đao phủ, đứng trên đầu những kẻ quỳ xin mạng sống mà không một chút do dự. Tôi chặt đầu họ, tôi treo cổ họ, tôi thiêu họ. Tôi đã giết bao nhiêu đồng bào, bao nhiêu kẻ bị cho là "có tội". Không có sự thương hại. Không có tiếc nuối. Chỉ có cái lạnh lẽo trong từng nhát đâm, từng cú chặt. Những cái tên, những gương mặt ấy không còn tồn tại trong ký ức tôi. Tất cả chỉ là những vết máu đọng lại trên tay, trên dao.

Nhưng tôi đã biết một bí mật. Trưởng tộc nhà Moor, Dylan, người đã tạo ra tôi thành một cỗ máy giết người, chính là cha tôi. Kẻ đã bỏ rơi tôi, vứt tôi vào bóng tối, rồi lại quay lại, dùng những bàn tay máu me đó biến tôi thành quỷ dữ. Hắn đã nhấn tôi xuống vực thẳm, rồi đứng trên bờ nhìn tôi chìm dần trong đó. Tôi căm hận hắn. Tôi muốn giết hắn, từng khắc từng khắc một, muốn nhìn hắn rơi vào cái vực sâu mà hắn đã đẩy tôi xuống. Nhưng tôi không thể. Maisie sẽ buồn. Maisie sẽ đau khổ. Và rồi, em ấy sẽ ghét tôi, sẽ nhìn tôi như tôi nhìn hắn. Maisie, em gái cùng cha khác mẹ, vẫn còn ngây thơ, vẫn còn tin vào cái thiện mà tôi đã bỏ lại từ lâu. Ngoài Maisie ra, tôi không tin ai cả. Họ là những con rối trong tay gia đình Moor, những kẻ mà tôi đã giết, đã tra tấn. Nhưng em ấy, Maisie, vẫn chưa bị vấy bẩn, vẫn là ánh sáng duy nhất trong thế giới đen tối này. Dù tôi biết, nếu tôi ra tay, tất cả sẽ kết thúc, và tôi sẽ không còn có thể quay lại.

Tôi muốn bảo vệ em gái mình khỏi thế giới tàn nhẫn này hơn bất cứ ai.

Nhưng tôi đã thất bại.

Maisie đã chết.

Tôi tìm thấy thi thể lạnh lẽo của Maisie ở Oro. Em ấy đã khóc, tay cầm bức thư mà tôi đã gửi từ lúc em ấy rời gia đình đến Aurelia để học.

“Maisie, em gái yêu dấu của anh.

Chắc lúc này em đang đọc thư anh giữa một thành phố xa lạ, nơi mà mọi thứ đều mới mẻ và đôi khi có thể khiến em thấy mình nhỏ bé giữa biển người. Anh viết những dòng này không để khuyên nhủ gì to tát, chỉ là để em biết rằng, ở một nơi rất xa em, vẫn có gia đình luôn dõi theo và tin tưởng em từng chút một. Xa nhà, xa anh, có lẽ em đã bắt đầu biết thế nào là lặng im giữa đám đông, thế nào là buổi chiều không ai nhắc nhở em ăn cơm. Nhưng cũng chính những khoảnh khắc đó sẽ làm em lớn lên từng ngày, không phải lớn theo kiểu người ta hay khen kiểu chững chạc, mà là lớn trong suy nghĩ, trong cách em đối mặt với cô đơn và học cách đi tiếp. Anh không mong em luôn mạnh mẽ, vì ai rồi cũng có lúc yếu mềm. Nhưng anh mong em đủ can đảm để không gục ngã. Anh dạo này vẫn ổn, việc học thế nào rồi? Hãy nhớ gửi thư về nhà nhé. Chăm sóc bản thân nhé. Đừng thức khuya nhiều, đừng bỏ bữa, và cũng đừng ép mình phải giỏi giang quá mức. Học hành là chuyện cả đời, nhưng thanh xuân thì chỉ có một. Hãy sống sao cho sau này khi quay về, em có thể ngồi xuống kể với anh thật nhiều chuyện, về những người em gặp, những điều em đã học, và cả những ngày em từng muốn bỏ cuộc nhưng đã không làm thế.

Anh luôn ở đây.

Anh trai của em, Morgan.”

Morgan không còn chịu đựng nổi. Thế giới này tàn nhẫn, dơ bẩn, nghiền nát hắn từng chút một từ lúc mới chào đời. Trong khoảnh khắc cùng cực của tuyệt vọng, khi không còn gì để mất, hắn thức tỉnh. Máu hắn sục sôi, gọi dậy dòng máu bị nguyền rủa của tộc Meiria. Hắn cúi xuống bên xác Maisie. Em gái cùng cha khác mẹ. Người duy nhất hắn tin tưởng. Người duy nhất giữ hắn lại với phần người còn sót. Cô không còn thở. Không còn ánh mắt trong trẻo. Không còn giọng nói. Chỉ còn lại cơ thể lạnh và lặng im như đất đá. Morgan ôm xác Masie và hấp thụ vào cơ thể.

Thân thể không biến đổi. Họ quá gần nhau về huyết thống nên cơ thể chỉ cộng hưởng, không dị dạng. Nhưng bên trong, có gì đó đã vỡ. Morgan không còn là sát thủ. Không còn là công cụ của nhà Moor. Hắn trở thành một chiến binh hoàn chỉnh. Có thể chạm vào sức mạnh đơn thuần lẫn ma thuật.

Và lúc đó, hắn hiểu rõ mục đích thật sự của Dylan. Hắn được nuôi không phải để sống. Hắn được tạo ra để trở thành phần hiến tế cho Maisie. Một vỏ bọc mạnh, hoàn hảo, để cuối cùng bị hút cạn bởi chính em gái mình. Kế hoạch đó đã thất bại. Morgan là kẻ sống sót. Và giờ, hắn không chỉ mang sức mạnh của chính mình. Hắn mang theo sức mạnh của Maisie. Mang theo đau đớn, phản bội, và một cơn thịnh nộ không gì cản nổi.

“Azam! Tao sẽ giết mày!!.”

Morgan trở về quê nhà trong đêm. Trời có hai mặt trăng. Mỗi khi mây che lấp ánh sáng, hắn lại xuất hiện. Không có lời báo trước. Không có cảnh báo.

Hắn đi từ phòng này sang phòng khác. Gặp ai, hắn giết nấy. Không phân biệt đàn ông hay đàn bà, người già hay trẻ nhỏ.

Hắn không nói một lời. Không ai được nghe tiếng thở của hắn. Không ai kịp hét lên.

Máu chảy. Cơ thể rách nát. Tiếng xương vỡ vang lên trong tường đá.

Cả nhà Moor chết trong đêm đó. Từng người một. Không ai sống sót. Bằng những cách tàn bạo nhất mà hắn được dạy.

Đến khi mặt trời lên, không còn gì ngoài xác người, vết máu khô, và sự im lặng.

Morgan đã rời đi. Không ai biết chuyện gì đã xảy ra với gia tộc Moor mạnh mẽ. Nhưng một kẻ đeo mặt nạ quạ có biểu tượng tia sét đã đánh hơi và tìm đến Morgan.

“Ngươi là Morgan Moor?.”

“Đúng vậy, tôi đã đào ngũ. Muốn bắt tôi sao?.”

Morgan, trong cơn điên cuồng vì hận thù, đã tự dối lòng mình rằng mình chỉ là một kẻ đào ngũ, nhưng thực chất, cái tâm trí rối loạn ấy đã không còn chút lý trí nào, chẳng khác gì một mảnh vỡ lạc lõng trong chính nỗi ám ảnh của bản thân, hắn muốn giết chóc, muốn báo thù, muốn cả thế giới này cũng phải cảm nhận nỗi đau.

“Ashley, con gái của Azam đang ở thủ đô Acmaric.”

Morgan liền cười phấn khích, hắn cắm đầu chạy về phía bắc, hắn định băng cả sa mạc khô cằn mà chẳng cần thức ăn lẫn nước uống, bằng đôi chân.

Hắn muốn báo thù, hắn muốn báo thù.

Báo thù!! Báo thù!! Báo thù!!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...