Hắn hoàn thành bữa ăn và rửa sạch toàn bộ bát, đĩa, dụng cụ (dao, nĩa, thìa). Tiếng nước lách tách trong màn đêm cùng với miếng bọt biển vàng thấm lấy nước rửa bát.
Hắn lau chùi cẩn thận và cất mọi thứ lên giá để đồ, rồi cất dụng cụ vào ngăn bếp. Cơn đói cứ vang văng vẳng bên tai.
Hư không vọng lại như hồi đáp hắn.
Một giấc mơ không tỉnh táo và đầy mê sảng.
Ánh mắt của hắn thờ ơ khi những tiếng bước chân vang lên và những tiếng mơ cửa cạch cạch khi bản lề di chuyển. Chỉ có một số thứ thì hiện đại nhưng số còn lại lại là những thứ cũ kỹ.
Sàn gỗ lạnh lẽo, cửa sổ ở hành lang giữ lấy ánh trăng và những vì sao sáng ngời đêm đen để nó không lọt vào hắn đi.
Hắn quay lại phòng ngủ của mình thứ mà không hề hoài niệm. Nó thậm chí còn không hoài niệm với chủ nhân cơ thể này.
Tíc tắc, tíc tắc, tíc tắc.
Hắn nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương khi nhìn vào chiếc cửa sổ. Đã bao lâu rồi khi tôi đến đây ?
Không phải 1 năm.
Không phải 1 tháng.
Không phải 1 tuần.
Không phải 1 ngày.
Không phải 1 giờ.
Bao lâu ? … Màn đêm từng có những vệt sáng của cực quang và sao băng bây giờ chẳng là gì ngoài những vì sao và tinh tú trên bầu trời … Thật sáng.
Hình ảnh hắn phản chiếu lên cửa kính một cách mờ nhạt … Một cậu thanh niên trẻ và gầy gò vì trầm cảm. Liệu rằng anh ấy có thể thay đổi nếu anh ấy vẫn còn ở đây để đối mặt không ?
Không … Hắn đã giết anh ấy. Hắn thật yếu đuối để tranh giành, yếu ớt để đòi quyền sống. Cơ thể này đâu phải là của hắn, tâm trí này đâu phải của hắn, sự cam chịu này đâu phải của hắn ?
Nhận thức và ý chí giao thoa rồi chiến đấu, một kẻ ham muốn sống sót bởi vì chính cơ thể của mình muốn vậy, một kẻ đã tự sát trên đỉnh cao lại chiếm xác của một kẻ trầm cảm.
Nhận thức còn tồn đọng … Ngôn ngữ là thứ duy nhất, bản năng sinh tồn và ham muốn là duy nhất.
Hắn chạm và tấm kính của cửa sổ. Hắn sẽ sống để hoàn thành bản chất của sống, hắn sẽ luôn luôn sống sót … bằng mọi cách kể cả trong màn đêm này hắn sẽ không bao giờ hối hận và dằn vặt.
Hắn nhặt bức thư cạnh bàn thứ vẫn còn niêm phong chưa xé. Nó có phải thư của tôi không ? Tôi để nó tại đây lâu rồi … Ngay từ bắt đầu mà bây giờ mới đụng đến.
Một bức thư được niêm phong bằng sáp xanh, chúng có thể là dấu ấn cá nhân hoặc một ý nghĩa liên quan đến học thuật.
Trong một giấc mơ thì việc mở thư có ý nghĩa gì không ? Hắn bóc sáp niêm phong và mở phong bì ra. Một bức thư có tựa đề đơn giản. Chữ viết mảnh ít biến đổi về độ dày nét, thẳng, đậm và rất đều đặn và hầu như không dấu hiệu bị lem mực rõ ràng ắt hẳn là bút máy.
Tội lỗi của tôi như bùng lên khi tôi đọc được chữ đầu.
Độ tỉnh táo mình đang tăng lên, giấc mơ có vẻ đang đi dần đến hồi kết.
Có thể tóm tắt luôn tất cả nội dung của bức thư là xin hãy trở lại trường, không có gì đáng nói với một đoạn văn tổng phân hợp liên tục nhấn mạnh về động lực, cái đẹp, ý nghĩa tốt đẹp để quay lại học viên.
Thật gượng gạo nó đang tránh ám chỉ đế điều gì đó. Nó gần như đã bị loại bỏ ra khi xoá nháp và viết lại vào, nó có vẻ như không được chú tâm đến nhiều chi tiết quan trọng. Nó có lẽ đang tránh đề cập đến nổi dung nhẹ cảm, dù vậy bức thư không hề được chỉnh sửa.
Người nhận: Lawrence Cision.
Người gửi: Eira SliverWind.
Vậy tên đầy đủ của chủ nhân cơ thể mình đang đồng hành này là Lawrence Cision ? Nếu tính đến trường hợp nhầm thư, trùng tên thì khá là đáng suy nghĩ đến.
Còn Eira SliverWind là ai ? Họ của người này chắc chắn có một cái ý nghĩa gì đó.
Có lẽ là liên quan đến tự nhiên. Gió, tuyết, yếu tố bí ẩn gì đó. Tại sao cái tên này thật thuần khiết, trong sáng, mới mẻ.
Nó có gì đó khá là kỳ lạ ở đây. Eira là ai ? Cô ấy/Anh ấy có mối quan hệ gì với chủ nhân cơ thể này ?
Các tổn thương tâm lý và trầm cảm này của chủ nhân cơ thể này có thể là lý do khiến cho bức thư này trở nên khá là gượng gạo và thiếu tinh thế, có cảm giác không hoàn thiện vốn là do bức thư luôn tránh đề cập đến các vấn đề nhẹ cảm. Nhưng nếu Eira SliverWind là người thân thiết với Lawrence cision ngay từ đầu là Lawrence cision thì sẽ không có chuyện Eira SliverWind viết một bức thư thiếu tinh tế như này.
Đây thực sự có phải lần đầu tiên cô ấy/anh ấy gửi thư không ? Kỳ lạ thật. Dấu hiệu bệnh trầm cảm của Lawrence cision là nặng và thiếu tỉnh táo. Nó là cú sốc nào ? Có thể là bệnh tật và gia đình hoặc tiền bạc thậm chí tình cảm. Nếu chỉ thực sự dừng ở đây là không thể xác định nó là cái gì cả.
Cần một manh mối nào đó để làm sáng tỏ thứ này. Không thể để đêm dài lắm mộng.
Hắn nhìn vào tủ sách ở kế bên. Hắn đi gần vào chỗ kế bên chiếc tủ sách gần bàn học gỗ.
Một bước, hai bước, ba bước chân.
Không có chìa khoá … Hắn lục lọi ngăn bàn học gỗ bên cạnh. Không có gì ngoài sách vở ? Hắn lục lọi sâu hơn và tìm thấy một chiếc đồng hồ bỏ túi quả quýt vẫn đang chạy và một cuốn sổ tay.
Hắn mở cuốn sổ tay …
“Cha, mẹ … con xin lỗi. Con đã không thể bảo vệ được ai và bảo vệ được chính mình.”
Chỉ có mấy dòng này đọc được ? Mấy trang khác nó cứ bị nhoè và liên tục biến thành ký tự khó hiểu như cấm đọc ? Hắn suy ngẫm.
Chiếc đồng hồ có vấn đề gì đó. Hắn nhìn vào đồng hồ cơ và quay sang đồng hồ quả lắc treo tường.
Vẫn có kim phút, kim giờ nhưng không có kim giây. Cũng chẳng là vấn đề gì cả hay manh mối gì cả. Hắn bỏ chiếc đồng hồ và cuốn sổ tay vào lại ngăn bàn học gỗ.
Tiếng mở cửa và bước chân vọng lại trong hành lang đơn sắc, hắn mở cửa phòng khách. Một không gian đơn giản và rộng một chút, nó không hề ấm áp với gam màu xanh nhưng lại nhẹ nhõm với sàn gỗ.
Đây có phải nhà của Lawrence Cision không ? Thực sự có phải nhà anh ấy không ? Tôi không biết nhưng có lẽ, thật đáng để suy nghĩ. Đây là một chung cư nên có lẽ không có gì đáng lạ hơn là một căn nhà thuê hoặc một căn nhà thực sự. Nhưng liệu đấy có phải nhà của anh ấy không ?
Giấc mơ này thật. Tại sao nó lại được gọi là giấc mơ không tỉnh táo theo quy luật ? Những ánh sáng đó cứ thì thầm suốt …
Thực sự giấc mơ đây là một mô phỏng về thế giới thực hay một thế giới thực sự khác ? Hoặc thậm chí một phỏng lại về thế giới nhưng có nhiều điều khác biệt.
Thế giới trong mơ cứ mờ dần khi hắn ngày càng tỉnh táo. Nó cứ mờ dần và lâng lâng như ảo giác tan dần, như chất tan mất dần trong dung môi.
Hắn bước tiếp trên sàn gỗ đến chiếc cửa chính trước mặt. Vậy đằng sau cánh cửa này là gì … ? Một mối đáng lo ngại thực sự.
Hắn nhìn thấy một chiếc chìa khoá để trên chiếc tủ có chậu cây bên cạnh. Nửa đêm này có lẽ không nên ra ngoài, hắn để chiếc chìa khoá vào trong túi và bước chân đến cánh cửa bên cạnh cửa chính.
Một ban công phơi quần áo cùng một chiếc máy giặt để cạnh. Không có gì ngoài quần áo nam.
Thế giới này vừa hiện đại vừa cũ kỹ, hắn ngắm nhìn bên ngoài nơi mà mặt trăng vẫn ở đấy với những khu chợ vẫn đang say giấc, những căn nhà tối đen và đóng rèm.
Tại sao tôi lại đến đấy khi chết nhỉ ?
Hắn ngước lên trời và nghĩ. Thần có thật không ? Siêu nhiên là gì ? Mình có tự sát không thành công không ? Có thể mình tâm thần rồi, có thể tất cả đến cuối chẳng có gì là thật … mà đây là một sự hôn mê kéo dài khi mình sống thực vật.
Kẻ tâm thần dù có sáng suốt thì cũng chẳng có thể nhìn thế giới như người thường. Giấc mơ mà hắn liệu có mơ thì tỉnh táo đến mấy thì vẫn chỉ có thể nhìn thấy giả dối hoặc một sự thật không hoàn thiện.
Hắn nhắm mắt lại khi gió trôi qua xào xạc cùng tiếng lá, thiên nhiên vốn không tươi đẹp cũng chỉ là sống sót và đầy bản năng. Oxy cũng chỉ là chất thải của thực vật. Tại sao chúng ta những sinh vật carbon lại thực sự sống ?
Hắn hít thở sâu. Nếu là để sống thì kể cả các nhu thiết yếu phẩm có ghê tởm thì các loại vật vấn cố để sống sót, để duy trì giống loài.
Hắn mở mắt ra … Khung cảnh trước mắt hắn chuyển đến một tiệc trà rộng mở với những âm nhạc tinh tế, cùng một bàn tiệc cực kỳ rộng với một chiếc bàn dài hình chữ nhật có 15 chiếc ghế.
Đầu bàn và cuối bàn có một chiếc. 2 bên bàn thì có 6 chiếc nhưng lại có một bên dự 1 chiếc và một người không giống nam cũng chẳng giống nữ đang ngồi trên chiếc ghế bị dư ra đấy.
Ngoài hình thì (hắn suy ngẫm và đánh giá ngắn gọn trong một giây).
Tóc đen nhánh, ngắn. Mắt đen láy, 2 mí, lông mi dài, nốt ruồi nhỏ cạnh mắt phải. Da trắng, thân hình mảnh khảnh. Sống mũi cao. Trang phục thì áo sơ mi, quần âu dài, thắt lưng đen bạc, áo ren đen, vest đuôi tôm, mũ chóp dài. Thắt nơ đỏ, đeo găng tay trắng, giày da đen.
… Ngài là ai ?
Ngươi có muốn tìm đến tự do hay không ? Đường đến chân lý không ? Nhân vật bí ẩn nói.
Câu hỏi từ hư vô.
Tự do là gì ? Lawrence hỏi.
Người bí ẩn đáp nhẹ nhàng bằng việc trao cho anh một cơ hội để tiếp tục.
Nhưng thưa ngài tôi muốn hỏi lý do ngài đưa tôi đến đây. Ngươi có thể gọi ta là thợ mũ, ta không có đại từ nhân xưng rõ ràng nên ngươi có thể tuỳ ý.
Hắn cảm thấy luồng khí lạnh xuất phát từ kẻ trước mặt mà tới … Thật lạnh lẽo và đáng sợ. Hắn nuốt nước bọt.
Trả lời ta đi ?
Vậy ngài muốn tôi tiếp tục câu hỏi về tự do theo ý nghĩa nào cơ ? Thợ mũ cười lạnh cứ theo ý ngươi mà nói.
Lawrence tiếp tục
Tự do là ? Tự do là gì khi tôi phải đi bằng chân, tự do là gì khi ta chỉ có thể đi bằng quyền lực và sự phù phiếm. Quyền lực và phù phiếm là gì khi bị giới hạn bởi việc bị ghìm bởi trọng lực.
“Tự do là gì vậy thưa ngài ? Tôi muốn hiểu nó” Lawrence nói với thợ mũ (Lawrence giả vờ tập trung, để tránh chọc giận thợ mũ).
Thợ mũ lơ đãng mà nói: “Khó nói nhưng ngươi không thấy nó là một sự giải thoát về mặt tinh thần sao ? Hoặc là có nhỉ ? Một kẻ như ngươi thật thú vị không giống bất kỳ vị thần nào ta từng gặp.
”
Hắn: “Nhưng tôi đâu có phải có phải thần ?”
Thợ mũ cười đáng sợ như bóng tối bao chùm cả khuôn mặt.
Thợ mũ nói: “Ta chưa từng gặp con người bao giờ cả. Vốn thì hình dạng của ta được định dạng bởi tâm trí của con người và ngươi là người đầu tiên chẳng có gì để so sánh nên ta chỉ đành so với thần thôi.”
Lawrence Cision nói: “Đây là vinh dự của tôi để gặp mặt ngài.”
Hắn nghĩ … Đây là một vị thần ? Có thực sự là thần không ?
Thợ mũ phẩy tay.
Thợ mũ nói: “Hãy tiếp tục câu hỏi của ngươi, ta sẽ lắng nghe kỹ càng.”
Lawrence Cision nói: “Tự do là gì khi một người ăn xin có thể đi khắp nơi nhưng chỉ làm được các việc như xin ăn, và ngủ ? Tự do là gì khi người giàu chỉ trong biệt thự có thể làm hơn trăm trò thú vui và giải trí ?”
Lawrence Cision nói: “Không gian và phù phiếm cũng chẳng phải tự do. Vậy tự do là hạnh phúc sao nhưng hạnh phúc có đơn thuần chỉ là dopamine hay hóc môn nào không hay đó là bản chất bị nhuốm màu.”
Lawrence Cision nói: “Vậy thì tự do ý chí theo ngài là gì ?”
Thợ mũ dịch chuyển đến trước mặt Lawrence.
Thợ mũ ôm chặt lấy Lawrence và làm một hành động mờ ám, anh có cảm nhận được sự thiếu tự do hay không ?
Thợ mũ buông ra lập tức rồi nói anh muốn kiểm tra đáp án của mình ? Khá chắc là đúng đấy.
Lawrence tự nhiên bị co giật và một phần tay của anh biến dị rồi gãy ra phát nổ bắn máu tung toé làm gãy mất đoạn nửa cẳng tay trở xuống.
Ahh ! Hắn chỉ dám hét lên nhẹ.
Thợ mũ nói: “Ngươi không tự do khi bị ta đè nén và chà đạp dưới chân như một tên sâu bọ ạ, con người.”
Thợ mũ nói: “Theo ngươi tại sao hình dạng thần lại phụ thuộc vào ý chí của con người. Thần vốn là thứ vượt xa thứ tồn tại của phàm nên chúng ta chỉ càng trở nên thực hơn và rõ ràng hơn khi tiếp xúc với con người. Chúng ta có hình dạng của con người vì có nhiều mối liên hệ mật thiết với con người.”
Thợ mũ nói: “Theo ngươi ta luôn tự gọi mình là thợ mũ vì ta ngay từ đầu đã biết ngươi định làm gì, nghĩ gì, hiểu gì.”
Lawrence Cision nói: “Luôn luôn là có lợi ích khi tổn thương người khác. Ngài ắt hẳn cần cái gì đó từ kẻ thấp kém này …”
Thợ mũ cười lên nhiều tiếng ngắt quãng như nó là nhiều tiếng cười. Không sợ à ?
Vết thương của Lawrence gần lại bị phóng đại và xé toạc. Lawrence run rẩy toàn thân đổ mồ hôi, máu nhuộm đỏ sàn, nhuộm lấy bản chất của Lawrence.
Thợ mũ nói: “Nó là gì ? Một linh hồn bị pha lẫn không còn là chính mình nhưng có điều gì đó ngăn cho bản chất của người không bị nhuốm lấy, với cái tinh thần chả sống vì gì cả, không ham muốn vì ngươi vốn đã chết đi như đã dự định.”
Chỉ là một khung cảnh bình thường …
Lawrence không thích trà đen cho lắm nhưng vẫn uống lấy tách mà Thợ mũ đã rót mà không để nguội. Thợ mũ cười mỉm khi nhìn vào Lawrence điều đấy thật thú vị để quan sát phải không ? Nhưng tôi đoán nó phải kết thúc trống rỗng Thợ mũ nở một nụ cười quái đảng khi nói. Có phải một “buổi tiệc trà” vĩnh cửu.
Liệu ham muốn có phải điều tốt không? Lawrence hỏi.
Theo tôi nghĩ nó là không, nghiện có tốt không? Khi sài chất cấm ta không hẳn là nghiện nó mà là nghiện cái cảm giác do cơ thể tạo ra một dẫn truyền thần kinh hạnh phúc.
Nhưng tại sao ta lại bị nghiện cảm giác hạnh phúc một cách trực tiếp nhưng chúng ta chưa bao giờ có đủ, đấy là lòng tham?
Cảm giác an toàn là do đột ngột của dâng trào hạnh phúc có phải hay không ? An toàn là do đâu ? Do chúng ta cảm thấy đó là vị trí mà ta cảm thấy “xứng đáng” và một nơi ta luôn thuộc về ? Hoặc là những thứ giúp chúng ta đủ đầy ?
Thợ mũ cười không trả lời mà bắt đầu một chủ đề. Hắn cũng hiểu mà không nói gì thêm.
Giai thoại chỉ là bất tận của một câu chuyển mà các vị thần kể lại nên nó là những thứ có thể làm rung chuyển nhiều đặc tính của đất trời nhưng không bao gồm định mệnh, thời gian và tính duy nhất.
Lawrence kiên nhẫn chờ đợi khoản nghỉ để hỏi, anh ấy không được mắc sai lầm trong quy tắc giao tiếp.
Lawrence Cision: “vậy thưa ngài có nghĩa là trên đời này có định mệnh.”
Thợ mũ vẫn không dừng được nụ cười quái đảng của mình và nói gần như vậy định mệnh là bản mệnh của thế giới như nhiệm vụ bắt buộc của sinh vật như chết và sinh ra.
Thợ mũ nói: “Ngươi sẽ chết trong tương lai còn sống lại thì không biết và không ai biết nó là khi nào bởi vì chuyển kiếp không có tồn tại, định mệnh chỉ sắp xếp sự kiện bắt buộc nhưng không quyết định thời gian, địa điểm hay bất kỳ điều kiện nào nên anh có thể lách luật. Như việc tôi sẽ chết nhưng không ai biết nó là bao giờ cả.”
Thợ mũ nói: “Sống có thể là có hoặc không nó không phải nhiệm vụ như vậy. Không ai phải phụ thuộc vào định mệnh, có một số sinh vật không sống nhưng chúng tồn tại. Chúng phụ thuộc vào nguyên nhân, sinh vật sống đôi khi phải sinh ra mới được phép gọi là sống chứ không phải được tạo ra từ hư không, chúng có thể không có ý thức “tự do” khi không được sinh ra.”
Lawrence nhấp ngụm trà khi gợi nhắc về tự do. Lawrence chỉ nói khái niệm sinh vật sống cũng chả quan trọng nếu đủ sức mạnh để định hình mình ?
Liệu sống và chết định nghĩa của Lawrence và Thợ mũ có giống nhau ?
Vậy là ngươi hiểu ý ta rồi Thợ mũ nói, nó là luật có thể lách so với tính duy nhất. Tính duy nhất không thể né cho dù đó có là thời gian xoắn ốc.
Tôi sử dụng tiệc trà để tăng tốc nhận thức bản thân ngày càng nhanh để quan sát quá khứ liên tục lặp lại của tiệc trà cải thiện mọi thứ của bản thân ngay lập tức với tốc độ gần bằng tốc độ ánh sáng, tốc độ tiến hoá lặn của Thợ mũ đã đạt mức tốt nhất trong các sinh vật sống nhưng nó chưa hoàn hảo trong mục tiêu và mức độ tiến hoá hoặc chọn lọc.
Nhưng ngươi còn thú vị hơn đấy Lawrence nguồn năng lượng từ anh làm tôi bị hấp dẫn vì nó lớn hơn tôi đến xấp xỉ 3 lần, tiềm năng của anh thật đáng kinh ngạc nhưng thật “đáng tiếc”.
Với giai thoại nó không phải nguồn vô hạn nó vẫn cần năng lượng để duy trì. Anh có biết đến định luật bảo toàn năng lượng không năng lượng chuyển từ dạng này sang dạng khác tương đương với nguồn năng lượng hữu hạn tái tạo vô hạn, nhưng không hẳn vẫn có một nguồn năng lượng nào đó mà không thể sử dụng được theo một mục đích nào đó hay có hiệu suất kém. Kể cả có cùng một lượng cực lớn nên ta chuyển nó thành dạng khác tương thích.
Giai thoại không sử dụng năng lượng hữu hình như các thứ mà anh biết mà nó sử dụng năng lượng tinh thần hoặc một dạng của năng lượng ý chí để tạo ý nghĩa sống, bản chất sống cho giai thoại làm nó tồn tại và tiếp tục hoạt động giúp nó tiếp tục lặp lại.
Có ít nhất hơn cả ngàn giai thoại trong câu truyện này mà anh chưa biết đến, nhưng tuyệt đối không có một giai thoại ngược hoặc giống nhau vì không ai có thể kể ngược câu chuyện vì đó sẽ tồn tại song song 2 câu chuyện của nó.
Lawrence lắng nghe Thợ mũ cho đến khi Thợ mũ dừng và nhìn thẳng vào anh như thấu thật bản chất, linh hồn của anh. Lawrence hỏi anh muốn một thoả thuận nào đó ?
Phải vậy nhưng linh hồn của anh yếu khế ước mà để đạt được mục tiêu ta cần khế ước linh hồn thay vì thể xác.
Với đó hiện lên 1 linh hồn bình thường và 1 bị chắp vá. Tất nhiên bị chắp vá là của Lawrence khi cơ thể này không phải là của hắn và nó cũng là linh hồn tồn đọng có lẽ là linh hồn của người chủ cũ.
Thợ mũ không nói gì như sự tôn trọng đối với đối tác hoặc đó là do căn bản khế ước bắt buộc đối tác phải tổn trọng nhau. Các hành động tổn thương và vi phạm thẩm quyền như giết hay hiếp đều bị cấm để duy trì khế ước.
Một khế ước cấp 0 là khế ước thấp nhất chúng ta có thể ký vì ngươi quá yếu.
Khế ước thể xác gọi là một ngắn hạn chứ không phải gọi nguyên chất là một khế ước thông thường.
Lawrence không cảm nhận được gì khi khế ước bởi tiệc trà khiến cho cả hai ngang bằng nhau. Thợ mũ nói tác dụng của khế ước là kháng điên loạn cho bản thân Lawrence vì linh hồn anh quá yếu. Còn nội dung khế ước còn lại là Lawrence được phép quay lại tiệc trà bất cứ khi nào, phải tôn trọng thợ mũ không được phép giết hoặc hiếp Thợ mũ và phải chia sẻ 10/6 năng lượng tinh thần so với thợ mũ.
Khi Thợ mũ muốn thao túng anh năng lượng tinh thần sẽ chả thể khai thác, vì dựa trên những điều Thợ mũ nói hắn hiểu được rằng năng lượng tinh thần được biểu thị bởi nguồn sống và ý chí sống.
Nhưng không phải hắn có nguồn sống và ý chí sống rất kém sao ? Thấp hơn cả một con người bình thường sao ? Nó có lẽ là lý do của tôn giáo và giáo phái xuất hiện trong thế giới hắn xuyên không vào này nếu có.
Ngoài ra vì ngươi là một kẻ không mời mà tới ma pháp này nên người cần cái này. Thợ mũ đưa hắn một chiếc nhẫn.
Nó sẽ giúp người nhìn được độ điên của mình. Đợi ta giải thích một chút cho ngươi nhé ?
Điên là một con mắt âm dương cho ngươi thấy những điều siêu nhiên và một số các con đường bị ẩn dấu. Một số con đường chỉ mở khi tỉnh táo, một số con đường chỉ mở khi điên. Phải vậy ngươi phải điên thì mới nhìn thấy ma thuật chứ không giống như người thường. Người thường có thể thấy được ma thuật còn ngươi thì chỉ thấy phép thuật được khi điên.
Độ điên: 0 bình thường.
Độ điên: 30 nửa tỉnh táo, nửa điên.
Độ điên: 70 điên nhẹ.
Độ điên: 100 điên.
Độ điên 120 siêu điên.
Độ điên 150 chết.
Chủ yếu ma thuật đối với ngươi là khác thường, còn vời người khác là bình thường nên ngươi cần liên kết nào đó để nhìn thấy nó và nó là điên.
Ngươi có thể sử dụng chiếc nhẫn để điều chỉnh độ điên và tỉnh của mình tuỳ ý về 2 mốc 0 và 100.
Vậy thôi ! Tạm biệt nhé con người sâu bọ. Đừng có chết sớm quá đấy ta cần lợi dụng ngươi nhiều lắm.
Hắn mở mắt lại lần nữa không gian biến mất như giấc mơ và hắn quay lại ban công.
Chaporia
Bình Luận (0)