Ai ngờ càng cuống càng loạn, điện thoại lại bị tôi lỡ tay làm rơi xuống sàn.
Giây tiếp theo, giọng anh lớn vang lên từ loa ngoài.
“Em gái, chuyện em dùng xe của cậu chạy Didi đã nói rõ với cậu chưa? Anh đang rảnh đây, có cần anh nói giúp vài câu không?”
Tấm lòng thì tôi xin nhận.
Nhưng mọi chuyện… hỏng thật rồi.
Trong xe yên tĩnh đến đáng sợ.
Đến cả dũng khí quay đầu nhìn một cái tôi cũng không có.
Giữa bầu không khí im lặng ấy, tôi nghe thấy Quan Diên khẽ cười một tiếng.
“Vì sao lại mua Maybach à…”
“Chắc là vì… tôi chính là ông già đó.”
04
Theo chỉ dẫn của hệ thống định vị.
Lẽ ra phải đưa Quan Diên về trước.
Sau đó mới đưa vị hôn thê của anh ấy.
Khi xe sắp tới biệt thự.
Người đàn ông đột nhiên lên tiếng.
“Lái thẳng tới Tinh Hồ Loan.”
Hứa Như Ý khó hiểu nhìn anh.
“Anh không về à?”
“Ừm, anh có chút việc cần xử lý.”
Vừa nói.
Ánh mắt lạnh nhạt của anh vừa lướt qua tôi.
Không hiểu sao sống lưng tôi bỗng run lên.
Hứa Như Ý cũng không hỏi thêm.
Chỉ lẩm bẩm một câu.
“Anh đúng là giống hệt ba em, đều là cuồng công việc.”
“Bay lâu như vậy mà anh không thấy mệt sao?”
Chẳng bao lâu sau.
Cô ấy xuống xe.
Trong xe chỉ còn lại tôi và anh.
Lúc này anh mới bước từ hàng ghế sau xuống.
Mở cửa ghế phụ.
Ánh mắt im lặng trước tiên dừng trên đôi găng tay trắng của tôi.
Sau đó lại lướt sang hai chiếc điện thoại đang gắn trên giá kẹp ở cửa gió điều hòa.
Không nói một lời.
Nhưng toàn thân tôi lập tức nổi hết da gà.
“Cạch.”
Cửa xe khóa lại.
“Cạch.”
Tấm chắn nắng được gập xuống.
Đúng lúc tôi còn đang khó hiểu không biết anh định làm gì.
Quan Diên đã cúi người áp sát về phía tôi.
“Cậu với cháu gái.”
“Tài xế với hành khách.”
“Đây là bất ngờ em chuẩn bị cho anh đấy hả?”
“Hả?!”
“Không… anh bình tĩnh đã, nghe em giải thích trước…”
Nhưng Quan Diên chẳng cho tôi cơ hội lên tiếng.
Anh trực tiếp cúi xuống, chặn lấy môi tôi.
Xong rồi.
Lại lên cơn nữa rồi!
05
Quan Diên có bệnh.
Là bệnh thật.
Nhu cầu của anh… mạnh hơn người bình thường một chút.
Mà chuyện đó, một khi đã bắt đầu.
Thì rất khó dừng lại.
Vì thế, tôi còn đặc biệt đi hỏi bác sĩ.
Bác sĩ nói, nhiều năm nay anh luôn đè nén cảm xúc, nên những tiếp xúc thân mật chính là một cách cơ thể tự cứu lấy mình.
Vấn đề là…
Anh được cứu rồi.
Thế ai cứu tôi đây?
Một tuần mười bảy lần.
Ngoại trừ những ngày tới kỳ thì gần như cả năm không nghỉ.
Đến con lừa kéo cối còn chẳng chịu nổi kiểu bị sai khiến như vậy.
Cho nên.
Dù không có vị hôn thê.
Thì tôi cũng vẫn sẽ chia tay anh.
Đang miên man suy nghĩ.
Điện thoại tôi lại vang lên hai tiếng “ting ting”.
【Didi đã tự động nhận đơn cho bạn! Đã nhận hành khách có đuôi số điện thoại 8083, điểm đón từ Tinh Hồ Loan đến Ga Đông. Tuyến đường đã được cập nhật, vui lòng di chuyển theo chỉ dẫn.】
Thông báo vừa dứt.
Tôi còn chưa kịp phản ứng.
Thì bên ngoài đã có người gõ lên cửa kính xe.
“Tài xế ơi, mở cửa giúp với.”
Chết tiệt!
Hành khách này ở gần vậy luôn sao?!
Tôi quay sang nhìn Quan Diên.
Anh miễn cưỡng ngẩng đầu lên khỏi người tôi.
Sắc mặt khó coi vô cùng.
Anh hít sâu hai hơi.
Rồi cầm chiếc áo vest vừa cởi phủ lên đùi, che đi vẻ lúng túng.
“Hủy đơn.”
Ngoài cửa xe, thấy tôi vẫn chưa mở cửa, vị khách lại sốt ruột giục.
“Ủa sao vậy? Tài xế không có trên xe à?”
Giây tiếp theo.
Điện thoại tôi đổ chuông.
Là một số lạ.
Chắc là anh chàng đang đứng ngoài kia gọi tới.
“Sắp quá thời gian rồi, nếu hủy đơn em sẽ bị trừ điểm uy tín. Hay là… anh đi cùng em đưa nốt chuyến này nhé?”
Người đàn ông ngồi thẳng dậy.
Nghiến răng.
“Đợi xong chuyến này… xem anh xử em thế nào.”
06
Chuyến này khá xa.
Lúc về tới nhà thì đã hơn một tiếng sau.
Người đàn ông vừa rồi còn hùng hổ dọa sẽ tính sổ với tôi.
Cuối cùng cũng không thắng nổi cơn mệt.
Dựa vào ghế phụ rồi ngủ thiếp đi.
Ánh đèn mờ trong gara phủ lên gương mặt nghiêng của anh.
Làm đường nét nơi quai hàm càng thêm rõ ràng.
Tôi bất giác thất thần trong giây lát.
Rồi nhớ tới lần đầu gặp anh.
Tôi quen Quan Diên từ hai năm trước.
Khi ấy tôi vẫn là một tài xế lái thuê.
Vì còn trẻ.
Lại là con gái.
Nên rất nhiều người không muốn gọi tôi.
Lần đầu tiên gặp anh.
Chính là lúc tôi bị một nam hành khách mắng chửi.
Ông ta uống rất nhiều rượu.
Vừa ngồi lên ghế phụ đã định sờ tay tôi.
Tôi lập tức xuống xe.
Từ chối chở ông ta về.
Người đàn ông thẹn quá hóa giận.
Mở miệng là chửi bới.
“Con ranh như cô thì biết lái xe cái gì.”
“Ra làm nghề này chẳng phải là để người ta sờ vài cái à?”
“Ông đây có thiếu tiền cô đâu, còn giả vờ liệt nữ trinh tiết cái gì.”
Lúc đó tôi mới vào đại học không lâu.
Miệng lưỡi vụng về.
Hoàn toàn không biết phải cãi lại thế nào.
Sợ đến mức bật khóc ngay tại chỗ.
Quan Diên bước tới.
Đưa chìa khóa xe cho tôi.
Rồi chỉ về chiếc Maybach của anh.
“Lên xe chờ đi.”
Sau đó anh quay sang nhìn bảo vệ.
“Mời vị tiên sinh này ra ngoài.”
“Sau này đừng để ông ta bước vào nữa.”
“Ồn đến tôi rồi.”
Đến lúc ấy tôi mới biết.
Anh chính là ông chủ của khách sạn này.
Đồng thời cũng là doanh nhân nổi tiếng.
Quan Diên.
Kể từ sau hôm đó.
Không biết có phải Quan Diên cố ý ủng hộ việc làm ăn của tôi hay không.
Chỉ cần tôi có mặt.
Anh đều gọi tôi đưa anh về.
Anh khác hẳn những vị khách khác.
Ở trên xe.
Anh sẽ không hỏi mấy chuyện linh tinh.
Không kể lể những thành công của bản thân.
Càng không nói mấy câu đùa tục tĩu mà tự cho là hài hước.
Lên xe xong.
Anh chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi.
Yên tĩnh vô cùng.
Đến lúc xuống xe.
Anh còn lịch sự trả cho tôi một khoản tiền boa rất hậu hĩnh.
Tôi rất thích anh.
Mối quan hệ giữa chúng tôi thay đổi vào một ngày, ba tháng sau đó.
Hôm ấy, tôi bất ngờ nhận được điện thoại của anh.
Quan Diên hỏi tôi hôm nay có làm lái thuê ở khách sạn không.
Đúng lúc đó đang vào mùa thi cuối kỳ.
Vốn dĩ hôm ấy tôi không đi làm.
Nhưng vừa cúp máy.
Tôi vẫn vội vàng chạy tới.
Đến nơi mới biết.
Quan Diên say rồi.
Có một người đàn ông đang dìu anh đứng chờ trước cửa.
Nhìn thấy tôi, người kia khẽ nhíu mày.
“Hay là gọi lão Trần tới đi.”
“Không cần.”
Quan Diên bước tới.
Rất tự nhiên đưa tay xoa đầu tôi.
“Con nhóc quen biết thôi, yên tâm.”
Đêm đó.
Anh ngủ thiếp ở hàng ghế sau.
Một tay ôm lấy dạ dày.
Trông vô cùng khó chịu.
Chính tôi cũng không biết vì sao.
Rõ ràng đã đưa anh về đến nơi rồi.
Thế mà tôi vẫn không rời đi.
Tôi chạy ra cửa hàng gần đó mua cho anh một chai nước khoáng và thuốc đau dạ dày.
Rồi cứ thế ngồi trong xe chờ anh.
Chờ suốt năm tiếng đồng hồ.
Mãi đến khi chân trời dần hửng sáng.
Chaporia
Bình Luận (0)