Tiếp theo ngay dưới sự trợn mắt há hốc mồm của Mẹ Phàm, lượng lớn nước khoáng được chuyển vào, nhãn hiệu đa số là Nước Suối AQua với RaPhiNa, tiếp theo là hơn mười túi gạo bột mì, sau đó là các loại ngũ cốc với túi thực phẩm thịt chân không, cá hộp, mứt quả khô, bánh bích quy xốp giòn đủ loại mùi vị, từng rương từng rương được đưa vào phòng khách.
Cuối cùng là một số trà thảo mộc mà Mẹ Phàm thích uống, mì ăn liền các loại mùi vị thì hơn mười thùng, còn có cá khô rau khô thịt khô rong biển, các loại lạp xưởng, tai heo, móng heo, đùi gà được đóng gói bằng túi chân không dễ bảo quản, chất đống đầy một phòng khách.
Mà gian phòng ngủ trốngdưới tầng một còn lại, cùng phòng bếp cũng đặt đầy nước khoáng với dầu nành dầu bắp các nhãn hiệu, chỉ để lại cho mẹ Phàm hai mươi mấy mét vuông phòng bếp. Mẹ Phàm đầu trong lúc nhất thời choáng váng, vội vàng gọi điện lại cho Phàm Hy nhưng lúc này cô đã tắt máy.
Quay về nhà đã giữa trưa, mẹ Phàm đã chờ sẵn ở cửa lại không thể không tiếp tục giáo huấn con gái mình thật khí thế : " Con nhóc kia sao con dám không bắt máy điện thoại hả !!"
Phàm Hy cười hì hì nói bận xử lý công việc một chút rồi chạy tọt vào nhà, Mẹ Phàm đuổi theo đằng sau vẫn nói không ngừng. Phàm Hy chỉ cười hì hì nói rằng đống này chỉ để tạm ở đây hai ngày liền mang đi, Lúc này mẹ Phàm mới tạm nguôi giận nhưng vẫn lãi nhải luôn miệng. Phàm Hy ôm mẹ Phàm làm nũng đòi ăn một hồi, mẹ Phàm không có cách nào đành buông tha mà bưng đồ ăn lên cho cô.
Chiều hôm đó người đưa xe RVđến Phàm Hy thanh toán nốt số tiền còn lại, rồi chạy xe đến nơi không người thu xe vào không gian. Sau đó bắt xe về nhà dỗ mẹ Phàm, buổi tối cô luyện tập dị năng và thể lực một chút, lúc nhìn lên bầu trời bầu trời vẫn như thế nhưng cô lại cảm thấy bất an trong lòng.
Một ngày cuối cùng, sáng sớm, khí trời vốn hẳn là tươi đẹp đột nhiên chuyển biến, cuồng phong nổi lên, ánh nắng của mặt trời mới mọc hẳn là ôn hòa dễ chịu bắt đầu trở nên chói mắt nóng rực lên. Phàm Hy mang kính râm lái xe lần nữa quang lâm một siêu thị lớn nhất của H Thành, người bên trong còn chưa được coi là quá nhiều, nhưng so với dĩ vãng lại nhiều hơn không ít, có lẽ khí trời đột biến khiến cho lòng người bất an, một số người đã ngồi không yên, bắt đầu giết đến siêu thị dự trữ thức ăn.
Phàm Hy không đi chen chúc địa phương mua gạo mì thịt, trực tiếp kéo hai chiếc xe đẩy chạy vội tới chỗ thực phẩm ướp lạnh, trực tiếp bắt đầu càn quét, mặc kệ là thực phẩm chín đóng gói hay là sữa bò các loại, dù sao một đường đảo qua, chứa hai xe lớn đầy ắp thì đi tính tiền sau đó để vào trong xe, qua lại vài lần, rốt cục nhét xe không chừa lại một khe hở, lúc này mới thu tay lại .
Đây là một lần mua sắm sau cùng của cô, Tuy rằng còn có vài tấm card chưa quét hết, nhưng cũng không có vấn đề gì, nên dự trữ đều đã dự trữ xong rồi.
Sau cùng cô đến tiệm cắt tóc yêu cầu ông chủ cắt cho cô một kiểu đầu tomboy cá tính, ông chủ cầm tóc cô tấm tắc tiếc thay cho mái tóc vừa đen vừa dày của cô. Sau khi cắt xong Phàm Hy từ một cô bé đáng yêu biến thành một cậu bé bầu bĩnh, cô cao 1m60 phía trước là bình nguyên nên chỉ cần mặc đồ rộng một chút không ai có thể nhận ra được là nam hay nữ.
Lúc về đến nhà mẹ Phàm thấy mái tóc ngắn đến không thể ngắn hơn của cô , thét lên một tiếng, ở một bên càm ràm như muốn mạng nhỏ của cô vậy, gì mà con gái sao lại cắt tóc như thế này. Sau này ai thèm lấy nữa lại còn đi cả ngày không về nhà vân vân và mây mây. Phàm Hy ngoan ngoãn lắng nghe, không hề cãi lại. Chỉ khi bạn đã từng mất đi người thân mới biết quý trọng kiểu quan tâm này của mẹ mình.
Lúc cô về nhà đã qua giờ cơm trưa nên mẹ cô cũng chỉ mắng vài câu rồi giục cô lên phòng tắm nước ấm, thay bộ đồ thoải mái còn bà thì vào bếp nấu nướng cho cô. Phàm Hy ngoan ngoãn nghe lời, tắm rửa thay đồ xong, vừa xuống nhà lại thấy mẹ Phàm đang ngồi nhàn nhã xem tivi. Phàm Hy cũng cầm phần cơm của mình ngồi bên cạnh mẹ Phàm xem tin tức, chỉ là mấy tin tức về thời tiết xấu v...v...
Mẹ Phàm bị Phàm Hy kéo đến đây mấy ngày đều chỉ ở nhà, trong khi ở D thành công việc của bà đang rất nhiều, Bà tỏ ý nếu không có việc gì cần giúp thì tối nay bà liền quay về D thành xử lý công việc. Phàm Hy nghe vậy liền nói " Mẹ, ngày mai bạn con sẽ về đây lúc đó có việc cần nhờ mẹ giúp, mẹ ráng chờ thêm một ngày nữa thôi nhé , Ngày mốt rồi về cũng không muộn mà."
Ngôi nhà ở D thành đã bị Phàm Hy khuân sạch sẽ, để mẹ Phàm về đó thì chờ bị cạo đầu luôn đi. Hơn nữa ngày mai mạt thế đã giáng lâm, mẹ Phàm muốn về cũng về không được. Mẹ Phàm cũng chỉ đành đồng ý ở lại thêm một ngày, Phàm Hy vui vẻ ăn nốt phần ăn của mình sau đó xách mông chạy lên phòng tập luyện dị năng cùng với sắp xếp không gian.
Buổi chiều hơn 2 giờ, Phàm Hy thay một bộ đồ sạch sẽ muốn ra ngoài tìm nàng thơ của Từ Nam. sáng sớm ngày mai là mạt thế mấy tên nhóc cấp ba chưa đến trường nên cô không thể chạy đến trường để đón nàng thơ của Từ Nam được, hôm nay cô phải tìm được nhà của cô nhóc kia thì mai mới có thể thuận lợi đón. Cô nhớ tên nhóc Từ Nam học ở trường Trung học Tinh Duy cách chỗ cô ở hơn 1 tiếng chạy xe. Trên đường đến đó cô thấy trạm xăng nào cũng dừng lại mua mấy thùng xăng chất ở sau cốp hoặc ghế ngồi phía sau, đầy rồi thì lại bỏ vào trong không gian tiếp tục mua.
Hôm nay là thứ 4, cô đến trước trường trung học Tinh Duy thì vẫn chưa đến giờ tan học, thế nên cô chọn một quán ăn vặt ven trường gọi một suất mỳ cùng một ly nước hoa quả. Một bên ăn một bên dõi mắt chờ trường học tan lớp, đúng 5 giờ trong trường vang lên tiếng chuông tan học. Phàm Hy lập tức đứng dậy tiến tới cổng trường dõi mắt nhìn vào trong, tầm 5 phút sau học sinh từ các lớp học ồ ạt đi ra.
Thanh âm nói cười trong phút chốc tràn ngập khắp sân trường, mùi vị của thanh xuân làm Phàm Hy vô cùng hoài niệm bản thân cũng từng có một khoảng thời gian vô ưu vô lo như vậy. Đáng tiếc tất cả sẽ biến mất vào ngày mai, Phàm Hy đứng ngay ngắn ở cổng trường trông như một cậu em trai đang chờ anh, chị của mình tan học.
Chờ thêm 15 phút thì một thân ảnh quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt Phàm Hy. Khuôn mặt vô cùng chướng mắt trong cái ống nghiệm to đùng trong phòng Từ Nam. Phàm Hy lập tức bám theo phía sau cô bé kia, cô bé kia đạp chiếc xe đạp điện màu Hồng của mình băng qua con đường lớn sau đó rẻ vài lần liền dừng lại trước một khu nhà kiểu cũ. Sau đó dừng lại dắt xe đạp đi vào, Phàm Hy cũng bước từ trên chiếc xe đen xuống im lặng bám theo.
Cô bé đi vào một căn nhà hai tầng khá cũ kỹ, Phàm Hy đứng từ xa yên lặng ghi nhớ, ngày mai sẽ đến đây đón cô nhóc kia. Chuyện diễn ra cũng khá thuận lợi, Phàm Hy định quay lại xe đi về, trên đường về thuận tiện mua chút gì đó. Ngày mai chính là mạt thế rồi Phàm Hy không kiềm chế được ham muốn vơ vét của mình.
Đêm đó, Phàm Hy đem tất cả những vật chứa có thể đựng ra đổ đầy nước máy, tuy rằng cô không thiếu nước, nhưng tiết kiệm tất yếu vẫn cần thiết. Tin tưởng khi mạt thế giáng lâm, hết thảy người sống sót bình thường đều sẽ làm như vậy. Mẹ Phàm thấy Phàm Hy đêm khuya không ngủ lại đi xả nước tiến tới hỏi: " con đang làm cái gì thế?"
Phàm Hy đáp một tiếng: "Con chỉ muốn chuẩn bị nhiều nước một chút, về sau sợ rằng khu này sẽ ngừng cung cấp nước."
Mẹ Phàm bị hù nhảy dựng: "Ngừng cung cấp nước?" Ở chỗ cao cấp thế này mà lại ngừng cung cấp nước nhà to thế này làm sao sinh hoạt, kế đó hoài nghi hỏi: "Nếu ngừng cung cấp nước, người ta sinh hoạt thế nào? Con là nghe ai nói?"
Phàm Hy kiên nhẫn giải thích, nhưng ng giải thích không rõ ràng, chỉ khẽ chuyển câu chuyện: "Con chỉ nghe đồn thôi , bây giờ chuẩn bị nhiều một chút lo trước khỏi hoạ."
Mẹ Phàm vừa nghe như thế, hiểu rõ, ngẫm lại nếu thực sự cúp nước thì cũng nên chuẩn bị nhiều một chút, vì vậy nói: "Để mẹ giúp con vậy." Nói rồi cũng đi tìm kiếm trong nhà đồ vật có thể đựng nước, vừa đi vừa nói, "Aiz, tiền nước tháng này lại tăng cao..."
Phàm Hy thấy thế cười cười, Chuyện này có gì phải lo lắng, dù tiền nước tăng nhiều thế nào đi nữa, cũng sẽ không có ai tới cửa thu.
Thời gian rốt cục nhảy tới hừng đông 5 giờ, Phàm Hy đứng trước cửa sổ nhìn về phía ngoài cửa sổ, chỉ thấy bầu trời đột nhiên xuất hiện rất nhiều ánh sáng đỏ tím trực tiếp đánh về phía mặt đất. Phía trên bầu trời đằng xa lộ ra vô số huyệt động hình tulip đen ngòm to tầm 1mét, không khí vẫn đục màu tím đen từ trong huyệt động bay ra bên ngoài nhanh chóng phiêu tán tràn ngập trong không khí.
Con người khi hít phải làn không khí vẫn đục này sinh ra một loại virut nếu sức đề kháng yếu một chút sẽ biến thành zombie đi cắn xé đồng loại, người bị cắn trúng trong vòng 2 giờ cũng sẽ biến thành zombie. Trong quá trình nhiễm virut ấy nếu may mắn một số người sẽ đạt được dị năng. Thế nhưng con người biến thành zombie chưa phải là điều tuyệt vọng nhất, sau mấy ngày nữa từ trong cái lỗ đen đấy sẽ chui ra vô số quái vật côn trùng .
Mẹ Phàm tối qua bị khó ngủ, khó khăn lắm mới ngủ được, kết quả vừa mới sáng sớm , khi bà còn đang trong giấc mộng. Bên tai đột nhiên nghe thấy bên ngoài vang lên một tiếng kêu thảm thiết thê lương, tiếp theo là một người phụ nữ thét chói tai, khiến Mẹ Phàm giật mình, kinh hách run rẩy trên giường, mở mắt ra chỉ mặc áo ngủ liền ra khỏi chăn, xỏ dép xông lên trên lầu hướng tới cửa sổ, nhìn xuống.
Chaporia
Bình Luận (0)