Mạt Thế: Mỗi Ngày Cô Ấy Đều Vất Vả/Chương 35: Chương 85C. 35: Chương 85
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Trong lúc Thanh Nhiêu nghỉ ngơi, Đông sương phòng đã thay đổi hẳn diện mạo.

Hai nha hoàn nhẹ tay bày từng món đồ Quốc công gia ban thưởng ra ngoài.

Khắp nơi đều toát lên vẻ xa hoa, khác hẳn vẻ cổ phác kín đáo trước kia .

Hạnh Hoa bước vào , chỉ liếc nhìn một vòng đã âm thầm kinh hãi.

Nàng là nha đầu nhóm bếp, chưa từng được vào phòng của chủ mẫu, nhưng trước đây từng có dịp ghé qua chỗ Đinh di nương.

Vậy mà phòng của một di nương đã có tuổi tác, lại sinh con nối dõi, nhìn cũng không lộng lẫy bằng nơi này .

Xem ra sau khi trở thành thông phòng, Thanh Nhiêu thật sự rất được sủng ái.

Nghĩ vậy , nàng càng thêm cẩn thận.

Đến trước mặt Thanh Nhiêu, nàng quỳ xuống dập đầu:

"Trước đây nô tỳ nhiều lần được cô nương chiếu cố. Nay cô nương có chuyện vui như thế, nô tỳ chỉ muốn tới dập đầu chúc mừng, mong cô nương đừng trách."

Hạnh Hoa vốn là người tính tình nóng nảy. Giờ lại dè dặt lấy lòng như vậy , Thanh Nhiêu nhất thời có chút không quen.

Nhưng nàng biết đối phương hôm nay tới đây hẳn là có việc muốn cầu xin.

Nàng liền nhìn Đan Yên một cái, ra hiệu cho nàng dẫn Mạnh Hạ lui xuống. Trong phòng chỉ còn hai người .

Tiểu Yêu

Thanh Nhiêu mỉm cười :

" Ngồi đi . Hà tất phải khách sáo như vậy ."

Hạnh Hoa thả lỏng đôi chút. Nhưng chỉ dám ngồi nửa mép ghế, sống lưng thẳng tắp.

" Hôm nay khác với trước kia . Cô nương đã là người trong phòng Quốc công gia, tự nhiên là chủ t.ử rồi ."

Chủ t.ử ư? Thực ra chỉ là nửa chủ t.ử mà thôi. Thanh Nhiêu chỉ cười , không tiếp lời.

Hạnh Hoa c.ắ.n môi, lấy hết can đảm nói :

"Hôm nay vốn không đến lượt nô tỳ đưa cơm. Nhưng nô tỳ lo lắng lão hàng hóa Dư ma ma trong lòng khó chịu, sẽ giở trò trong thức ăn của cô nương, nên mới cố ý đích thân mang tới..."

Thanh Nhiêu nhìn nàng một cái. Nàng chậm rãi uống nước trong chén trà .

Đợi đến khi thấy Hạnh Hoa lộ vẻ sốt ruột, nàng mới hỏi:

" Trong bếp xảy ra chuyện gì?"

Hạnh Hoa lập tức hạ giọng:

"Sáng nay Dư ma ma tay không tới chính phòng. Phu nhân vậy mà vẫn gặp bà ta . Lúc trở về cũng chẳng được ban thưởng gì."

Thanh Nhiêu khựng tay. Một bà t.ử quản bếp sáng sớm không mang thức ăn mà vẫn được phu nhân cho vào gặp...

Nàng lập tức nhớ tới chuyện tối qua cùng Chu Thiệu quấn quýt đến gần sáng.

Chuyện trong phòng chủ t.ử, ngoài nha hoàn cận thân ra , chỉ sợ người biết rõ nhất chính là đám bà t.ử chuyên đun nước ở bếp.

Sau phòng hậu tráo không có tiểu táo. Muốn dùng nước đều phải để bếp của Dư ma ma đun rồi mang tới.

Tối qua bọn họ làm ầm ĩ đến khuya như vậy , Dư ma ma chắc chắn biết rõ.

Không ngờ sáng sớm bà ta đã chạy đi báo với phu nhân... Ngón tay Thanh Nhiêu siết lấy sợi chỉ thêu trên khăn trải bàn.

Sắc mặt dần trầm xuống. Nhưng sáng nay lúc thỉnh an, phu nhân không hề trách nàng hồ mị quyến rũ, cũng không ban thưởng cho Dư ma ma vì chuyện mật báo.

Thanh Nhiêu hiểu rất rõ. Tâm ý của phu nhân chưa từng thay đổi. Phu nhân vẫn muốn đẩy nàng ra đối đầu với Phương thị. Cho nên bà sẽ không thưởng cho Dư ma ma.

Nhưng cho dù chủ ý có kiên định đến đâu , bên cạnh luôn có kẻ thổi gió bên tai thì cũng khó tránh d.a.o động.

Mà Dư ma ma có thể vào chính phòng, chẳng phải cũng vì phu nhân muốn biết chuyện đó sao ?

Nàng không thể để Dư ma ma tiếp tục nhảy nhót, phá hỏng chuyện của nàng, cũng phá hỏng lòng tin của phu nhân đối với nàng. Nghĩ vậy , nàng nhìn Hạnh Hoa, ánh mắt dần trở nên ôn hòa:

" Những phương t.h.u.ố.c ta từng dạy ngươi, ngươi đã luyện thành thục chưa ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/thuat-lam-thiep-phan-3-stt1/chuong-35-chuong-85.html.]

Hạnh Hoa ngẩn người . Ngay sau đó mừng rỡ như điên:

" Nô tỳ lén luyện ngày đêm sau lưng Dư ma ma. Không dám khoe khoang, nhưng cũng đã học được bảy tám phần bản lĩnh của cô nương rồi ."

" Vậy thì tốt ."

Bữa trưa do chính Hạnh Hoa mang tới.

Món ăn hương vị đều không tệ. Ăn xong, Thanh Nhiêu lại tựa người trên trường kỷ. Đan Yên biết nàng đau lưng, liền nhẹ nhàng xoa bóp cho nàng.

Thấy Mạnh Hạ cầm kim chỉ đi ra ngoài, lại nhìn Thanh Nhiêu chẳng hề phản ứng, nàng liền hiểu đó là việc Thanh Nhiêu sai đi làm .

Mạnh Hạ đi tới viện nhị tiến. Nàng tuổi nhỏ miệng ngọt, chẳng bao lâu đã tìm được nơi ở của Phù Vân.

Phù Vân đang ở trà phòng pha trà , không quen biết Mạnh Hạ, chỉ nhớ sáng nay lúc thỉnh an, nàng ta đi theo Trang Thanh Nhiêu vào .

Mạnh Hạ lại rất tự nhiên bước tới hành lễ, vừa tặng túi thơm vừa hàn huyên, nói cha mẹ nàng đều làm việc ở trang t.ử. Trước khi nàng vào phủ, người nhà họ Diệp ở trang bên cạnh còn đặc biệt nhờ nàng mang lời hỏi thăm tới Phù Vân.

Vừa nghe đến chữ Diệp, Phù Vân lập tức hiểu ngay, liền cúi đầu làm ra vẻ thẹn thùng.

Nàng đã được hứa gả, sang xuân năm sau sẽ xuất giá. Đối tượng là trưởng t.ử nhà họ Diệp, một gia đình quản lý trang t.ử dưới danh nghĩa Quốc công phủ. Nhà họ Diệp đã nhiều đời kinh doanh quản lý điền trang, gia cảnh giàu có , trong nhà cũng có kẻ hầu người hạ.

Dưới danh nghĩa Quốc công phủ có phong địa do triều đình ban cho, nhưng chỉ được quyền thu thuế như một tiểu triều đình. Còn chi phí ăn mặc sinh hoạt của cả phủ rộng lớn thì chủ yếu dựa vào các điền trang và cửa hàng dưới danh nghĩa phủ.

Cha mẹ Mạnh Hạ chính là quản sự nhỏ ở một trong những điền trang ấy .

Chỉ là căn cơ nhà nàng không sâu bằng nhà họ Diệp, thời gian làm quản sự cũng ngắn hơn, quy mô trang t.ử quản lý cũng nhỏ hơn, nên không có phong quang như nhà họ Diệp.

Tuy nhiên, vào những dịp lễ tết, các quản sự của những điền trang quanh huyện đều qua lại với nhau . Có việc gì cũng tiện đồng lòng giúp đỡ, tránh bị đám nô tài trong phủ chèn ép.

Người Phù Vân sắp lấy chính là trưởng t.ử nhà họ Diệp. Đó là người được Trần Duyệt Thù tự tay lựa chọn kỹ càng cho nàng.

Sau này hai vợ chồng sẽ không ở trong phủ, mà ra ngoài thay Trần Duyệt Thù quản lý sản nghiệp đồ cưới.

Nghe nhắc đến nhà họ Diệp, dù tính tình vốn trầm lặng, Phù Vân vẫn không nhịn được tò mò, thuận theo câu chuyện mà hỏi vài câu.

Hai người dần dần thân thiết hơn. Mạnh Hạ liền kéo nàng cùng làm nữ công, vừa làm vừa trò chuyện.

Từ tính cách từng người trong nhà họ Diệp cho tới chuyện Diệp Thao ngày thường xử sự ra sao , nàng đều cười tủm tỉm kể sạch sẽ cho Phù Vân nghe .

Ngoài mặt Phù Vân không biểu lộ gì, nhưng trong lòng lại rất hài lòng.

Nàng hầu hạ bên cạnh phu nhân, người muốn lấy lòng nàng nhiều vô kể.

Nhưng người thật sự nịnh đúng chỗ nàng thích lại chẳng có mấy ai.

Mạnh Hạ tuy là nha hoàn bên cạnh một thông phòng, nhưng nói chuyện hợp ý nàng, lại lanh lợi hiểu chuyện.

Huống hồ hiện giờ phu nhân cũng đang có ý nâng đỡ Trang Thanh Nhiêu.

Người bên Thanh Nhiêu lấy lòng nàng, nàng cũng chẳng thấy có gì không ổn .

Mạnh Hạ nói đến khô cả cổ. Đang lúc nàng thấy mặt trời đã dịch sang một góc khác thì cuối cùng cũng nhìn thấy nhũ mẫu Vương thị bế Hạc ca nhi đi ngang trà phòng, hướng về chính phòng.

Nàng lập tức nói thêm vài câu xã giao rồi đứng dậy:

" Ôi chao, nô tỳ ra ngoài lâu quá rồi . Chắc cô nương Thanh Nhiêu cũng đã dậy. Hôm khác lại tới làm nữ công cùng tỷ tỷ nhé."

Phù Vân đương nhiên cũng chú ý đến Hạc ca nhi. Nàng liếc Mạnh Hạ một cái. Đã lấy được thứ mình muốn biết rồi .

Nhưng nàng không vạch trần, chỉ mỉm cười tiễn người ra tận cửa. Không bao lâu sau , nàng nhìn thấy từ phía tam tiến viện, Mạnh Hạ đang dìu một mỹ nhân eo thon yểu điệu đi tới.

Người ấy đứng dưới hành lang chính phòng, xin được vào gặp phu nhân.

Thanh Nhiêu lấy từ hộp đựng thức ăn ra hai đĩa bánh nhỏ, cười dịu dàng:

" Nô tỳ đặc biệt mang tới hiếu kính phu nhân, mong phu nhân nể mặt nhận lấy."

Trần Duyệt Thù nhìn qua, nhận ra đó chính là hai loại điểm tâm mà trước kia Thanh Nhiêu làm rất giỏi.

Từ khi nảy sinh ý định đưa Thanh Nhiêu hầu hạ Chu Thiệu, nàng liền giữ nàng ấy ở bên cạnh hầu hạ, rất ít để nàng xuống bếp.

Nàng sợ mùi khói lửa trên người nàng ấy quá nặng sẽ khiến Chu Thiệu không thích.

 

 

---------------------------------------------------------

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...