Trong một căn phòng trọ chưa tới mười mét vuông, một người đàn ông đang chiên trứng. Đôi mắt anh không rời màn hình tivi đen trắng. Mùi dầu cháy xém bốc khói, quyện cùng ánh sáng lờ mờ buổi sáng sớm của Middle World – thế giới của những kẻ không đủ tốt để lên Thiên Đường, cũng không đủ xấu để xuống Địa Ngục.
Grey – kẻ sống sót từ vô số chiến trường – ngồi bệt xuống sàn gỗ, nâng ly cà phê nhấp một ngụm.
Trên tivi, bản tin truy nã cập nhật từng giây. Số tiền thưởng cho các cái tên trong danh sách đỏ cứ tăng vọt như thị trường chứng khoán ngày tận thế.
“Sáng thứ Sáu, tầng trung đã ghi nhận thêm ba vụ hành quyết. Tuy nhiên, cái tên giữ vị trí số một… vẫn không đổi,” giọng phát thanh viên nữ lạnh tanh, không chút cảm xúc.
Màn hình hiện lên hình ảnh một người lính mặc giáp rách, mắt mờ mịt, không có bất kỳ thông tin danh tính nào. Dưới ảnh chỉ có một dòng đỏ rực:
2.000.000 </p><p>Greynheoma˘ˊt.</p><p>“Haitriệuđo^chomộtcaˊiđa^ˋu...Kho^nghơn,kho^ngkeˊm.Maˋylaˋaivậy?”</p><p>Anhđặtlyxuo^ˊng,đứngdậy,vớitayla^ˊybộgiaˊptreolủnglẳngởcuo^ˊiphoˋng.Bộgiaˊpbạcxướcđa^ˋyve^ˊtđạn,từnglaˋpha^ˋncơthểcủaanh–giờthaˊorađểcoˊthểngủđượcnhưmộtconngười.</p><p>“Ne^ˊumaˋyởta^ˋngthượng...thıˋtaocu~ngse~leole^n.”</p><p>Anhnoˊinhỏ,ro^ˋiđẩycaˊnhcửaọpẹp.Tie^ˊngđộngcơvangle^n.Chie^ˊcmo^to^cu~ky~gaˋoruˊ,Greylaođi,bỏlạisaulưngca˘nphoˋngtrọngheˋonaˋn–ba˘ˊtđa^ˋumộtchuye^ˊnsa˘nmới,coˊthểlaˋchuye^ˊncuo^ˊicuˋng.</p><p>2tie^ˊngtrước</p><p>Mộtca˘nnhaˋhoang,tườngmo^ˊcxaˊmvaˋmuˋiẩmtha^ˊp.</p><p>Main–mộtngườiđaˋno^ngkho^ngte^n,tỉnhdậyvớicơnđauđa^ˋukinhkhủng.Mọithứtrongđa^ˋuanhchỉlaˋnhữngmảnhkyˊứcvỡvụn:chie^ˊntranh,maˊu,tie^ˊnglaheˊt,nhữngla^ˋncứuthươngtrongca˘nle^ˋuqua^ny.</p><p>Anhvịntường,loạngchoạngđứngdậy.</p><p>Ngayluˊcđoˊ,mộtboˊngngườingo^ˋitrongboˊngto^ˊidướibe^ˊp.</p><p>Kho^nghe^ˋnhuˊcnhıˊch.</p><p>Chỉngo^ˋiđoˊ,cuˋngmộtmuˋiho^itho^ˊira~rượitỏaranhưtừmộtcaˊixaˊcchưapha^nhủyhe^ˊt.</p><p>Maintie^ˊnlạiga^ˋn.</p><p>Ngườikia–hoặc"thứkia"–le^ntie^ˊng,giọngre^ˋnrı~nhưmaˊyphaˊtthanhhỏng:</p><p>“Ngo^ˋiđi.”</p><p>Anhdodựvaˋigia^yro^ˋingo^ˋixuo^ˊng.Ca˘nphoˋngimlặngđe^ˊnmứcnghero~tie^ˊngmaˊuđậptrongtai.</p><p>“Maˋykho^ngcoˊte^n,”sinhvậtđoˊnoˊitie^ˊp.“Taose~gọimaˋylaˋA.”</p><p>Akho^ngphảnứng.Ha˘ˊntrượtramộtchie^ˊchộpnhỏba˘ˋnggo^~mục,đẩyve^ˋphıˊaanh.</p><p>“Mởnoˊra.”</p><p>Avừamởna˘ˊphộp,mộtluo^ˋngsaˊngxanhmờbuˋngle^n.Cảmgiaˊcchoaˊngvaˊngậpđe^ˊn,đa^ˋuoˊcanhnhưvỡtung.</p><p>Mọithứto^ˊisa^ˋm.</p><p>Khimởma˘ˊt,anhtha^ˊymıˋnhđangngo^ˋitre^nne^ˋnbe^ˊp.Tayca^ˋmsuˊng.Trướcmặtlaˋcaˊixaˊccủasinhvậttho^ˊirữa,đa^ˋunaˊtbeˊt,maˊuva˘ngtungtoˊele^ntường.</p><p>Anhđa~boˊpcoˋ.</p><p>Kho^ngbie^ˊtluˊcnaˋo.Kho^ngbie^ˊttạisao.</p><p>Mộttie^ˊnggo~cửavangle^n.</p><p>Anhle^bướcracửa,mởra,toaˋntha^nva^~nđa^~mmaˊu.</p><p>Be^nngoaˋilaˋhaingườimặcco^ngsở:mộtnữtoˊcnga˘ˊn,gươngmặtsa˘ˊclạnh;mộtnamcaoga^ˋy,daˊngđứngnhưhıˋnhnha^nca˘ˊttừgia^ˊy.</p><p>“To^ilaˋAiko.”</p><p>“Coˋnto^ilaˋMobius.”</p><p>“Chuˊngto^ivaˋođượcchứ?”</p><p>Alặngle~gậtđa^ˋu.</p><p>Trongca˘nbe^ˊp,xaˊcche^ˊtva^~ncoˋnbo^ˊckhoˊi.Aikonhướnmaˋy,kho^ngngạcnhie^n.</p><p>Mobiusla^ˊytừtuˊiramộtbộđo^ˋ:sơmitra˘ˊng,qua^ˋnjeanđen,vaˋda^yđeosuˊng.</p><p>“Chuˊcmừng,A,”Aikonoˊi.“Anhvừahạsaˊtmụctie^uso^ˊmộtcủaMiddleWorld.Pha^ˋnthưởng:2triệuđo^.”</p><p>Ache^ˊtlặng.</p><p>“Chuˊngto^iđe^ˊnđa^yđểlaˋmhaiviệc,”Mobiusnoˊi.“Thứnha^ˊt,xaˊcnhậnviệchạmụctie^u.Thứhai,hướngda^~nanhnhậpcuộc.”</p><p>Aikongo^ˋixuo^ˊng,ma˘ˊtnhıˋnthẳngvaˋoanh:</p><p>“MiddleWorldđượcchiathaˋnhbo^ˊnta^ˋngtruyna~.”</p><p>“Ta^ˋng1–Tie^ˋnlẻ.Gie^ˊtnhauvıˋvaˋixu.Kho^ngaitheˋmđểta^m.”</p><p>“Ta^ˋng2–Chụcđo^.Daoba^ˋu,gậysa˘ˊt,tranhgiaˋnhtừngvu~ngraˊc.”</p><p>“Ta^ˋng3–Chuyểnkhoản.Gie^ˊtngườiởta^ˋngnaˋy,anhđủso^ˊngthoảimaˊinhie^ˋuna˘m.”</p><p>“Ta^ˋng4–Tỷphuˊ.Kho^ngaibie^ˊtvıˋchưacoˊaiđặtcha^nđe^ˊnta^ˋngnaˋycả.”</p><p>Aikomỉmcười,nhưvừanhıˋntha^ˊymộtmoˊnhaˋngquyˊ:</p><p>“Anhđangởta^ˋng3.Vaˋgiờ...cảMiddleWorldđangnhıˋnvaˋoanh.”</p><p>Aikona˘ˊmchặttayA.Kho^ngkyˊức.Kho^ngte^nthật.</p><p>Nhưnggiờ...Mộtđịnhdanh.Mộtcaˊigiaˊ.Mộttroˋchơi.</p><p>Ale^ntie^ˊngkhiđangngo^ˋitre^nghe^ˊgo^~ọpẹptrongca˘nbe^ˊplạnh,haitayva^~ncoˋndıˊnhmaˊu,aˊnhma˘ˊtchưahe^ˊthoangmang.Gioˊluo^ˋnquakhecửasổvỡ,mangtheobụivaˋmuˋisa˘ˊtgỉtừxaˊcche^ˊttronggoˊcphoˋng.</p><p>Mobiusđứngtựalưngvaˋotủlạnhhỏng,va^~ngiữvẻmặtnửacườinửache^ˊgie^~uthườngtrực.</p><p>"Mộtthe^ˊgiớina˘ˋmgiữa–kho^ngso^ˊng,kho^ngche^ˊt.Nơimaˋkẻđaˊngraphảibie^ˊnma^ˊtlạicoˊcơhộithứhai,ne^ˊubie^ˊtcaˊchtậndụng."</p><p>Aikongo^ˋiđo^ˊidiệnanh,đưama˘ˊtnhıˋnanhmộtluˊcro^ˋigậtđa^ˋunhẹ."Anhkho^ngca^ˋnhiểuhe^ˊtngayđa^u.Chỉca^ˋnnhớ:đa^ylaˋMiddleWorld–vaˋluậtlệởđa^ykhaˊchẳnthe^ˊgiớicu~."</p><p>Ava^~nchưahaˋiloˋng."Vậy...to^iphảilaˋmgıˋ?"</p><p>Aikohơinghie^ngđa^ˋu,maˊitoˊcsa^~mđổxuo^ˊngmaˊ."Se~coˊnhữngnơi...nhữngcộtmo^ˊcanhphảiđe^ˊn.GọilaˋSoˋngBạcKhaˊchSạn–nơiduynha^ˊtcoˊthểtruˊẩntạmthời."</p><p>"Soˋngbạc?"</p><p>"Phải,"giọngco^nghie^mlại."Mọihaˋnhvibạolựcởđoˊđe^ˋubịtriệttie^ungaytừtrướckhinoˊxảyra.Luậtđoˊkho^ngaidaˊmphaˊ.Ngườiduynha^ˊttừngthử...đa~nổtungtrướckhiruˊtđượcsuˊngrakhỏiaˊo."</p><p>Anuo^ˊtkhan.Mộtnơikiểuđoˊ–trongthe^ˊgiớiđổnaˊtnaˋy–nghenhưchuyệnhoangđường.</p><p>"Vậy...caˊixaˊckialaˋai?"AnhquaysangMobius."To^ikho^ngnhớmıˋnhđa~boˊpcoˋ.Nhưngro~raˋngto^ilaˋngườigie^ˊtha˘ˊnsao."</p><p>Mobiuslie^ˊcma˘ˊtnhıˋncaˊixaˊc.Mộtkhoảngimlặnglướtqua,nhưthểcảbangườicuˋngnghetie^ˊngkimđo^ˋngho^ˋkho^ngto^ˋntại.</p><p>"Ha˘ˊntừnglaˋmộtThợSa˘nBoˊngĐe^m,"Mobiusnoˊi,chậmra~i."Kẻchuye^ngie^ˊtngườikho^ngđểlạida^ˊuve^ˊt.Mườina˘mtrước,ha˘ˊnbie^ˊnma^ˊtkhỏibảnđo^ˋMiddleWorld.Kho^ngaitıˋmtha^ˊyxaˊc.Kho^ngainghetie^ˊng.The^ˊmaˋgiờ...ha˘ˊnlạingo^ˋitrongbe^ˊpnhaˋanh,tho^ˊirữa."</p><p>Aikođứngdậy,bướctớicửa.</p><p>"Chuˊngto^ikho^ngđe^ˊnđa^yđểđie^ˋutra.Chuˊngto^ichỉđượclệnhchuˊcmừng–vaˋđưaanhđe^ˊnđiểmtie^ˊptheo."</p><p>Co^quayđa^ˋunhıˋnA,aˊnhma˘ˊtnửathươnghại,nửatoˋmoˋ.</p><p>"Bởivıˋtừgia^yphuˊtanhgie^ˊtha˘ˊn...MiddleWorldđa~ba˘ˊtđa^ˋuđểyˊđe^ˊnanhro^ˋi."</p><p>Abướclữngthữnggiữakhupho^ˊxaˊmxịt,điệnthoạitrongtayphảnchie^ˊuaˊnhsaˊnglờmờcủamaˋnhıˋnhcu~.</p><p>Mậtdanh:A</p><p>Tie^ˋntruyna~:2,000,000
Anh vuốt qua danh sách truy nã. Gương mặt nào cũng méo mó, dữ tợn. Mỗi cái tên đều gắn với một cái giá, và anh… đứng đầu.
“Middle World… là chốn chém giết, mà sao lại có taxi?” Anh nhíu mày khi một chiếc xe màu vàng cũ kỹ trờ tới, dừng ngay sát lề đường.
Không có khách nào xuống. Nhưng cửa xe bật mở như đã chờ sẵn.
A hơi nghi hoặc. Anh bước vào, cửa xe đóng sập lại sau lưng.
“Đi đâu?” Giọng tài xế khàn khàn, không quay đầu lại.
A chưa kịp nói, còn đang cúi xuống nhìn bản đồ Middle World trên điện thoại thì…
“Tạch.”
Tiếng kim loại lạnh lẽo bật ra. Khi ngẩng đầu lên, một họng súng đã kê thẳng vào trán anh.
Tài xế vẫn nhìn thẳng về phía trước. Gương mặt không cảm xúc. Tay phải ghì khẩu súng ổ quay vào da trán anh, áp sát đến mức lạnh buốt.
“Hai triệu đô. Mày nghĩ người ta lái taxi ở cái tầng này vì đam mê à?”
Tim A như ngừng đập.
Tài xế cười khẩy.
“Chào mừng đến Middle World thật sự. Ở đây, mọi nụ cười đều có thể là cò súng.”
Không khí trong xe nặng như chì. Main nhìn thẳng vào khẩu súng dí sát trán, tay vẫn đặt hờ trên đùi. Tài xế cười nhếch mép, không vội bóp cò. Hắn muốn nhìn thấy sợ hãi. Nhưng anh thì không có sợ, chỉ có… ý tưởng.
“Nếu giết một kẻ thì tiền sẽ tăng… vậy nếu giết thật nhiều thì sao?”
Ý nghĩ đó lướt qua tâm trí anh như điện giật. Một trò chơi điên rồ. Một cuộc leo thang không có lối về. Nhưng cũng là lối duy nhất để sống sót.
"KENG!"
Kính sau nổ tung. Một viên đạn xuyên thủng qua, găm vào lưng ghế, suýt cắm vào đầu anh.
Tiếng gầm của động cơ mô tô vang lên phía sau – bốn tay lái bọc giáp đen đang lao tới, mỗi tên đều có vũ khí.
Tài xế ngoái đầu lại – một giây sơ hở chết người.
A đạp mạnh chân vào vô-lăng, chiếc xe ngoặt ngang, xoay 180 độ trong tiếng bánh rít chát chúa.
Tài xế mất thăng bằng, khẩu súng văng khỏi tay.
"CRACK!"
Một cú đá thẳng vào ngực hắn. Hắn bị hất văng ra khỏi cửa xe mở hé, lăn lộn giữa đường.
A không đợi lâu. Anh lao sang ghế lái, đạp ga.
“Nếu phải chết… thì ít nhất cũng phải sống cho đến lúc toàn thế giới đặt giá cao nhất lên đầu mình.”
Chiếc taxi nổ máy, phóng thẳng về phía trước, để lại sau lưng khói xe và tiếng gầm gừ của năm chiếc mô tô đang rượt đuổi.
Middle World không có điểm dừng. Và đây chỉ là màn chào sân.
Tiếng gió rít bên tai, đồng hồ tốc độ nhảy vọt từng nấc. Chiếc taxi cũ như đang gào thét, khung sườn rung lên vì tốc độ và quyết tâm.
Trong gương chiếu hậu, một trong bốn chiếc mô tô tăng tốc áp sát sườn phải. Tên lái xe nghiêng người, rút khẩu lục lắp giảm thanh – nhắm thẳng vào đầu anh qua khe cửa chưa khép kín.
A liếc nhanh. Không có thời gian để do dự.
"BỐP!"
Anh tung chân đá mạnh cánh cửa ghế lái. Cửa xe bật ra như búa tạ, đập thẳng vào tay súng của kẻ tấn công.
Tên đó bật ngửa, mất lái, lăn trọn vòng trên mặt đường như búp bê gãy khớp.
Còn ba.
Tiếng lốp xe nghiến rít. A bẻ lái gấp, rồi đạp thắng đột ngột.
Chiếc mô tô phía sau không kịp xử lý, mất đà lao thẳng lên và ngã trước mũi xe.
A siết vô lăng.
“Xin lỗi, đường này... chỉ đủ chỗ cho một người sống.”
RẦM!
Anh tăng tốc đột ngột, hắn dính chặt lên nắp capo, bị kéo đi một đoạn dài trước khi văng sang lề, để lại hiện trường hỗn loạn.
Chiếc xe rẽ gấp vào một con hẻm hẹp. Đèn pha lướt qua từng mảng tường nứt vỡ. Đằng sau, hai chiếc mô tô vẫn bám sát, chia nhau ép từ hai bên sườn.
A giữ chặt vô lăng. Đôi mắt anh lướt nhanh qua gương chiếu hậu, xác định vị trí từng kẻ.
Một tay anh cầm súng, tay còn lại gạt cần số. Xe lập tức lùi lại, xoay ngang thân, ép chặt cả hai mô tô vào hai bức tường đối diện.
Tiếng va chạm vang lên dữ dội. Kim loại va vào xi măng, kèm theo tiếng thét đau đớn. Anh mở cửa bước xuống. Tiếng giày nện đều lên nền bê tông.
Cả hai tên vẫn chưa chết, giãy giụa cố rút súng. A không vội. Anh bước đến gần từng tên một, giơ súng lên.
Hai phát đạn.
Không dư thừa. Không do dự. Chiếc taxi khựng lại. Hai chiếc mô tô nằm chắn ngang hai đầu hẻm, khói động cơ vẫn còn bốc lên. Chiếc xe không thể tiến cũng không thể lùi.
A mở cửa bước xuống. Mùi khói thuốc súng, mùi nhựa cháy lẫn vào không khí ẩm mốc.
Anh lùi vài bước, móc điện thoại từ túi áo khoác.
“Aiko. Tôi cần địa chỉ khách sạn gần nhất.”
Phía đầu dây bên kia có tiếng giấy tờ xào xạc, rồi giọng Aiko vang lên bình thản:
“Khách sạn Iris. Nhưng nếu còn muốn sống, đừng đi đường phố.”
“Vậy tôi phải làm gì?”
“Leo. Anh biết leo mái nhà chứ?”
A không trả lời, chỉ nhét điện thoại vào túi. Sau lưng là tiếng xe máy gầm rú trở lại. Anh phóng về phía một tòa nhà bên đường, trèo lên máng xối, rồi từ đó, lần theo cầu thang thoát hiểm lên mái.
A chạy. Không ngoảnh lại.
Về phía Hotel Iris – nơi duy nhất được gọi là “bình yên” trong thế giới hỗn loạn này.
Tiếng bước chân nện liên hồi trên mái nhà. A lao đi, cố giữ thăng bằng trên những thanh xà, ống nước và mái tôn rỉ sét. Dưới phố, đám tay súng bám theo từng chuyển động của anh, nã đạn loạn xạ lên không trung. Mái tôn tóe lửa. Một viên sượt qua tay, để lại vết bỏng rát.
Anh không dừng lại. Không được dừng.
Giữa làn đạn đang đuổi theo như lũ côn trùng kim loại, một tiếng nổ khô khốc vang lên – khác hẳn tất cả. Từ khoảng sân trống bên dưới, một viên đạn nổ gào lên không trung như mũi thương của thần chết – rồi nổ tung đầu một trong những tay súng trên phố. Cơ thể hắn đổ vật xuống như một bao rơm, máu phun thành vòi đỏ thẫm trên nền xi măng.
A khựng lại trong chớp mắt.
Dưới phố, bước ra từ bóng tối của một ngõ hẹp, một tên cyborg. Trên tay là khẩu súng bắn tỉa nòng dài còn bốc khói. Một bên mắt đỏ rực lên, phần mặt kim loại lấp ló dưới lớp da người.
Anh nâng khẩu súng lên lần nữa. Bộ suit điều chỉnh tự động theo cử động cơ thể, gầm nhẹ như một con thú. Đèn HUD hiện lên mục tiêu kế tiếp. Một phát. Rồi lại một phát.
Từng kẻ phía dưới lần lượt ngã gục, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
A ngoái đầu, chỉ đủ để thấy cái bóng thép đang bước giữa làn khói và ánh lửa – như một cỗ máy hành quyết vừa thức tỉnh.
Tên cyborg không nói gì. Anh chỉ ngước mắt lên mái tôn, nơi A đang đứng chênh vênh giữa bóng tối và ánh đèn lấp loáng. Cái gật đầu nhẹ của Grey như một tín hiệu không lời: "Chạy tiếp đi."
A quay đầu lao về phía trước. Những bước chân nện xuống mái tôn vang lên giữa tiếng đạn nổ loạn xạ phía dưới. Đạn sượt qua gờ mái, bắn tung từng mảnh tôn thành vụn. Nhưng A vẫn chạy – không ngoảnh lại.
Bất ngờ, một bóng người từ bên hông mái nhà lao ra.
Cú va chạm khiến cả hai lăn khỏi rìa mái. A chỉ kịp hét lên một tiếng, rồi thân thể đã rơi tự do – xuyên qua mái kính của một tòa nhà gần đó.
Ầm!
Kính vỡ tung như cơn mưa mảnh, cả hai đập xuống nền đá lạnh. Mọi thứ quay cuồng. A choáng váng, tầm nhìn nhòe đi. Hắn – kẻ vừa đẩy anh – đã đứng dậy, rút dao, tiến lại với ánh mắt dại loạn.
Đoàng.
Một viên đạn xuyên thẳng đầu hắn, máu và não bắn tung ra, cơ thể đổ sụp xuống ngay bên A.
A quay phắt lại. Ở đầu sảnh – một người mặc vest trắng đứng phía sau quầy lễ tân. Tay vẫn còn giơ khẩu súng lục.
Lạnh lùng. Chính xác. Không chớp mắt.
“Chào mừng đến với Khách sạn Iris, thưa ngài A.”
Bên ngoài Casino Iris
Dưới cơn mưa bụi mịn của tầng trung, Grey ngồi vắt chéo chân trên yên chiếc mô-tô bạc đã cũ. Đôi găng tay máy móc của anh đặt hờ trên tay lái, mắt nhìn điện thoại.
Màn hình quét chớp nhẹ. Một dòng dữ liệu hiện ra:
"Mục tiêu: A – Giá trị hiện tại: 2.400.000 $"
Grey khẽ nhếch môi.
“Mới hôm qua còn là số 0.”
Anh cất điện thoại, đưa tay lên tháo mặt nạ lọc khí, để lộ nửa khuôn mặt từng bị cháy xém – giờ thay bằng lớp kim loại đen lạnh. Không một tiếng động, không một biểu cảm rõ ràng. Chỉ có ánh mắt sâu như hầm tối, nhìn về phía cánh cửa khách sạn đang khép dần lại sau lưng A.
“Cậu sẽ đi được bao xa... trước khi thế giới này nuốt chửng cậu?”
Grey gài lại khẩu súng vào thắt lưng, nổ máy. Tiếng động cơ mô tô nặng nề như tiếng gầm của thú hoang trong lòng phố.
Tối 22 giờ 17 phút
Tiếng còi báo động rít vang như gào thét giữa trời đêm mưa. Ánh đèn đỏ nhấp nháy phản chiếu trên mặt sàn đá cẩm thạch, nơi từng là nơi tiếp đón các nguyên thủ, nay phủ đầy mảnh kính vỡ và máu.
Thủ tướng Pháp – Émile Garou – cao lớn, râu bạc, đôi mắt dày đặc quầng thâm – đẩy mạnh cánh cửa phòng khẩn cấp. Theo sau ông là hai vệ sĩ, người cuối cùng đang bị thương nặng, máu rỉ ra từ bả vai.
“Cầm lấy.” Émile rút từ trong áo một chiếc hộp kim loại được khắc chìm biểu tượng Quốc ấn và dòng chảy nước.
Vệ sĩ số một – một người đàn ông trẻ tuổi với mái tóc đen, với đôi mắt căng thẳng – run tay nhận lấy.
“Ngài định làm gì, thưa Thủ tướng?”
Émile xoay người lại, miệng nở một nụ cười méo mó.
“Tôi là The Architect – Kẻ Tái Thiết. Cả đời tôi xây dựng cung điện này… nay chúng đến vì con dấu tôi phải dùng nó để ngăn chúng không thể có được nó, hãy chạy đi và đừng quay lại. ”
Ngay lúc đó, trần nhà phía trên nứt ra, hàng chục bóng đen áo đỏ lao xuống – thành viên của Giáo Hội Mùa Thu Đỏ, những kẻ truy sát để chiếm lấy Con Dấu. Émile xoay cổ tay, đất dưới chân rung lên. Các cột trụ dọc hành lang gầm lên chuyển động. Những mảng tường dịch chuyển, tạo thành mê cung xoắn ốc – đẩy vệ sĩ kia vào lối thoát ngầm bên dưới.
“Chạy ngay. Nếu tôi chết, nước Pháp vẫn phải có người giữ nó.”
Lời cuối cùng vang vọng lại như lời trăn trối của một người thợ già với công trình cuối cùng. Cả cung điện bắt đầu sụp đổi cấu trúc – tường xoay, sàn trượt, trần nhà sập xuống như bẫy.
Ở trung tâm hỗn loạn, Émile đứng lặng, ánh mắt khép lại.
“Hỡi cung điện của ta… hãy chôn bọn chúng.”
Tổng thống Pháp – một kiến trúc sư thiên tài, hay đúng hơn là “The Architect” – đang thở dốc. Ông nói về phía viên cận vệ cuối cùng.
Anh nuốt nước bọt, gật đầu, rồi biến mất vào hành lang đầy khói bụi.
Một mình trong đại sảnh hoàng gia, Tổng thống bước lên chính giữa, đôi mắt nhìn quanh.
Ông giơ tay. Những đường kẻ ô vuông bắt đầu hiện lên trên không trung – cả cung điện như biến thành một bản vẽ kỹ thuật khổng lồ. Gạch đá, trụ cột, tường, cửa sổ – tất cả được chia ô đều đặn như mô hình 3D.
"Ta là người đã dựng nên nơi này… Và ta cũng sẽ là người kết thúc nó."
Từ mỗi ô phân mảnh, lưỡi dao thép, bánh răng nghiền, xi lanh ép trồi lên – nghiền nát những kẻ của Giáo Hội Mùa Thu Đỏ như côn trùng. Máu nhuộm từng ô vuông đỏ thẫm.
Nhưng rồi...
Cốc.
Một tiếng gõ gậy vang lên.
Chủ tế của Giáo hội – kẻ đeo mặt nạ bạc, áo choàng đỏ sậm – điềm tĩnh bước vào. Hắn chỉ gõ nhẹ đầu gậy xuống nền.
Toàn bộ công trình sụp đổ trong im lặng. Đường nét biến mất. “Bản vẽ” bị vô hiệu hóa.
“Kiến trúc là để xây dựng… Không phải để tàn sát,” chủ tế thì thầm.
Toàn bộ lực lượng Giáo hội ập vào như bầy kiến vỡ tổ. Tổng thống gượng đứng dậy, máu rỉ từ mũi, ánh mắt ông dại đi – nhưng tay vẫn giơ cao.
"Được thôi… Vậy ta sẽ huỷ nơi này, cùng với các người."
Giữa trung tâm cung điện lõi của bản vẽ sáng dần.
Nhưng rồi, từ sau lưng – một thanh kiếm xuyên thẳng qua tim ông.
“Quá lâu.....” Kẻ vừa xuất hiện là 1 thành viên của Hội đồng.
“Nổ đi nếu ông muốn. Nhưng thứ tôi cần đã không còn ở đây.”
Cả cung điện nổ tung. Lửa bao phủ cả nơi đã từng là cung điện nay đã là nơi biến mất của người quan trọng nhất với nó.
Sau vụ nổ, giữa đống gạch vụn, Giáo hội cúi đầu dâng lên cho hắn một chiếc hộp – kim loại lạnh buốt, ánh bạc.
Tên hội đồng mở nó ra.
Trống rỗng.
Gã khựng lại trong giây lát.
Từ xa, tiếng động cơ Mercidis vang lên, phóng băng qua đại lộ vắng tanh.
Trên xe – hai cận vệ phủ đầy máu, hộp con dấu kẹp giữa ghế, ánh sáng đèn pha rọi lên bầu trời Paris – rực đỏ.
Trong xe, người cận vệ nắm chặt chiếc hộp.
"Chúng đang truy lùng chúng ta..."
Người còn lại chỉ nhìn thẳng phía trước:
"Và giờ, chúng ta là người mang con dấu."
Bình Luận (0)