Đường cao tốc dẫn về Matscova trải dài vô tận giữa một thế giới đổ nát. Những cột đèn cong queo, biển chỉ đường tróc sơn, và xác xe nằm rải rác như mảnh xương mục của một nền văn minh cũ. Mùi dầu cháy và rỉ sét lẫn vào gió.
A lao đi trên chiếc mô-tô đen trầy xước, động cơ gầm gừ không đều. Tay anh nắm chặt ghi-đông, mắt dán vào làn đường trước mặt – một hành trình cô độc, hướng đến Matscova. Ở đó, một kẻ gọi là “Boss” đang đợi anh trong một quán ăn nằm lẻ loi giữa thành phố chết.
Mọi thứ im lặng đến bất thường. Không có xe nào khác, không cả tiếng chim, hay tiếng gió.
Đoàng!
Một phát súng nổ chát chúa, viên đạn sượt qua gương chiếu hậu, khiến nó vỡ tan. A nghiêng người theo phản xạ, vặn ga lách sang làn bên.
Từ sau một chiếc container mục nát bên vệ đường, một bóng người lao ra, tay giơ súng. Lại đoàng.
A buông một tay khỏi ghi-đông, rút khẩu lục từ hông, nổ liền hai phát. Kẻ phục kích gục xuống. Nhưng chưa hết – từ các xác xe và đống thùng hàng đổ nát, ba tên nữa nhảy ra, giương súng xả đạn.
Anh rít mạnh tay phanh, trượt bánh sau để quay đầu xe, súng lại giơ lên. Đạn ghim vào bình xăng rỉ của chiếc xe cũ gần đó – nổ tung. Vụ nổ thổi bay một tên, khiến hai tên còn lại khựng lại vì hoảng.
A cho mô-tô tăng tốc. Anh lướt qua những xác xe, khói và bụi phủ mờ kính chắn gió. Trời đột ngột tối sầm.
Hai tên còn lại hoảng loạn. Một tên lắp bắp chửi thề, rồi ngẩng lên, khựng lại.
Giọt mưa đầu tiên rơi xuống mũ bảo hiểm của A.
Tiếp theo là hai, rồi hàng trăm. Cơn mưa tầm tã xé toạc bầu trời, nước quất thẳng vào đường nhựa nóng bỏng, bốc hơi mù mịt như khói chiến trường.
Tên thứ hai – gã nhỏ người, mặt trắng bệch – quăng vũ khí, quay đầu bỏ chạy. Hắn vừa gào vừa trượt chân trên mặt đường trơn.
A chưa kịp phản ứng thì mắt anh chạm phải một thứ.
Ngay giữa khoảng không đầy mưa phía trước tên đào tẩu… một vệt méo mó hiện lên trong không khí – như thể gió bị bẻ cong, như thể chính cơn mưa bị khoét một lỗ.
Vù!
Thứ đó lao tới. Không một tiếng động.
Trong tích tắc, tên kia bị xé toạc làm đôi, máu phun lên hòa lẫn vào nước mưa, tan biến ngay dưới lòng đường.
"Shit." A nghiến răng, mắt mở to.
Tên thứ ba, kẻ còn lại, cuống cuồng đập phá cánh cửa một chiếc xe hơi gần đó, chui tọt vào bên trong, khóa trái. Hắn run lẩy bẩy, mồm lẩm bẩm gì đó không rõ.
A lùi dần về phía sau, cơ thể căng như dây đàn.
Đoàng!
Viên đạn từ trong xe xuyên sát mép mũ bảo hiểm. Tên trong xe đang liều mạng bắn ra, hoàn toàn hoảng loạn.
A lao về một thân xe container mục nát gần đó, trượt người nấp sau bánh sau, thở dốc.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Trong làn nước xám xịt, A nhìn quanh.
Không một bóng người. Không một tiếng động.
Nhưng có thứ gì đó đang nhìn anh.
“Chúng là gì? Không phải người…”
A ép lưng vào bánh sau container. Giữa từng cơn gió lạnh buốt, anh cảm nhận được chuyển động.
Không tiếng bước chân.
Không hình bóng.
Chỉ là… những giọt mưa bị vỡ tan – ở những nơi không ai chạm tới.
Bọn chúng là Sin.
Nhưng không giống những gì từng thấy trước đây – chúng vô hình.
Tàng hình trong cơn mưa.
Và tệ hơn… Chúng không chỉ có một.
A cắn răng, lao khỏi chỗ nấp. Mô-tô vẫn còn đó, nằm giữa đường. Anh phóng tới, nước bắn tung dưới gót giày, lên xe trong một chuyển động mượt mà, khởi động.
Tiếng động cơ gầm lên xé toạc màn mưa.
Chiếc mô-tô phóng thẳng về phía chiếc ô tô cũ – nơi tên tay súng đang lắp đạn. Gã hoảng loạn ngẩng lên, hét một tiếng rồi siết cò.
Đoàng!
Viên đạn xẹt qua cổ A – suýt trúng.
Nhưng A đã tính trước. Anh nhảy khỏi yên xe, lao vào kính sau xe…
RẦM!
Tấm kính vỡ tan. A lao thẳng vào, chân đạp lên ghế sau, tay siết cổ đối phương.
Hai bên vật lộn. Ghế, kính, cần số bị đạp nát. Gã kia rút dao, A ghì tay hắn, đập đầu hắn vào vô lăng.
Một cú quăng vai. Tên đó văng ra khỏi xe qua cửa ghế phụ.
Hắn lồm cồm bò dậy, chưa kịp định thần...
Xẹt!
Một vết cắt vô hình rạch ngang lưng hắn.
Rồi cái thứ vô hình kia xé toạc hắn ra làm nhiều phần nham nhở.
Không chỉ một.
Ba, bốn con Sin cùng xuất hiện – từng vệt tàng hình méo mó trong không khí. Tiếng rách của cơ thể vang lên trong làn mưa như tiếng thịt bị nhai nát.
A ngồi lại trong xe, mắt dán ra ngoài.
"Không thể chiến đấu trong mưa..."
"Chỉ có một cách..."
Từ trong màn mưa đặc quánh, một âm thanh lướt gió xé tai vang lên – như tiếng thép cào qua bê tông.
A giật mình quay lại.
Không thấy gì. Chỉ có mưa.
Nhưng trực giác – thứ bản năng sinh tồn đã cứu anh bao lần – đang gào thét.
Có thứ gì đó đang lao tới. Nhanh.
A lập tức rút súng, chĩa vào bóng tối trước mắt, bóp cò.
Đoàng! Đoàng!
Đạn xé gió mà không trúng gì cả.
Chỉ có tiếng gì đó đập rầm vào xe.
BÙM!
Một phần thân xe lõm sâu như bị thứ gì đó húc vào – rồi lập tức... im lặng.
Không còn gì nữa.
Thứ đó… biến mất.
“Nó biến mất khi vào nơi không có mưa.”
RẦM!
Mui xe lún xuống.
Thứ gì đó vừa đáp lên, gào thét – một âm thanh kim loại cào xé tai người.
Ngay sau tiếng gào ấy, từ trong mưa, hàng loạt tiếng gầm đáp lại. Chúng gọi nhau.
Lũ Sin.
Không hình dáng. Không ánh mắt. Chỉ là sự hiện diện lạnh lẽo giữa cơn mưa.
A nhảy khỏi xe theo phản xạ, vừa chạm đất đã xoay người bắn ngược lên mui xe.
Đoàng! Đoàng!
Không thấy gì – nhưng tiếng kim loại vang lên, như thể đạn trúng thứ gì đó đang gào lên rồi tan vào không khí.
Và rồi... Mưa dội loạn.
Từ mọi hướng, nước bắn tung lên, như thể hàng chục sinh vật đang lao đi với tốc độ không tưởng.
A chạy thẳng đến một chiếc ô tô khác bên vệ đường, giật tung cửa, trượt người vào trong. Anh cúi xuống, nối dây điện trong khi tiếng gào rít từ đằng sau càng lúc càng gần.
RẦM!
Kính sau nứt toác. Một thứ gì đó vừa lao vào rồi tan biến.
LẠI MỘT CON NỮA.
Nó vụt qua bên cạnh, để lại hơi lạnh và mùi ozone lạ lẫm.
Tách!
Lửa tóe lên. Máy xe nổ.
A đạp ga, bánh xe rít lên trong mưa, lướt đi như tên bắn.
Chúng đuổi theo. Có con thì leo lên nóc xe, cào xé mái tôn. Có con thì lao lên phía trước đầu xe, khiến anh lạng trái, lạng phải trong tuyệt vọng.
Mưa vẫn trút. Chúng vẫn vô hình.
Cho đến khi — một nắp cống hiện ra bên mép đường.
Ý tưởng lóe lên.
A giật tay lái về bên trái, xe xoay ngang, lốp trượt dài trên mặt đường trơn nước trước khi lật nhào.
ẦM!
Thân xe đập mạnh xuống, bọn Sin trên xe bị hất văng trong chớp mắt. Chúng dừng lại thoáng chốc.
Đủ để anh mở cửa, lao ra.
Anh lao thẳng xuống miệng cống, thân người trượt theo dòng nước đen, biến mất khỏi cơn mưa.
Cơn gào rú đằng sau ngừng lại.
Sin không thể bước vào vùng khô.
A nằm im giữa lòng cống, hơi thở dồn dập, chết lặng giữa sự im lặng.
A lê bước trong đường cống. Tiếng nước chảy nhỏ giọt vang vọng. Bóng tối dày đặc.
Phía trên… có gì đó.
Từ một khe hở giữa các tấm nắp cống, ánh mắt lóe sáng nhìn chằm chằm xuống anh. Một con Sin.
Nó không lao xuống ngay, chỉ đứng đó, như đang rình rập. Đợi chờ.
A rảo bước nhanh hơn. Cống rẽ thành nhiều nhánh. Cuối một hành lang hẹp, một cần gạt hiện ra giữa bóng tối — van xả nước.
Ngay khoảnh khắc anh chạm vào nó, mặt đất rung chuyển.
ẦM!
Một tiếng động khủng khiếp vang lên từ phía trên. Lần nữa, rồi lại lần nữa.
Chúng đang nhảy. Từ trên cao.
Bọn Sin đang lần lượt nhảy xuống mặt đường phía trên, dùng toàn lực đập thân thể nặng nề xuống nền đất, khiến từng lớp đất đá nứt toác.
Chúng muốn mở lối xuống cống.
Cơn mưa bắt đầu theo khe nứt mà tràn vào. Nước chạm tới mặt đất dưới cống.
A hốt hoảng. Anh quay đầu — từ phía sau, dòng nước mưa đã bắt đầu tràn xuống như thác, mang theo lũ Sin vô hình.
A nắm lấy cần gạt. Van không xoay. Kẹt.
Anh nghiến răng, đạp chân lên tường cống, kéo lần nữa. Vô ích.
ẦM!
Một tiếng va chạm phía sau. Nước mưa ào ào tràn vào. A quay đầu, bọn Sin đã vào được cống. Từng hình bóng vô hình in thoáng qua nhờ tia nước bật lại, lốm đốm như bóng ma đang chạy.
Không còn thời gian.
A thò tay vào balô. Một quả lựu đạn. Loại xung sát.
Anh rút chốt, nhét thẳng vào khe van xả, rồi chạy ngược về một góc ngoặt.
BOOOOM!!
Áp suất nổ mở tung van.
Nước ào ạt như thác, xé toạc mọi thứ chắn đường. Một luồng nước đen cuốn phăng bầy Sin. Tiếng thét – chỉ là rít gào trong im lặng, vang lên rồi biến mất.
Một vài thân thể tàng hình bị cuốn vào vùng khô, vỡ tan thành bụi đen như sương khói.
A thở dốc.
Im lặng tuyệt đối.
Anh men theo một bậc thang bên tường, ngoi lên khỏi mặt đất. Nắp cống bật mở. Mưa vẫn rơi.
Anh nghĩ đã xong.
Nhưng…
Trước khi bước ra khỏi miệng cống, một cảm giác lạnh sống lưng kéo anh khựng lại.
Phía trên nắp cống, nơi mưa rơi xối xả, có thứ gì đó đang đứng.
Vô hình.
Nhưng giọt mưa khi va vào da thịt nó, lại bật ngược trở lại.
Chính hình dạng ấy – méo mó, to lớn, cột sống vặn vẹo, hai cánh tay dài bất thường, hiện ra qua đường vỡ của những giọt nước mưa.
Nó không cử động.
Chỉ đứng đó. Nhìn xuống.
Không tiếng thét. Không rượt đuổi. Chỉ sự im lặng giữa cơn mưa.
Chaporia
Bình Luận (0)