Mode 03/Chapter 1: sai ở đâuChapter 1: sai ở đâu
20px

Trong tiếng mưa rào của một ngày nắng hạ, Anthro thoáng đã có phần không tỏ chuyện gì đang diễn ra. Mình đang ở đâu làm cái chi và chuyện gì đang xảy ra thế này, thứ Anthro biết, đó là cái cảm giác đau thấu tận ruột gan. Cơn đau đó xuất phát từ vùng hông rồi lan rộng ra khắp cả cơ thể.

Đôi mắt cậu không thể mở ra, à! nói đúng hơn là khắp cả không gian này vốn đã tối đen và vô định rồi. Không âm thanh không màu sắc và cũng không có bất kỳ khái niệm nào.

“À phải rồi mình chết rồi còn đâu, nói cho cam thì chết rồi đó, chết ngay từ tập đầu. Để xem nào, cả một đời không có bất kỳ thành tựu nào, sống chỉ như một cỗ máy vô hồn và vô định hướng. Thật tuyệt vời khi bản thân mình có thể vượt qua con số sáu mươi năm cuộc đời.”

Chắc đây là những khoảnh khắc mà con sẽ trải qua sau khi chết nhỉ ? Anthro chỉ nghĩ thế thôi chứ đây là lần đầu thì ai dám chắc đâu. Mà thôi đi dù sau cậu cũng chết rồi, chả còn gì phải nuối tiếc và cũng không còn gì phải ân hận nữa. Tất cả chỉ đơn giản là một ngọn nến đã cháy đến điểm cuối cùng của mình thôi.

“Giờ thì mình có thể an tâm mà nghỉ hưu rồi nhỉ.”

Trong lúc Anthro đang chuẩn bị an nhàn trong cõi mê mang của một miền quên lãng này, thì có một thứ ánh sáng kỳ lạ phát ra từ phía xa xăm. Nó cứ chập chờn chập chờn rồi, to dần to dần. Để rồi ở nơi xa đó thứ ánh sáng lạ lẫm kia bất chợt lóe lên một thanh âm kỳ lạ, cứ như ngàn vì sao đang lao thẳng vào Anthro. Cậu bị kéo đi một khoảng xa, trôi nổi trong thứ ánh sáng nhiệm màu kia, cho đến khi ý thức cậu dần mờ đi và liệm vào khoảng không lấp lánh đó.

Anthro mở đôi mắt của mình, sau khi bị đánh thức bởi một âm thanh quen thuộc. Là tiếng của lũ hoàng yến hú hét. Cái thứ âm thanh ấy thật là, chẳng rộn ràng mà cũng không tĩnh lặng. Nhưng sao nó, cứ gợi lại trong cậu về những mùa mai nở đã đi qua. Nhìn ánh trời nhẹ nhàng len qua những tán lá xanh mướt, như một bản nhạc không lời trong buổi buôn sớm.

Để rồi như một giọt nước rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, nhận thức của cậu bắt đầu có lại. Lúc bấy giờ Anthro mới nhận ra mình đang nằm bên dưới một góc cây sồi to lớn, quanh cậu là một bãi đất trống độc một màu nâu sẫm, cứ như thể có ai đã dọn sạch sẽ hết mọi thứ xung quanh cậu vậy.

Anthro đứng dậy, cố hết sức định vị nơi mình đang đứng là ở đâu, nhưng kết cũng vẫn là con số không tròn chỉnh, cách mẫu đất trống trước mắt cậu tầm mười mét đó là một khu rừng sồi mịt mù và âm u. Sau lưng thì là một ngọn đồi đá không quá cao, hình dạng tròn trịa, thoải dần từ chân lên đỉnh, trông giống như một cái khiên úp xuống.

Anthro toan bước đi thì chân cậu đã va phải một thứ gì đó khá cứng, âm thanh cứng còng và khô khốc vang lên, rồi trong tầm mắt cậu một viên đá nhỏ đột ngột xuất hiện. Bề mặt của nó xám tro, đôi chỗ ánh lên những vệt đen bóng như thủy tinh bị nung chảy. Khi ánh nắng rọi qua, nó phản chiếu những tia sáng lạnh. Anthro tiến lại nhặt nó lên trong sự tò mò của mình. Nó nặng tay một cách vừa phải, vẻ ngoài của nó thì có vô số vân mờ, xù xì và nhiều vết nứt nhỏ.

Cầm viên đá đó quay vài vòng, trong mơ hồ Anthro nhận ra nó là gì. Một thứ là nền móng vững chắc tạo nên nền văn minh hưng thịnh của loài người, dù chỉ là một viên gạch của địa chất nhưng nó thật sự là một thứ còn quý hơn cả đá quý, trong tình cảnh này. Đúng vậy thứ xù xì cứng và nhỏ xíu này là đá lửa. Hạt giống của văn minh và thời đại.

Nếu đây là một trò chơi sinh tồn thì cậu đã nhàn hơn rất nhiều. Anthro hí hửng tìm thêm vài viên nữa, rồi cho vào túi áo. Sau đó cậu men theo hướng khu rừng đi về phía Bắc. Vì trong lúc tìm những viên đá lửa, cậu đã thấy trên thân những cây sồi to lớn có từng mảng xanh nhỏ với từng vùng bám sát nhau và ngã hẳng về một hướng bắc. Điều này cho biết rằng nếu đi về hướng đấy cậu có thể gặp được một con sông hoặc là một dãy núi cao và lạnh ẩm.

Điều này không khác gì một cuộc đánh cược cả nhưng biết làm sao được bây giờ. Cậu tỉnh lại thì thấy mình ở một khu rừng rộng rãi và to lớn. Đằng kia phía không xa là một dải đồi và xung quanh không một bóng người. Điều duy nhất cậu biết là mình đã chết, nhưng đột nhiên lại tỉnh giấc ở nơi này. Thật kỳ lạ, nó thật giống một giấc mơ, nhưng cảm giác mệt mỏi, khác và đau nhức từ chân lại phủ định lại quan điểm đó của cậu.

Sau một hồi đi lạc trong niềm miên man suy nghĩ, cuối cùng Anthro cũng bước ra khỏi khu rừng rậm rạp. Đúng lúc ấy, một cơn gió nhẹ thổi tới, mang theo hương thanh mát của mùi cỏ non, phả thẳng vào mặt cậu như lời chào dịu dàng của một nàng tiên thánh khiết. Ánh nắng trưa xuyên qua những tán lá nhỏ phản chiếu lấp lánh trên mặt đất, tạo thành một dãy phân cách giữa một khoảng trời nắng sáng và một khung tranh dịu nhẹ của bóng rừng.

Và rồi, trước mắt Anthro là một dòng sông xanh biếc. Nằm trải từ trong bóng rừng xuyên qua lớp giao đó, khéo thẳng đến tận cuối chân của cánh đồng xanh mướt. Hệt như một bức tranh tuyệt mĩ của đất trời. Dòng sông uốn lượn mềm mại như một con rắn nhỏ, nó len qua những bờ đá xám xanh phủ đầy rêu. Nhìn từ trong rừng ra, phía xa xa ngoài cánh đồng, nó như một dải dây trong lành đang ôm lấy dãy vân xanh nơi đồng cỏ kia.

Đứng trong mép xa cậu nhìn thấy mờ mờ. Bên dưới mặt nước trong vắt ấy, có những cái bóng hình bầu dục đang lặng lẽ di chuyển. Không, có lẽ chúng không hẳn đang di chuyển mà chỉ là đứng yên trong dòng chảy, như thể thời gian ở đó đang ngừng lại.

Anthro tiến lại nhìn xuống dòng nước đầy tăng động đấy. Những thứ nho nhỏ đó chính sát là những con cá hồi, có vẻ như cậu đã tỉnh lại vào tầm tháng bảy nhỉ. Nhìn từng đàn cá hồi chậm rãi bơi ngược dòng nước. Anthro chỉ biết bất lực đứng đó, nhìn bọn cá mà không thể làm gì. Cái này chả khác gì mở treo miệng mèo cả.

Điều cấp thiết nhất bây giờ là, làm sao để bắt được những con cá đó. Cậu không thể nào chạy xuống rồi túm từng con, một cách làm không hiệu quả và tốn sức vô cùng. Anthro lại càng không thể làm cần câu, nguyên liệu thì không có thì làm đâu ra cần câu. Nhìn đàn cá Anthro chợt nghĩ ra một phương pháp khả dĩ nhất, đó chính là đặt đăng cá. Nghĩ rồi cậu bắt tay vào làm.

Trong tình thế khó khăn hiện tại. Anthro chỉ còn cách tận dụng những gì thiên nhiên ban tặng cho cậu. Cậu bắt đầu gom những hòn đá lớn, xếp thành hình chữ V nằm xuôi giữa lòng sông. Sau đó cậu tìm thêm nhiều cành cây rồi cắm dày đặc ở miệng chữ V. Tạo thành một lối vào dễ khó ra cho bọn cá hồi.

Sau gần một tiếng hì hục. Mãi cho đến khi mồ hôi đã nhễ nhại trên đầu, cuối cùng Anthro cũng hoàn thành xong cái đăng cá nhỏ của mình. Nhìn dòng nước chảy xiết và mật độ bọn cá lấp ló dưới mặt sông, cậu tự tin rằng chỉ trong khoảng mười lăm đến ba mươi phút nữa sẽ có cá mắc bẫy. Và trong thời gian đó, cậu sẽ đi xuôi con sông với mục đích tìm nền văn minh con người, hoặc chí ích là ra được tới biển.

Hoặc không.

Cũng đã hơn hai tiếng đi bộ rồi, vậy mà thứ duy nhất cậu nhìn thấy cũng chỉ là, một thảo nguyên cỏ nằm sát bên ngọn đồi nhỏ. Thất vọng vì không tìm được gì cậu đành lủi thủi quay lại, nhưng chỉ được nửa đường thì ngã lăn ra vì mệt.

Nhìn ánh trời màu sáng cam, với từng hơi lạnh mang theo nỗi đơn côi buổi chiều muộn thổi qua. Anthro có chút rung người vì lạnh. Không biết nơi này là nơi nào nhưng nó thật kỳ lạ. Lúc đầu cậu chỉ nghĩ đây là một khu rừng nằm ở phía bắc bán cầu, nhưng giờ thì cậu lại không còn chắc với điều đó nữa. Biết giải thích làm sao nhỉ ? Nhưng mà ngôi sao hôm đã không hề xuất hiện ở đây, quan cảnh và khí hậu cũng khác hoàn toàn nữa. Tuy có vài loài quen thuộc, nhưng Anthro vẫn nhận ra được có một số loại cỏ không hề nằm trong sự hiểu biết của cậu. À thì đồng ý là, không phải cái gì cậu cũng biết hết nhưng đây quả thật là một điều kỳ lạ.

“Nơi này là đâu chứ ?”

Mang theo suy nghĩ đó.

Anthro cứ lảo đảo đi về đến chỗ đặt đăng cá với một bầu tâm trạng. Dù chiếc bẫy đã được đặt cách đây hai đến ba tiếng, nhưng anh bạn tốt này cũng chỉ cho cậu mỗi một con cá mắc câu. Thật không thể tin được chỉ có hai trường hợp trong hoàn cảnh  này là, một là bẫy của cậu tệ hai là bọn cá này quá thông minh. Nhưng dù sao thì trời cũng đã tối rồi, điều quan trọng là đốt lửa và xử lý con cá để có cái ăn.

Nhờ những viên đá lửa tìm được ban nãy, việc nhóm lửa trở nên đơn giản hơn đôi chút. Anthro chỉ cần gom vài thanh củi khô, thêm ít bùi nhùi làm từ vỏ cây được xé nhỏ sau đó trộn cùng đám lá khô nghe giòn rụm. Tất cả những đám hỗn tạp đó, được sắp xếp cẩn thận thành một đống nhỏ, vừa đủ để bắt lửa mà không tắt ngúm ngay khi gió lùa qua.

Dù có đá lửa hỗ trợ, nhưng việc tạo ra ngọn lửa vẫn là một thử thách thực sự. Mỗi lần đánh đá, Anthro phải dồn toàn bộ sức lực và sự tập trung vào từng cú chạm đá. Mỗi nhát đập như thể mang theo sự cay cú và hy vọng, về một tia lửa nhỏ nhoi sẽ bén vào lớp bùi nhùi. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán, tay cậu mỏi nhừ sau hàng chục lần thử, tiếng hì hục như một tên nghiện vừa đạt trạng thái cực hạn. Phải mất thêm vài phút, ngọn lửa đầu tiên mới chịu lóe lên rồi từ từ lan ra, bám lấy lớp lá khô và vỏ cây như một sinh vật đói khát vừa tìm được mồi, đang cố hốc lấy thức ăn.

Trong bức màng tím lịm. Ngọn lửa nhỏ bùng lên, nhảy múa trong bóng tối, mang lại chút hơi ấm và ánh sáng giữa không gian, như một bức họa vừa đóng xong lớp sơn mài vẫn còn vương mùi. Anthro thở phào, cuối cùng cậu cũng đã hoàn thành được nó, một thứ mà cách đấy mấy phút trước cậu cứ nghĩ rằng mình sẽ không thể. Nhưng giờ thì đang hừng hực tỏa sáng trước tầm mắt cậu. Cảm giác của Anthro lúc này, cứ như một nhà thơ vừa tìm được tri kỷ trong đêm trường thâm thẩm. Thật hãnh diện làm sao.

Sau công đoạn nhóm lửa không hề đơn giản tí nào, thì cuối cùng Anthro cũng có thể tiến đến công đoạn xử lý con cá. Thế nhưng vì trời đã tối nên cậu chỉ có thể xiên con cá lên rồi nướng trực tiếp. Phần vì thiếu dụng cụ, phần vì có thấy đường đâu mà làm.

Kết thúc một buổi tối nhạt nhẽo, ngồi nhìn đống lửa Anthro có chút tự suy tư, rốt cuộc thì cậu đang ở đâu và nơi này là cái nơi nào vậy ?

Mọi thứ điều mang một vẻ khác lạ nhưng cũng có phần quen thuộc, cảm giác như là cậu đã vô tình chuyển sinh sang một thế giới khác. Ấy nhưng mà cậu lại đâu nhớ có chiếc xe tải nào xuất hiện đâu. Tuy vậy điều này cũng hợp lý khi điều duy nhất mà cậu còn nhớ, chính sát là cậu đã chết. Có thể vì nguyên nhân nào đó đã dẫn đến cái chết của cậu, rồi sau đó cậu được chuyển sinh qua thế giới này một cách tình cờ.

Khi Anthro đang ngồi ngẩn ngờ bên đám lửa cháy rì rào. Trong tầm mắt vô định đang hướng về ánh trời vô sao phía trên cao. Để rồi đồng tử bắt đầu giãn rộng, như thể đang cố thu nhận từng chuyển động nhỏ nhất trong bóng tối. Ánh mắt cậu dán chặt về phía đám cỏ cao ở rìa khu rừng. Cái nơi rậm rạp kia đang lay động một cách bất thường. Không phải do gió, mà như thể có thứ gì đó đang len lỏi bên trong.

Bầu trời đêm tĩnh lặng, nơi có trăng tròn treo lơ lửng giữa không gian, tỏa ánh sáng trắng lạnh lẽo xuống mặt đất. Dù là cuối mùa hạ, nhưng không khí mang theo chút se se lạnh của sương đêm. Để rồi khi những gợn mây bắt đầu trôi qua vầng trăng lớn. Cảnh vật xung quanh hiện lên rõ ràng một rành mạch, như thể ban ngày bị phủ lên một lớp màn đêm mỏng, khiến mọi thứ vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Trong tầm mắt của Anthro , từng chi tiết phía xa đều hiện rõ rệt. Những đám cỏ xanh sẫm, những bóng cây đổ dài và rồi. chúng xuất hiện.

Từ giữa những bụi cỏ lay động, những sinh vật dị dạng bắt đầu lộ diện. Chúng không giống bất kỳ loài nào mà Anthro từng biết trong sách giáo khoa. Chính khoảnh khắc ấy, khi ánh trăng chiếu lên làn da sần sùi và đôi mắt vô hồn của chúng, toàn bộ thế giới quan trong bộ não bé con của Anthro như bị xé toạc. Mọi niềm tin, mọi lý lẽ từng tồn tại trong cậu đều trở nên vô nghĩa. Mỗi lập luận đưa ra, đều bị cái thứ kỳ dị đằng kia phủ định không thương tiếc. Chính sát thì thứ đằng xa kia không thuộc về thế giới của cậu.

Một tốp năm đến sáu sinh vật kỳ quái xuất hiện, toàn thân phủ một lớp da xanh xao và sần sùi như mặt đá bị ăn mòn. Những mụn nhọt to nhỏ lốm đốm khắp người trông như những vết phồng rộp đang sắp vỡ. Tay chúng cầm lăm lăm những khúc xương trắng, có cái còn vương vệt tối màu loang lổ như máu đã khô.

Thân hình của chúng nhỏ bé, chỉ bằng những đứa trẻ chừng năm, sáu tuổi, nhưng lại mang một vẻ u ám và ranh ma. Đôi tai dài vểnh lên như tai dê, lúc lắc theo từng bước đi. Gương mặt chúng méo mó, dữ tợn với đôi mắt sâu hoắm đỏ rực và miệng ngoác rộng, để lộ những chiếc răng nhọn hoắt như dao. Trông chúng chẳng khác gì những con ngạ quỷ bước ra từ truyện tranh kinh dị, vừa lạ lẫm vừa khiến người ta rợn tóc gáy.

Vì bọn chúng đang ở cùng phía với hướng gió, nên có vẻ như chúng vẫn chưa phát hiện ra Anthro . Không chần chừ, cậu nhanh tay dùng cát vùi kín đám lửa nhỏ đang cháy rực màu cam. Thứ mà cậu mất rất nhiều thời gian để có được, giờ lại là thứ dễ dàng thu hút sự chú ý quá mức. 

Ngay sau khi vùi tắt đám lửa, nén đau lòng Anthro chộp lấy một thanh gỗ dài nằm gần đó, rồi lao vội xuống một vũng bùn lầy lội bên cạnh. Nơi đủ sâu để che giấu thân hình cậu. Lớp bùn lạnh ngắt và hăng mùi đất cũ. Có thể át đi mùi cơ thể cùng nhiệt lượng nhanh chóng. Một cách trốn hiệu quả trong tình huống nguy cấp như này.

Thân hình Anthro ép sát mặt đất, Giờ Anthro không khác gì một con sấu đang rình mồi trong im lặng. Dù nằm thấp, nhưng ánh mắt cậu vẫn không rời khỏi hướng di chuyển của lũ quái vật kia. Thanh gỗ dài được nắm chặt trong tay, đầu nhọn của nó luôn chĩa thẳng theo hướng của ánh mắt của Anthro , chỉ chờ khoảnh khắc cậu bị phát hiện để lao ra.

Bề ngoài là sự điềm tĩnh và sẵn sàng chiến đấu. Nhưng sâu bên trong Anthro đang vật lộn với nỗi sợ trào dâng giữa việc ở lại mà làm một trận ra trò, hay bỏ cây mà chạy. Nhịp tim dồn dập, hơi thở nén lại từng nhịp và từng thớ cơ căng cứng như sắp vỡ ra vậy. Cậu biết mình có đủ sức để chiến đấu đâu. Thật là đúng là một con người hèn nhát.

Nhưng thật may mắn làm sao, lũ sinh vật dữ tợn đấy chỉ hú hét cách chỗ Anthro vài trăm mét mà không tiến lại gần chỗ cậu. Tiếng hú của chúng vang lên như những âm thanh xé toạc màn đêm, rền rĩ và đầy giận dữ. Khiến con tim nhỏ bé của cậu như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Anthro nín thở, không dám cử động mạnh chỉ mong chúng không phát hiện ra sự hiện diện của mình. Và rồi như một phép màu, chúng rút đi. Lặng lẽ, không để lại dấu vết và cũng không gây thêm tai họa gì cho cam. Nhìn bóng dáng méo mó của chúng dần khuất sau đám cỏ cao dày, để lại một khoảng không im lặng đến rợn người. Một cảm giác nhẹ nhõm bỗng tràn dân trong người Anthro, nhưng nỗi ám ảnh vẫn còn đó, như thể lần này là lần chết hụt đầu tiên của cậu.

Sau khi bọn quái vật rời đi mất dạng, Anthro mới lồm cồm bò dậy. Mặc cho lớp bùn lấm lem bám đầy trên người, khiến cơ thể lạnh toát trong tiết trời đêm khuya tĩnh mịch. Cậu vẫn cứ đứng đó, bất động. Đôi mắt Anthro hướng về phía xa xăm, nơi vẫn còn vương lại vài dấu tích của lũ quái vật. Như những tàn dư của một nỗi kinh hoàng, trong bài thánh ca của điện ngục vừa ủy mị nhưng cũng đầy sự bí hiểm.

Trong đầu Anthro lúc bấy giờ, từng mảng nhận thức cứ liên tục vụn vỡ, như sự sụp đổ của một đức tin của con người sùng đạo. Nơi đây. Rõ ràng và chính sát thêm một lần nữa thật sự, không phải là thế giới mà cậu từng sống. Vậy rốt cuộc, đây là nơi nào? Cậu không biết. Chỉ có một điều duy nhất còn lại trong tâm trí cậu.

“Nếu muốn sống phải tự thân mà lo lấy cho tánh mạng của mình” 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...