Ca hắn gật đầu một cái, Diêm lão nhị lập tức hành động.
Diêm Hoài Văn nhìn theo bóng lưng bận rộn của hắn.
Xe bò...... xe bò!
Khóe miệng ông giật giật, lòng tràn đầy rung động.
Xe bò đang yên đang lành lại để cho đệ đệ của hắn lăn lộn thành bộ dáng quỷ quái này!
Trong lòng không khỏi lo lắng, trâu có thể kéo đi được sao?
Diêm Hoài Văn vội vàng tới gần, tỉ mỉ xem xét.
Bốn bánh xe đều quấn dây thừng, xe đẩy phía sau nhỏ hơn một nửa so với phía trước, hơi lắc lư, cột gỗ chống đỡ giá cắm rất chặt, trên dưới ván xe đều trải thân cây lúa mạch thật dày, toàn bộ chăn trong nhà đều đặt ở tầng dưới trên thân cây lúa mạch, cháu gái nhỏ của hắn đang ở phía trên lăn qua lăn lại......
Phía trên giá xe để rất nhiều thứ, lương thực, hành lý, nồi sắt, thớt... Nồi niêu chum vại lớn nhỏ không đồng nhất.
Đại Nha đưa thư tịch bút mực của hắn và Hằng nhi lên, Hằng nhi ngồi xổm trên giá xe, không dám đứng dậy, nơm nớp lo sợ đặt vào trong một cái rương gỗ lớn.
Chiếu cỏ vô cùng quen mắt được buộc ở đỉnh giá xe tầng hai, sau khi đệ đệ hắn chuyển hành lý xong, nhìn chiếu cỏ đơn bạc kia dường như không hài lòng lắm, lại lấy chiếu cỏ trong phòng Hằng nhi cũng buộc lên.
Đệ muội đem thịt còn chưa sấy khô treo lên.
Nhị đệ cầm lấy liềm, cuốc, cào, cố định ở hai bên sườn xe.
Cháu gái nhỏ lại bắt đầu đuổi theo gà.....
Cuối cùng vẫn là Đại Nha từng bước từng bước ôm gà đẻ trứng trong nhà tới, cùng thím nàng cột chân ném ở trên xe nhỏ phía sau.
Đệ đệ hắn bắt đầu thở ngắn than dàv với lu nước, rất thất vọng không thể mang đi.
Đệ muội gọi hắn vào phòng Hằng nhi và Đại Nha, hai người lại ôm một chồng lớn đi ra.
Con trai và con gái hắn xấu hổ không chịu nổi, vội vàng đi qua giải thích những thứ kia là vật cũ nát, thật sự không thể dùng tiếp được nữa.
Chỉ là chú thím bọn họ kiên trì, hai đứa nhỏ không lay chuyển được, đành phải hỗ trợ trói buộc, cột ở đuôi xe.
Khi Thiên Hữu lần nữa đi vào phòng của hắn, hắn hơi có dự cảm không tốt.
Quả nhiên, chỉ thấy Thiên Hữu mặt mày hớn hở, nâng án thư của hắn đi ra, đặt ngang lên xe bò...
Diêm Hoài Văn:...
Bọn họ muốn đi làm cái gì? Đúng, bọn họ là muốn chạy nạn.
Tuy nói hắn báo trước chuẩn bị sớm, nhưng chuẩn bị cũng quá đầy đủ đi!
“Đại ca, ta đến Thích gia một chuyến trước.” Diêm lão nhị vội vàng lái xe muốn đi.
Diêm Hoài Văn nhìn trời, nói: "Chúng ta cùng đi đi.”
Trực tiếp từ Thích gia đến sân phơi lúa mạch tập hợp.
Hắn lo lắng ở lại lâu một chút, đệ đệ đệ muội sẽ đem giường, tủ trong phòng đều tháo ra mang theo.
“Được, bọn nhỏ lên đây đi.” Diêm lão nhị đón.
Nhị Nha nhìn chuẩn góc độ, chạy lấy đà, trực tiếp nhào lên.
Sau đó bò bò, nhường ra một chỗ, vui vẻ gọi người: "Đại bá, nương, đại ca, Đại Nha tỷ mau tới đây!"
Diêm Hoài Văn rụt rè nói: "Các ngươi ngồi đi, ta đi một chút.”
Lý Tuyết Mai ngồi lên, than thở một tiếng, cảm giác thoải mái đã lâu không thấy, thật tốt.
Đại Nha ngồi xuống bên cạnh thím, Diêm Hướng Hằng ngồi đối diện hai người bọn họ.
Diêm lão nhị thét to một tiếng: “Tam Bảo, chúng ta đi!
Xe bò khởi động, không có gian nan khốn đốn như trong tưởng tượng, rất là thoải mái nhẹ nhàng.
Diêm Hoài Văn nhìn bước chân nhẹ nhàng mạnh mẽ của con trâu càng lúc càng đi xa.
Bước chân không khỏi bước nhanh hơn.
……
Chờ Diêm Hoài Văn đến Thích gia, huynh đệ Thích gia đã bắt đầu cải tạo bàn của hắn.
Chân bàn cưa ngắn, mặt bàn cắt một nửa, không tới hai ba cái liền thành một cái bàn thấp, đặt ở trên xe, lại vừa vặn.
Mặt bàn cắt xuống đệ đệ hắn vẫn không nỡ từ bỏ, đóng thành bốn cái ghế dài nhỏ.
Diêm Hoài Văn lại một lần nữa đổi mới nhận thức đối với nhị đệ.
Nhưng chờ người của hai nhà đến sân phơi lúa mạch, Diêm Hoài Văn phát hiện, những cái đó của đệ đệ hắn đều không tính là cái gì.
Nếu không phải hắn dốc hết sức khuyên can, các thôn lão đều muốn dọn cối đá ở sân phơi đi...
Giờ Dậu vừa qua, các nhà đều tới tề tựu.
Ánh mắt mọi người tập trung vào trên người Diêm Hoài Văn.
Hắn cảm nhận được sự tín nhiệm nặng nề.
Muốn nói một ít lời cổ vũ, nhưng rất lâu sau cũng không mở miệng được.
Đường xá xa xôi, khó khăn trùng trùng, hắn không thể hứa hẹn bất cứ điều gì.
Thậm chí không dám suy nghĩ, có thể có người đi tới Quan Châu được hay không.
Diêm Ngọc chọc chọc cha cô, nhìn về phía đại bá.
Diêm lão nhị hiểu ý, hét lên:
"Thôn trưởng, nhà ta đi phía trước, các hương thân, các ngươi theo tốt ha, nếu có việc gì thì đi lên phía trước nói một tiếng."
La thôn trưởng gật gật đầu, hắn cùng mấy lão già được phân đến một chiếc xe la, cũng để một ít đồ vật, nhưng lúc này nhìn xe bò của Diêm gia, quả nhiên là không so được.
Chaporia
Bình Luận (0)