Mười Một Năm Thầm Yêu/Chapter 2: Quả dưa hấuChapter 2: Quả dưa hấu
20px

Trời quang đãng và đẹp đẽ. Phía trên nền trời, từng cụm mây mọc lên san sát nhau, lấp ló giữa những tia nắng của một sáng thứ hai đầy mệt mỏi. Chiếc xe chở hàng với logo Enildead to tướng ở bên hông đang tiến vào trong cổng của công ty truyền thông SunMoon thuộc Enildead, nhưng thay vì tiến tới bãi đậu xe, nó dừng ngay trước lối vào.

Giống như mọi khi, một người đàn ông trẻ bận vest tiến ra tiếp đón tài xế. Anh ta là Viên, chủ tịch của nơi này. Thông thường, công việc lấy bưu phẩm sẽ bị chèn ép cho cấp dưới kèm với việc rót cà phê, đặt bàn gì đó. Nhưng Viên yêu thích việc đi thang máy hai mươi tầng, chủ yếu là để chặn ngay nếu có thứ gì mờ ám được gửi vào công ty. Hơn nữa, còn đi dọa nhân viên của mình được.

Khuôn mặt xanh tái lên mỗi khi anh đi qua, rồi ngay lập tức dẹp hết mấy cái màn hình phụ trên màn hình để trú tâm vào công việc quả là biểu cảm yêu thích của anh.

“Chúc một ngày tốt lành.” Anh nói, kéo chiếc xe kéo hai tầng của mình tới chỗ gã tài xế.

“Chúc một ngày tốt lành thưa sếp Viên.” 

Gã tài xế lấy bưu kiện, một vài giấy tờ hành chính, hộp cát tông và không ngoài dự đoán, phân nửa thứ còn lại trong xe là đồ ship của nhân viên.

Công ty chứ có phải cái kho đâu, Viên thở dài, buổi tổng duyệt tới phải lấy cớ này chửi bọn nó một tăng.

“Con gái anh sao rồi?” Viên hỏi.

“Nó đã khỏi hoàn toàn và được xuất viện từ tuần trước.” Người tài xế cùi thấp chân mình, dẫu chẳng thay đổi gì mấy vì Viên chỉ đứng tới vai anh. “Đến giờ tôi vẫn còn bất ngờ vì những chuyện đã xảy ra. Đ… Đội ơn sếp rất nhiều, nếu không có gói trà đó thì vợ chồng tôi thật chẳng biết làm sao, đến bác sĩ cũng bó tay với tình trạng của con bé…”

“Có gì đâu, mấy thứ thuốc đông y tôi vô tình mua được bên đường ấy mà, nghe đâu là bách bệnh, ra là chữa được thiệt!”

Tất nhiên, làm sao Viên có thể nói thẳng với anh ta rằng đấy chỉ là mấy cọng cỏ dại anh hái trong sân rồi nhờ tinh linh bảo hộ của mình phù phép chứ? Nhất là đoạn cỏ dại, ít ra thì anh đã rửa rất sạch rồi đem đổ tí rượu mơ lên để tạo mùi thơm, mong là vị không tởm lắm, thành tâm anh lấy làm xin lỗi bé gái ấy.

Chuyện là vài tuần trước, người tài xế bị thay thế bởi một người khác nên Viên hỏi, kể ra mới biết là con gái anh ta bị bệnh, mà bệnh lạ lắm. 

Qua hình chụp thì có thể thấy là da dẻ nứt toát cả ra, cổ thì mọc một cục bứu to tướng, trong đó xịt ra bấy nhầy mấy chất dịch màu vàng xanh, răng cũng lởm chởm như bị sứt môi. 

Đến cái lúc mà Viên được kể, thì có vẻ đã xuất huyết qua lỗ chân lông, hoàn toàn nguy kịch. Bác sĩ chẳng biết là bệnh gì, mà đến giáo sư đại học ngành y sinh cũng chẳng rõ tại sao. Tuy nhiên, qua chi tiết xuất huyết lỗ, Viên có thể gạch bỏ ngay hai trường hợp bị nguyền rủa và dính độc, mà ai lại nuôi tà quái chỉ để ám hại con gái của một người vận chuyển cơ chứ? Nên chỉ còn lại một khả năng là bị sinh vật nào đó ký sinh, với loại này thì giải quyết đơn giản, chỉ cần tí phước lành là sẽ khỏi.

Vậy nên mới dẫn đến chuyện ngày hôm nay.

“Ra vậy.” Người tài xế cười xòa lên. “Sếp mê tín hơn tôi nghĩ. Nếu có chỗ bán thứ thuốc đấy thì tôi cũng muốn mua!”

“Tin xấu: tôi quên mất rồi!” 

“Thật vậy sao?” 

Vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt anh ta. Nhưng sau đó, anh liền bảo “dẫu sao cũng cảm ơn sếp” rồi lấy ra từ thùng xe một quả dưa hấu.

“A không, không, không cần đâu!”

“Có gì đâu sếp, một chút lòng thành ấy mà. Coi như là biếu cho nhân viên của anh luôn!”

Vậy thì tôi lại phải chọn giữa các phòng ban! Viên hoang mang. Những hai mươi tầng? 

Dưới cương vị là chủ tịch của chi nhánh truyền thông thuộc tập đoàn Enildead, việc tiên quyết là luôn hoàn thành công việc của mình, mặc dù anh luôn giao hết việc cho thư ký. Nhưng ngoài việc đó ra, anh còn không được “thiên vị”, vừa mất lòng nhân viên, gây đấu đá nội bộ mà còn có khả năng dẫn đến một vụ kiện tập thể mà người đứng đầu danh sách chính là anh!

Quá mạo hiểm cho một trái dưa.

“Tôi nghĩ tốt nhất là anh nên đem về nhà ăn với vợ con.”

“Ôi dào, sếp khéo lo, từ ngày con bé xuất viện tới giờ. Ngày nào vợ tôi cũng mua đủ của ngon vật lạ về để tôi nấu cho con, mấy cái trái cây này nhà tôi đầy rồi!”

Thế nên anh mới đem tặng tôi đúng không? Viên thở dài.

“Thôi được rồi…”

Anh đẩy chiếc xe kéo vào lại phòng tiếp tân trong khi anh chàng kia bắt đầu rồ ga rồi phóng xe đi. Hay bây giờ ném nó cho mấy cô tiếp tân luôn? Nhanh, gọn, lẹ.

“Này mấy cô!”

Đột ngột cô gái tóc ngắn trước mắt tắt ngay màn hình nhắn tin trước mặt, còn cô tóc dài bên cạnh thì vẫn đang chú tâm vào màn hình, dòng màu xanh vẫn còn dài lắm, không biết là cãi nhau với anh nào .

“S… Sếp cần gì ạ?”

“À ta có…” 

Mà nghĩ lại thì tiếp tân có mỗi hai người, đem cho nguyên trái dưa thì rõ ràng là bất công với mấy phòng khác. Mà hai cô này còn là dạng son phấn ăn diện, là đặc thù của công việc thôi chứ không phải ý gì xấu, nhưng nếu đưa trái dưa thì kiểu gì cũng bị tố là đút lót, tán tỉnh cấp dưới. Lỡ mà hai cô đó quay sang tố anh hay về kể với bạn trai thì coi như số Viên là số tử luôn.

Không được.

“Không có gì đâu, hai cô làm việc đi nhé!” 

“Vâng ạ!”

Cuối cùng cô gái tóc dài ngồi bên kia cũng nhấn nút enter, tin nhắn quá dài nên cũng phải tốn vài phút để gửi thành công. Thường thì lúc này anh phải nhắc nhở, nhưng phụ nữ đang đau lòng thì đáng sợ lắm.

Đáng lẽ mình nên cho cô ta quả dưa đó, Viên nghĩ lúc đứng trong tháng máy. Mà vậy thì vẫn bị khép vào tội tán tỉnh, thậm chí còn nặng hơn.

Suốt mười lăm phút đi từ tầng 5 lên tầng 10, giao gần hết hàng ship và bưu phẩm trong kệ mà quả dưa vẫn treo lủng lẳng bên tay phải anh.

“Thôi được rồi… mình sẽ tặng cô thư ký.” 

Dù gì thì cô ấy cũng làm hết mọi việc trong công ty, có thể coi là chủ tịch điều hành luôn rồi, Viên vốn chỉ là tên bù nhìn bất tài chỉ biết chọc ghẹo nhân viên. 

“Thư giao tới cô… Trần Phương Thảo?”

Viên cầm bưu phẩm màu vàng được gói, dán tem và đóng vô cùng gọn gàng và sạch sẽ trên tay. Lòng thầm nghĩ, “giờ này ai còn dùng thư giấy nữa trời?” 

Anh kéo chiếc xe đẩy trên hàng lang, tiến vào phòng “Thiết Kế” ở dãy bên cạnh. 

Đây là tầng thứ 19 của toà nhà, và cũng là tầng chỉ có độc nhất mỗi hai hoạ sĩ làm việc tại đây. Bởi nếu bắt đối tác phải đợi thang máy quá lâu, họ sẽ vô thức trở nên khó tính, từ đó chuyện công việc phần nào sẽ bị chậm trễ, vậy nên những công việc không quan trọng, mà đúng hơn là không phải tiếp xúc với khách hàng nhiều thì cứ vứt hết lên trên cao.

Khi bước vào căn phòng nhỏ, một mùi hôi thối, bẩn thỉu xộc thẳng vào mũi của Viên. Phía trước là một đống bừa bộn, đầy những bọc rác đen vứt khắp mọi nơi. Có một tấm nệm để ngủ qua đêm nằm nghiêng ngả chính giữa căn phòng, và đặt trên đó là một bọc đen khác. Chuối và vài hộp xốp cơm tấm để dọc các góc trái của phòng. Ở góc phải, chiếc máy in màu bị phủ đầy trong những bức tranh vẽ một cô gái phép thuật tóc đen cùng tạo hình dựa theo một con quạ. 

Viên chết lặng. Đã bao lâu rồi anh không trực tiếp đặt chân vào nơi này? 

Ở mặt trước và mặt sau có hai chiếc bàn gồm vài màn hình dọc treo trên tường, ở giữa có một cô gái tóc ngắn bận áo khoác hoodie đang ngồi trên ghế trong khi chân kia đặt lên bàn. 

Xọc xọc.

Tiếng bút đè lên bảng vẽ. Trong màn hình là cô gái phép thuật khi nãy, nhưng lần này ánh mắt ấy đang rưng rưng nhìn vào một bộ xương không đầu.

Trong tròng mắt cô gái ấy có một hình trái tim phát sáng, cùng dòng chữ méo mó bên cạnh “i love you baddie!”

Cái bộ xương đó là “baddie” ấy hả?

Chuyện quái gì đã xảy ra vậy?

“T…” Giọng anh run rẩy. “Trần Phương Thảo!”

Thảo quay ngoắt lại, sau đó liền thao tác với bàn phím, màn hình quay trở lại với trang giấy trắng bóc của phần mềm Paint.

“Có… chuyện… gì… vậy… sếp?” 

“Ra là cô dùng clip studio để vẽ thứ đó, còn công việc thì dùng paint nhỉ?” 

“Không phải đâu sếp, sếp nghe em nói, cái này chỉ là, cái kia chỉ là…” Kính đã rơi khỏi mắt của Thảo nên thứ đang nhìn vào Viên giờ chỉ có hai dấu chấm.

“Không có cái kia cái lì nái…” Viên bị lẹo lưỡi.

Thảo khúc khích nhìn anh.

“Cô cười cái gì? Cái người không thể ngồi ngay ngắn được trên ghế thì đừng có tỏ cái thái độ đó? Tin tôi cắt lương không?”

“Dạ không ạ, em xin lỗi sếp!” Tận lúc này Thảo mới ngồi lại đàng hoàng, hai chân cô lủng lẳng trên không trung, chiếc ghế trượt về một bên. Nhìn cô như một con mèo đang đi tàu quay trong công viên giải trí. 

So sánh kỳ quái quá đúng không? Thực ra Viên đang liên tưởng tới buổi hẹn hò với cô thư ký nên hình ảnh đó mới hiện ra.

Viên thở dài, dẫu sao thì đây cũng là ngày cuối của anh ở đây.

“Cô có thư này.” Anh đẩy chiếc xe kéo vào trong phòng.

“Thư giấy ư?” Đột ngột Thảo đứng phắt dậy. “Có phải người gửi là Vân không?”

Viên nhìn vào dòng người gửi.

“Đúng rồi, Trần Thảo Vân.” Anh đưa cho cô.

“Em cảm ơn sếp nhiều.”

“Bây giờ thì dọn cái phòng này đi, tí nữa tôi kiểm tra mà vẫn thấy đống rác này thì lương tháng của cô bằng không luôn nhé!”

“Vâng ạ!” Thảo bủn rủn cả người, lập tức cúi xuống để nhặt nhẹm hết những giấy tờ và rác rưởi bằng tay. 

“Nếu tôi là cô thì tôi sẽ không làm vậy đâu.”

Anh nắm lấy một bọc đen bất kỳ và đưa cho cô. 

“Em cảm ơn.” 

Vụng thật, Viên nghĩ, giá mà Jeanne cũng như vậy thì mình đã có nhiều cơ hội hơn để chọc cô ấy rồi.

Chắc việc tới đây là ổn, bọc hàng cuối cùng.

Viên bước đi, hành lang dẫn tới cửa tháng máy vốn được chiếu sáng bởi hai ánh đèn led sáng rực giờ lại tối hơn bao giờ hết, anh ngỡ như có thể nhìn thấy dãy hành lang này như đường đi tới máy chém.

Anh nhớ lần đầu tiên mình thấy ai đó bị bắn nát đầu là vào năm mười một tuổi, khi anh đang tiến về nhà trong một đêm đen tối, đầy mưa và gió.

Cha anh giận dữ gào thét trong nhà, Jeanne đang bị trừng phạt vì tội của anh, nhưng anh không dám tiến dù chỉ một bước vào cánh cửa ấy, kể cả khi điều đó có nghĩa là Jeanne sẽ bị đánh.

Chát!

Một cú tát vang trời.

“Đáng lẽ mày phải quản lý nó chứ? Đó là lý do tao biến mày thành con người đấy! Con mèo cái vô dụng!” 

Chuyện là hôm bữa khi loay hoay trong phòng quản thúc, Viên đã nghe thấy tiếng rên rỉ “cứu với” của một người phụ nữ ở đâu đó đằng sau tấm kính chứa “Tiên Răng” ở trước mặt. Ra là chính những Tiên Răng ấy đang cầu cứu.

Bởi vậy, trong lúc mọi người không để ý, anh đã giấu chiếc đinh giấy trong túi áo Blouse của mình. 

Chờ thời cơ tới, anh dùng chính chiếc đinh ấy, đâm chảy máu lòng bàn tay mình rồi trây trét khắp cán đinh. 

“Xác thịt mang ký ức.”

Viên vung tay, đâm chiếc đinh vào tấm kính, mặt kính rực một ánh đỏ rồi vỡ tan thành từng mảnh. 

Lũ Tiên Răng lập tức bay ra ngoài. Lần đó một nửa khu nghiên cứu đã tử vong, họ đã không thể lập được hàng rào phỏng thú và vì vậy sự mất mát đã xảy ra.

Thì ra lũ Tiên Răng đó được gọi là “tiên” vì nước da phát sáng và hình dáng trông như thể những cô gái nhỏ của bọn chúng, còn về “phần răng” là vì chúng thường thích ăn răng trước, rồi mới đến mắt và nội tạng.

Trước khi Viên kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra thì cha đã nổi cơn thịnh nộ, ông giờ đáng sợ như thể một con quái vật vậy.

Rầm! Một tiếng như bom nổ phát ra. Chiếc cửa nhà đập ra một bên, lắc lư vì gãy vành. Cha anh kéo tóc Jeanne đi vào sau rừng, không nhận thấy Viên đã đứng ngay bên cạnh suốt từ nãy.

Anh lóc cóc đi theo. 

Cha anh đứng trong mưa, cao kều và to lớn, mặt ông đỏ như một con quỷ đến từ địa ngục. Ở bên cạnh, Jeanne đang quỳ gối, rồi Viên thấy ông ta đặt người Jeanne lên gốc của một cái cây đã bị chặt cụt. Bằng cây rìu mà giờ cha anh đang nắm trên tay.

“Nuôi mày đúng tốn cơm!”

Ông ta nói, nhấc rìu lên. Sấm chớp vang đùng đùng ở một bên, ánh sáng nổ trên cao, làm mọi thứ ở dưới đất tối lại trong một khắc.

Đùng!

“Cầu nguyện đi vì mày chẳng xứng đáng với sức lực tao dùng để giết mày đâu!” 

Ông ta vung rìu.

Đùng!

“Xác thịt mang ký ức.”

Cái đầu của cha Viên bị phồng lên, khiến mắt ông ta lồi ra. Và như mentos được thả vào cola, nó phát nổ. Máu đổ tứ tung khắp nơi, phần thân còn lại của ông ngã sang một bên, nằm dài trên mặt cỏ ướt, máu đỏ hoà với mưa đổ đi khắp nơi, chạm vào gót giày của Viên. Anh đang giơ nắm đấm lên, mới nãy bàn tay này còn mở ra, anh đã bóp nát đầu cha mình bằng ma thuật. Thậm chí không cần phải ném máu hay tóc vào ông ấy, đây không phải “xác thịt mang ký ức”.

“Quy luật truyền dẫn…” Anh lẩm bẩm.

Jeanne ở một bên liếc nhìn anh, mái tóc của cô ấy che phủ nửa con mắt, hai đôi tai ướt sũng nước mưa mà sụ xuống. Ở bên má, vết đỏ chát vẫn hiện rõ trên mặt cô.

“Mình đã làm gì thế này?”

Đột ngột Jeanne đứng dậy, tiến tới phía anh, Viên chấp nhận mọi hình phạt sắp diễn ra. Nhưng Jeanne chỉ đứng tại chỗ, rồi nắm lấy tay anh.

Cô nhìn anh bằng một đôi mắt đẫm nước mắt.

“Đi thôi.”

Tối đó, Jeanne cùng Viên đã bỏ trốn cùng nhau, nhưng chẳng mất quá nhiều thời gian để tổ chức Enildead lần ra được dấu vết của cả hai, một cậu bé mười một tuổi cùng một con mèo ba tuổi đời. 

Cả hai đã bị bắt lại, nhưng không có hình phạt nào quá nặng nề được đưa ra, trừ việc bị quản lý chặt chẽ trong một căn phòng mười mét vuông suốt mấy tháng trời và liên tục bị tra tấn bởi mấy câu hỏi mơ hồ, vô nghĩa, nhảm nhí đến chết.

Ngoài những thứ đó, thì anh và cô vẫn ổn.

Trở lại hiện tại, Viên đã đứng ngay trước cửa thang máy.

Tinh!

Tiếng thang máy kêu lên, và hai chiếc cửa mở ra.

Viên đưa tay lên cằm, Tưởng tượng khuôn mặt đẫm nước mắt của Jeanne lúc này.

“Tôi không muốn anh chết đâu!” Anh giả giọng cô.

“Đừng lo, Jeanne à. Đến hôm nay mới xử mà, tôi có thể tự tìm lại công lý cho mình!” 

“Thật sao?”

“Tôi có bao giờ làm cô thất vọng đâu!”

“Ôi sếp, em yêu anh!”

“Anh cũng yêu em!”

Đột nhiên, vành áo của anh bật lửa, rồi rực cháy. Làm Viên sợ chết khiếp, có dập ra sao thì nó cũng tiếp tục đốt vào chiếc áo sơ mi.

“Được rồi, được rồi, anh xin lỗi!”

Mãi đến lúc đó đám lửa mới chịu tắt.

Viên rầu rĩ nhìn buồng thang máy trước mắt, chắc mấy em ấy sẽ giận lắm.

Mặt khác, nếu Jeanne đang khóc, mà anh tặng cô quả dưa hấu, thì cô ấy sẽ đấm anh chết mất.

Viên chắc chắn không muốn thấy cảnh khuôn mặt mình được dán trên đài truyền hình Enildead ngày mai với dòng giật tít “giám đốc công ty truyền hình Enildead bị chính thư ký của mình đấm chết”. Vậy nên anh chắp hai tay vào nhau.

“Quyết định rồi!” 

Cửa thang máy trước mắt bỗng đóng lại ngay trước mắt, nhưng Viên đã chạy về hướng ngược lại.

“Thảo ơi!”

“Á!” Cô ta giật lên, vẫn đang dọn đống rác dưới sàn. “Sao vậy sếp?”

“Ăn dưa không?”

“Hả?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...