Chương 03: Bữa Tối Đầu Tiên
Phòng Ẩm Thực Tự Động rộng thênh thang, được thiết kế theo hình mái vòm tròn vo. Hàng trăm cặp đôi mới toanh đang ngồi đối diện nhau, không khí ngượng ngùng đặc quánh lại, có thể cắt ra bằng dao được.
Tôi và Thanh Nga cũng không ngoại lệ. Trước mặt chúng tôi là hai khay thức ăn chứa mấy khối dinh dưỡng tổng hợp cao cấp – thứ mà tôi thề là ăn chẳng khác gì nhai bìa các tông tẩm nước lã.
Tôi lén nhìn cô gái đối diện. Thanh Nga. 10.5 SK. "Phế vật" trong mắt mọi người, nhưng lại là một ẩn số đối với tôi. Cô ấy đẹp, một vẻ đẹp sắc sảo nhưng lạnh lẽo đến mức khiến người ta rùng mình.
Chẳng lẽ hệ thống bị lỗi thật sao? Tôi tự hỏi.
Hít một hơi thật sâu để lấy lại tinh thần, tôi quyết định mở lời theo đúng cái "Quy tắc Giao tiếp Công dân" chết tiệt vừa được cấy vào não lúc sáng.
"Chào. Tôi là Hoàng Thái Thiên." Tôi cố nặn ra một nụ cười thân thiện nhất có thể. "Rất vui vì cô là cộng sự của tôi. Mặc dù cô đứng chót bảng, nhưng mà..."
"Dừng lại."
Thanh Nga cắt ngang lời tôi, lạnh lùng và dứt khoát như một nhát dao. Cô ấy thậm chí chẳng thèm ngẩng đầu lên, mắt vẫn dán chặt vào cái máy tính bảng, ngón tay lướt thoan thoắt.
"Tôi là Thanh Nga. Việc chúng ta được ghép cặp là sự đã rồi. 'Vui mừng' là một dạng cảm xúc dư thừa, tốn năng lượng và kém hiệu quả. Anh bỏ qua phần xã giao sáo rỗng đó đi."
Tôi nghẹn họng. Cái quái gì thế này? Robot đội lốt người à?
"Hiện tại," cô ấy tiếp tục, giọng đều đều như đang đọc báo cáo tài chính, "chúng ta cần tập trung vào Kế hoạch Tối ưu hóa Sinh Lực."
Tôi ngớ người: "Kế hoạch... tối ưu hóa?"
"Phải."
Vẫn không thèm nhìn tôi lấy một cái. "Dựa trên dữ liệu tôi vừa hack... à nhầm, phân tích từ máy chủ. Anh là 'Biến Dị Sinh Lực' với 20.8 SK. Còn tôi là đứa có chỉ số thấp nhất khóa, 10.5 SK. Về mặt thống kê, cặp đôi của chúng ta có tỷ lệ tử vong cao nhất cái học viện này."
Cô ấy dừng lại một nhịp, rồi tiếp tục với giọng điệu phân tích khô khốc: "Nhưng đây lại là một lợi thế. Chỉ số tôi thấp là vì tôi không biết cách tạo ra 'Aura Kích Thích'. Nói cách khác, cơ thể tôi là một cái bình chứa trung tính hoàn hảo. Nếu khắc phục được sự lạnh lùng này, tôi sẽ trở thành bộ lọc cảm xúc hiệu quả nhất cho anh."
Nghe đến mấy từ "kích thích" thốt ra từ cái miệng xinh xắn nhưng lạnh tanh kia, mặt tôi bắt đầu nóng ran lên. Cảm giác cứ sai sai thế nào ấy.
"Vậy..." Tôi ấp úng, "Chúng ta phải làm gì để... ờm... khắc phục sự lạnh lùng của cô?"
Lần này, Thanh Nga cuối cùng cũng chịu ngẩng đầu lên. Cô tháo cặp kính dày cộp xuống. Khoảnh khắc đó, tim tôi hẫng một nhịp. Đôi mắt cô ấy... sắc bén, sâu thẳm và hút hồn một cách kỳ lạ.
Cô ấy không trả lời ngay. Bàn tay thon dài khẽ gạt khay thức ăn sang một bên. Cô chống khuỷu tay lên bàn, rướn người về phía trước, thu hẹp khoảng cách giữa hai chúng tôi xuống mức nguy hiểm.
Giọng cô ấy hạ thấp xuống, trầm đục và... gợi cảm đến rợn người: "Tôi đã xem qua giáo trình Năm 1 và Năm 2 rồi. Toàn là mấy bài 'Tiếp xúc dần dần'. Quá lãng phí thời gian. Chúng ta có 4 năm để cứu cái hành tinh chết tiệt này, tôi không muốn lãng phí dù chỉ một giây."
Cô nhìn sâu vào mắt tôi, như muốn soi rọi tâm can tôi: "Tôi muốn bỏ qua giai đoạn dạo đầu. Anh hãy trực tiếp dạy tôi về 'Kỹ thuật dùng Lưỡi' của Năm 3 ngay bây giờ đi."
Tôi chết sững. Cái... cái gì cơ?!
Nhưng cô ấy chưa dừng lại. "Và nếu được..." Cô ấy ghé sát hơn, hơi thở phả nhẹ vào mặt tôi, "Chúng ta nên bắt đầu luôn bài thi tốt nghiệp của Năm 4: Xâm Nhập."
Đầu óc tôi ong ong.
Những từ khóa cấm kỵ nhảy múa điên cuồng trong não bộ: Dùng Lưỡi... Xâm Nhập... Trực tiếp... Kết hợp với hình ảnh cô nàng Thanh Nga với ba vòng chuẩn chỉ đang nhìn tôi đầy mời gọi thế này...
"Anh có dám phá vỡ quy tắc để cứu thế giới không, Hoàng Thái Thiên?"
Cô đặt một ngón tay lên môi, ra hiệu im lặng. Và rồi, cô mỉm cười. Một nụ cười lạnh lẽo, toan tính, nhưng lại quyến rũ chết người.
BÙM!
Tôi thề là tôi nghe thấy tiếng cầu chì trong não mình nổ tung. Kiến thức sinh học khô khan va chạm với sự kích thích thị giác mãnh liệt tạo ra một phản ứng hóa học tàn khốc. Máu trong người tôi sôi sùng sục, dồn hết lên não... và cả những chỗ không nên dồn.
Mặt tôi chuyển từ đỏ sang tím, rồi trắng bệch. Một áp lực khủng khiếp đè nén lên sống mũi.
"Ư..."
Tôi chỉ kịp rên lên một tiếng yếu ớt. Mắt tối sầm lại. Cốp! Đầu tôi đập mạnh xuống khay thức ăn kim loại. Từ mũi tôi, hai dòng máu đỏ tươi phun trào ra như đê vỡ, nhuộm đỏ cả bàn ăn.
"HOÀNG THÁI THIÊN!!! TRỜI ĐẤT ƠI!!!"
Giáo viên Khoa – người đang ngồi ăn gần đó – hét lên thất thanh, làm rơi cả cái nĩa trên tay. Ông ta lao tới như một cơn gió, mặt cắt không còn giọt máu. "Thiên tài! Cậu ta làm sao thế này?! Cấp cứu! Đội y tế đâu! Kích hoạt hệ thống Hồi Sinh Lực khẩn cấp ngay! Cậu ta bị xuất huyết não rồi!"
Còi báo động rú lên inh ỏi. Cả phòng ăn nhốn nháo như ong vỡ tổ. Nhưng đáng sợ hơn cả tiếng còi là sự xuất hiện của Giáo Viên Hạnh. Người phụ nữ đến từ Earth Prime bước tới, khuôn mặt xinh đẹp đanh lại vì giận dữ, sát khí tỏa ra ngùn ngụt.
"Em đang làm cái trò quái quỷ gì vậy hả Thanh Nga?!" Cô Hạnh quát lớn, giọng nói đầy uy lực khiến đám học sinh im bặt. "Em định mưu sát Thiên Tài của trường đấy à?! Có hiểu hai chữ 'Hợp Tác' viết thế nào không?!"
Xung quanh, những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên: "Vãi chưởng! Mới nói chuyện vài câu đã hộc máu mũi rồi!" "Yếu sinh lý thế mà cũng đòi làm Thiên Tài à?"
Ở bàn bên cạnh, Thảo Vy bĩu môi, quay sang nói với Hồng Phong: "Thấy chưa anh Phong? Em đã bảo rồi, con nhỏ đó tỏa ra năng lượng tiêu cực mà! Đáng đời tên mọt sách kia, dám chê em!"
Cô Hạnh quay phắt lại, trừng mắt nhìn Thanh Nga. Cô hạ giọng xuống, nhưng từng từ ngữ thốt ra đều nặng tựa ngàn cân, như một bài giảng sinh học vỡ lòng cho kẻ ngu ngốc: "Nghe cho rõ đây, Thanh Nga. Con gái chúng ta – Reactor – có cơ chế sinh lý mạnh gấp trăm lần đám con trai Earth Beta yếu ớt này! Cơ thể em là một cái lò phản ứng hạt nhân, em chịu được sự quá tải, nhưng tụi nó chỉ là cái bình ắc quy hàng mã thôi!"
Cô chỉ tay vào cái xác đang bất tỉnh nhân sự của tôi: "Em sinh ra đã có tố chất Năm 4, nhưng thằng bé này thì chưa! Nếu em tăng tốc độ kích thích quá nhanh, não bộ của nó sẽ bị sốc phản vệ vì quá tải Sinh Lực! Nó sẽ hộc máu mà chết đấy! Em có hiểu là mạng sống của cả cái hành tinh này đang nằm trong tay nó không hả?!"
Cô thở hắt ra, ra lệnh: "Một lát nữa nó tỉnh lại, em liệu hồn mà xin lỗi ngay cho tôi!"
Thanh Nga vẫn đứng đó, bình thản đến lạ lùng. Cô nhìn chằm chằm vào vũng máu mũi lênh láng của tôi trên bàn ăn. Trên khuôn mặt xinh đẹp kia hoàn toàn không có chút hối lỗi hay lo lắng nào. Trái lại, trong đôi mắt đen thẳm ấy, tôi – nếu còn tỉnh – sẽ thấy một tia sáng lóe lên. Tia sáng của sự tính toán.
"Đã rõ, thưa cô," Thanh Nga đáp, giọng vẫn đều đều như máy. "Vấn đề nằm ở tốc độ tăng trưởng quá độ. Tôi sẽ điều chỉnh lại Kế hoạch Tối ưu hóa."
Cô đẩy gọng kính lên, khẽ lầm bầm một câu mà chỉ mình cô nghe thấy: "Tiếc thật. Cứ tưởng 20.8 SK thì phải chịu được nhiệt chứ. Hóa ra cũng chỉ là đồ dễ vỡ."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)