MUỐN LÁI CHIẾN CƠ, TÔI BUỘC PHẢI LÀM "CHUYỆN ẤY" VỚI NỮ THẦN BĂNG GIÁ?!/Chapter 6: Cú Sốc Cởi Bốn Nút Áo & Sinh Học Của Kẻ YếuChapter 6: Cú Sốc Cởi Bốn Nút Áo & Sinh Học Của Kẻ Yếu
20px

Chương 06: Cú Sốc Cởi Bốn Nút Áo & Sinh Học Của Kẻ Yếu

Thời gian ở UCA trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, hoặc là do tôi đã ngất xỉu quá nhiều nên mất khái niệm thời gian. Đã 6 tháng kể từ cái ngày định mệnh tôi chọn Thanh Nga.

Phải thừa nhận một điều: Sự sỉ nhục là một liều thuốc kích thích cực mạnh. Nhờ những bài giảng "vừa đấm vừa xoa" (chủ yếu là đấm vào lòng tự trọng) của Thanh Nga, tôi đã không còn là tên tân binh yếu nhớt ngày nào.

Giờ đây, tôi có thể nắm tay cô ấy mà không lên cơn co giật. Tôi có thể nhìn vào mắt cô ấy 10 phút liên tục mà không toát mồ hôi hột. Thậm chí, khi cô ấy thổi nhẹ vào tai tôi để kiểm tra phản xạ, tôi chỉ rùng mình nhẹ một cái chứ không còn lăn đùng ra sàn sùi bọt mép nữa.

Mình đã trưởng thành rồi. Tôi tự hào nghĩ thầm. Mình đã trở thành một người đàn ông chai sạn.

Nhưng đời không như là mơ. Bài học hôm nay sẽ chứng minh sự chai sạn của tôi mỏng manh đến mức nào.

Cánh cửa mở ra. Cô Hạ bước vào, tay cầm một thiết bị chiếu hình ảnh 3D. Cô đặt nó xuống bàn. Một mô hình hệ thần kinh người lơ lửng giữa không trung, nhấp nháy ánh sáng xanh đỏ.

"Các em nghe đây," Cô Hạ bắt đầu, giọng nghiêm túc. "Giờ là lúc chúng ta nói về khoa học thực sự. Đừng tưởng bở rằng nắm tay, sờ má là cứu được thế giới. Đó chỉ là trò trẻ con."

Cô chỉ vào mô hình bộ não: "Cơ thể Nữ Cộng Sự là chìa khóa. Khi người nữ cảm thấy được khao khát, được trân trọng, não bộ họ sẽ phóng thích hai chất thần thánh: Dopamine (Hưng phấn) và Oxytocin (Liên kết)." "Dopamine tăng cường độ Sinh Lực. Oxytocin tăng độ ổn định." "Nói cách khác: Sinh Lực không phải là ma thuật. Nó là Sinh Học Tình Yêu."

Cả lớp gật gù, ghi chép lia lịa. Riêng tôi thì nuốt nước bọt. Sinh học tình yêu? Nghe có mùi nguy hiểm.

Cô Hạ tiếp tục, ánh mắt sắc lẹm quét qua đám con trai: "Và để kích hoạt nhà máy hóa chất đó, các em – những Pilot – phải CHỦ ĐỘNG!" "Tại sao? Vì sự chủ động gửi tín hiệu mạnh mẽ đến não bộ người nữ rằng: 'Tôi muốn cô'. Điều đó kích thích Dopamine gấp 10 lần so với việc để họ tự làm." "Sự ngây thơ thụ động sẽ giết chết các em trên chiến trường! Hiểu chưa lũ gà mờ?!"

Cô vỗ tay một cái Bốp. "Bài thi giữa kỳ bắt đầu: Cởi Nút Áo Tinh Tế (The Delicate Unbuttoning)." "Luật chơi: Nam sinh phải chủ động cởi Ba nút áo đầu tiên của cộng sự. Không run tay. Không làm tổn thương cảm xúc. Và quan trọng nhất: Cấm ngất xỉu!"

Tôi quay sang nhìn Thanh Nga. Cô nàng đang mở to mắt nhìn tôi. Không phải kiểu e thẹn của thiếu nữ mới lớn, mà là ánh mắt rực lửa của một nhà khoa học sắp được chứng kiến thí nghiệm để đời.

"Cơ hội để lên 21 SK đấy, Thiên Tài," Cô ấy thì thầm, giọng đầy khiêu khích. "Phá vỡ giới hạn cảm xúc của tôi đi. Bắt đầu nào, Đồng chí Tiên phong."

Tôi hít một hơi sâu. Ba nút áo. Chỉ là ba cái nút nhựa thôi mà. Mày làm được, Thiên!

Không khí trong phòng căng như dây đàn. Tiếng sột soạt của vải vóc vang lên khe khẽ.

Đột nhiên, một tiếng thét hân hoan phá tan sự im lặng. "BỐN NÚT!!! TÔI LÀM ĐƯỢC RỒI!!!"

Tất cả quay lại nhìn. Là Hồng Phong – gã đối thủ đáng gờm nhất của tôi (sau chính bản thân tôi). Hắn ta đang đứng trước Thảo Vy. Chiếc áo sơ mi của Thảo Vy đã bị phanh ra đến nút thứ tư, để lộ vùng xương quai xanh quyến rũ và khe ngực lấp ló. Một luồng Sinh Lực màu Đỏ Cam rực rỡ bao trùm lấy họ. Thảo Vy đỏ mặt, ánh mắt long lanh đầy ngưỡng mộ.

Cô Hạ vỗ tay tán thưởng: "Tuyệt vời! Hồng Phong! Em đã vượt qua mục tiêu! Đây chính là Tham Vọng Sinh Lực!"

Nhưng niềm vui chưa tày gang. Mặt Hồng Phong bỗng chuyển từ đỏ sang xanh, rồi trắng bệch. Cơ thể hắn co giật. Mắt trợn ngược. Bịch. Hắn ngất xỉu ngay tại chỗ, ngã đè lên người Thảo Vy (làm cô nàng ré lên một tiếng nhưng vẫn kịp đỡ lấy hắn).

"Cấp cứu cho Hồng Phong!" Cô Hạ hét lên, nhưng giọng lại đầy tự hào. "Thấy chưa! Đó là sự hy sinh cần thiết!" Rồi cô quay sang cả lớp, nở nụ cười tàn nhẫn: "Vì Hồng Phong đã xác lập kỷ lục mới, đề thi thay đổi! Mục tiêu là: Cởi BỐN nút áo hoặc ngất xỉu tại chỗ!"

Cái... cái quái gì?! Tôi chết trân tại chỗ. Ba nút đã khó, giờ lên bốn nút? Cô định giết tôi à?

Trước mặt tôi, Thanh Nga đứng im như tượng. Cô ấy ghé sát mặt vào tôi, hơi thở nóng hổi phả vào má. Cô ấy không dám chạm vào tôi vì sợ làm tôi nổ mạch máu não.

"Anh phải chủ động, Thiên Tài!" Cô ấy rít lên qua kẽ răng. "Dùng sự sỉ nhục đi! Nghĩ đến việc thằng Phong vừa vượt mặt anh! Nghĩ đến việc anh không muốn bị gọi là 'Yếu Sinh Lý' cả đời! TẬP TRUNG!"

Tôi nhắm mắt lại. Trong đầu tôi, hình ảnh Hồng Phong cười ngạo nghễ hiện lên. Tiếng cười khinh bỉ của cả lớp văng vẳng bên tai. Sỉ nhục... Đúng rồi... Sự sỉ nhục là nhiên liệu của mày!

"Được rồi!" Tôi gào lên trong lòng. Tôi gạt bỏ mọi cảm xúc e dè. Tay tôi vươn ra, không còn run rẩy nữa. Nó trở thành một cỗ máy chính xác tuyệt đối.

Tách... Tách... Tách... Tách.

Bốn tiếng động nhỏ vang lên liên tiếp, nhanh như điện xẹt. Cả lớp ồ lên kinh ngạc. Cô Hạ trố mắt nhìn.

Tôi đã làm được. Bốn nút áo của Thanh Nga đã bung ra. Ngay lập tức, một luồng Sinh Lực màu Xanh Lục bùng nổ, rực rỡ và mạnh mẽ gấp đôi hào quang của Hồng Phong. Sự chủ động quyết liệt của tôi đã kích hoạt thành công "công tắc" trong não bộ Thanh Nga.

"Không thể tin được..." Cô Hạ lẩm bẩm. "Cậu ta làm được rồi! Nhưng... cậu ta đang nhắm mắt!"

Thanh Nga nhìn tôi, giọng thất vọng tràn trề: "Vô dụng! Anh nhắm mắt thì làm sao thu nhận dữ liệu thị giác! Sinh Lực đang tràn trề nhưng không có đầu vào! Mở mắt ra ngay, đồ ngốc!"

Tôi từ từ mở mắt. Và thế giới sụp đổ (theo nghĩa đen).

Trước mắt tôi là một tuyệt tác nghệ thuật. Làn da trắng sứ, mịn màng không tì vết. Xương quai xanh thanh tú. Và bên dưới lớp áo sơ mi buông lơi... là khuôn ngực tròn đầy, được ôm trọn bởi chiếc áo lót màu trắng tinh khôi. Nó thuần khiết. Nó quyến rũ. Nó là sự kết hợp hoàn hảo giữa thánh thiện và tội lỗi.

Lượng Sinh Lực khổng lồ từ Thanh Nga, cộng hưởng với cú sốc thị giác cực đại, đánh thẳng vào trung khu thần kinh của tôi như một cú đấm của Mike Tyson.

"Ôi... đẹp quá..." Tôi chỉ kịp thốt lên ba từ đó.

Phụt.

Hai dòng máu mũi nóng hổi phun ra xối xả. Cảnh vật chao đảo. Trần nhà quay mòng mòng. Tôi ngã ngửa ra sau, đập lưng xuống sàn Rầm một cái đau điếng, rồi chìm vào bóng tối êm dịu.

Trong cơn mê man, tôi vẫn nghe văng vẳng tiếng Cô Hạ, giọng vừa bất lực vừa buồn cười: "Lại là cậu ta. Thiên Tài ngất xỉu lần thứ ba trong tuần. Gọi đội khiêng cáng vào đây!" "Nhưng mà... Hoàng Thái Thiên! Giữa kỳ đạt! 8/10 điểm!"

8 điểm... He he... Mình thắng rồi... Đó là ý nghĩ cuối cùng của tôi trước khi ngất hẳn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...