MUỐN LÁI CHIẾN CƠ, TÔI BUỘC PHẢI LÀM "CHUYỆN ẤY" VỚI NỮ THẦN BĂNG GIÁ?!/Chapter 9: Kỹ Thuật Lỗi & Vị Sư Phụ Tình TrườngChapter 9: Kỹ Thuật Lỗi & Vị Sư Phụ Tình Trường
20px

Chương 09: Kỹ Thuật Lỗi & Vị Sư Phụ Tình Trường

Lều Cộng Sự số 20.8 - Buổi tối.

Tôi hít một hơi sâu, chỉnh lại cổ áo, tay nắm chặt món "vũ khí bí mật" vừa tậu được từ máy bán hàng tự động với cái giá cắt cổ: Một bó hoa hồng tổng hợp, mô phỏng hoàn hảo từ cấu trúc cánh hoa đến mùi hương (dựa trên dữ liệu Earth Prime).

Kế hoạch A: Tấn công bằng sự lãng mạn. Tôi bước vào lều với phong thái tự tin nhất có thể.

Thanh Nga đang ngồi ở bàn làm việc, ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt lạnh lùng của cô. Cô ấy đang giải một thuật toán phức tạp gì đó, trông như đang tính quỹ đạo bay cho tên lửa hạt nhân.

"Thanh Nga," tôi gọi, giọng cố gắng trầm ấm. "Tôi đã mua thứ này cho cô. Theo dữ liệu, đây là 'Quà tặng Lãng mạn'. Nó thể hiện sự ngưỡng mộ của tôi đối với trí tuệ và sự kiên nhẫn của cô."

Tôi đặt bó hoa lên bàn một cách trân trọng.

Thanh Nga ngước lên. Cô cầm bó hoa, đưa lên mũi ngửi Hít..., rồi ném cho nó một cái nhìn khinh bỉ.

"Mùi hương tổng hợp kém chất lượng. Cấu trúc protein cánh hoa không ổn định," cô phán, giọng đều đều như máy đọc mã vạch. "Chi phí năng lượng để sản xuất thứ rác rưởi này quá lớn so với giá trị thẩm mỹ nó mang lại. Đã ghi nhận sự ngưỡng mộ của anh. Nhưng lần sau đừng lãng phí tài nguyên."

Xoẹt! Cô ném bó hoa vào cái máy nghiền rác tự động ngay cạnh bàn. Bó hoa hồng đắt đỏ tan biến thành bụi trong tích tắc.

Tôi đứng hình. Sinh Lực tụt cái rụp 0.1 SK. Kế hoạch A thất bại thảm hại vì lỗi... tối ưu hóa kinh tế.

Không nản chí, tôi chuyển sang Kế hoạch B: Quan tâm phi thể xác.

"Được rồi," tôi nuốt nước bọt. "Vậy... cô đang vẽ cái gì trên tay vậy? Tôi thấy cô làm điều đó suốt. Có phải là thuật toán tối ưu hóa Kênh Truyền Dẫn Sinh Lực không?"

Lần này, ánh mắt Thanh Nga sáng lên. Nhưng không phải ánh sáng của tình yêu, mà là ánh sáng của một con mọt sách tìm được người cùng tần số.

"Cuối cùng anh cũng hỏi," cô nói, giọng hào hứng (theo kiểu khoa học). "Đây không phải thuật toán. Đây là bản đồ giải tích đa biến mô phỏng hệ thần kinh của tôi. Tôi đang tìm Điểm Kích Thích Tối Ưu (Optimal Excitation Point)."

Cô giơ cánh tay chằng chịt hình vẽ lên: "Nếu tôi tính toán đúng, khi anh chạm vào tọa độ X-Y này lúc cởi rào cản cuối cùng, Oxytocin sẽ phóng thích cực đại, giúp duy trì Sinh Lực Cấp 3 trong 180 giây."

Tôi gật gù như gà mổ thóc, nhưng trong lòng thì khóc thét. Mình hỏi thăm sức khỏe, cô ấy trả lời bằng bài giảng giải phẫu học...

Tôi tiến lại gần cô ấy. "Thanh Nga. Chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc. Tôi không muốn dùng sự giận dữ nữa. Tôi muốn cô hiểu rằng: Tôi cần sự dịu dàng của cô để sống sót."

Tôi đưa tay ra, chạm nhẹ vào vai cô. Cố gắng bắt chước sự mềm mại mà cô Hạnh đã dạy. "Cô rất mạnh mẽ, Nga à. Tôi trân trọng con người cô. Hãy để tôi giúp chúng ta vượt qua rào cản cuối cùng. Tôi có thể... cởi bỏ áo ngực của cô được không?"

Thanh Nga nhìn tôi chằm chằm. Cô im lặng trong 3 giây. Bộ vi xử lý cảm xúc của cô đang chạy hết công suất nhưng gặp lỗi.

"Dữ liệu... không khớp," cô lắc đầu. "Anh đang phát tín hiệu màu Xanh Dương (Dịu dàng), nhưng hành động lại là màu Đỏ (Xâm nhập). Điều này tạo ra xung đột nhận thức nghiêm trọng. Hệ thống phòng vệ của tôi không cho phép phóng thích Oxytocin."

Rồi đột nhiên, giọng cô đanh lại, chuyển sang chế độ "Giáo viên khó tính": "Hoàng Thái Thiên! Đủ rồi! Anh đang lãng phí thời gian và làm giảm hiệu suất làm việc của tôi! Cái kỹ thuật Lãng Mạn nửa mùa này thất bại thảm hại! Nó chỉ khiến tôi cảm thấy như đang bị thao túng bởi một con robot lỗi! Anh chẳng hiểu gì về bản năng con người cả!"

BÙM! Lời mắng mỏ sỉ nhục ấy, kết hợp với vẻ mặt lạnh lùng tàn nhẫn kia... vô tình kích hoạt lại cái "công tắc" biến thái trong tôi.

"À! Cảm giác này!" Mắt tôi sáng rực lên, Sinh Lực Xanh Lục cuộn trào. "Lại là sự sỉ nhục quen thuộc!"

Tôi dẹp bỏ ngay cái vẻ mặt hiền lành giả tạo. Tôi nắm lấy cổ tay Thanh Nga một cách thô bạo, kéo cô đứng dậy. "Được rồi! Nếu cô không thích Lòng Tốt, chúng ta quay lại Logic Bạo Lực! Cô muốn tôi thô bạo à? Cô muốn tôi áp đặt à? Đừng hòng!" Tôi đẩy cô ngã xuống giường (theo đúng quy trình sinh hoạt ngủ nghỉ). "Tôi sẽ tìm ra cách khác để mở khóa cô! Nhưng trước hết, cô phải đi ngủ ngay để tôi còn nghỉ ngơi!"

Thanh Nga nằm trên giường, nhếch mép cười thích thú: "Nỗ lực phục hồi tâm lý: 8/10. Quy trình Lãng mạn: 0/10. Đã ghi nhận. Chúc ngủ ngon, Đồng chí Tiên phong."

Hòa Bình Xanh là một mái vòm khổng lồ mô phỏng thiên nhiên, nơi duy nhất trên Earth Beta có cỏ thật và nắng ấm (nhân tạo).

Đây cũng là khu vực ngoại giao và thương mại sầm uất giữa hai thế giới.

Tôi nằm dài trên bãi cỏ, nhìn lên bầu trời giả lập mà lòng nặng trĩu. Làm sao để tìm ra Lòng Tốt khi cô ấy chỉ cần Logic? Nếu không cởi được cái áo ngực chết tiệt đó một cách êm đẹp, mình sẽ trượt môn!

"Này, cậu bé Beta. Sao lại nằm ườn ra đấy thế?"

Một giọng nói lạ vang lên. Tôi ngẩng đầu lên. Một thanh niên cao ráo đang đứng nhìn tôi. Anh ta mặc quần jeans rách tua rua, áo phông in hình ban nhạc Rock, tóc nhuộm highlight xanh đỏ – một phong cách thời trang "nổi loạn" cực hiếm ở đây. Anh ta toát ra một thứ khí chất tự tin, phóng khoáng đến mức chói mắt.

"Xin chào," tôi ngồi dậy, chào theo đúng nghi thức xã giao. "Tôi là Hoàng Thái Thiên. Tôi đang gặp rắc rối nghiêm trọng về Tiêu chuẩn Sinh Lực cuối kỳ."

Chàng trai lạ mặt ngồi xuống cạnh tôi, vắt chân chữ ngũ thoải mái. "Cứ gọi anh là Giang. Anh đến từ Earth Prime, dân buôn hàng Vintage. Kể anh nghe xem nào, rắc rối gì mà mặt mày bí xị thế?"

Thấy người này lớn tuổi hơn và có vẻ từng trải, tôi lập tức đổi cách xưng hô cho phải phép. Tôi bắt đầu kể lể về Học viện UCA, về Thanh Nga, và về cái bài thi quái gở bắt buộc phải cởi bỏ hoàn toàn y phục cộng sự một cách "dịu dàng". "...Và nếu em không làm được điều đó, em sẽ không hấp thụ được Oxytocin và sẽ rớt, thưa anh."

Nghe xong, Giang ngẩn người ra một giây. Rồi anh ta ôm bụng cười phá lên. "HAHAHAHAHA! Trời đất ơi! Cởi quần áo để tốt nghiệp á? Cái trường của các chú hài hước thật sự!"

Anh ta lau nước mắt: "Xin lỗi nhé, nhưng ở Trái Đất quê anh, mấy cái đó là bản năng! Cởi áo, cởi quần... ai mà chẳng làm được! Cần quái gì bằng cấp!"

Tôi sốc toàn tập. "Tất cả mọi người ạ? Kể cả những người có Sinh Lực thấp?"

Giang vỗ ngực tự tin: "Đương nhiên! Anh tự hào mà nói, anh đã ngủ với 18 cô gái rồi, đủ mọi cấp độ cảm xúc. Kỹ năng của anh là thượng thừa!"

OÀNH! Một cú sét đánh ngang tai tôi. 18 cô gái?! Theo dữ liệu thống kê, số lượng bạn tình trung bình của một học viên Năm 4 xuất sắc chỉ là 1 người trọn đời. Người đàn ông này... anh ta đã có kinh nghiệm thực chiến bằng cả một trung đội cộng lại! Anh ấy đích thị là Đại Tông Sư Sinh Lực Cấp Vũ Trụ!

Tôi nhìn Giang với ánh mắt sùng bái như nhìn thấy Thần Thánh hiển linh. "Anh Giang... Anh có thể giải thích cho em về Sự Lãng Mạn được không? Em đã thử phân tích nhưng không hiểu cơ chế vận hành của nó."

Giang ngả người ra bãi cỏ, nhìn vẻ mặt ngây ngô đầy số liệu của tôi. Anh gật gù: "À, anh hiểu rồi. Tụi em bị cấy ghép tư duy máy móc nên không hiểu ngôn ngữ cảm xúc đúng không? Được rồi, để anh dịch sang 'thuật ngữ Beta' cho em dễ hình dung."

Anh ta ngồi thẳng dậy, hắng giọng, phong thái thay đổi từ một tay chơi sang một Giáo sư thực thụ:

"Nghe này nhóc. Lãng mạn thực chất là Giao thức Khởi động Mềm (Soft Boot Protocol)."

Tôi vội vàng lấy máy tính bảng ra ghi chép. Giao thức Khởi động Mềm... Đã rõ.

Giang tiếp tục, tay múa may minh họa: "Em không thể cứ thế mà hack vào tường lửa (cởi áo) ngay lập tức. Em phải thiết lập Kết nối Băng thông rộng Không dây trước." "Đó là gì? Đó là ánh mắt. Là sự âu yếm. Em phải phát ra tín hiệu sóng vô tuyến liên tục để máy chủ (cô gái) nhận diện em là thiết bị an toàn."

"Mấu chốt nằm ở đây," Giang nhấn mạnh. "Em phải làm cho hệ thống của cô ấy Tự động Mở Cổng Bảo Mật (Auto-Security Gate Opening)." "Nghĩa là cô ấy phải MUỐN em cởi, chứ không phải em dùng mã độc (sự sỉ nhục) để phá khóa. Khi đó, dữ liệu được truyền đi là sự đồng thuận hai chiều (Two-way Data Synchronization). Đó mới là Sinh Lực mạnh nhất."

Tôi há hốc mồm. Trời ơi! Dễ hiểu quá! Tại sao sách giáo khoa không viết như thế này?! "Vậy... làm sao để kích hoạt tính năng 'Tự động Mở Cổng' ạ?"

Giang nháy mắt: "Đó là nghệ thuật Hack Tâm Lý (Social Engineering). Em phải làm cho cô ấy thấy tò mò, thấy thích thú, và cuối cùng là thấy 'thiếu thốn' nếu không có kết nối của em."

Anh đứng dậy, phủi quần, bóng lưng toát ra vẻ vĩ đại: "Thế nào, Hoàng Thái Thiên? Em có muốn làm đệ tử của anh không? Anh sẽ truyền thụ cho em bộ mã nguồn mở về Nghệ Thuật Lãng Mạn. Đảm bảo em sẽ tốt nghiệp thủ khoa, khiến bức tường lửa của cô nàng kia tự động sập xuống mà không tốn một giọt mồ hôi!"

Tôi không chần chừ một giây. Tôi quỳ sụp xuống đất, dập đầu cái rầm đầy thành kính: "Sư phụ Giang! Xin hãy nhận con làm đệ tử! Xin hãy dạy con cách Hack Tâm Lý đỉnh cao này!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...