MUỐN LÁI CHIẾN CƠ, TÔI BUỘC PHẢI LÀM "CHUYỆN ẤY" VỚI NỮ THẦN BĂNG GIÁ?!/Chapter 2: Thiên Tài Nghìn Năm Có Một & Canh Bạc Định MệnhChapter 2: Thiên Tài Nghìn Năm Có Một & Canh Bạc Định Mệnh
20px

Chương 02: Thiên Tài Nghìn Năm Có Một & Canh Bạc Định Mệnh

Gió lộng. Tôi đang đứng trên Sân Thượng Học Viện UCA – nơi cao nhất của cái thành phố mái vòm nhân tạo này. Gió ở đây không mang mùi biển hay mùi cỏ cây như trong dữ liệu ký ức của Earth Prime, mà nó mang mùi ozone và kim loại cháy khét.

Dưới chân tôi là hàng ngàn tân binh vừa tốt nghiệp khóa Nhập Tâm. Họ đứng thẳng tắp như những con robot, ánh mắt dán chặt lên sân khấu. Hôm nay là Lễ Duyệt Sức Mạnh. Hay nói toẹt ra là "Phiên Chợ Người".

Giữa sân khấu sừng sững một khối đá thạch anh đen tuyền, to như cái bia mộ khổng lồ – Đá Đo Lực. Nhiệm vụ nghe thì đơn giản đến mức xúc phạm trí tuệ: Đấm nó. Dùng toàn bộ cái gọi là "Sinh Lực" (SK) vừa được kích hoạt trong não để đấm nó.

"Số báo danh 1313: Hoàng Thái Thiên! Lên bục!"

Tôi thở dài, đút hai tay vào túi quần, lững thững bước lên. Theo dữ liệu được cấy ghép từ các Giáo Sư Trái Đất Gốc (Earth Prime), mức trung bình của một người Beta là 15 SK. Dưới 10 là phế phẩm. Trên 18 là tinh anh.

Tôi đứng trước tảng đá đen. Nó lạnh toát. Tôi không cảm thấy hồi hộp. Ngược lại, tôi cảm thấy một sự... Hưng Phấn kỳ lạ. Có cái gì đó đang cuộn trào trong huyết quản tôi. Nó không phải là dòng điện, cũng không phải nhiệt lượng. Nó giống như bản năng. Một con thú hoang đang gào thét đòi được xổng chuồng.

Tôi nắm chặt tay phải. Không cần lấy đà. Tôi chỉ đơn giản là dồn hết sự khó chịu, sự mỉa mai về cái thế giới điên rồ này vào nắm đấm.

"HAAA!!!"

ẦM!!!

Một tiếng nổ như sấm rền vang lên. Tảng đá không vỡ. Nó là vật liệu siêu bền dùng để chế tạo vỏ tàu vũ trụ mà lị. Nhưng nó rung chuyển. Cả cái sân thượng rung chuyển. Màn hình hologram lơ lửng phía trên tảng đá chớp tắt điên cuồng như bị chập mạch, rồi nổ tung ra một con số màu đỏ rực, to tướng đập vào mặt tất cả mọi người.

[ 20.8 SK ]

Không gian im phăng phắc. Tiếng gió rít cũng như ngừng lại. Rồi đột nhiên...

"CÁI QUÁI GÌ THẾ NÀY???"

Giáo viên Khoa – người đàn ông có khuôn mặt khắc khổ phụ trách khối Chiến Binh – lao tới như một quả tên lửa. Ông ta dí sát mặt vào màn hình, mắt lồi ra như hai quả bóng bàn, mồ hôi túa ra như tắm.

"Hai... Hai mươi phẩy tám?!" Giọng ông ta lạc đi, nghe như tiếng gà bị bóp cổ. "Máy hỏng à? Không! Máy không thể hỏng! Đây là chỉ số của Thần!"

Ông ta quay phắt lại nhìn tôi, ánh mắt như muốn nuốt chửng tôi vào bụng. "Hoàng Thái Thiên! Em là cái giống loài gì vậy?! Nghìn năm nay UCA mới thấy một chỉ số Biến Dị Sinh Lực (Aura Anomaly) cao đến mức này!"

Đám đông bên dưới vỡ òa. Tiếng la hét, tiếng bàn tán ồn ào như cái chợ vỡ. "Vãi chưởng! 20.8? Gấp đôi tao à?" "Quái vật! Nó là quái vật!"

Tôi nhún vai, thổi nhẹ vào nắm đấm đang bốc khói: "Thầy ơi, bình tĩnh đi. Huyết áp lên cao quá không tốt cho người già đâu."

Giáo viên Khoa không quan tâm đến lời mỉa mai của tôi. Ông ta nắm chặt lấy vai tôi, tuyên bố dõng dạc qua loa phóng thanh: "Theo Luật Bổ Sung Sinh Lực, kẻ mạnh nhất có quyền lực tuyệt đối! Thái Thiên, em sẽ là người lựa chọn bạn đời đầu tiên!"

"Mời các nữ sinh di chuyển đến Bục Lựa Chọn!"

Hàng ngàn cô gái bước lên. Trong cái thế giới Earth Beta công nghệ cao nhưng "liệt" cảm xúc này, Nam là Pilot (Người Lái), Nữ là Reactor (Lò Phản Ứng). Một chiếc xe đua F1 (Gundam) cần một động cơ khủng (Nữ) và một tay đua kiệt xuất (Nam). Và tôi – tay đua sở hữu chỉ số 20.8 SK – đang là món hàng hot nhất cái vũ trụ này.

Tôi đứng trên bục cao, nheo mắt nhìn xuống "thực đơn".

Ở ngay hàng đầu tiên, nổi bật như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, là Thảo Vy. Cô nàng này đúng chuẩn "hot girl" theo tiêu chuẩn thẩm mỹ của Earth Prime: Tóc xoăn bồng bềnh, ba vòng bốc lửa, và gương mặt đẹp không tì vết. Màn hình hiển thị chỉ số trên đầu cô ta: [ 18.5 SK ]. Cao ngất ngưởng. Một Reactor cấp S.

Thảo Vy thấy tôi nhìn mình. Cô nàng lập tức ưỡn ngực ra, nở một nụ cười rạng rỡ (đã được tập luyện hàng trăm lần trước gương), ánh mắt bắn ra tia lửa điện: “Chọn em đi anh giai! Em ngon, em xịn, em nhiều nước (sinh lực)!”

Nội tâm tôi phân tích: — Chọn Thảo Vy là con đường "Easy Mode". Chỉ số cao, ngoại hình đẹp, đảm bảo leo rank ầm ầm, sống sướng đến cuối đời. Một sự lựa chọn an toàn tuyệt đối.

Nhưng... chết tiệt thật. Tại sao tôi lại cảm thấy... chán ngắt? Cái dòng máu "Biến Dị" trong tôi không thích sự hoàn hảo. Nó thích sự hỗn loạn. Nó thích đánh cược.

Ánh mắt tôi lướt qua Thảo Vy (làm nụ cười cô nàng cứng đờ lại), lướt qua hàng trăm cô gái xinh đẹp khác, rồi dừng lại ở tận hàng cuối cùng. Góc khuất tăm tối nhất của sân khấu.

Ở đó, một nữ sinh đang ngồi thụp xuống đất, tách biệt hoàn toàn với đám đông. Tóc ngắn lởm chởm như bị chó gặm. Cặp kính dày cộp che gần hết khuôn mặt. Làn da nhợt nhạt thiếu sức sống như người chết trôi. Nhưng điều kỳ lạ nhất là hành động của cô ta. Trong khi cả thế giới đang phát điên vì tôi, cô ta lại đang cầm một chiếc bút laser, điên cuồng viết những công thức toán học chằng chịt lên chính cánh tay mình.

Hệ thống hiển thị tên: THANH NGA. Chỉ số: [ 10.5 SK ]. Mức thấp nhất sàn. Chỉ cần thấp hơn 0.5 nữa là bị lôi đi bắn bỏ rồi.

Cô gái này... Tôi nhếch mép. Cô ta không thèm nhìn mình lấy một cái? Giữa cái ranh giới sống chết này mà cô ta vẫn bình thản giải toán sao? Sự thờ ơ đó... thật sự kích thích trí tò mò của tôi hơn bất kỳ bộ ngực nào ở đây.

GIÁO VIÊN KHOA: (Thúc mạnh vào lưng tôi, cắt đứt dòng suy nghĩ) "Thái Thiên! Đứng ngẩn ra đó làm gì?! Thảo Vy đang đợi kìa! Trời ơi nhìn cái chỉ số 18.5 đó đi! Hai đứa mà kết hợp lại thì quá tuyệt vời luôn rồi!"

Tôi hít một hơi sâu. Quay sang nhìn ông thầy vóc dáng tuổi 30, tôi nở một nụ cười ngạo nghễ: "Thầy Khoa này. Thầy có biết tại sao người Earth Prime lại bảo 'Tình yêu là mù quáng' không?"

"Hả? Cái gì?"

"Bởi vì..." Tôi chỉ tay thẳng về phía góc tối đó. Một đường thẳng tắp xuyên qua đám đông. "Tôi không thích đi đường nhựa. Tôi thích đi đường mòn."

"Nữ sinh ở hàng cuối cùng. Người đang viết lên tay. Thanh Nga." "Tôi chọn cô ấy."

Không gian như bị đóng băng nitơ lỏng. Giáo viên Khoa há hốc mồm, hàm dưới rớt xuống tận ngực. Thảo Vy tắt ngụm nụ cười, mặt chuyển từ đỏ sang tím vì nhục nhã.

GIÁO VIÊN KHOA: (Gào lên thất thanh) "EM ĐIÊN RỒI À?! CÔ TA LÀ RÁC RƯỞI!!! 10.5 SK! ĐÓ LÀ PHẾ VẬT CỦA PHẾ VẬT! Em đang đánh cược mạng sống của Thiên Tài vào một con nhỏ cận thị sao?!"

Tôi bỏ ngoài tai tiếng gào thét của ông ta, bỏ ngoài tai những lời xì xào độc địa của đám đông. Tôi bước xuống bục, đi thẳng một mạch đến chỗ Thanh Nga. Bóng tôi đổ xuống che khuất trang vở là cánh tay cô ấy. 

Thanh Nga dừng bút. Cô ấy từ từ ngước lên. Qua lớp kính dày, tôi bắt gặp một đôi mắt đen thẳm. Lạnh lẽo. Vô cảm. Không sợ hãi, không vui mừng. Cô ấy nhìn tôi như nhìn một biến số lạ vừa xuất hiện trong phương trình của mình.

THANH NGA: (Giọng đều đều, khô khốc, không một chút rung động) "Phân tích dữ liệu: Anh là số 1. Tôi là số cuối. Việc ghép cặp này là phi logic về mặt thống kê. Xác suất tử vong trên chiến trường tăng 80%."

Cô ấy đẩy gọng kính lên, nhìn thẳng vào tôi: "Anh bị hỏng não à? Hay đây là một dạng lỗi của Biến Dị Sinh Lực?"

Tôi bật cười. Tiếng cười vang vọng giữa sân trường im lặng. "Có thể. Nhưng tôi thích giải những bài toán khó." Tôi chìa tấm Thẻ Cộng Sự ra trước mặt cô ấy. "Sao nào? Có dám đánh cược với thằng 'hỏng não' này không?"

Thanh Nga nhìn tấm thẻ, rồi nhìn tôi. Một thoáng suy tư lướt qua đáy mắt cô. "Đã rõ." Cô ấy đứng dậy, phủi bụi trên váy, nhận lấy tấm thẻ. "Chấp nhận hợp tác. Nhưng đừng mong tôi sẽ kéo anh lên. Tự mà lo thân mình đi, Thiên Tài."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...