MUỐN LÁI CHIẾN CƠ, TÔI BUỘC PHẢI LÀM "CHUYỆN ẤY" VỚI NỮ THẦN BĂNG GIÁ?!/Chapter 5: Thực Hành Nắm TayChapter 5: Thực Hành Nắm Tay
20px

Chương 05: Thực Hành Nắm Tay

Sau cú sốc văn hóa ở lớp học, tôi được Thanh Nga "hộ tống" về khu ký túc xá. Nói là ký túc xá cho sang, thực chất đó là những khối kiến trúc lơ lửng giữa không trung, được gọi là Lều Cộng Sự.

Chúng tôi đáp xuống Lều số 20.8 – con số định mệnh của tôi. Bên trong, căn phòng rộng thênh thang, được thiết kế theo phong cách tối giản đến mức cực đoan của Earth Beta: Trắng toát, không góc cạnh, và sạch sẽ đến mức vi khuẩn cũng không dám bén mảng tới.

Tôi lao ngay đến chiếc giường lớn ở trung tâm phòng ngủ, nằm vật ra như một con cá mắc cạn. Cả người tôi ê ẩm, đầu óc vẫn còn ong ong vì vụ "thổi tai" ban sáng. Cứu thế giới cái quái gì chứ... Cứ đà này mình sẽ chết vì vỡ tim trước khi thấy mặt con quái vật nào.

Trong khi tôi đang than thân trách phận, Thanh Nga đã đi thẳng vào khu vực bếp. Cô ấy di chuyển dứt khoát, thành thục như một con robot được lập trình sẵn cho vai trò "Hỗ Trợ Cộng Sự".

"Chồng ăn gì?" Cô ấy hỏi, giọng đều đều không chút cảm xúc. "Đã đến giờ nạp năng lượng chính thức."

Phụt.

Một dây thần kinh trong não tôi đứt phựt. "CHỒNG"???

Trong vòng chưa đầy 0.5 giây, bộ vi xử lý trong não tôi tự động tải về hàng terabyte dữ liệu định nghĩa về từ này: Người phối ngẫu hợp pháp... Đối tác phòng the... Trách nhiệm gia đình... Những đêm ân ái mặn nồng...

Sự kết hợp giữa từ ngữ "nhạy cảm" và giọng điệu lạnh lùng của Thanh Nga tạo ra một cú sốc tâm lý cấp độ 7. Mắt tôi trợn ngược. Toàn thân co giật nhẹ. Và rồi... Bịch. Tôi ngất lịm đi ngay trên giường.

Thanh Nga quay lại, thấy tôi nằm bất động. Cô thở dài – một âm thanh cô mới học được từ dữ liệu "Phản ứng Chán nản". "Không hiệu quả. Từ khóa gây kích ứng quá mạnh. Cần điều chỉnh."

Cô cầm lấy cái điều khiển đầu giường, ấn nút. XÈO! Một luồng điện nhẹ (chế độ Xả Sinh Lực) chạy qua tấm nệm, giật tôi nảy người lên như tôm tươi.

"Á á á!!!" Tôi bật dậy, thở hồng hộc, mặt cắt không còn giọt máu. "Cô... cô vừa gọi tôi là gì?!"

Thanh Nga bình thản đáp: "Đã rõ. Đề xuất thay thế: Dùng từ 'Đồng chí Tiên phong'. Giờ, ăn gì?"

Tôi ôm ngực, cố gắng trấn tĩnh lại trái tim đang đập loạn nhịp. "Ăn... ăn mì đi. Trong dữ liệu bảo món đó ăn được."

Mười phút sau. Hai bát mì nóng hổi được đặt lên bàn. Đó là Mì Tôm – món hàng xa xỉ nhập khẩu từ Earth Prime. Mùi hương cay nồng của ớt và thơm phức của hành lá xộc vào mũi tôi. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi ngửi thấy "mùi vị" thực sự chứ không phải mấy khối dinh dưỡng vô hồn.

"Mùi này... không có trong dữ liệu cấy ghép," tôi lẩm bẩm, bụng réo lên ùng ục.

Thanh Nga ngồi đối diện, tay bóc gói gia vị rắc vào bát một cách tỉ mỉ như đang pha chế thuốc nổ. "Giáo viên Khoa nói đây là thực phẩm chức năng gây hưng phấn cảm xúc. Chất Capsaicin trong ớt tạo ra cảm giác đau giả, kích thích não bộ tiết ra Endorphin."

Tôi gắp một đũa, đưa vào miệng. Xoạt... Sụp... Cay! Nóng! Mặn! Ngọt! Tất cả bùng nổ trong khoang miệng. Tôi vừa ăn vừa hít hà, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng nhưng không thể dừng lại được.

"Ngon vãi chưởng!" Tôi thốt lên.

Thanh Nga quan sát tôi qua cặp kính dày, giọng đều đều: "Chỉ số Sinh Lực của anh đang tăng 0.05 SK. Hành vi ăn uống này được đánh giá là hiệu quả."

Cô ấy cũng bắt đầu ăn. Không biểu cảm, không xuýt xoa, cứ thế đưa từng đũa mì cay xé lưỡi vào miệng mà mặt không đổi sắc. Tôi nhìn cô ấy trân trân. "Cô... không thấy cay à?"

"Theo phân tích," Thanh Nga đáp, tay vẫn gắp mì, "cảm giác cay chỉ là tín hiệu thần kinh. Nó không gây ra phản ứng sợ hãi ở tôi, nên không ảnh hưởng đến Sinh Lực. Tuy nhiên..." Cô dừng lại một chút, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng kỳ lạ. "...Nó khiến cơ thể tôi 'tập trung' hơn."

Tôi phì cười. Nụ cười tự nhiên đầu tiên của tôi kể từ khi bước chân vào cái học viện điên rồ này. Cô nàng này... không phải là phế vật. Cô ấy chỉ là một cỗ máy bị khóa cảm xúc. Và nếu mình tìm được chìa khóa...

*

Hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Vừa ăn xong bát mì, chúng tôi đã bị lôi trở lại "địa ngục trần gian".

Phòng học buổi chiều ngập trong ánh đèn Neon trung tính.

Cô Hạ đứng trên bục giảng, vẻ mặt nghiêm trọng hơn cả buổi sáng. "Trật tự! Tôi biết nhiều em vẫn đang 'phê' vì bát mì tôm ban trưa, nhưng giờ là lúc quay lại thực tại."

Cô đập thước xuống bàn Cốp. "Bài học tiếp theo: Nắm Tay & Siết Ngón Tay. Đây là nền tảng của kỹ thuật Hấp Thụ Cảm Xúc. Da thịt là kênh truyền dẫn tốt nhất. Nếu không qua được bài này, các em đừng mơ lên được Năm 2." "Và nhớ cho kỹ: Dân Beta các em bị hội chứng Quá Mẫn Cảm Cảm Giác (Sensory Overload). Chuẩn bị tinh thần đi."

Tôi và Thanh Nga ngồi đối diện nhau. Bàn tay đặt trên mặt bàn lạnh lẽo. Thanh Nga nhìn tôi, giọng phân tích lạnh tanh: "Theo thống kê, hành động nắm tay gây ra 65% ca ngất xỉu ở tân binh. Anh là Thiên Tài 20.8 SK, đừng có làm mất mặt tôi."

Tôi nuốt nước bọt. Được rồi. Chỉ là nắm tay thôi mà. Mày làm được, Thiên!

"Bài tập 1: Chạm tay. Bắt đầu!" Cô Hạ ra lệnh.

Tôi run rẩy vươn tay ra. Thanh Nga không chút do dự, đặt bàn tay nhỏ nhắn của cô vào lòng bàn tay tôi. Ấm. Và... Mềm. Khác hẳn với vẻ ngoài lạnh lùng, lòng bàn tay cô ấy mềm mại và ấm áp đến bất ngờ. Nó không giống kim loại, không giống nhựa tổng hợp. Nó là da thịt con người.

XẸT!!! Một luồng xung điện chạy dọc sống lưng tôi. Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ ra. Mặt tôi nóng bừng lên. "Nóng... quá nóng..." Tôi thở dốc, đầu óc quay cuồng.

Thanh Nga lập tức rút tay lại như chạm phải lửa. "Chỉ số SK tụt 0.8 đơn vị. Nguyên nhân: Xấu hổ và Quá tải Cảm giác. Bài tập thất bại."

Cô Hạ lắc đầu ngao ngán: "Thất bại thảm hại! Các em đúng là thế hệ yếu đuối nhất lịch sử! Thôi được rồi, bỏ qua giai đoạn dạo đầu! Vào thẳng vấn đề luôn!" "Bài tập 2: Siết Ngón Tay Cấp Tốc! Nam sinh nắm chặt tay! Nữ sinh truyền Sinh Lực! Làm ngay!"

Tôi nghiến răng. Không thể thua cuộc được! Tôi chộp lấy bàn tay Thanh Nga lần nữa, siết chặt các ngón tay cô vào lòng bàn tay mình.

Thanh Nga cũng thay đổi thái độ. Cô không còn vẻ thờ ơ nữa. Cô nhíu mày, tập trung cao độ. "Hoàng Thái Thiên! Phải hưng phấn lên! Dồn ý chí vào tay! Hấp thụ đi!"

VÙÙÙ!!! Một dòng Sinh Lực màu Xanh Lục (Aura) từ cô ấy phóng thẳng sang tôi. Lần này nó không yếu ớt như lúc sáng. Nó mạnh mẽ, dữ dội như dòng điện 220V chạy qua cơ thể 110V của tôi.

"Á Á Á!!!" Tôi trợn mắt. Cảm giác đau đớn và khoái cảm trộn lẫn vào nhau, xé toạc hệ thần kinh của tôi. "Quá nhanh! Quá mạnh! Tôi... tôi không kiểm soát được! Tôi sắp..."

Mắt tôi bắt đầu đảo lên trên. Tôi sắp ngất lần thứ 3 trong ngày.

Thanh Nga nhận ra điều đó. Cô biết nếu tôi ngất, cả hai sẽ bị đánh trượt. Và với cô, thất bại không phải là một lựa chọn. Cô nhanh chóng tháo phắt cặp kính ra, ném xuống bàn. Ghé sát mặt vào mặt tôi, cô trừng mắt – không phải ánh mắt lạnh lùng, mà là sự Giận Dữ cực độ.

"ANH LÀ CÁI QUÁI GÌ VẬY HẢ THIÊN TÀI?!" Cô hét vào mặt tôi. "Chỉ một cái nắm tay mà cũng không chịu được sao?! Anh định kéo tôi xuống bùn cùng anh à?! ĐỨNG DẬY VÀ LÀM THEO LỆNH TÔI!!!"

Tiếng hét đó như một gáo nước lạnh tạt vào mặt tôi. Nó không gây hưng phấn. Nó gây ra sự Sỉ Nhục. Nhưng kỳ lạ thay... dòng Sinh Lực 20.8 SK trong tôi lại phản ứng mãnh liệt với sự sỉ nhục đó!

Thay vì bị quá tải, não bộ tôi bỗng nhiên tỉnh táo lạ thường. Tôi không hấp thụ sự hưng phấn (vì làm quái gì có), tôi hấp thụ sự giận dữ của cô ấy!

"Hự..." Tôi bừng tỉnh, mặt tái mét nhưng ánh mắt sắc lạnh. Tôi siết chặt tay cô ấy hơn nữa, đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. "Tôi... tôi nắm được rồi! Nó đang ổn định!"

Cô Hạ đứng trên bục giảng, há hốc mồm kinh ngạc. "Cái gì thế này? Cảm xúc tiêu cực ư? Đó là một loại Biến Dị Sinh Lực khác sao? Thanh Nga, em vừa dùng sự giận dữ để kích thích cậu ta?"

Thanh Nga buông tay tôi ra, nhặt kính đeo lại, trở về vẻ lạnh lùng vốn có. "Đã rõ, thưa cô. Nếu sự hưng phấn giết chết anh ta..." Cô liếc nhìn tôi, nhếch mép, "thì sự sỉ nhục có vẻ là kênh truyền dẫn ổn định hơn nhiều. Bài tập thành công."

Tôi ngồi thở hổn hển, nhìn cô gái trước mặt với ánh mắt vừa sợ hãi vừa nể phục. Cô nàng này... đúng là ác quỷ. Nhưng là con ác quỷ duy nhất mình cần.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...