Chương 07: Giáp Luyện Tập & Sức Mạnh Của "Trói Buộc"
"Hoàng Thái Thiên! Đứng lại đó!"
Tôi vừa bước ra khỏi phòng y tế, mũi vừa mới cầm máu xong thì đã bị một gã to con chặn đường. Là Hồng Phong. Kẻ vừa bị tôi "vượt mặt" trong bài thi cởi nút áo. Hắn nhìn tôi với đôi mắt rực lửa (theo đúng nghĩa đen, vì hắn đang cay cú).
"Tao không phục!" Hắn gầm lên, chỉ tay vào mặt tôi. "Mày chỉ ăn may vì nhắm mắt thôi! Mày dám ra Đấu Trường Giả Lập solo với tao không? Tao sẽ cho mày thấy kỹ năng thực chiến của Cấp 4 là như thế nào!"
Tôi thở dài, day day thái dương. "Được thôi. Muốn ăn hành thì tôi ship tận mồm."
Khán đài chật kín học viên Năm 1. Tin đồn về trận đấu giữa "Thiên Tài Máu Mũi" và "Xe Tăng Hồng Phong" lan nhanh như cháy rừng.
Sàn đấu là một không gian kỹ thuật số rộng lớn với các khối vật thể ảo lơ lửng. Trước mặt chúng tôi hiện ra một bảng chọn thiết bị Hologram.
[ HỆ THỐNG: MỜI CHỌN GIÁP LUYỆN TẬP (TRAINING SUIT) ]
Hồng Phong không do dự, đấm tay vào màn hình chọn ngay bộ to nhất: "Tao chọn Giáp Hạng Nặng: TITAN-01. Sức mạnh là chân lý!" Một bộ Exosuit màu xám tro, cồng kềnh, lớp giáp dày cộp với hai găng tay thủy lực khổng lồ được nạp vào người hắn. Nhìn hắn giờ như một con gấu sắt.
Tôi lướt qua danh sách. Titan thì chậm quá. Tôi cần tốc độ. "Tôi chọn Giáp Cơ Động: SWIFT-01." Bộ giáp của tôi mỏng hơn, ôm sát cơ thể, tập trung vào các động cơ phản lực nhỏ ở lưng và bắp chân.
[ CHẾ ĐỘ: GIẢI CỨU CÔNG CHÚA (PRINCESS RESCUE MODE) ] [ LUẬT THI ĐẤU: Nạp Sinh Lực từ cộng sự bị giam cầm để kích hoạt động cơ. Kẻ nào hạ gục đối phương trước sẽ thắng. ]
Rầm! Rầm! Mặt đất rung chuyển. Ở hai đầu sân đấu, hai cây Thánh Giá Neon khổng lồ mọc lên. Và trên đó...
Tôi và Hồng Phong đồng loạt ngẩng đầu lên. Mắt chúng tôi lồi ra khỏi tròng, mồm há hốc đến mức nhét vừa quả trứng gà.
Thảo Vy và Thanh Nga đã bị hệ thống dịch chuyển lên đó. Những sợi dây năng lượng phát sáng màu hồng tím quấn chặt lấy tay chân họ, trói họ vào thánh giá theo hình chữ X.
Thảo Vy vùng vẫy, bộ ngực đồ sộ rung lên theo từng nhịp thở, cô nàng rên rỉ với chất giọng oanh vàng đầy tính diễn xuất: "Anh Phong ơi... cứu em... Dây trói chặt quá... Áo em sắp bung ra rồi..." (Một kịch bản phim hạng B rẻ tiền, nhưng hiệu quả với cái đầu đơn giản của Hồng Phong là tuyệt đối).
Còn Thanh Nga? Cô ấy bị trói chặt, lơ lửng trên cao. Thay vì hoảng loạn, cô ấy đang... nhăn mặt vì tư thế này làm lệch cái kính của cô. Dù tay chân bị khóa, cô vẫn giữ cái vẻ mặt lạnh tanh, quan sát mấy sợi dây bằng ánh mắt của một nhà thẩm định chất lượng.
"Góc độ trói 45 độ," Thanh Nga lầm bầm, tiếng vọng xuống qua loa sân đấu. "Hạn chế lưu thông máu 15%. Tuy nhiên, lực ép của dây năng lượng giúp phơi bày 80% đường cong cơ thể. Hệ thống giả lập này... khá biến thái. Nhưng tối ưu."
Trọng tài robot phất cờ: "BẮT ĐẦU!"
Theo lý thuyết sách giáo khoa, chúng tôi phải chạy lại gần, chạm vào bạn gái để nạp năng lượng kích hoạt giáp. Vì Giáp Luyện Tập không chạy bằng pin, nó chạy bằng Sinh Lực của Pilot.
NHƯNG KHÔNG! Sách giáo khoa đã đánh giá thấp trí tưởng tượng đen tối của tuổi dậy thì.
Tôi nhìn Thanh Nga. Vẻ mặt lạnh lùng trí thức, kết hợp với tư thế bị trói (Bondage) đầy tính nghệ thuật kia... Nó tạo ra một sự tương phản Tà Đạo khủng khiếp!
Hồng Phong nhìn Thảo Vy. Sự yếu đuối, tiếng rên rỉ, và những sợi dây thít chặt vào da thịt... Nó tạo ra một sự kích thích Bản Năng tột độ!
Trong đầu cả hai chúng tôi cùng hét lên một chân lý: ÔI MẸ ƠI! KÍCH THÍCH QUÁ!!! CẦN GÌ PHẢI CHẠM?! CHỈ CẦN NHÌN THÔI LÀ ĐỦ RỒI!!!
WZZZZZT!!! WZZZZZT!!!
Tiếng động cơ rú lên. Hai bộ giáp luyện tập vốn đang xám xịt bỗng nhiên phát sáng rực rỡ. Chỉ số Sinh Lực đầu vào tăng vọt từ 0 lên 100% trong tích tắc.
"SẠC KHÔNG DÂY SAO???" Khán giả ồ lên.
"AAAAA! SỨC MẠNH CỦA SỰ GỢI CẢM!!!" Hồng Phong gào lên. Bộ TITAN-01 của hắn phun khói đỏ. Các pít-tông thủy lực ở tay gồng lên, to gấp đôi bình thường.
"AAAAA! SỨC MẠNH CỦA... CỦA SỰ TÀ ĐẠO LẠNH LÙNG!!!" Tôi cũng hét lên (trong sự xấu hổ). Bộ SWIFT-01 của tôi phát sáng xanh lục. Các cánh tản nhiệt sau lưng bật mở. Đầy bình rồi! Đánh thôi!
KENG! Hai bộ giáp lao vào nhau giữa không trung.
Hồng Phong lợi dụng sức nặng, vung nắm đấm thủy lực khổng lồ xuống: "Đỡ lấy này Thiên Tài dỏm! Cú Đấm Thủy Lực Ngàn Cân!!!"
Tôi kích hoạt động cơ đẩy ở chân, lách người sang một bên. Gió từ cú đấm của hắn thổi bay cả tóc tôi trong mũ bảo hiểm. "Chậm quá! Phản Lực Đá Xoáy!" Tôi tung một cú đá vào hông hắn, nhưng lớp giáp Titan quá dày. Keng! Chân tôi tê rần.
"Muỗi đốt inox à?" Hồng Phong cười khẩy. Hắn xoay người, tóm lấy chân tôi. "Bắt được mày rồi con chuột nhắt!" Hắn quăng mạnh tôi vào tường năng lượng.
Rầm! Bộ giáp Swift của tôi báo động đỏ. Hệ thống cân bằng bị hỏng. Tôi lồm cồm bò dậy, nhưng Hồng Phong đã lao tới như một chiếc xe ủi đất. "Kết thúc nhé! Đại Bác Húc Đầu!"
Tôi bị dồn vào góc tường. Không còn đường lui. Chết tiệt! Giáp hạng nhẹ không đỡ nổi đòn này!
Tôi tuyệt vọng ngước nhìn về phía Thanh Nga trên thánh giá. Cô ấy đang nhìn tôi. Đôi mắt sau lớp kính lóe lên một tia nguy hiểm. Cô biết tôi sắp thua. Và cô ghét thua cuộc.
"Hoàng Thái Thiên!" Thanh Nga hét lớn, giọng lạnh băng vang vọng cả đấu trường. "Nếu anh thua trận này... TÔI SẼ KHÔNG BAO GIỜ CHO ANH XEM TÔI THÁO KÍNH NỮA! ĐỒ YẾU SINH LÝ!"
Thời gian như ngưng đọng. Câu nói ấy vang vọng trong đầu tôi như tiếng sấm sét. Không cho xem tháo kính? Yếu sinh lý?
Một sự phẫn nộ – không, một bản năng sinh tồn trỗi dậy. Đối với một kẻ cuồng kính (như tôi vừa phát hiện ra mình là vậy), việc cấm nhìn thấy gương mặt mộc của crush là một tội ác chiến tranh!
"KHÔNG ĐƯỢC..." Tôi gầm gừ, cúi gằm mặt xuống. Các đèn báo trên bộ giáp Swift chuyển từ màu xanh sang màu Vàng Kim. "KHÔNG ĐƯỢC ĐỤNG VÀO CÁI KÍNH CỦA TÔI!!!!!"
RÈ RÈ RÈ!!! Động cơ của bộ Swift rú lên quá tải. [ HỆ THỐNG CẢNH BÁO: SINH LỰC VƯỢT NGƯỠNG 300%. ÉP XUNG ĐỘNG CƠ. ]
Hồng Phong sững sờ: "Cái gì...?"
Tôi biến mất tại chỗ. Chỉ còn lại một vệt sáng vàng kim lướt qua sân đấu.
"Kỹ thuật Nâng Cao..." Tiếng tôi vang lên ngay sát tai Hồng Phong. "THÁO KHỚP SIÊU TỐC (SPEED DISMANTLE)!!!"
Tôi không đánh vào giáp hắn. Tôi dùng tốc độ để tác động vào các chốt khóa của bộ giáp Titan. Cạch! Cạch! Cạch! Cạch!
Tôi lướt qua người Hồng Phong như một cơn gió lốc. Tay tôi di chuyển nhanh đến mức để lại tàn ảnh, tháo tung từng con ốc, từng cái chốt bảo vệ trên người hắn.
Bộ giáp Titan khổng lồ bỗng nhiên rệu rã. Vai rớt. Mảnh ngực rớt. Găng tay thủy lực rớt. Mũ bảo hiểm rớt.
"Ớ... ớ... sao mát thế này..." Hồng Phong lắp bắp, đứng trơ trọi giữa sàn đấu trong bộ đồ lót bảo hộ.
Bịch. Đống sắt vụn (từng là bộ giáp Titan) đổ sụp xuống quanh chân hắn.
[ HỆ THỐNG: Hồng Phong mất khả năng chiến đấu (và cả danh dự). Giáp Titan bị phá hủy 100%. Hoàng Thái Thiên THẮNG! ]
Tôi đáp xuống đất, trượt một đường dài tạo dáng cực ngầu. Bộ giáp Swift bốc khói nghi ngút vì quá nhiệt, rồi tự động tắt nguồn. Tôi đứng đó, thở hồng hộc. Một chiến thắng tuyệt đối. Chỉ có điều... hai dòng máu mũi lại bắt đầu chảy ròng ròng xuống cằm vì quá kích động.
Thanh Nga và Thảo Vy được hệ thống thả xuống. Thanh Nga bước tới chỗ tôi. Cô ấy không khen ngợi, cũng không cười. Cô chỉ bình thản đưa tay lên, chỉnh lại gọng kính trên sống mũi.
"Chiến thuật chấp nhận được," cô nói, giọng lạnh tanh, nhưng tôi thề là tôi thấy khóe môi cô hơi nhếch lên. "Nhưng lần sau bớt hét về cái kính của tôi giữa chốn đông người đi.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)