Nam Hoa Khôi Chỉ Muốn Tích Tiền Mua Đất/Chương 25: Ngoại truyện 5: Bản thiết kế tương laiC. 25: Ngoại truyện 5: Bản thiết kế tương lai
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

1.

Cái ôm siết c.h.ặ.t giữa sân trường ngày hôm ấy chính là tuyên ngôn chính thức cho sự kết thúc của những ngày tháng xa cách. Lục Vân thực hiện đúng lời hứa của mình một cách hoàn hảo. Anh dắt tay Nhã Nhã quay trở về khu phố nhỏ, đường đường chính chính đứng trước mặt mẹ cô và Lâm Thế để thưa chuyện.

Nhìn thấy sự kiên trì suốt hai năm qua của Lục Vân, cùng với việc Nhã Nhã xuất sắc đỗ thủ khoa ngành Thiết kế đồ họa của trường Đại học Kiến trúc, Lâm Thế dù có cứng rắn đến đâu cũng không thể tìm ra lý do để ngăn cấm. Cậu ta huých tay vào vai Lục Vân, bật cười dằn mặt: "Được rồi , tớ giao con bé cho cậu . Nhưng nếu cậu dám làm nó khóc một lần nữa, tớ sẽ không nể tình anh em đâu đấy!"

2.

Khi Nhã Nhã chính thức bước chân vào cuộc sống sinh viên, thế giới của cô ngập tràn sắc màu mới. Cô không còn phải lén lút nhìn sang ban công nhà bên, bởi giờ đây, mỗi buổi sáng, chiếc SUV màu đen của Lục Vân luôn đỗ sẵn dưới cổng nhà để đưa cô đến trường.

Tình yêu của một cô sinh viên mười tám tuổi và một kiến trúc sư thành đạt hai mươi tám tuổi mang một phong vị vừa ngọt ngào, vừa vững chãi. Lục Vân vừa là người yêu, vừa là người thầy, người định hướng cho cô.

Có những đêm Nhã Nhã phải thức muộn để chạy deadline đồ án vẽ tay, cô ôm laptop và bảng vẽ sang văn phòng làm việc của anh . Căn phòng rộng lớn ngập tràn mùi hương gỗ trầm quen thuộc, chỉ có tiếng b.út sột soạt trên giấy bản vẽ của Lục Vân và tiếng lạch cạch gõ phím của Nhã Nhã. Mỗi khi cô mệt mỏi mỏi mắt ngẩng đầu lên, luôn có một ly sữa ấm hoặc một viên kẹo dâu đặt sẵn bên cạnh.

"Anh Vân, bài nghiên cứu bố cục này khó quá, em sửa ba lần rồi thầy vẫn không duyệt." – Nhã Nhã xị mặt, phụng phịu gục đầu xuống bàn.

Lục Vân mỉm cười , buông cây b.út thước chuyên dụng xuống. Anh bước lại gần từ phía sau , cúi người bao bọc lấy cô, một tay nắm lấy bàn tay đang cầm cọ của cô, tay kia nhẹ nhàng chỉ vào những khoảng trống trên bản vẽ.

"Chỗ này em nên dùng quy tắc một phần ba, hạ tông màu nền xuống để làm nổi bật chủ thể. Thử lại xem nào, Nhã Nhã của anh thông minh lắm mà."

Hơi ấm và giọng nói trầm thấp sát bên tai khiến tai Nhã Nhã đỏ ửng. Cô quay đầu lại , nhanh như chớp hôn nhẹ lên má anh một cái rồi cười khúc khích: "Vâng, nghe lời thầy Lục ạ!"

Lục Vân ngẩn người , rồi ánh mắt anh tối sầm lại đầy vẻ dung túng. Anh tháo cặp kính cận ra , cúi xuống giữ lấy gáy cô, nới rộng nụ hôn ấy thành một nụ hôn sâu, mang theo tất cả sự chiếm hữu và yêu thương dồn nén suốt bao năm tháng.

3.

Vào ngày sinh nhật tròn hai mươi tuổi của Nhã Nhã, cũng là ngày cô nhận được giải thưởng lớn trong cuộc thi thiết kế tài năng trẻ toàn quốc, Lục Vân lái xe đưa cô đến trung tâm thành phố.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/luc-van-nha-nha/ngoai-truyen-5-ban-thiet-ke-tuong-lai.html.

]

Chiếc xe dừng lại trước một công trình kiến trúc đồ sộ vừa mới được khánh thành. Đó là một tòa nhà trung tâm thương mại và nghệ thuật mang phong cách hiện đại nhưng lại vô cùng mềm mại. Điểm đặc biệt nhất là toàn bộ hệ thống kính mặt tiền của tòa nhà được thiết kế theo hình dáng của những cánh hoa nhài cách điệu, khi ánh mặt trời chiếu vào , cả tòa nhà rực rỡ lấp lánh như một viên pha lê khổng lồ.

Nhã Nhã bước xuống xe, ngước nhìn công trình vĩ đại ấy với đôi mắt mở to đầy kinh ngạc: "Anh Vân... đây là..."

Lục Vân bước đến bên cạnh, đan năm ngón tay vào tay cô, kéo cô vào lòng mình . Anh chỉ tay lên bảng bảng hiệu bằng đồng sáng loáng được đặt trang trọng ngay lối vào chính, trên đó khắc hai chữ: THE NHÃ .

"Bản thiết kế này anh đã bắt đầu vẽ từ năm em mười sáu tuổi. Hai năm qua, anh dồn hết tâm huyết vào nó để kịp hoàn thành vào sinh nhật tuổi hai mươi của em." – Lục Vân nhìn cô, đôi mắt thâm trầm lấp lánh thứ ánh sáng dịu dàng nhất. "Tòa nhà này là của em, là nơi em có thể mở những buổi triển lãm tranh của riêng mình , và là minh chứng cho việc anh đã biến lời hứa năm xưa thành hiện thực."

Nhã Nhã cảm thấy sống mũi cay cay. Cô nhìn nhành hoa nhài bằng đá cẩm thạch trắng được điêu khắc tinh xảo ở sảnh lớn, rồi nhìn người đàn ông đã dành cả thanh xuân để che chở, chờ đợi cô lớn lên. Cô ôm chầm lấy cổ anh , giấu gương mặt đẫm nước mắt hạnh phúc vào lòng n.g.ự.c vững chãi của anh .

"Anh Vân... cảm ơn anh . Em yêu anh ."

"Anh cũng yêu em, Nhã Nhã. Cảm ơn em vì đã lớn lên một cách bình an."

4.

Đêm đó, trên tầng cao nhất của tòa nhà "The Nhã", dưới bầu trời đêm ngập tràn ánh sao của thành phố, Lục Vân đã chuẩn bị một bữa tiệc tối lãng mạn chỉ có hai người . Tiếng nhạc vỹ cầm dịu dặt vang lên hòa cùng tiếng gió đêm thổi qua kẽ lá.

Khi kim đồng hồ điểm đúng 12 giờ đêm, chính thức đ.á.n.h dấu Nhã Nhã bước sang tuổi mới, Lục Vân đột ngột đứng dậy. Anh bước đến trước mặt cô, quỳ một gối xuống sàn gỗ.

Từ trong túi áo, anh lấy ra một chiếc hộp nhung màu đỏ. Khi nắp hộp mở ra , một chiếc nhẫn kim cương được thiết kế tinh xảo hình một nhành hoa nhài ôm lấy viên đá chủ lấp lánh hiện ra dưới ánh nến.

"Nhã Nhã, mười mốt năm trước , anh gặp em là một cô bé khóc nhè bám đuôi. Mười năm tiếp theo, anh làm người anh trai bảo vệ em. Hai năm qua, anh làm người yêu của em. Và từ ngày hôm nay, anh muốn đổi lại một danh xưng khác."

Lục Vân ngước nhìn cô, giọng nói anh run lên vì một chút hồi hộp của người đàn ông lần đầu tiên cầu hôn: "Lâm Nhã Nhã, em có đồng ý để anh làm chồng của em, cùng em đi hết quãng đời dài rộng phía trước dưới ánh mặt trời không ?"

Nhã Nhã che miệng, những giọt nước mắt hạnh phúc một lần nữa lăn dài trên má. Mặt cô thoáng chốc ửng hồng, khẽ gật đầu: "Em đồng ý."

Lục Vân đứng bật dậy, đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô rồi bế bổng cô lên trong tiếng cười giòn giã của niềm vui trọn vẹn. Dưới ánh trăng rực rỡ, bản thiết kế cho tương lai của họ cuối cùng đã được lấp đầy bởi những mảng màu hạnh phúc nhất, chuẩn bị bước vào chương cuối cùng của sự viên mãn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...