“Tô Nhiên, em nhất định phải làm mọi chuyện thành ra thế này sao?”
Tôi theo bản năng cúi đầu.
Ánh mắt rơi xuống bàn tay đang siết lấy cổ tay mình.
Các khớp tay anh nổi gồ lên.
Gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ đến chói mắt.
Hai năm kết hôn.
Đây là lần đầu tiên anh dùng sức lớn như vậy để chạm vào tôi.
Cổ tay đau đến buốt.
“Buông ra.”
Tôi lạnh lùng nói.
Giọng nói không cho phép bất kỳ ai nghi ngờ.
Thế nhưng anh chẳng hề buông tay.
Ngược lại còn siết mạnh hơn.
“Em gọi lại cho luật sư, rồi xin lỗi mẹ anh ngay.”
“Trần Việt.”
Tôi bình thản gọi tên anh.
Lạnh lẽo như đang đọc một mã số hồ sơ.
Không hề có chút cảm xúc nào.
“Anh có biết căn hộ đó hiện giờ đáng giá bao nhiêu không?”
Tôi dừng một chút rồi nói tiếp:
“Một mét vuông khoảng mười ba nghìn tệ. Tổng giá trị căn hộ vào khoảng bảy trăm bốn mươi nghìn tệ.”
“Vậy mà mẹ anh lại bán cho vị này với giá chín trăm ba mươi nghìn tệ. Chênh lệch gần hai trăm nghìn.”
Càng nói, cảm xúc trong tôi càng dâng lên.
Giọng nói cũng vô thức cao hơn vài phần.
“Bố anh đặt stent tim. Sau khi bảo hiểm y tế thanh toán, phần tự chi chỉ khoảng tám mươi nghìn.”
Tôi hít sâu một hơi, cố ép mình bình tĩnh lại.
“Cộng thêm khoản chênh lệch để đổi sang căn hộ có thang máy thì bốn trăm nghìn cũng dư sức.”
“Vậy số tiền còn thừa đã đi đâu?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
Từng chữ đều là chất vấn.
Nghe tôi nói xong, bàn tay anh vô thức nới lỏng.
Trong mắt thoáng hiện một tia hoảng hốt.
Còn sắc mặt bà mẹ chồng thì đã không còn đơn giản là khó coi nữa.
Âm u như bầu trời trước cơn giông.
“Cô điều tra tôi?”
Bà ta trừng mắt nhìn tôi.
Giọng sắc nhọn như dao cắt.
“Tôi không điều tra mẹ.”
Tôi bình tĩnh bật sáng màn hình điện thoại cho bà ta xem.
“Vừa xuống máy bay, tôi thấy bên quản lý tòa nhà gửi ảnh đơn xin thay khóa cửa nên tiện tay tra luôn giá giao dịch mới nhất của căn hộ cùng loại trên hệ thống môi giới. Tổng cộng cũng chỉ mất khoảng hai phút.”
Phòng khách lập tức rơi vào bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Yên ắng đến mức nếu có một cây kim rơi xuống đất cũng nghe rõ mồn một.
Nhân lúc đó, tôi giật mạnh tay mình khỏi Trần Việt.
Rồi sải bước tới cửa ra vào.
Tôi cúi người xách chiếc vali vẫn còn nguyên, chưa kịp mở.
Vali khá nặng.
Suýt chút nữa tôi không nhấc nổi.
“Luật sư Chu sáng mai tám giờ sẽ tới.”
Tôi dùng sức kéo mạnh cánh cửa.
Một luồng gió lạnh ngoài hành lang lập tức ùa vào.
Tôi bất giác rùng mình.
“Trước lúc đó, tôi khuyên mọi người nên hoàn lại số tiền cần hoàn, còn giấy nợ cần viết thì viết cho xong.”
Tôi nói chậm rãi.
Từng chữ đều đầy kiên quyết.
Nói xong, tôi bước qua ngưỡng cửa.
Nhưng vừa bước ra ngoài, tôi vẫn không kìm được mà ngoái đầu nhìn Trần Việt một lần.
Anh đứng yên tại chỗ.
Ánh mắt vô cùng phức tạp.
Không biết đang nghĩ điều gì.
“Anh khuyên tôi đừng làm lớn chuyện?”
“Được.”
“Vậy tôi sẽ không làm lớn chuyện.”
“Tôi đi thẳng theo trình tự pháp luật.”
Dứt lời, tôi xoay người rời đi.
Không hề ngoảnh lại.
Ngay sau lưng, cánh cửa đóng sầm lại.
Đúng lúc đèn cảm ứng ngoài hành lang bật sáng.
Tôi nghe rất rõ từ trong phòng khách truyền ra tiếng đồ sứ vỡ choang.
Không biết là bà mẹ chồng tức giận đập vỡ tách trà.
Hay còn có thứ gì khác bị bà ta ném vỡ.
Tôi nghiến chặt răng.
Bước chân không hề dừng lại.
Cũng không quay đầu.
Tôi đi nhanh về phía thang máy.
Nhìn con số trên bảng điện tử từ tầng mười tám chậm rãi giảm xuống.
Mười sáu.
Mười lăm.
Mười bốn…
Mỗi con số nhảy xuống một tầng.
Giống như đang đếm ngược chút lưu luyến cuối cùng của tôi đối với ngôi nhà ấy.
Xuống tới tầng hầm.
Tôi khó nhọc nhấc vali bỏ vào cốp xe.
Ngồi xuống ghế lái.
Ngay khoảnh khắc cửa xe đóng sầm lại.
Hai bàn tay tôi bắt đầu run lên không kiểm soát.
Không phải kiểu run khi bị người khác giữ chặt lúc nãy.
Mà là thứ run rẩy như cơn rét thấm ra từ tận trong xương.
Tôi vội ép hai tay lên vô lăng.
Các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức.
Cứ run như vậy khoảng nửa phút.
Một lúc sau.
Tôi hít sâu một hơi.
Cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại.
Rồi khởi động xe.
Giọng nói máy móc của hệ thống dẫn đường vang lên đúng lúc.
“Điểm đến, căn hộ 1802, đường Triều Dương Bắc.”
Tô Minh đang đợi tôi ở đó.
Trước đó, em chỉ gửi cho tôi một tin nhắn WeChat.
Vỏn vẹn bốn chữ.
“Chị, đổi khóa rồi.”
Tôi nhìn màn hình điện thoại.
Môi khẽ động.
Nhưng không biết phải trả lời thế nào.
Bởi tôi không biết phải nói với em rằng.
Người thay ổ khóa.
Chính là mẹ ruột của anh rể em.
Tôi cũng không biết phải nói sao để em hiểu.
Ngôi nhà mà em vẫn luôn nghĩ có thể dựa vào.
Ngay từ đầu.
Chưa từng coi em là người một nhà.
Qua gương chiếu hậu.
Tôi nhìn ánh đèn dưới tầng hầm ngày một xa dần.
Giống hệt khoảng cách giữa tôi và ngôi nhà ấy.
Càng lúc.
Càng xa.
Tôi nghiến chặt răng.
Đạp mạnh chân ga.
Chiếc xe lao vào màn đêm cuối thu lạnh lẽo và tĩnh mịch.
2
Chiếc xe lao vun vút trên đường.
Đèn đường nối tiếp nhau lướt qua ngoài cửa kính.
Khi tôi lái xe đến đường Triều Dương Bắc thì đã gần mười một giờ đêm.
Một ngọn đèn trước cổng khu dân cư đã hỏng.
Ngay giữa khoảng sáng tối giao nhau.
Có một bóng người đang ngồi xổm.
Tôi bật đèn pha rọi tới.
Người đó chậm rãi đứng dậy, nheo mắt nhìn về phía xe tôi.
Nhìn kỹ.
Là Tô Minh.
Em mặc chiếc áo hoodie màu xám tôi mua lần trước.
Mũ trùm kín đầu.
Trên tay còn xách một túi rác màu đen.
Chiếc túi căng phồng.
Tôi đoán bên trong là quần áo thay, cùng với bộ sạc điện thoại của em.
Tôi tấp xe vào lề đường.
Hạ cửa kính xuống.
Em chậm rãi bước tới.
Trên mặt không có nhiều biểu cảm.
Chỉ là dưới mắt có một quầng xanh nhạt.
Trông khá mệt mỏi.
“Chị.”
Em chỉ nói đúng một chữ.
Tôi không đáp.
Trực tiếp xuống xe, mở cốp sau rồi kéo vali ra.
Ánh mắt em dừng trên mặt tôi khoảng hai giây.
Sau đó cúi người nhận lấy chiếc vali.
Một tay vẫn xách túi rác.
Rồi quay người đi về phía cửa tòa nhà.
“Chìa khóa.”
Tôi lên tiếng.
“Hôm bên quản lý thay khóa đã thu luôn chìa khóa dự phòng. Em chỉ còn thẻ ra vào thôi.”
Em đáp.
Tôi lấy điện thoại ra.
Gửi tin nhắn cho luật sư Chu.
“Khóa cũng đã bị thay rồi. Hiện không có chìa khóa.”
Không ngờ anh ấy trả lời ngay.
“Bên quản lý muốn thay khóa bắt buộc phải có chữ ký xác nhận của chủ sở hữu. Ngày mai sẽ kiểm tra hồ sơ.”
Tô Minh quẹt thẻ mở cửa.
Hai chị em bước vào thang máy.
Một bóng đèn trong thang máy đã hỏng.
Bóng còn lại phát ra tiếng ù ù.
Ánh sáng hắt lên gương mặt mỗi người.
Nửa sáng.
Nửa tối.
Khiến khung cảnh có phần lạnh lẽo.
Tôi tựa lưng vào vách thang máy.
Nhìn con số tầng liên tục nhảy lên.
Dòng suy nghĩ cũng quay về bảy năm trước.
Hôm đó là một buổi chiều.
Chaporia
Bình Luận (0)