"Vậy thì?"
Ngồi trên chiếc ghế sofa đối diện Naoya là một quý ông ngoại quốc có đường nét sâu sắc. Từ những thứ ông mặc trên người, cho đến từng phụ kiện nhỏ, đều toát lên vẻ tinh tế. Mái tóc bạc ngắn được chải chuốt không một nếp rối.
Ông trông như một nhân vật bước ra từ thế giới điện ảnh.
Ánh mắt ông sắc lẻm, khiến người ta có ảo giác như đang bị một con dao chĩa thẳng vào người.
Phía sau quý ông đó, Koyuki và Sakuya đang nhìn nhau với vẻ khó xử. Cả hai dường như đang phân vân không biết nên xen vào như thế nào.
Giữa lúc đó, vị quý ông nhìn thẳng vào Naoya và hỏi.
"Tôi muốn nghe câu trả lời của cậu lắm rồi đó, Sasahara-kun."
"D-Dạ thì..."
Naoya chỉ biết nở một nụ cười gượng gạo.
Trong đầu cậu lúc này chỉ toàn một suy nghĩ: "Tại sao lại ra nông nỗi này?".
Cảm giác như ý thức sắp bay biến dưới ánh mắt sắc bén đó, Naoya lơ đãng nhớ lại khởi đầu của mọi chuyện.
Đó là chuyện của ba ngày trước.
Vào giờ nghỉ trưa như thường lệ, cậu đang ăn cơm hộp cùng Koyuki, nhưng hôm đó thành viên có một chút thay đổi.
Em gái của Koyuki—Sakuya—cũng ở đó. Ngoài mục đích ăn trưa cùng nhau, còn có một việc quan trọng khác.
"Ừm thì, về món đồ mà lần trước em đã nói."
Naoya lục lọi trong chiếc cặp mang theo, rồi lấy ra thứ cần tìm.
"Đây. Tấm bảng có chữ ký của Kirihiko-san."
"Ực...!"
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy nó, lông mày của Sakuya khẽ giật. Vẫn là gương mặt poker face như mọi khi. Nhưng Naoya, sau nhiều lần giao tiếp, đã có thể đọc được rằng cô đang ở trong trạng thái "hưng phấn tột độ".
Sakuya nhận lấy tấm bảng bằng đôi tay run rẩy, rồi ôm nó vào lòng và cúi đầu thật sâu.
"Thực sự cảm ơn anh, anh rể... không, anh rể đại nhân."
"Tự nhiên được thăng hạng rồi!?"
Độ hảo cảm rõ ràng đã có sự thay đổi.
Bên cạnh đó, Koyuki chau đôi lông mày thanh tú lại.
"Xin lỗi cậu nhé, Sasahara-kun. Đã để cậu phải nghe theo yêu cầu ích kỷ của nó."
"Không sao đâu. Kirihiko-san cũng đồng ý rồi mà."
Xem ra Sakuya là một fan cuồng của tác giả Akaneya Kirihiko.
Khi Koyuki về nhà và lơ đãng kể lại chuyện đã gặp anh, cô em gái đã phát điên lên. Nghe vậy, Naoya thầm nghĩ, giá mà mình cũng được chứng kiến cảnh đó.
Cứ thế, cậu đã được nhờ vả xin chữ ký với một thái độ gần như là dập đầu van xin.
“Ara, không sao đâu
♡ Em g
ái của Koyuki-chan thì chắc sẽ không đem bán lại đâu ha.
”
Kirihiko cũng đã nhanh chóng đồng ý, và thế là tấm bảng có chữ ký đã được trao đến tay Sakuya một cách an toàn.
Cô khẽ thở ra một hơi nóng hổi, rồi nhìn chằm chằm vào tấm bảng.
"Đúng là bút tích của Akaneya-sensei rồi. Không ngờ thầy lại sống cùng một thành phố với mình."
"Ủa, em không biết à? Dù em nói đây là tác giả em yêu thích mà."
"Akaneya-sensei hoàn toàn không dùng Twitter hay gì cả, nên em không hề biết được thông tin cá nhân nào của thầy hết."
Sakuya ủ rũ buông thõng đôi vai. Thấy vậy, Naoya gật gù đồng ý.
"Đúng là anh ấy cũng có những lúc khá là lười biếng, nên chắc không hợp với mạng xã hội thật. À, hay là lần sau Sakuya-chan cũng đến gặp anh ấy luôn nhé?"
"...Em xin kiếu."
Trước lời đề nghị của Naoya, Sakuya lắc đầu nguầy nguậy.
"Em chỉ là một fan bình thường. Em không muốn đến làm phiền thầy ấy."
"Anh nghĩ chắc không có vấn đề gì đâu. Anh ấy cũng nói là muốn gặp em gái của Shirogane-san mà."
"...Nói thẳng ra là, em sợ nếu được diện kiến dung nhan của thầy thì em sẽ chết mất, nên là thôi ạ."
"Oh, okay."
"Quả nhiên, oshi thì chỉ nên dõi theo từ xa mà thôi..."
Sakuya ôm chặt tấm bảng có chữ ký và nhìn xa xăm.
Đúng là hội trưởng của Hội Shirogane có khác. Cách hâm mộ thật là khắc kỷ.
Sau khi bọc tấm bảng vào túi ni lông, Sakuya lại một lần nữa cúi đầu trước Naoya.
"Tạm thời, em muốn được cảm ơn anh rể đại nhân. Anh muốn gì ạ? Em sẽ cố gắng đáp ứng yêu cầu trong khả năng của mình."
"Thôi thôi, mấy chuyện đó không cần đâu. Anh chỉ giống như người vận chuyển thôi mà."
"Đúng đó, Sakuya."
Vừa nhai viên thịt trong hộp cơm, Koyuki vừa vênh mặt lên cười với em gái.
"Chỉ là do anh chủ tiệm tốt bụng thôi, chứ Sasahara-kun chẳng làm gì đặc biệt cả. Không cần phải cảm ơn đâu."
"Ý cậu là 'Hai người họ thân nhau từ lúc nào thế...? Nếu còn thân hơn nữa thì nguy to mất!' phải không? Không sao đâu, ngoài Shirogane-san ra, tớ xin thề không có hứng thú với bất kỳ cô gái nào khác."
"T-Tôi nghĩ khẳng định chắc nịch như vậy cũng không hay đâu..."
Thấy Koyuki nao núng, Sakuya cũng lạnh nhạt bồi thêm.
"Em cũng là một shipper cuồng nhiệt của cặp đôi anh rể x chị gái nên chị cứ yên tâm. NTR là điều cấm kỵ đối với em... à, phải rồi."
Ngay lúc đó Sakuya vỗ tay một cái.
"Vậy thì anh rể đại nhân, kỳ nghỉ tới anh đến nhà em chơi nhé?"
"Hử?"
"Hả!?"
Chaporia
Bình Luận (0)