Nàng Bạch Tuyết Độc Địa/Chapter 7: Không ngừng tấn công nàng mỹ nữ lạnh lùngChapter 7: Không ngừng tấn công nàng mỹ nữ lạnh lùng
20px

"Thiệt tình... cậu mê muội đến mức nào vậy chứ... Thay vì một kẻ kỳ quặc thế này, một người như Shirogane-san có thể tìm được người đàn ông tốt hơn nhiều mà."

"Khuyên cô gái đang muốn chinh phục mình đi tìm người đàn ông khác, tôi nghĩ đó là một hành vi vi phạm quy tắc ứng xử đấy."

Koyuki lườm Naoya một cái sắc lẻm rồi khẽ thở dài.

"Với lại, nếu nói đến kỳ quặc thì tôi cũng vậy thôi."

"Shirogane-san á? Tại sao?"

"Hẳn là cậu cũng biết rồi chứ. Cái biệt danh của tôi ấy... 'Nàng Bạch Tuyết Độc Địa'."

Koyuki nở một nụ cười tự giễu, đôi mắt nhìn xuống tách cà phê đã cạn.

"Tính cách của tôi chính là như vậy đấy. Hầu như không có bạn bè, và người dám lại gần cũng hiếm. Tôi cũng là một kẻ kỳ quặc chẳng hơn chẳng kém cậu đâu."

"Ừm, tin đồn thì tôi cũng đã nghe loáng thoáng rồi."

"Phải chứ."

Koyuki khẽ vuốt tóc ra sau.

"Mà, chắc cũng có lý do là vì tôi quá hoàn hảo nên khó tiếp cận. Thiệt tình, được đám hạ dân ngưỡng mộ cũng mệt mỏi thật đấy."

"...Vâng."

Bảy phần... không, chín phần trong câu nói đó là thật lòng.

Khi Naoya đang lơ đãng lắng nghe, Koyuki đằng hắng một tiếng rồi nở một nụ cười như thể đã chiến thắng.

"Chuyện là vậy đó. Người hợp với tôi phải là một người đàn ông kỳ quặc tương xứng. Sasahara-kun vừa đủ lọt vào mắt xanh của tôi, nên tôi mới thử chơi đùa với cậu một chút. Hãy thấy vinh dự đi nhé."

Nói rồi cô nheo mắt, lè chiếc lưỡi nhỏ xinh liếm môi. Chiếc lưỡi mang một màu đỏ rực, gợi nhớ đến một con nhện độc đang chực chờ nuốt chửng con mồi.

"Tôi nhất định sẽ chinh phục được cậu. Và nếu thấy cậu không có triển vọng, tôi sẽ vứt bỏ cậu không một chút thương tiếc. Phư phư... dáng vẻ một gã đàn ông luôn tỏ ra điềm tĩnh như cậu phải quỳ gối dưới chân tôi, chắc hẳn sẽ tức cười và thảm hại lắm nhỉ."

"Chinh phục... sao."

Naoya nghiền ngẫm những lời đó. Sau một lúc suy nghĩ... cậu buông một câu lấp lửng.

"Không nhưng mà... chuyện đó có lẽ vô ích thôi."

"Hả? Chưa thử sao biết được chứ. Dù cậu có nói gì thì tôi cũng—"

"Tại vì, tôi đã bắt đầu hơi thích cậu rồi."

"Hể...?"

"Không đúng. Có lẽ là thích nhiều rồi."

"H-hảảảả....!?"

Koyuki hét lên bằng một giọng lạc đi. Có lẽ những vị khách xung quanh đã quen với phản ứng của cô nên chỉ liếc nhìn một cái. Thậm chí, trong quán còn lan tỏa một bầu không khí như thể họ đang lặng lẽ dõi theo diễn biến.

Chẳng hề để tâm đến chuyện đó, Koyuki run lẩy bẩy chỉ ngón trỏ về phía cậu.

"Đ-Đột nhiên cậu nói cái gì thế! Mới vừa bảo tôi đi tìm người khác xong... đừng có đùa nhạt nhẽo như vậy chứ!"

"Không, xin lỗi nhưng tôi nói thật đấy."

Naoya chỉ nhún vai.

Và rồi cậu bình thản thổ lộ tâm tư của mình. Không một chút dối trá, thuần túy chỉ là những gì cậu nghĩ, một cách chân thật nhất.

"Có một cô gái đang cố gắng hết sức vì mình. Đã vậy còn xinh đẹp tuyệt vời, ở bên cạnh lại rất vui nữa."

"X-Xinh... đẹp...!?"

"Thêm vào đó, cô ấy còn chấp nhận một kẻ kỳ quặc mà vẫn thích kẻ đó. Như vậy mà không nảy sinh tình cảm thì mới lạ phải không?"

"Ugh, ah, guh..."

Như một con cá vàng thiếu oxy, Koyuki chỉ biết ngáp ngáp cái miệng. Không một lời nói hoàn chỉnh nào thoát ra, chỉ có những tiếng rên rỉ vô nghĩa vỡ vụn rơi xuống.

Những cô gái từng tiếp cận cậu cho đến nay, tất cả đều bỏ đi sau khi biết con người thật của Naoya.

Thế nhưng Koyuki, dù đã biết, vẫn tuyên bố sẽ ở bên cạnh cậu. Cảm giác như thể cả thế giới vừa đảo lộn vậy .

Xung quanh Koyuki như có những vầng sáng nhảy múa, khiến vạn vật đều lu mờ. Lần đầu tiên trong đời, Naoya biết được rằng, đây chính là tình yêu.

Khi đã như vậy, chỉ có một việc duy nhất phải làm.

"Vì vậy, Shirogane-san. Nếu cậu không chê một kẻ kỳ quặc như thế này, thì hãy cùng tôi—"

"DỪNG LẠI!!"

Koyuki giơ một tay lên chặn lời nói của Naoya.

Cô nở một nụ cười đầy thách thức—dù khóe miệng đang co giật, và đôi mắt thì hoàn toàn ngấn lệ. Thêm vào đó, giọng cô còn cao vút lên—rồi bình thản nói tiếp.

"Phư... Sasahara-kun, tôi xin đưa ra một lời khuyên cho cậu, một người thiếu hụt trầm trọng trí tuệ và sự tinh tế... mọi việc đều có trình tự của nó. Chúng ta cần phải tìm hiểu về nhau nhiều hơn nữa."

"Không nhưng mà, nếu cả hai đều thích nhau thì có vấn đề gì đâu?"

"Tôi không có thích! Phải để tôi nói bao nhiêu lần cậu mới hiểu hả!"

Koyuki gầm lên, đôi lông mày thanh tú chau lại.

Dĩ nhiên, với gương mặt đỏ bừng thì trông cô chẳng đáng sợ chút nào.

"Tóm lại, tôi sẽ không nghe bất kỳ lời đùa cợt nhảm nhí nào đâu. Nếu còn nói nữa là tôi giận đấy."

"Không phải, bởi vậy... À, không, ra là vậy."

Naoya vỗ tay một cái.

"Vì tôi nói ra quá dễ dàng nên cậu thấy bất an, đúng không. Cứ như thể chỉ có mình cậu thích tôi vậy."

"Guh... K-không phải là không có, cũng không phải là không, nhưng mà!"

"Được rồi, vậy thì chuyện đơn giản thôi."

Naoya rướn người qua bàn và nắm lấy tay Koyuki.

Hành động đó khiến Koyuki kêu lên một tiếng "Oái" nho nhỏ. Bao bọc lấy bàn tay đang nóng dần lên của cô bằng cả hai tay mình, Naoya nói một cách thẳng thắn.

"Từ giờ mong được cậu giúp đỡ nhé, Shirogane-san. Tôi sẽ cho cậu thấy rằng tôi cũng thích Shirogane-san nhiều như cậu thích tôi vậy. Sau đó, tôi muốn được nghe câu trả lời của cậu một lần nữa."

"Đ-Ã B-Ả-O L-À............!"

Koyuki run lên bần bật, rồi dồn hết sức bình sinh hét lên.

"T-TÔI KHÔNG CÓ NGHĨ GÌ V-VỀ CẬU HẾCH TRƠN Á!"

"Đến đoạn quan trọng lại nói vấp, cái điểm hơi ngốc nghếch đó cũng dễ thương ghê."

"Mình ghét cái người này quá đi mất...!"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...