Nanh trắng: Kẻ ngoại cuộc/Chapter 1: Mở đầuChapter 1: Mở đầu
20px

All animals are equal, but some animals are more equal than others.

-George Orwell-

Mọi con người đều có quyền bình đẳng, nhưng có những con người bình đẳng hơn.

Gió chuyển mây rời, trái đất sinh ra biến động. Bảy trăm năm trước sóng thần đột nhiên bùng phát khắp nơi, nhấn chìm hàng loạt các lục địa trong biển nước khiến hàng tỷ người thiệt mạng. Rồi chỉ sau đó không lâu liền xuất hiện một đợt hạn hán kéo dài, làm bốc hơi toàn bộ nước trên thế giới, để lộ ra những gì cằn cỗi nhất, trơ trọi nhất mà hành tinh xanh một thời thịnh vượng trở nên u sầu và khổ đau. Trải qua hai cuộc thiên kiếp, mọi công trình, xã hội, đất nước và văn hóa bị xóa sổ. Không còn các tòa án và những người gìn giữ trật tự, nhân loại suy tàn đến cực độ. Nơi bản chất thú vật dần chiếm đoạt lại phần đạo đức tỉnh táo còn sót lại bị lu mờ.

Các đảng phái thi nhau mọc lên như nấm sau mưa, không phải để đoàn kết vượt mà là giết chóc và chiếm đoạt. Nổi bật nhất là hai tập đoàn quân phiệt Daewell và Qin, sau khi liên quân hai đảng phái này triệt tiêu những kẻ thù đáng gờm nhất. Bằng tiềm lực quân sự, kinh tế và hậu cần hùng mạnh, chỉ trong vỏn vẹn mười một năm hai tập đoàn này đã kết thúc loạn thập bát nguyên vương, mở ra thời bình trị ngắn ngủi trước khi hai bên quyết định xé bỏ hiệp ước để trực tiếp đối đầu nhau. Sau bốn năm đối đầu bất phân thắng bại, dưới ngọn lửa nóng hổi của chiến tranh đang dần lụi bại, nhận thấy sự giằng co đầy mệt mỏi từ trận chiến không hồi kết này, hai tập đoàn quyết định rằng đã đến lúc phải dừng lại cuộc chiến bằng một thượng đỉnh hòa bình, bằng những quyết sách được chỉnh sửa liên tục, hai bên đã thống nhất ký kết các thỏa thuận được xác lập, những ranh giới quyền lực bằng giấy mực được ký kết.

Mặt trời nóng bỏng lại chiếu rọi nhân gian, cát bụi bay đầy trời, thổi đến hơi thở nồng nàn của cái chết nóng khiến người người bất an. Dân xứ này lại thở dài mà bắt đầu một ngày mới.

Trong căn nhà tập thể chật chội và ám đầy mùi xú uế, đám trẻ còn năm sáu tuổi chạy nhảy ồn ào khắp hành lang. Căn hộ không cửa được che bằng những tấm rèm mỏng manh khiến mọi âm thanh đều có thể dội vào trong nhà làm người ở trong có thể nghe rõ mồn một cái ồn ào ở ngoài kia, họa lắm con bé ấy mới có một giấc ngủ yên ả đến thế. Ấy mà giờ lại phải dậy sớm đến vậy. Nó gáp dài, bật người dậy, vỗ vỗ má mình sao cho thật tỉnh táo lại rồi gấp gọn tấm mềm cất gọn vào góc tủ, rồi đánh răng bằng một tuýp kem giá rẻ, nó nhăn mặt nhổ đống bọt trắng vào cái chậu nhựa.

Sau đó nó thay bộ đồ thành bộ đồ đen với tạp dề màu trắng, nhưng nó chợt nhớ ra hôm nay không phải làm việc, thế là nó lấy bộ đồ còn lại trong tủ, một chiếc áo dài màu xanh lá cây không quá đặc sắc, có phần đơn điệu đến mức chẳng biết được đâu là mặt trước đâu là mặt sau. Con bé luồn bộ đồ qua cơ thể gầy guộc lộ hết cả xương sườn, nó quá rộng và phải buộc thêm một miếng thắt lưng để thắt bụng áo lại, con bé nhìn mình trong gương, gương mặt hơi trơ trọi, môi nứt nẻ như những mảnh ruộng khô hạn, mái tóc màu trắng xơ và khô khốc như những ngọn cỏ dại. Trông con bé thật xấu xí làm sao, tuy vậy trong đôi mắt đỏ rực ấy vẫn chất chứa một điều gì đó không thể nói bằng lời, một ánh sáng nhỏ nhen của niềm tin khó thấy.

Nó xoay người rồi giơ bàn tay lên cao, một điệu múa vụng về và lệch chuẩn. Cảm thấy hài lòng, con bé cởi bộ đồ ra rồi mặc lại bộ đồ hầu nữ được may vá bằng đủ những miếng vải to nhỏ. Nó bắt đầu dọn dẹp căn hộ ngột ngạt và dơ dáy này. Những đồ dùng sứt mẻ, những cái đĩa kim loại rỉ sét. Thùng các tông được làm thùng rác, cái ghế đẩu siêu vẹo, bốn bức tường bám bẩn, những vết bẩn bốc lên thứ mùi tởm lợm và chua chát, có những cái đã xuất hiện từ lâu nhưng cũng có cái nhìn như vừa mới bị trét lên không lâu, nhìn kỹ lại thì đống đấy một phần là phân người, và phần còn lại là máu. Tấm thảm duy nhất trong nhà cũng vậy, mặc cho con bé tìm hết cách để lau chùi thế nào. Không có cách nào để làm cái vết kinh tởm đó và cái mùi đáng nguyền rủa ấy có thể bị làm sạch. Mới cách đây bốn ngày thôi, con bé đã dọn dẹp căn hộ một lần rồi, thêm cả những lần lặt vặt, nhưng chỉ cần một thời gian thì mọi thứ đâu lại vào đấy, dù có cố gắng đến thế nào, mọi thứ đều là công cốc, và chủ nhà cho thuê, cũng là chú dì không chính thức của nó đã không ít lần chửi mắng nó vì cái mùi xú uế ấy. Còn hàng xóm, ở các tầng lầu này thì làm gì còn ai ở ngoài nhà nó ra, một căn gác mái chênh vênh luôn hầm hầm nhiệt độ nóng bỏng vào lúc ban trưa và cái lạnh chết người vào ban tối, không một ai muốn sống ở đây hết, dù nó có rẻ đến thế nào. Trước khi con bé tới ở chỗ này, người ta thường đem đồ đạc vứt vãi đến chật kín, may mắn thay, những cái đồ mà người ta bỏ đi ấy lại là một kho báu to lớn mà con bé kiếm được vài thứ thực sự hữu dụng.

Căn tầng này có hai vách chia ra nhờ lớp bê tông mỏng manh, với cánh cửa được che bằng tấm vải. Con bé đi vén nó sang một bên, trong này thật tối tăm do cửa sổ đã bị niêm phong bằng những tấm gỗ và kẽm gai, mà con bé phải công bọc lại bằng vải rách kiếm được từ những lần làm việc ở nhà máy. Mũi con bé tràn đầy mùi vị ẩm thấp của nước tiểu và phân, hôi thối như một cái hố xí, nhưng đây không phải nhà vệ sinh, con bé cũng không có nhu cầu cải tạo nó thành nhà vệ sinh khi nơi này không có hệ thống nước và đường ống dẫn thải, chưa kể chất tẩy rửa cũng chẳng phải thứ rẻ rúng để một đứa trẻ tám tuổi có thể mua.

Khi đôi mắt đã dần quen được ánh sáng mờ mờ trong cái bóng tối mờ ảo, con bé mơ hồ nhận ra được từng cảnh vật xung quanh, căn phòng cô quạnh phát ra những thanh lách cách va đập của một hàm răng lo lắng. Nó đi vào sâu bên trong, cái mùi buồn nôn ấy lại càng thêm tởm lợm ấy làm bụng con bé quặn thắt. Cố nín nhịn cảm giác nôn mửa đang trực chờ nơi cuống họng, con bé bước tới gần chỗ một con người đang co cụm lại thành một đống mà run rẩy không ngừng. Đôi chân trần của con bé có thể cảm nhận được cảm giác ướt át đang lan tràn vào lòng bàn chân. Cảm giác ghê tởm hiện hữu trong tâm khảm con bé, nhưng có ích gì chứ? Rốt cuộc nó vẫn phải làm điều này. Bởi vì người này là mẹ nó.

Bất chợt mẹ nó tru tréo lên như một con chó bị người ta đánh. Đôi tay nhỏ bé cố ghì cơ thể người phụ với những lời trấn an đầy sáo rỗng mà bộ não hạn hẹp của nó có thể nghĩ ra được. Nhưng chẳng ích gì, khi nó bị thô bạo hất đi, ngã dụi người ra đằng sau.

Sẽ rất tốn công để làm sạch được bộ đồ này.

Con bé nghĩ khi đặt bàn tay lên bụng mé bụng trái mà xoa xoa. Cố nín nhịn cơn giận dỗi đang trực chờ bùng phát. Con bé lại đứng dậy và dìu mẹ nó dậy, lần này bà nghe lời hơn, miệng lẩm bẩm những câu cầu xin bằng thứ ngôn ngữ hỗn loạn, gương mặt hốc hác chỉ còn da bọc xương của bà ta, một kẻ đã mất đi sự tỉnh táo của một con người, những gì còn sót lại chỉ có sự kinh hoàng tột độ và nỗi sợ hãi không bao giờ quên. Nước da của bà ta xám xịt màu của người chết, đôi mắt to trũng sâu đầy trống rỗng và khô khốc, bờ môi nứt toác luôn há hốc khuôn miệng vằng khè đã gãy vài cái răng, tây chân khẳng khiu như củi khô, đáng sợ nhất là đầu ngón chân tay của bà ta đã bị rút sạch, chỉ còn lại những tia màu đen của dòng máu đông đặc đã khô.

Con bé nói với giọng thật vừa, để mẹ nó không lên cơn. Nó tháo những sợi xích buốc người mẹ nó rồi cầm lấy bàn tay chai sạn khô khốc ấy, nắm thật chắc bằng bàn tay nhỏ. Dẫn bà ra khỏi căn phòng bức bối ấy, tiếp nhận tia sáng len lỏi qua tấm rèm chắp vá bằng những miếng nhựa, người phụ mặc bộ đồ rách rưới bẩn tưởi ấy rung rinh ánh mắt nhìn vào tia nắng, những hạt bụi lấp lánh như hàng triệu ngôi sao đang luân chuyển trong thực tại, buông tay cô con gái. Bà ta lừ lừ như con thiêu thân ngu muội vươn tới tia sáng đẹp đẽ ấy. Cố gắng chạm đến nó, nơi ở của ánh sáng. Nhưng khi chạm vào không khí, bà ta trợn ngược mắt mà gào rú những tiếng thất kinh, bàn tay năm ngón túm lấy tóc mình mà cào cấu mái tóc rối bết dính bởi chất thải của chính bản thân. Như bị thiêu đốt bởi ánh sáng của chân lý. Cảnh tượng man dại gần như là quen thuộc ấy chẳng làm con bé gợn lên cơn sóng nào, nó chỉ đứng đó nhìn mẹ mình điên loạn cho đến khi chẳng còn sức để điên.

"Mẹ sẽ làm phiền những người ở dưới đó."

Con bé nhắc nhở.

"Họ sẽ lên đây, quát mắng con vì sao lại làm ồn dù rằng những đứa trẻ khác cũng ồn ào chẳng kém gì mẹ cả. Rồi người ta sẽ mách ông lớn, kêu ca đủ điều và rồi con sẽ tiếp tục bị mắng. Và ông lớn bắt con làm cách nào đó để khiến mẹ im lặng."

Nó đi lại gần mẹ, chạm tới bờ vai rồ dại đó, đôi mắt khô khốc cố gắng tìm kiếm một điều gì đó. Đột ngột, tiếng gào rú dừng lại, cái đầu khẽ quay ra nhìn gương mặt nhỏ bé và khắc khổ ấy, nhẹ nhàng vuốt ve bờ má rám nắng.

"Mẹ."

Con bé khẽ gọi. Nhưng bà ta dường như chẳng hề nghe thấy điều gì cả, chỉ tập chung vuốt ve. Gương căng cứng vì sự hoảng loạn dần được thả lỏng, những nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt xấu xí ấy dần nới lỏng ra, để ra những nét phúc hậu đã bị chôn vùi từ lâu. Hơi thở hôi thối của bà ta thở ra từng nhịp nhẹ nhàng, nhẹ nhàng.

Không hiểu tại sao khi nhìn thấy cảnh tượng này, gương mặt nhỏ nhắn ấy lại đột nhiên nhoẻn miệng mỉm cười mà đã từ lâu đã không còn xuất hiện.

Ấy nhưng nụ cười ấy chẳng tồn tại được lâu trước khi bàn tay của bà ta đột nhiên trượt xuống cổ con bé. Nhận ra điều chẳng lành, con bé vội vàng vùng mình để tránh, nhưng quá muộn, bàn tay khẳng khiu ấy vẫn đủ nhanh và mạnh để tóm lấy cái cổ nhỏ nhắn ấy trong thoáng chốc. Ghì chặt con bé xuống nền nhà. Gương mặt bà ta nhăn tít lại như ác quỷ, còn miệng thì cười khoái trí cái âm điệu khì khì ma quái, như thể rằng có con ác quỷ nào đó vừa mới nhập vào thân xác rồ dại ấy. Con bé cố gắng chống cự bằng tất cả sức mạnh mà một đứa trẻ tám tuổi có thể. Nhưng tất cả chỉ là sự là nỗ lực vô vọng trước bàn tay vô hình của tử thần. Con bé dần đuối sức, đôi mắt nó trở nên lơ đãng, miệng của nó khò khè những âm thanh đau đớn, con tay chân co giật và dần chậm lại. Có lẽ đây là kết thúc của con bé, quãng đời đầy đau khổ mà đáng ra nó không phải hứng chịu, có lẽ cách tốt nhất là được chết bởi chính nỗ lực, chính niềm hi vọng nhỏ nhoi về tình thân, về sự thức tỉnh mà nó hằng mong đợi không bao giờ có thể xuất hiện.

Rồi có cái gì đó táng thẳng vào đầu mẹ nó, bà ta lăn lông lốc như con thú bị đả bại.

Con bé ho khù khụ, cố hít lấy hít để luồng không khí đầy bụi bặm. Con bé khó khăn ngồi dậy, tay ôm lấy cái cổ tím rịm mà nhìn về phía người vừa mới cứu mạng nó. Một người đàn ông vạm vỡ, mặc trên mình bộ đồ lông thú và đội chiếc mũ Malgai chóp nhọn vành tròn, cổ tay cổ chân được buộc chặt bằng những tấm vải tối màu. Đôi mắt con bé căng cứng khi nhìn chằm chằm bóng lưng quyền uy đáng sợ ấy, giọng con bé hoảng hốt vội vàng kính cẩn chắp người chào người ấy.

"Els Kan."

Người đàn ông ấy quay đầu lại, gương mặt hung mãnh như loài thú dữ, bộ râu đen tuyền như chiếc bờm đáng tự hào che đi phần lớn gương mặt. Đôi mắt không nguyên vẹn của ông ta, nơi con mắt trái đã bị hỏng bởi một vết thương khủng khiếp càng khiến ông ta toát lên một vẻ uy quyền đáng sợ, con mắt hoàng kim soi xét đứa trẻ.

"Ta nên nói sao đây, khi mi để con thú này thoát ra và làm loạn chốn quyền hành của ta."

Giọng Els Kan trầm đục bên tai con bé, cả người nó run lên như bị cơn bão lạnh quét qua. Giọng lắp bắp một cách khẩn cầu.

"Con xin... xin ngài... xin ngài hãy tha thứ cho sự tắc trách này của con."

"Tha thứ ư? Ta không cần những lời phù phiếm bay qua gió." Ông ta khẽ nhích đầu, con mắt độc nhãn nhìn con bé với vẻ bình thản. "Ta chỉ cần mi nhớ, xích thật chặt con thú đó lại, bịt cái mõm đang rên rỉ kia hoặc cắt lưỡi của nó để giữ im lặng. Trước khi ta phải tự mình làm điều đó với chính cả mi."

"Dạ, con xin hiểu ạ."

Con bé trả lời.

"Ngẩng đầu lên." Mệnh lệnh đó khiến con bé co rúm người lại, nhưng nó không dám làm trái ý của ông lớn. Nó ngoan ngoãn ngẩng đầu lên nhìn, con mắt sắc lạnh như muốn xé nát linh hồn khiến con bé cố đảo ánh nhìn ra xung quanh. "Nhìn vào mắt ta!"

Con bé hít thở một cách khó nhọc mà nhìn thẳng vào con mắt của Els Kan.

Bất chợt, có tiếng gào la, không cần đoán thì nó cũng biết thứ âm thanh đó là của ai.

"Làm điều gì đó khiến thứ kia im lặng lại đi."

Els Kan ném con dao bên thắt lưng xuống đất.

Con biết điều này rồi sẽ tới, nhưng không nghĩ rằng nó lại tới nhanh như vậy. Nhận lấy con dao vào tay mình với tâm trạng khiếp đảm, con bé thấy tay mình đang run lên bần bật.

"Con phải làm điều này sao thưa ngài?"

Không có tiếng đáp, chỉ có gương mặt hờ hững không biểu lộ bất cứ một thứ cảm xúc thừa thãi nào trên con người ấy. Giống như thể con người ấy đã không còn một chút sự thương sót nào trong trái tim lạnh giá ấy. Nhưng suốt tám năm qua, con bé cũng đâu cảm nhận được chút tình người nào xung quanh mình đâu. Từ khi nhận thức được cuộc sống, tất cả những gì nó thấy chỉ là cảnh tượng đầu rơi máu chảy, những kẻ lừa lọc độc ác sẵn sàng xuống tay giết người. Chúng giao du với nhau thông qua những chiếc xe khổng lồ bay qua gió cát, cướp đoạt tài nguyên, bắt cóc phụ nữ và trẻ em, chơi đùa và phanh thây họ khi cảm cảm thấy chán cơn trụy lạc bệnh hoạn ấy.

Mẹ của nó may mắn hơn vài người khác, bị hãm hiếp và hành hạ liên miên trong suốt hai tháng. Tâm trí của bà ta trở nên bất ổn, và điều đó càng ngày càng tệ thêm khi cái bụng của bà ta càng to thêm theo thời gian. Cho tới tận bây giờ, dường như quãng thời gian ấy là quá dài cho một số phận nghiệt ngã ấy. Và cả chính bản thân nó hẳn cũng đã mệt mỏi lắm rồi.

Nó bước lại gần mẹ nó. Cú đánh vừa rồi mạnh đến mức làm gãy toàn bộ số răng còn lại trong mồm bà ta, dòng nước dãi nhớp đục chảy nhe nhuốc dưới sàn. Nó vuốt mái tóc, cảm nhận cơ thể đang khóc nấc lên vì đau đớn đó. Nhục nhã, tủi khổ. Không còn hình thù mà một con người cần có, mẹ của nó bây giờ chỉ còn là thân xác của một thứ gì đó đã tàn lụi. 

Rồi chỉ trong một giây phút ngắn ngủi của lòng trắc ẩn còn sót lại. Khi sự đắn đo không còn hiện diện nào bên trong. Con bé nắm chặt con dao, vung nó lên rồi cắm phập nó xuống. Một dòng máu tứa ra từ miệng vết thương.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...