“Bọn tôi cần một tay lái đủ mạnh mẽ đi săn sâu cát ở Vùng Trũng?”
Khi lời này được xướng lên cũng là lúc cả khán phòng Bus rơi vào im lặng. Không còn âm thanh của những ly rượu va vào nhau, những cuộc bàn tán sôi nổi về công việc, cướp bóc, khai phá và đi săn đều bị dừng lại. Duy chỉ có các nhân viên là vẫn còn cần mẫn làm việc bằng tất cả tiền lương họ nhận được trong tháng này, và tơ tưởng đến một tương lai rằng mình sẽ làm một cái gì đó tốt hơn là ngồi tiếp và chăm sóc dịch vụ cho đám bát nháo ở đây. Dù ngày đó còn xa lắm.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía gã đàn ông tóc xám dài ánh lên ánh bạc, suôn mượt như được chăm sóc rất kỹ bởi bàn tay đầy ân cần và quan tâm, quá đặc biệt so với những kẻ ở đây, những cái đầu bẩn thỉu dính bết, cả đàn ông và đàn bà. Gương mặt hắn trẻ, như bao kẻ lần đầu đến Bus, không có sẹo hay nếp nhăn rõ ràng, y hệt một quả trứng. Một quả trứng chưa bị nướng. Trang bị của hắn, một bộ đồ rằn ri tiêu chuẩn của binh chủng bộ binh Daewell vào khoảng sáu năm về trước. Điểm khác biệt duy nhất, không có phù hiệu hay băng tên ở mép ngực trái, Bên hông hắn trang bị một khẩu lục ngắn có kiểu dáng thiết kế tương đối cổ điển. Bộ đồ khiến tên trai trẻ trông thật kệch cỡm và láo xược khi nói ra lời đề nghị như vậy.
Trong vài giây khi cả khán phòng chưa lấy lại sự minh mẫn, một kẻ đã buông lời chế giễu.
“Chán sống rồi thì quay về với mẹ mày, rúc vào cái chỗ mày sinh ra rồi hét thật to rằng mình không nên tồn tại vì quá ngu. Là được!”
Rồi hắn cười to, vài kẻ là đồng bọn cười hô hố theo, cho đến khi cả một đám người cười ầm lên. Cho đến khi chẳng còn ai bận tâm đến sự tồn tại của tóc xám cũng như lời đề nghị của hắn. Nhưng trong tất cả những thằng ngu nhất ở đâu đó sẽ luôn luôn có một thằng ngu hơn. Một bóng người đang len lỏi qua đám đông cố gắng di chuyển nhanh nhất về chỗ mà tên tóc xám vừa mới đứng đó. Khi đến nơi, thay thế chỗ đó chỉ là một đám say xỉn đang ca hát cùng nhau.
Dưới những mái che tạm bợ bên ngoài Bus, không khí đặc quánh mùi bụi và dầu máy. Vô số kẻ trang bị vũ khí đi lại nghênh ngang . Các cỗ máy đủ loại hình thù chạy bon bon trên đường, đám đông hò hét với một cuộc đua và một cuộc đấu súng đang diễn ra ngay giữa phố. Các thương nhân dựng hàng sạp bày bán đủ loại vật dụng thường ngày, cốc, quần áo, bát đĩa bằng sứ, đồ ăn đóng hộp và phổ biến nhất vẫn là vũ khí. Trong khi đám thương nhân liên tục chèo kéo khách bằng lời mời gọi, ánh mắt của chúng không bao giờ rời khỏi người đám du thủ du thục cứ quanh quanh quẩn chực chờ cơ hội thó lấy một hai món đồ khi chủ nhân của chúng không có thì giờ để ý. Một sự hỗn loạn khủng khiếp của hội chợ khiến tóc xám dù có đi tới đây tới bao nhiêu lần cũng phải choáng ngợp vì độ náo nhiệt không gì sánh bằng.
Nhưng mà mặt mày tóc xám bí xị hết cả lên, hắn quấn tấm băng buộc đầu, che đi gương mặt của mình trước đám đông và ánh nắng ngắt ngao của mặt trời nóng nực. Xong xuôi hắn lấy kính râm từ áo ra và đeo lên mắt.
“Này anh gì ơi!”
Có người tóm lấy cổ tay tóc xám khiến hắn kiên cưỡng quay đầu lại nhìn. Bên dưới, thấp hơn hắn cả hai cái đầu là một cô bé có mái tóc màu trắng đang cúi mình thở hồng hộc. Dù không thấy được mặt mũi đối phương, nhưng bằng phép tắc chuẩn mực, tóc xám mở lời trước.
“Ờm, chào? Cô tìm tôi có chuyện gì sao? Thưa cô?”
Cô nàng nghiêm người, mái tóc ngắn khẽ bay trong gió. Gương mặt con bé rám màu đồng thau, đôi mắt huyết sắc trong veo mang tới cảm giác tinh ranh.
“Ở trong kia, em nghe anh bảo cần tìm người săn sâu cát ở vùng trũng.”
Tóc xám nhìn lại một lượt từ đầu tới chân cô nàng nhỏ nhắn này, quần áo không có gì đặc biệt, một bộ đồ sa mạc thường thấy từ các công nhân trong các công xưởng dệt nhưng có lẽ đã được chỉnh sửa lại cho bớt xuề xòa hơn. Vũ khí thì, không có dấu hiệu nào cho thấy cô có bất cứ vật phòng thân nào trên người cả. Không có trang bị là một điều tối kỵ mà một người có thể làm khi tới hội trời, nơi mà bất cứ một hiềm khích bé bằng lỗ mũi cũng biến thành một cuộc ẩu đả vũ trang. Việc trang bị cho mình một hai khẩu súng gắn để phòng thân, hay thậm chí là trang bị tận răng như đám người xung quanh.
Từ sự nghèo nàn này của cô bé thì chắc con bé này chỉ đang đùa hoặc một kẻ lừa đảo yếu nghề. Xong, tóc xám vẫn gật đầu.
“Ồ, vậy thì hay quá. Nếu anh muốn em có thể giúp anh đi săn sâu cát đấy.”
“Cô này, phải nhắc lại là tôi muốn đi săn sâu cát ở Vùng Trũng đấy.”
“Được chứ, cái đó thì hơi khó khăn chút nhưng mà chỉ cần trả đủ tiền thì có là săn trên trời cũng được ấy chứ. Dù sao cũng chỉ là mấy con sâu thôi mà.”
“Được rồi. Cảm ơn. Dù trí tuệ của cô khiến tôi hơi lo lắng. Nhưng vì cô đã có lòng thành thì tôi cũng xin nhận. Nhưng mà, cho tôi xin hỏi là cô có bao nhiêu người để lấy ra được sự tự tin đó vậy? Và nhìn gương mặt ngơ ngác đó thì chắc trên hai người là cùng, và nếu thế thì cô sở hữu công cụ nào để săn sâu cát.
”
Đây là khúc không vui vẻ gì đối với tóc xám, khi cô bé ấy dẫn anh ta đến bên một cỗ xe bán tải thuộc dạng chuyên dụng cho vận chuyển, loại đã bị loại khỏi biên chế sử dụng vì không còn chút giá trị nào, được độ chế thêm một cái phóng móc đã rỉ sét đến độ mà người ta tin chắc chắn rằng nó sẽ không đời nào sử dụng được.
“Cô chắc cái xe này còn chạy được không đấy?”
“Được chứ. Đủ xăng đủ dầu thì nó có thể đi đến cùng trời cuối đất. Giống như ngựa ấy, chỉ cần còn sống thì nó vẫn chạy thôi.”
Sẽ là một tội ác kinh khủng khi có người đủ tự tin rằng chiếc xe này có thể chạy được. Kẻ có gan nào đó chắc chắn sẽ phải trả giá khi dám ngồi trên chiếc xe già cỗi này để đi săn những con sâu có thể cắn nát được những kim loại cứng rắn nhất, và chắc gì thứ động cơ bên trong lớp vỏ kim loại này chịu được sức kéo của một con sâu non. Và chẳng cần phải suy nghĩ thêm một giây để từ bỏ. Tóc xám quay đầu chẳng có một chút chần chừ nào thêm. Nếu phải bỏ thêm chút thì giờ để kiếm một băng đảng nào đó chịu đồng ý với điều kiện của anh ta, hoặc một Bus nào đó sẵn sàng tiếp nhận đề nghị. Mặc dù đây đã là nơi thứ năm anh tìm đến để nhận lại sự chế giễu. Mọi thứ đều rất dễ dàng khi người ta không biết tới địa điểm được yêu cầu.
“Chúc may mắn và hẹn gặp lại nhé.”
Thấy thế con bé ấy cũng chẳng hề cản bước mà ngược lại còn vẫy vẫy tay chào tạm biệt.
Cái Vùng Trũng, nơi mà những cơn bão quét qua không theo bất cứ một trình tự rõ ràng nào. Cùng với đám dân du hung hăng sẵn sàng dùng những mũi tên chết chóc để bắn bỏ bất cứ ai bén mảng đến lãnh địa của chúng. Tuy nhiên, đó không phải những vấn đề thực sự khiến người ta ái ngại khi nhắc tới nơi màu mỡ sâu cát đó. Mà là về một lời đồn, về Vua Sâu Cát, con quái vật dài bằng cả hành tinh đang trú ẩn sâu dưới hàng trăm nghìn mét đất, không có bất cứ một ai chứng thực được sự tồn tại của sinh vật ấy, vì hầu như những người đó đều đã bị nuốt chửng bởi cái miệng to lớn của Vua. Dù tin đồn thất thiệt về sinh vật đó có thật hay không. Thì sự thật đã có rất nhiều băng đảng biến mất ở Vùng Trũng. Vậy nên không có gì quá ngạc nhiên khi tóc xám tiếp tục công cốc.
Với tâm trạng thất thểu, tóc xám bắt đầu đi lang thang khắp nơi. Cho đến khi anh bắt gặp lại một bóng dáng quen thuộc đang ngồi trên hàng ghế dài mà thưởng thức một cái bánh nướng. Dường như là chờ đợi sự xuất hiện của anh, dù rất lấy làm cay đắng để thừa nhận thất bại. Cuối cùng anh vẫn yên phận ngồi xuống bên cạnh con bé.
“Ồ, chào. Chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Cô bé cất lời. Gương mặt kênh kiệu trông phát ghét.
“À, vâng. Hân hạnh.”
Dù không lấy làm hào hứng trước cuộc tao ngộ này, tóc xám vẫn đáp lễ. Anh liếm môi, lấy hơi định nói.
“Sao anh cố chấp với việc săn sâu cát ở Vùng Trũng vậy?”
Khi lời này được cất lên khiến tóc xám bất ngờ mà nhìn thẳng mặt.
“Hở? Cô theo dõi tôi đấy à?”
Chẳng buồn giấu diếm, cô bé gật đầu cái rụp. Xong cảm thấy bản thân cũng chẳng cần giấu diếm làm gì, tóc xám cũng thành thật kể ra những ý định, hoặc tô vẽ ra một số ý định không minh bạch. Nhưng dù thế nào, đó cũng không hẳn là mục tiêu mà cô bé muốn nhắm tới.
“Câu chuyện thì cũng dài lắm. Nên tôi sẽ cố gắng tóm tắt lại cho ngắn gọn nhất. Ở Zone 18, dù không phồn vinh như City hay vài Zone đặc khu, nhưng nơi đó vẫn là một chỗ tốt để sống, ít nhất thì không loạn lạc như ở đây. Chắc cô nghe nói đến nơi đó rồi chứ?”
Tóc xám hơi dừng lại hỏi. Nhưng đáp lại chỉ là cái lắc đầu đầy lạnh nhạt, nhưng đâu thể trách cứ được con bé khi nơi anh nhắc tới là quá xa so. Những chi tiết và sự giàu có qua lời kể chuyện đầy đam mê chỉ mở ra thêm những tò mò kích thích trí tưởng tượng thâm sâu của bộ não.
“Không biết thì cũng chẳng sao. Ở nơi đó, bọn tôi không lo lắng về việc kiếm ăn hay tìm nước, dù thực phẩm xanh vẫn là một cái gì đó xa xỉ. Vì thế mỗi năm một lần, các thành chủ Zone 18 và các Zone lân cận sẽ mở ra vài cuộc thi để tranh đoạt vị trí số một, và tất nhiên sẽ có những vụ cá cược ngoài lề. Dù bất kể có là ai cũng không thể cưỡng lại được sức cám dỗ của tiền tài và sự an nhàn mà cá cược đem lại, cái cảm giác kích thích và hồi hộp như muốn ăn tươi nuốt sống thần tâm trí con người ta, nó tuyệt vời đến mức bất kể ai trải qua cảm giác đó đều muốn tiếp tục trải nghiệm nó dù cho có bị chính cảm giác sung sướng đó hủy hoại.” Tóc xám đột nhiên ngừng kể mà quay sang hỏi. “Chắc cô hiểu thứ tôi vừa nói chứ? Hiểu thì càng đỡ mất công giải thích. Tất nhiên mấy vụ như này là sẽ có chút nhúng tay từ các quan chức cấp cao để họ mắt nhắm mắt mở cho qua nếu nó không vượt quá thẩm quyền. Và cứ thế rất nhiều vụ cá cược đã diễn ra, cho đến khi cuộc thi gần nhất. Một cuộc thi sâu cát, tất cả các Zone đều đua nhau đi săn loài dã thú này để tìm kiếm phần thưởng, và ừ, chắc chắn phải đó những vụ cá cược diễn ra với nguồn lãi khổng lồ từ tiền bạc và thực phẩm xanh. Một phần thưởng thật khó cưỡng làm sao.”
Con bé chăm chú lắng nghe một cách hứng thú. Câu chuyện chứa đựng những thông tin khó tiếp cận từ các tay buôn hàng, những kẻ luôn chỉ đưa ra một nửa sự thật. Cà cũng từ những chi tiết nhỏ giọt ấy, cô bé cũng dần ngờ ngợ ra được bức tranh toàn cảnh đằng sau đó.
Chaporia
Bình Luận (0)