Trans+Edit: Onarii
—---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
"A, k-không, dừng lại đi mà, dừng lại đi, đừng đánh tớ, đừng đánh tớ. A! Mau dừng nó đi.”
Sau giờ học, trong phòng của tôi, trên chiếc giường quen thuộc.
Có một cô gái cũng mặc đồng phục trung học đang ngồi cạnh tôi. Cô ấy giữ lấy chiếc điều khiển, ấn những mấy cái nút lên xuống liên tục.
Chúng tôi đang chơi một tựa game đua xe trên TV, đó là Classic Mario Kart. Tôi đã sử dụng vật phẩm để tấn công lại cô ấy, người đang dẫn đầu cuộc đua.
"Thứ lỗi cho tớ nhé, nhưng đây là luật rừng.”
Tôi nói như vậy và ngay sau đó liền bắn ra một quả tên lửa xanh và một quả màu đen. Chúng nhanh chóng tạo thành một vòng tròn quay quanh nhân vật công chúa của cô ấy và khi nó nổ. Con khỉ Gorilla của tôi lao lên từ làn khói xanh và liền dẫn đầu trong cuộc đua.
"Gừ! Cậu là đồ gian lận! Đồ người xấu! Đồ lén lút! Cậu là kẻ chỉ biết chui rúc trong góc tối thôi ư!”
“Sự thất vọng của cậu chẳng liên quan gì đến cuộc đua này cả! Chờ đã, đó là một cuộc đấu tranh tâm lý ư? Một cuộc chiến ngoài lề à?”
Khi tôi đang nói như vậy, tôi liền chặn lại một chiếc mai rùa màu đỏ đang lao tới từ phía sau bằng một chiếc lá chắn. Tôi liền điều khiển lại chiếc mai rùa đỏ quay trở lại đằng sau và đập tan bức tường để tôi có thể thoát ra. Cái mai rùa đó cũng có thể quay trở lại.
Từ đây đến vạch đích có hai khúc cua. Tôi cua gấp một cách hoàn hảo và tiếp tục đi vào trong. Sau đó, khi tìm thấy một con đường tắt ở khúc cua thứ 2, tôi liền nhảy qua một luống hoa bên đường để rẽ về phía đó.
Và vì thế nên con khỉ Gorilla do tôi, Mazono Masaichi điều khiển, đã thuận lợi về đích với vị trí dẫn đầu.
Tôi thở phào nhẹ nhõm và chải mái tóc dài đang che hết mắt của mình sang bên trái.
"Ahh! K-không! Dừng lại! Tớ làm được! Tớ nhất định làm được mà! Ể! Không! Làm ơn dừng đi!”
Chỉ một khắc chậm trễ, nhân vật của cô ấy đang điều khiển, công chúa Kurumi Toiro, đã bị một con máy vượt mặt và đạt được hạng 5.
Lúc này tôi thật sự muốn nói rằng, cậu ấy đã hét rất nhiều. Mỗi khi đến khúc cua, cậu ấy cứ nghiêng người liên tục khiến cho vai cậu ta cứ chạm vào vai của tôi. Và nó đã diễn ra từ nãy đến giờ...
"Ah, tớ thua rồi. Vì muốn giấu nó nên tớ đã luôn tiết kiệm những chiếc mai rùa màu xanh khi trò chơi đang ở giai đoạn đầu. Nhân tiện, Masaichi rất giỏi ở những khúc cua thật đó. Cậu đã khéo léo tung ra đòn tấn công trong lúc rẽ phải bên cạnh bờ nhỉ."
Toiro đã hỏi tôi trong khi ném chiếc tay cầm xuống giường như thể cậu ấy đang thư giãn vậy. Trên thực tế, tôi đã cố ý để tụt xuống hạng chót và tăng tốc lên vị trí dẫn đầu. Trông thì có vẻ ngầu, nhưng thực ra, càng ở rank thấp thì càng kiếm được nhiều vật phẩm ngon - những vật phẩm giúp ích rất lớn khi leo rank. Hiểu được điều ấy, tôi đã tích rất nhiều “đồ chơi”, rồi dùng kĩ năng của nhân vật để leo rank. Sau đó, tôi đã tận dụng sử dụng các món đồ đó để đẩy Toiro ra xuống khỏi vị trí dẫn đầu.
“Tớ thấy rằng mình đã thành thạo tựa game này đến mức tớ còn cảm thấy mình đang lái xe đi dạo quanh nhà của mình vậy. Mà này, Toiro, Cậu phiền quá đấy!”
“Việc đi tắt bằng cách đi qua những luống hoa là do cậu quá quen thuộc địa hình. Tớ không thể ngừng được. Lúc nãy tớ có ăn vặt một chút nhưng do hét nhiều quá nên tớ đã đốt hết sạch calo rồi.”
“Tớ đốt sạch calo trong mình rồi… Với lại, đây là trò chơi trừng phạt đúng không? Cậu có thể lấy giúp tớ nước ép ở dưới tầng được không. Tiện thể lấy thêm một chút snack nhé.”
“Được rồi, được rồi, nhưng không có nhiều snack đâu, chúng ta sẽ béo lên mất thôi.”
Toiro cằn nhằn và đứng dậy, sau đó giẫm mạnh lên ga trải giường bằng đôi chân trần một cách chắc chắn. Khi cô ấy nhảy lên giường, mái tóc màu hạt dẻ chỉ có phần đuôi tóc được nhuộm đỏ từ phía trong cứ đung đưa mãi.
“Ở trong tủ lạnh có một ít soda đó, cậu có muốn uống không?”
“Được thôi, cảm ơn.”
Khi cậu ấy mở cửa và đi đến cầu thang xuống phòng khách, và đi một mạch đến tủ lạnh cứ như đây là nhà cậu ta vậy.
Toiro và tôi là bạn từ thuở nhỏ.
Thậm chí hơn cả như vậy, giữa chúng tôi luôn có một liên kết sâu sắc không thể tách rời từ bé.
Việc tôi hay ở cạnh cậu ấy như vậy cũng khá thoải mái. Chúng tôi đã chơi cùng nhau từ rất lâu về trước, từ khi tôi còn rất nhỏ. Bọn tôi chơi cùng một game, có cùng một sở thích trong Manga và Anime. Vì thế nên mỗi khi tan học, chúng tôi thường tận hưởng một khoảng thời gian lười biếng trong lúc chơi cùng nhau tại phòng của tôi.
Một đôi nam nữ, trong cùng một căn phòng, cùng một mái nhà. Điều này có thể khiến cho trái tim của chàng trai ấy đập loạn nhịp vì phấn khích. Tiếc rằng, mối quan hệ giữa tôi và Toiro không phải kiểu ấy.
Thành thật mà nói, tôi nghĩ rằng bản thân mình coi Toiro nhưng một người chị hoặc một cô em gái thân thiết từ nhỏ, và có lẽ cô ấy cũng nghĩ tương tự như thế.
Mà, cô ấy thường nằm trên giường cả ngày, miệng thì liên tục ăn snack và nằm ườn ra chơi game như 1 con hải cẩu lười biếng. Mà… thi thoảng cô ấy cũng hay ngủ quên và ngáy khò khò trong lúc đang xem Anime nữa, tôi bất lực vì nó. Có thể cũng vì vậy nên tôi chẳng thể coi Toiro là con gái mất rồi.
Bởi vì thế mà giữa Toiro và tôi không có gì xảy ra cả, ngay cả một bầu không khí đáng ngờ cũng tuyệt đối sẽ không xảy ra. Mà tôi cũng chắc chắn rằng Toiro cũng nghĩ như vậy thôi.
Thực ra... đến cả tôi cũng không ngờ rằng mối quan hệ gắn bó, chứa đầy sự lười biếng này giữa tôi và cậu ấy sẽ rẽ theo một hướng khác.
Toiro trở lại phòng tôi với một chai Soda ở trên tay cô ấy.
"Này, Masaichi, tớ có thể kể cho cậu cái này được không? Nó bất ngờ lắm đó."
"Hmm, có chuyện gì mà bất ngờ vậy."
Tôi đáp lại với vẻ bối rối khi nghe Toiro nói rằng điều cô ấy sắp nói rất bất ngờ.
"Cậu có biết không? Bây giờ gần 8 giờ rồi đó."
"Chỉ có vậy thôi à... Chờ đã! Cậu nghiêm túc đó chứ? Bây giờ đã khá muộn rồi đấy!"
Tôi ngay lập tức nhìn lên đồng hồ, thật bất ngờ, đúng như Toiro nói, bây giờ cũng khá muộn rồi.
Chúng tôi đã về thẳng nhà sau giờ học và đã bắt đầu chơi game đến tận lúc này. Lúc này, chúng tôi đều biết rằng trời đã tối hơn rồi. Và thời gian cứ lặng lẽ trôi đi trong lúc bọn tôi đang tận hưởng những khoảng thời gian vui vẻ bên nhau mà chẳng hề để ý gì cả.
"Tất cả rèm cửa ở trong phòng này đều đã được chúng ta đóng sạch rồi và có lẽ điều này chẳng tốt cho mắt cậu chút nào đâu."
"Nhỡ lúc mặt trời lặn, ánh sáng chiếu vào mặt làm bọn mình bị phân tâm trong khi chơi game thì sao? Chỉ cần một sai sót thôi là một trong hai đứa xác định luôn. Với tớ thì thắng thua không chỉ là kết quả trong game thôi đâu."
"Chờ đã nào! Đó chẳng phải chỉ là một trò chơi thôi sao!?"
Giữa lúc đang nói chuyện với tâm trạng vô cùng "phởn", tôi lén nhìn vào chiếc đồng hồ gần đó.
"Này, chúng ta dừng lại ở đây nhé, bây giờ khá muộn rồi. Tớ nghĩ cậu nên về nhà đi."
Ngay khi vừa nói xong, Toiro liền cười toe toét, sau đó lắc đầu một cách quyết liệt.
"Tại sao tớ phải đi? Tớ không muốn về, thì sao nào?"
"Không được! Nếu cậu trở về vào tối muộn thì cực kì nguy hiểm đó."
"Thôi nào, nhà của chúng ta cạnh nhau cơ mà. Với lại... tớ định sẽ tá túc ở đây qua đêm."
Toiro và tôi vốn là hàng xóm nên nhà của hai đứa cũng cạnh nhau và cả hai bên gia đình cũng là bạn thân của nhau từ trước. Vì thế nên chúng tôi cũng thường xuyên ở lại nhà bên cạnh. Nhưng mà... bây giờ đã trưởng thành hơn trước nên nhận thức của bọn tôi về điều này cũng khác hơn trước.
"Nhìn vẻ mặt của Toiro thì có thể thấy rằng cậu ta đang đùa. Tuy vậy, dù đoán trước được nhưng tôi không thể không thờ dài."
"--Sau tất cả, lúc này chúng ta đang hẹn hò mà."
Hẹn hò. Toiro và tôi đang hẹn hò cùng nhau.
"Không đó chỉ là giả, là giả thôi."
Toiro và tôi, những người bạn không thể tách rời. Nay lại bắt đầu giả vờ hẹn hò vì một lí do sâu xa nào đó.
Lúc này, dù là một cặp đôi (tạm thời) thì việc chơi với nhau một cách lười biếng như thế cũng chẳng khác gì.
Nhưng, liệu sau này mối quan hệ giữa chúng tôi có thể kéo dài mãi không...
Đó là câu chuyện giữa tôi và cô ấy, hai người có một mối quan hệ phức tạp và gắn bó sâu sắc với nhau.
Chaporia
Bình Luận (0)