Dưới ánh sáng leo lét hắt từ khe nứt trên trần khoang.
Neurysl ngồi lặng lẽ, tựa lưng vào những thanh sắt, đôi mắt mở to nhưng vô hồn, như đang soi chiếu một thế giới chỉ riêng mình anh thấy.
Không gian quanh anh đặc quánh mùi sắt gỉ và ẩm mốc, như thể rằng chính thời gian cũng mục rữa nơi đây.
Trong sự im lặng nặng nề của khoang tàu, những mảnh ký ức rời rạc bỗng ùa về, về chính anh, kẻ lạc lối giữa một thực tại xa lạ.
Từng bước chân đã đưa anh băng qua bờ biển rực lửa hoàng hôn, xuyên qua khu rừng mờ sương và tiếng thở dài của những linh hồn đã lãng quên.
Nhưng anh không mang theo ước mơ, chẳng dẫn dắt bởi mục đích rõ ràng.
Chỉ là... anh đi.
Đôi chân bước, còn tâm trí thì cứ trôi như một chiếc lá khô trong cơn gió vô định.
Phải rồi.
Chính sự tò mò đã đẩy anh leo lên con tàu cướp biển này, chẳng toan tính, chẳng dè chừng.
Một trực giác mơ hồ, một cảm giác lạnh sống lưng khi nghe đến "món hàng" mà chúng thì thào.
Một câu chuyện chưa kể, một bí mật chưa hé lộ.
Chỉ thế thôi, mà đủ để anh bước vào gió lốc.
Giờ đây, bị giam như "món hàng" thừa thãi trong lòng con tàu thì Neurysl mới dần hiểu, chính khát khao khám phá, khát khao hiểu được thế giới rộng lớn và kỳ dị này, mới thật sự là ngọn lửa âm ỉ dẫn lối cho anh.
Và rồi, giữa tiếng cọt kẹt đều đều của gỗ mục và hơi thở ẩm lạnh của những thân người lạ lẫm quanh mình.
Anh chợt nhận ra, sâu trong bóng tối này, anh đang dần bị nuốt lấy, không phải bằng móng vuốt hay ngục tù, mà bằng sự mờ nhạt của chính mình.
Chậm rãi.
Không tiếng động.
Nhưng không thể chối cãi.
Giữa những dòng ký ức miên man, cuộn trào như lớp sương mù dày đặc bao phủ cả một vùng đất hoang vu.
Neurysl cựa mình.
Cảm giác nặng nề, bức bối như thể ngàn cân đá tảng đè lên lồng ngực, khiến mỗi cử động nhỏ bé cũng trở nên khó khăn.
Một tiếng động khe khẽ vang lên, tựa như tiếng thở dài của bóng đêm, nhưng chìm nghỉm giữa không gian chật chội, hỗn tạp của khoang chứa.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi cái dư vị đắng chát còn sót lại trong tâm trí.
Hơi thở cuối cùng của Motrathis vẫn còn vương vấn đâu đây.
Neurysl day dứt với những câu hỏi không lời đáp.
Tại sao ba con người kia không hề kháng cự, không tìm cách thoát khỏi chốn ngục tù chật hẹp này?
Điều gì đã khiến họ cam tâm chấp nhận xiềng xích, tự nguyện giam mình trong bóng tối?
Một cơn sóng nghi ngờ trào dâng, nhấn chìm tâm trí Neurysl trong vòng xoáy hoang mang.
Sự ngoan ngoãn đến lạ thường của họ gieo vào lòng anh một nỗi bất an mơ hồ.
Liệu sự chấp nhận kia là thật lòng, hay chỉ là một màn kịch vụng về che giấu một âm mưu đen tối?
Phải chăng họ là đồng bọn của lũ hải tặc tàn ác?
Đầu óc Neurysl quay cuồng trong mớ bòng bong của những giả thuyết đáng sợ.
Anh ôm chặt lấy đầu, cố gắng xua đuổi những ý nghĩ đang gặm nhấm tâm can.
“ Không thể nào. ”
Neurysl thì thầm, một lời phủ nhận yếu ớt vang lên giữa không gian tĩnh mịch.
“ Không bao giờ có chuyện đó... ”
Neurysl không thể cam chịu.
Và anh cần đứng dậy ngay lúc này.
Cần phải làm một điều gì đó, dù là nhỏ nhất, để phá vỡ cái xiềng xích vô hình đang trói buộc anh.
Đôi mắt anh mở ra lần nữa, nhưng lần này, ánh nhìn đã nhuốm một màu sắc khác.
Đôi ngươi ấy ánh lên một tia quyết tâm, một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm giữa đêm đen.
Anh bắt đầu quan sát, chậm rãi và cẩn trọng như một con thú săn mồi rình rập trong bóng tối.
Thứ nhất, đây chỉ là một khối sắt nặng nề. Ổ khóa đã gỉ theo thời gian, như những chứng tích của bao nhiêu chuyến hải trình khắc nghiệt. Có lẽ, chỉ cần một lực tác động đủ tinh tế và kiên nhẫn đủ lớn, nó sẽ phải khuất phục.
Thứ hai, những "món hàng" khác. Plariene, Monia, thằng nhóc Kinebu, họ đã mệt mỏi, và đã ngủ thiếp đi. Anh thấy vài thùng gỗ cũ kỹ, những bao tải căng phồng không rõ chứa đựng thứ gì. Và anh đoán rằng những tên hải tặc còn lại thì chìm trong giấc ngủ sâu hoặc đơn giản là quá kiệt sức để bận tâm đến thế giới xung quanh.
Thứ ba, là âm thanh. Từng bước chân đều đặn, nặng nề vọng xuống từ hành lang gỗ phía trên.
Anh đoán đó là một tên lính canh, mùi hôi hám của rượu và mồ hôi dường như cũng theo từng nhịp bước mà lan tỏa.
Hắn cứ mỗi nửa khắc lại lặp lại hành động nhàm chán này.
Neurysl rướn người và cố gắng áp sát tấm vách tàu lạnh lẽo.
Bàn tay anh lặng lẽ lần mò dưới sàn gỗ, những đường vân gỗ sần sùi như những nếp nhăn trên khuôn mặt của thời gian.
Bỗng dưng, đầu ngón tay anh chạm phải một vật gì đó nhỏ bé và lạnh lẽo.
Đó là một mảnh kim loại rơi ra từ đâu đó, mỏng manh nhưng sắc bén đến đáng ngạc nhiên.
Nó không phải là thứ vũ khí hoàn hảo, nhưng đủ để anh thử nghiệm, để gieo một chút hy vọng nhỏ nhoi vào màn đêm tuyệt vọng.
Bình thường, trong những tình huống thế này, anh sẽ ước có một thứ gì đó mang tính hủy diệt hơn, một bình acid chẳng hạn, để giải quyết mọi thứ một cách nhanh gọn.
Nhưng logic hơn, nơi đây chỉ có những thanh sắt và những tấm gỗ mục nát.
Và anh đoán rằng, ngày mai, lão già kia sẽ đến, mang theo nụ cười nham hiểm và ánh mắt thèm thuồng, và Monia sẽ rơi vào tay hắn.
Ý nghĩ ấy như một lưỡi dao lạnh lẽo cứa vào trái tim anh.
Anh khéo léo giấu mảnh kim loại vào tay áo.
Lạ thay bộ đồng phục của Neurysl đã tự tái cấu trúc lại sau trận chiến, và anh cũng chẳng hề hay biết rằng, nó có bị rách hay không.
Anh mắt lại lướt nhanh qua những con người xung quanh.
Cả ba người họ đều đã ngủ hết, không ai nói một lời.
Tất cả đều im lặng, cam chịu, như những con cừu non chờ đợi ngày bị dắt đến lò mổ.
Nhưng anh thì không.
Neurysl không chấp nhận số phận!
Anh không biết rõ mình sẽ thoát ra khỏi cái địa ngục trần gian tiếp theo này bằng cách nào.
Nhưng anh biết, sâu thẳm trong trái tim mình vẫn còn một tia sáng le lói, dù chỉ là khe nứt nhỏ trên trần khoang, hay một khoảnh khắc lơ đãng của tên lính gác.
Chỉ cần một cơ hội nhỏ bé, anh sẽ nắm lấy nó bằng tất cả bản năng sinh tồn đã từng đưa anh vượt qua biển lửa, qua những khu rừng ma quái đầy rẫy hiểm nguy.
Bằng sự im lặng tuyệt đối.
Bằng sự kiên nhẫn chờ đợi.
Và bằng đôi mắt không hề nhắm lại lần nữa.
Trên boong thượng con thuyền hải tặc, nơi gió biển lồng lộng thổi, hiện ra một không gian trầm mặc mà uy nghi.
Sàn tàu được ghép từ những phiến gỗ sồi đen tuyền, điểm xuyết những đường khảm đồng sắc lạnh, tựa như ánh mắt sắc bén của kẻ thống trị biển khơi.
Nhưng dù vật dụng bày biện có phần tùy ý, lại chẳng thể che giấu được cái khí phách ngang tàng, cái uy nghiêm lạnh lùng tựa băng giá ngàn năm.
Những tấm địa đồ cũ kỹ, nhàu nát, ghi dấu bao hải trình bão táp, nằm im lìm bên cạnh những bình rượu đã cạn đáy, dường như vẫn còn vương vấn chút men nồng của những đêm cuồng hoan.
Lẫn trong đó, vài chiếc sọ người trắng hếu được an vị trên giá sách, lạnh lẽo nhìn ra, tựa như những chứng nhân câm lặng cho bao cuộc chinh phạt đẫm máu.
Tất cả những thứ ấy, dưới ánh đèn dầu lay lắt, hắt lên những bóng hình quái dị, phản chiếu một tâm tư thâm trầm, dị biệt ẩn sau vẻ ngoài đạo mạo kia.
Giữa không gian ấy, chiếm trọn phần lớn diện tích là một chiếc bàn dài gỗ đã nhuốm màu thời gian.
Mặt bàn loang lổ những vết tích khó gọi tên, tựa như những vết sẹo kiêu hãnh của một chiến binh từng trải.
Và ở trung tâm, một lưỡi dao găm sắc lạnh cắm phập xuống tấm bản đồ cũ.
Nơi mũi dao chỉ, là những hòn đảo vô danh, những vùng biển hoang vu mà chưa một bóng thuyền nào dám đặt chân tới.
Vết mực đen từ điểm cắm dao lan rộng ra, tựa như tâm của một hố đen vũ trụ, hút vào trong nó bao nhiêu bí ẩn và khát vọng chinh phục vô bờ bến.
Khung cảnh ấy, tĩnh lặng mà dậy sóng, lạnh lẽo mà đầy cuồng nhiệt, khắc họa một chân dung, một khí phách độc nhất vô nhị, kẻ dám một mình đối diện với biển cả bao la, kẻ mang trong mình một tâm hồn vừa kiêu ngạo lại vừa ẩn chứa những góc khuất dị thường.
Bóng đêm tịch mịch phủ kín gian phòng, tịch liêu đến nỗi có thể nghe rõ tiếng tim trầm mặc
Lão ta an tọa sau chiếc bàn gỗ mun, đôi tay chai sạn đan chặt vào nhau, ngón tay cái khẽ khàng lay động, tựa hồ như nhịp đếm thời gian vô tình, khắc khoải như tiếng thở dài của vận mệnh.
Ralvenar thuyền trưởng, danh xưng hắn tựa như những con sóng dữ dội hắn từng chinh phục, nhiều không kể xiết.
Từ chốn hải đồ xa xôi vọng về những mỹ danh kiêu hùng, như.
"Long Uống Giả", khí phách ngút trời.
Lại có kẻ run rẩy gọi hắn "Vịnh Đao Phủ", gieo rắc kinh hoàng.
Kẻ khác khẽ khàng xưng tụng "Khố Tàng Thủ", ẩn chứa bao bí mật thâm sâu.
Nhưng thảy những danh xưng phù phiếm ấy, hắn đều lãnh đạm, tựa như gió thoảng bên tai.
Trong chốn tĩnh mịch này, vạn vật đều chìm vào giấc ngủ say, chỉ còn hắn và bóng tối là tri kỷ.
Ngọn đèn dầu leo lét trên xà nhà, ánh hỏa quang chập chờn hắt bóng hắn lên vách tường gỗ.
Kỳ dị thay, bóng hình ấy dường như tách làm hai nửa, một cúi đầu trầm tư, như đang gánh nặng ngàn cân, nửa kia ngẩng mặt lên, khóe miệng nhếch thành nụ cười quái dị, tựa như ẩn chứa bao cuồng vọng và bi ai.
Trong khoảnh khắc huyền hoặc ấy, hắn tựa hồ hóa thành một con quái thú dị dạng, giam mình trong chính những suy tư hỗn loạn.
Ralvenar khẽ thở dài, thanh âm ấy tựa như tiếng tơ đàn đứt quãng trong đêm tịch mịch.
“ Chúng... nghênh đón một kẻ vô danh. ”
Lời hắn thốt ra, trầm đục như tiếng cây khô bị bẻ gãy giữa cơn gió lạnh.
“ Một tiểu tử cầm kiếm, chẳng bùa chú phòng thân, chẳng kẻ hộ tống. Thế mà... tâm can ta lại dấy lên một nỗi bất an khôn tả. ”
Rồi hắn đứng dậy, thân ảnh cao lớn chậm rãi tiến về phía song cửa hẹp, nơi đêm đen thăm thẳm mở ra một vùng biển khơi vô tận.
Những vì tinh tú trên cao mờ ảo, tựa hồ như bị biển cả mênh mông kia nuốt chửng dần từng vệt sáng yếu ớt.
Hắn lặng lẽ nhìn xuống khoảng tối đen huyền bí ấy, và trong khoảnh khắc tĩnh lặng như tờ, hắn chợt thấy bóng hình cô độc của chính mình phản chiếu nơi đáy sâu thăm thẳm... một nỗi cô tịch, một linh cảm mơ hồ, tựa như sợi tơ mỏng manh giăng giữa đêm trường vô tận.
“ Ngỡ thuở ấy, đôi nhãn ta tựa hồ gương sáng, soi tỏ vạn vật hữu linh. Từng tưởng, một ánh nhìn khẽ trao, đủ để thấu tận tâm can, tường minh mọi lẽ. Nhưng… ”
Thanh âm trầm xuống, tựa như tiếng thở dài vọng lại từ chốn hư vô,
“ Kẻ nọ, trong cuốn sách kia, lại được gán cho cái danh "mang theo dư vang của một thế giới khác...". Hừ haha! Lời lẽ phù phiếm, tựa bọt biển tan! Ta, kẻ này, xưa nay chỉ tin vào đôi mắt. Ánh mắt là cửa sổ tâm hồn, là minh chứng chân thật nhất của một kiếp nhân sinh.”
Hắn xoay gót, bóng hình cô tịch tịch mịch hướng về chiếc tủ gỗ trầm mặc dựa mình vào vách tường lạnh lẽo.
Bàn tay chậm rãi mở ra một ngăn bí mật, nơi cất giấu một bí mật còn nặng trĩu hơn cả thời gian.
“ Ta... cần một lần nữa nghiệm chứng... ”
Thanh âm khàn khàn tựa như tiếng vọng từ một giấc mộng xa xôi, tan vào không gian tĩnh mịch.
Trong ngăn tủ tối tăm, một quyển cổ thư dày cộm hiện ra, bề ngoài nghiêm cẩn được bảo vệ bởi ba lớp khóa tinh xảo cùng một phong ấn kỳ dị, hằn lên dấu vân tay chủ nhân như một lời thề non hẹn biển với quá khứ.
Ôi, là một bảo vật!
Một báu vật trầm luân từ đáy biển khơi thăm thẳm, vượt qua bao lớp sóng dữ, bao tầng phù sa để rồi an yên ngự trong thư phòng của gia tộc hắn suốt mấy độ bách niên.
Hắn đặt tên cho nó là "Kẻ Định Danh"... cái tên thôi đã gợi lên bao nhiêu tò mò, bao nhiêu khát khao khám phá những bí ẩn của thế gian.
Hãy hình dung xem, một trang sách trắng muốt như tờ lụa non, tĩnh lặng như mặt hồ thu. Rồi, khi tâm niệm vừa khẽ động, tựa như có một linh hồn ẩn náu bấy lâu nay chợt bừng tỉnh giấc, những con chữ huyền diệu, uyển chuyển như rồng bay phượng múa, từ hư vô mà hiện hữu.
Chúng không phải là mực tàu tầm thường, mà dường như được kết tinh từ tinh túy của trời đất, từ khí thiêng của biển cả, mang theo cả hồn phách của vạn vật.
Chỉ một ý niệm thôi, một thoáng suy tư về ngọn núi hùng vĩ kia, lập tức, tên gọi, hình dáng, độ cao, cả những mạch đá ngầm sâu kín, những loài cây cỏ sinh sôi nơi sườn dốc, đều rành rành hiện ra trước mắt.
Tựa như có một vị thần linh thấu suốt mọi lẽ, nhẹ nhàng vén bức màn bí ẩn của tạo hóa.
Khi tâm trí hướng về dòng sông uốn lượn, khúc khuỷu như dải lụa mềm, thì ngay tức khắc, chiều dài, lưu lượng, những loài cá tôm ẩn mình dưới đáy, cả những câu chuyện, những huyền thoại gắn liền với dòng chảy ấy, đều sống động trên trang giấy.
Nó không chỉ đơn thuần là tên gọi, mà còn là cả một thế giới thu nhỏ, một pho sử thi về sự tồn tại và phát triển.
Cầm cuốn sách trên tay, hắn cảm nhận được một mối liên hệ kỳ lạ, một sự giao hòa thầm lặng với vũ trụ bao la.
Dường như, qua từng trang sách, hắn có thể chạm vào hơi thở của cỏ cây, lắng nghe tiếng thì thầm của gió, thấu hiểu sự vận hành diệu kỳ của đất trời.
"Kẻ Định Danh" không chỉ là một công cụ, mà còn là một người bạn đồng hành, một người thầy uyên bác, dẫn dắt hắn trên con đường khám phá vô tận.
Ôi, cái cảm giác khi một ý nghĩ vừa nảy sinh, và lập tức, bí mật của vạn vật như được hé mở ngay trước mắt, há chẳng phải là một niềm vui sướng tột cùng, một sự thỏa mãn tri thức sâu sắc hay sao?
Nó khơi dậy trong lòng hắn một niềm đam mê vô bờ bến với thế giới xung quanh, một khát khao cháy bỏng được thấu hiểu tận cùng mọi sự vật hiện tượng.
Cuốn sách ấy, đối với hắn, không chỉ là một di vật gia truyền, mà còn là một cánh cửa thần kỳ, mở ra những chân trời tri thức bao la, đưa hắn vào một cuộc phiêu lưu kỳ thú không có hồi kết.
"Kẻ Định Danh"... một cái tên giản dị, nhưng ẩn chứa sức mạnh phi thường, một minh chứng cho sự huyền bí và vô tận của thế gian này.
Ngón tay run rẩy chạm vào phong ấn lạnh lẽo.
Một vệt hồng quang quỷ dị chợt lóe lên rồi tắt tựa như một tiếng thở dài khe khẽ của định mệnh.
Khóa mở, phong ấn tan biến.
Quyển sổ xưa cũ chậm rãi hé mở.
Trang đầu tiên hiện ra, dày đặc những dòng tên khắc nghiệt, chi chít như mạng nhện giăng kín một vùng ký ức.
Bên cạnh mỗi cái tên, một vạch ngang vô tình và ba con số lạnh lùng: Giá trị – Nguy cơ – Số phận. Ba thước đo tàn nhẫn cho sự tồn tại của một sinh mệnh.
Ralvenar lật đến trang cuối cùng. Một khoảng trắng mênh mang, trống rỗng đến nao lòng, tựa như vực sâu không đáy nuốt chửng mọi thanh âm và hình hài.
Đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả ngàn năm sương gió chăm chú nhìn vào khoảng hư vô ấy.
Rồi, những con chữ huyền bí từ từ hiện ra, như những bóng ma chầm chậm trồi lên từ đáy giếng câm lặng.
Vô danh. Bất định. Bất định. Linh giác cảnh báo. Cực độ nguy hiểm.
Một cơn rùng mình khẽ khàng lan tỏa khắp thân thể hắn.
Không phải là sợ hãi, mà là một cảm giác xa lạ, một thứ xúc cảm đã ngủ yên quá lâu trong trái tim chai sạn.
Dường như, sau bao nhiêu năm tháng đằng đẵng, lần đầu tiên, hắn cảm nhận được một điều gì đó... không rõ ràng. Một gợn sóng khẽ khàng lay động mặt hồ tĩnh lặng của tâm hồn.
“ Mười bốn xuân thu dằng dặc...”
Thanh âm trầm khàn tựa tiếng thở dài vọng ra, mang theo nỗi u uất tịch mịch khôn nguôi.
Mười bốn năm, một quãng thời gian đủ để tang thương hóa hải, đủ để hồng nhan bạch phát.
Mười bốn năm ấy, đôi nhãn hắn chưa từng vướng bận một mảy may nghi hoặc trước thế gian vạn vật.
>Phàm là hữu hình, tất hữu danh, phàm là tồn tại, tất hữu quy loại.
Đó là định luật sắt đá hắn hằng tin, là lẽ thường hắn nắm giữ trong lòng bàn tay.
Nhưng giờ đây...
Có lẽ, thứ ánh lên vẻ lạnh lẽo quỷ dị kia, thứ mang theo khí tức cổ xưa mà hắn chưa từng cảm nhận, chính là thanh kiếm định mệnh của Neurysl.
Ý niệm ấy chợt lóe lên trong tâm trí, tựa một tia chớp xé toạc màn đêm tĩnh lặng.
Hắn lặng lẽ ngồi xuống, thân thể tựa hồ trút bỏ hết gánh nặng vô hình.
Khuôn mặt tuấn mỹ như tạc tượng khẽ nghiêng, bàn tay chống lên cằm râu ria, ngũ quan chìm trong bóng tối nhợt nhạt.
Đôi mi khép hờ, ngăn cách thế giới bên ngoài với dòng chảy hỗn loạn bên trong.
Tâm tư hắn phiêu diêu tựa áng mây chiều vô định, mông lung.
Mười bốn năm kiên định, tựa hồ như một trang giấy trắng khẽ lay động trước cơn gió lạ. Một cảm giác xa lạ, vừa hoang mang lại vừa có chút... hứng thú, len lỏi trong cõi lòng hắn.
Neurysl... Thanh kiếm của thằng nhóc ấy... liệu có thực sự vượt ngoài mọi lẽ thường, thách thức cả sự uyên bác của hắn?
Hắn khẽ nhếch môi, một nụ cười nhàn nhạt, không rõ là tự giễu hay đang chờ đợi.
Bóng đêm bao trùm, chỉ còn lại ánh mắt khép hờ, nơi ẩn chứa một vũ trụ đang âm thầm chuyển động.
Mười bốn năm trôi tựa bóng câu qua song cửa, trong ký ức hắn vẫn hằn sâu cái ngày định mệnh ấy.
Thuở ấy, giữa trùng khơi sóng cả, hắn đã trói buộc một sinh vật dị thường, một giống loài vô danh, tựa hồ không thuộc về thế gian này, cả quyển sách kia cũng không tài nào mà định danh được nó.
Con vật như khỉ nọ, câm lặng như tờ, đổi lại tám mươi sinh mạng thủy thủ đoàn tan vào lòng biển lạnh.
Nhưng Ralvenar, kẻ từng trải bao phen sóng gió, nhìn sâu vào đôi nhãn cầu đen ngòm, vô hồn của nó, nếu thứ ấy có thể gọi là mắt, và một linh cảm quái dị chợt lóe lên trong tâm khảm.
Hắn biết, cái sinh vật bé nhỏ kia, chẳng qua chỉ là một mảnh vụn, một cái bóng non nớt của một thực thể vĩ đại, một âm hưởng vọng lại từ một cõi xa xăm.
Nhưng tại sao hắn lại biết?
Nó không phải là mối họa, mà là một dấu hiệu, một điềm báo chẳng lành.
Còn cái tên tù nhân vô danh, giam cầm nơi đáy thuyền ẩm thấp, đôi mắt hắn trống rỗng, tựa hồ như vực sâu thăm thẳm, không chút ánh sáng, không chút hồn phách.
Chính sự "không gì cả" ấy, cái khoảng hư vô đáng sợ ấy, mới thực sự gieo rắc kinh hoàng trong trái tim lão thuyền trưởng dày dạn.
Cả hai đều sai.
“ Không gì cả... ”
Hắn khẽ thì thầm, âm thanh lạc lõng giữa tiếng sóng vỗ mạn thuyền, tựa như một câu chú cổ xưa, vọng về từ những đêm trường tăm tối.
“ Hư vô... Ha ha! ”
Tiếng cười khàn khàn, pha lẫn chua xót và run rẩy, tan vào không gian mịt mờ, để lại một nỗi bất an khôn nguôi trong lòng người thuyền trưởng cô độc giữa biển khơi.
“ Không sợ, không mong, không đói. Không phản kháng. Chỉ... nhìn. ”
Ralvenar thân hình khẽ lung lay, gắng gượng đứng thẳng.
Kẻ chinh chiến sa trường, tâm như sắt đá, há dễ dàng bối rối?
Nhưng lần này, trong đôi con ngươi tĩnh lặng kia, dường như ẩn chứa một vực sâu vô định, sự trống rỗng đến đáng sợ, khiến lòng hắn dấy lên nỗi bất an khôn nguôi, còn hơn cả khi đối diện với binh đao trùng trùng.
“ Ngươi... ”
Ralvenar thanh âm trầm khàn như tiếng chuông cổ vọng lại giữa đêm tịch mịch.
“ Khác biệt... dị biệt với thế gian này. ”
Lời nói tựa như gió thoảng, mang theo bao nhiêu suy tư chất chứa.
“ Không ràng buộc bởi những giá trị hư vọng, chẳng vướng bận lời nguyền hay danh xưng phù phiếm. Tựa hồ như một làn khói, lướt ngoài mọi khuôn phép... mà ngươi lại sở hữu... ”
Một trận hàn phong từ khe cửa luồn vào, lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy.
Ngọn đèn dầu lay lắt, hắt bóng ma quái lên vách tường gỗ.
Trên mặt bàn gỗ, tấm địa đồ khẽ rung động, những đường nét mực tàu vẽ non sông gấm vóc lay động như sóng cả.
Ralvenar vội vàng đưa tay xuống, ngón tay thô ráp đè chặt lấy chuôi dao găm cắm sâu trên bản đồ, trấn giữ giang sơn như trấn giữ vận mệnh.
Nhưng trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, một ảo giác chợt ùa đến, xâm chiếm tâm trí hắn.
Hắn không còn là kẻ nắm giữ lưỡi dao sắc lạnh, mà hóa thành một chấm son nhỏ nhoi, lạc lõng giữa những đường nét ngoằn ngoèo, chằng chịt như mạng nhện, tựa như một cái bẫy vô hình mà chính hắn đã dày công giăng mắc từ những năm tháng xa xôi.
“ Phải chăng... ”
Ralvenar ngước mắt nhìn lên hư không, trong đáy mắt ánh lên một tia hoang mang khó tả.
“ Đây... chính là thiên số khó tránh? ”
Hắn hỏi, nhưng không ai trả lời, và hắn cũng không cần ai trả lời.
Trong tĩnh mịch, ván thuyền khẽ khàng rên rỉ, tựa như tiếng thở dài khe khẽ của thời gian, vọng về từ phương xa, nơi sóng cả vỗ vào mạn thuyền, mang theo hơi thở dài lê thê của biển cả vô tận.
Ralvenar trầm mặc, thân thể nặng nề tựa như cây cổ thụ mục ruỗng, một lần nữa tìm về chốn an yên tạm bợ trên boong tàu.
Mi mắt khép hờ, cánh cửa dẫn vào cõi mộng xưa lại hé mở, để những ký ức héo hon trồi lên như những bóng ma lảng vảng trong đêm tối.
Trước mắt hắn, một bến cảng rực lửa, khói đen cuộn trào như những oan hồn gào thét. Bên bờ, bóng hình nhỏ bé của một nữ hài đơn độc, đôi mắt trong veo dõi theo con thuyền dần khuất dạng nơi chân trời.
Trong không gian mờ ảo, lời thì thầm quái dị của lão thầy bói mù lại văng vẳng bên tai, gieo rắc một nỗi kinh hoàng lạnh lẽo "Ngươi sẽ nắm giữ thứ không nên chạm vào."
“ Không phải... không phải lời tiên tri! ”
Thanh âm Ralvenar khẽ khàng vang lên, trầm đục như tiếng chuông cổ bị vùi lấp dưới đáy giếng sâu, mang theo một chút run rẩy không thể kìm nén.
“ Nó chỉ là... một lời nguyền mà thôi? ”
Rồi tất cả chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối, một sự im lặng nặng nề và u ám, bao trùm không gian tựa như tấm màn tang khổng lồ, nuốt chửng mọi âm thanh và ánh sáng, chỉ còn lại nỗi cô tịch thấm sâu vào tận xương tủy.
Trong bóng tối tịch mịch ấy, trái tim Ralvenar như bị ai bóp nghẹt, một nỗi bi ai không tên, không hình hài, cứ thế lan tỏa, nhuộm đẫm cả tâm hồn hắn.
Gánh nặng của quá khứ, lời nguyền nghiệt ngã của định mệnh, tựa như những sợi xích vô hình trói chặt lấy linh hồn hắn, giam cầm hắn trong một vòng xoáy của khổ đau và tuyệt vọng.
Hắn là ai giữa biển khơi vô định này?
Một kẻ lữ hành cô độc mang trong mình một bí mật đen tối, hay chỉ là một con tốt bé nhỏ trong ván cờ tàn khốc của số phận?
Câu trả lời vẫn chìm sâu trong màn đêm thăm thẳm, như một tiếng thở dài không dứt của biển cả bao la.
Ralvenar rút con dao găm ra khỏi bàn. Cắm lại.
Lần này, lưỡi dao xuyên trúng một điểm khác. Một hòn đảo nhỏ, nằm xa lắc ngoài rìa bản đồ, chưa ai đánh dấu.
Hắn nhìn chằm chằm vào điểm đó. Và rồi, khẽ nói.
“ Có lẽ... đã đến lúc giao món hàng này cho kẻ xứng đáng. ”
Overthinking.
Một nụ cười nở trên môi hắn, nhưng méo mó, trống rỗng.
“ Dù ta không hiểu ngươi là gì, nhưng những kẻ ở phía bên kia... chúng có thể sẽ biết. Và nếu chúng sợ ngươi thì càng tốt thôi. ”
Ralvenar bước về phía cửa, mở ra.
Bóng hắn hòa vào hành lang tối om, để lại căn phòng chao đảo trong ánh đèn tàn.
Sau lưng hắn, con dao găm vẫn cắm sâu vào bản đồ.
Chaporia
Bình Luận (0)