Chương 1: Dịch vụ uỷ thác của cô gái phép thuật
/---
Trời trong, mây trắng. Một thế giới bình thường, một thành phố hiện đại thế kỷ XXI bình thường với dòng người tấp nập đến đến đi đi trên những con phố phủ đều nhựa đường.
Như một điều hiển nhiên, ẩn sau ánh mặt trời luôn tồn tại bóng râm tạo nên những góc khuất. Ẩn sau những góc khuất lại là những sự kiện nằm ngoài thường thức bị che đậy khỏi con mắt người đời. Trong số đó, “bóng tối”, “bóng ma”,… là những cái tên mà “chúng tôi” dành riêng cho một loại bí mật đặc thù.
Thế giới này tồn tại hiện tượng siêu nhiên. Và chúng tôi, những cô gái phép thuật, là lực lượng ra đời để quản chế những bóng ma vẫn luôn hiện hữu, đã, đang và sẽ mang lại hệ quả dị thường cho sự ổn định của xã hội loài người.
Bọn chúng có rất nhiều chủng loại, chúng tôi cũng phân chia thành rất nhiều đơn vị khác nhau để ứng đối với từng loại tính chất đặc trưng mà mỗi một loại bóng ma sở hữu. Mỗi đơn vị sẽ thiết lập ít nhất một địa điểm làm “phòng uỷ thác” tại thế giới hiện thực để xử lý các vấn đề có thể nảy sinh. Trùng hợp thay, nơi này - trong một con ngách vắng bóng sinh hoạt, lại toạ lạc một lối vào nhỏ xinh dẫn đến một trong những địa điểm vừa được nhắc đến ở trên.
Như mọi ngày, tôi một lần nữa treo lên chiếc bảng “Mời Vào” cho cửa tiệm của bản thân. Đón chào một ngày làm việc tràn đầy hương vị tươi mới của giấc mơ và ngày mai.
Với vai trò là một cô gái phép thuật đến từ đơn vị Tentaclucid Của Giấc Mơ Và Phép Màu, tôi đã đóng quân ở vị trí này được một thời gian. Sau lại vì buồn chán nên đã quyết định khai trương một cửa tiệm nhỏ để đào thả… giao dịch các “đặc sản” mà đơn vị tự sản xuất ra bên ngoài, hàng hoá nội thất vừa được bố trí xong không lâu trước đây.
Sở thích của tôi là trải nghiệm những kinh hỉ, nên cũng hy vọng là những vật phẩm “nhà làm” này sẽ mang đến đủ ngạc nhiên cho những vị khách quý giá của mình. Như vậy thì, không biết liệu hôm nay bất ngờ nào sẽ xuất hiện đây? Và không để tôi đợi lâu...
“Leng keng.” Tiếng chuông mới mẻ vang lên báo hiệu rằng vị khách đầu tiên của ngày hôm nay đã bước vào cửa tiệm. Tôi ngân nga một giai điệu không lời, đeo cặp bao tay vải trắng của mình vào, chỉn chu lại chiếc bảng tên nhỏ xinh trên ngực trái. Bắt ghế, đứng lên, chuẩn bị tiếp đãi người mở hàng của bản thân.
Vị khách - cậu trai trẻ trong bộ đồng phục học sinh, dáng người mảnh khảnh, vẻ ngoài âm u với mái tóc đen gần như che khuất tầm nhìn, dường như có chút e dè. Vừa vào đến nơi liền dừng lại một cái, chần chờ nhìn trước nhìn sau. Song khi chú ý tới ánh mắt của tôi thì ngược lại nhẹ nhàng gật đầu, tỏ vẻ chính mình trước tiên muốn nhìn quanh một lúc.
Tôi cũng không ngại. Đây là một cửa tiệm lớn không tới đâu, trừ quầy giao dịch mà tôi đang đứng đây thì cũng chỉ có những chiếc tủ kính trưng bày ở hai bên. Cậu ta sẽ không tốn nhiều thời gian.
Vị khách trước hết nhất tiếp cận dãy tủ trưng bày thấp ngang người, nơi tôi đặt những sản phẩm khiếm khuyết không khuyến khích người mua, được dàn hàng tại hai bên lối đi chính ở trung tâm. Rồi lại lộ vẻ đăm chiêu ngay khi dừng chân tại món “bong bóng bảo hộ” được tôi bảo quản trong một lớp bao bì ép chân không màu hồng.
Theo sau, cậu ta ngẩng đầu, nhìn quanh trước sau, nhướng mày. Đi ngược ra phía cửa, vòng lên dãy tủ trưng bày cao sắp chạm trần nhà nằm sát trong vách tường hướng bên tay trái tôi, cách dãy tủ thấp bên ngoài khoảng hai ô gạch.
“Thăng tiên bổng” với vẻ ngoài sần sùi hồng hào là món hàng tiếp theo lọt vào tầm mắt của người mở hàng non trẻ này. Một sản phẩm hoàn thiện thuộc diện cho thuê không cần điều kiện.
Loại mặt hàng này dễ ở chỗ tôi có thể trực tiếp sử dụng biểu mẫu hợp đồng đại trà, song lợi nhuận cùng với đó theo lẽ thường chắc chắn là không được bao nhiêu. Nếu đây là một sản phẩm thuộc diện cần phải suy xét công tác dọn dẹp hậu quả, tôi sẽ cần phải… Ồ?
Cũng không phải tôi không muốn giới thiệu nhiều hơn về các sản phẩm của mình, nhưng mà vị khách của chúng ta có vẻ như đã hài lòng với lựa chọn của bản thân. Cậu ta gật gù một lần cuối, xoay người đi thẳng về phía tôi.
Quầy giao dịch vốn nằm ở phía cuối lối đi phụ bên này, gần như trên cùng một đường thẳng với dãy tủ kính thấp bên trái. Trong khi cửa vào ở hướng bên tay phải tôi, nằm sát trong cùng nối liền với lối đi phụ còn lại phía đối diện. Con đường trong cửa tiệm này có thể xem như một ô vuông với một đường nối ngang dài ở chính giữa, cũng dễ mường tượng mà ha?
“Chào mừng đến với Phòng Uỷ thác của Tentaclucid, tớ là My, quản lý uỷ thác. Mình cần giúp gì không ạ?”
“À. Tôi muốn lấy số U3281 và R765. Cùng với, uỷ thác. Chỉ có em… bạn ở đây sao…?” Ánh mắt hai bên đối diện nhau qua cái quầy cao hơn hàng tủ ngang người phía bên kia một chút, cậu trai âm u huơ tay chỉ chỉ về phía dãy trưng bày, ngượng ngùng đọc ra số hiệu của hai sản phẩm tôi đã nhắc đến phía trên. Trong đó đầu chữ “U”, cùng với “C”, là số hiệu của những món hàng bán thành phẩm được trưng bày phía ngoài, còn “R” và một số chữ cái khác thì thuộc về dãy thành phẩm được trưng bày sát vách tường.
“Không vấn đề gì. Mình đã nắm rõ nguyên tắc giao dịch chưa ạ?” Tôi vỗ nhẹ hai tay, chất vải mềm xốp mang đến một cảm giác thư thái phối hợp với tâm trạng của tôi lúc này đây, tiếp tục lời thoại theo quy trình. Vờ như chưa từng chú ý đến ánh mắt hoảng hốt của cậu học sinh sau khi lia nhanh qua bảng tên, hỏi một câu hỏi đáng nghi, cuối cùng lại nhìn vào một góc của tấm gương ở ngay phía sau tôi.
Đúng vậy, bên cạnh chiếc cửa nối ra sau tiệm, vách tường phía sau tôi vẫn luôn treo một mặt gương. Kích thước của nó đủ để chứa chấp thân hình nhỏ con đang đứng trên chiếc ghế lùn của tôi, mà vẫn dư ra một chút. Công dụng… xem như để “trấn” lại những vị khách không giỏi khống chế cảm xúc đi? Thời gian vẫn còn sớm nên tôi xin phép để lại phần chi tiết cụ thể cho lúc sau nhé? Còn giờ thì…
“À. Vâng. Chị Hàm có nói cho tôi rồi. Tôi chỉ cần… ừm, thể hiện một chút cảm xúc thôi đúng không?”
Cũng có nghĩa là cậu ta không hiểu gì cả. Thôi, sẵn đây thì tôi giải thích một lượt luôn cho mọi người cùng hiểu vậy. Nguyên tắc của Phòng Uỷ thác cũng không nhiều, chỉ có đôi câu vài lời như thế này:
Một, mọi giao dịch đều là tuyệt đối giữa hai bên - tức là chúng tôi sẽ đảm bảo không có bên thứ ba can thiệp vào, nhưng nếu bạn cố tình dẫn đến tình huống đó, chúng tôi cũng sẽ có toàn quyền xử lý luôn cả bạn;
Hai, mọi giao dịch đều sẽ hoàn thành - tức là chúng tôi sẽ đảm bảo nội dung cam kết đạt được kết quả, nhưng nếu bạn cố tình tạo ra thêm trở ngại, chúng tôi cũng sẽ có toàn quyền xử lý luôn cả bạn;
Và ba, cuối cùng, mọi giao dịch đều cần phải trả giá bằng trí tưởng tượng và cảm xúc - tức là chúng tôi sẽ đảm bảo…
Tôi nhanh chóng đi vào nội dung quan trọng nhất sau khi lược sơ qua hai nguyên tắc cơ sở. Đôi mắt vẫn luôn có phần ti hí nấp sau mái tóc của vị khách đã chuyển từ dần dần cho đến hoàn toàn mở rộng ra, cứ như là nghĩ đến điều gì đó.
Tôi rất có hảo cảm với loại người sở hữu trí tưởng tượng phong phú như thế này. Không phải là vì tôi có thể bớt chút sức lực vào miệng lưỡi, mà là vì nó đã chứng minh rằng nguồn thu nhập của cửa tiệm đã được đảm bảo.
Vào lúc này, “Leng keng”, tiếng chuông gác cửa một lần nữa vang lên.
“Hàm, chị về rồi.”
Đáp lại lời chào như mọi ngày của tôi là một tiếng ừm giản đơn từ Hàm. Chúng tôi vẫn luôn như vậy.
Lê Hàm, trong chiếc áo gió đơn giản màu đen, với dung mạo thường thấy của một thiếu nữ mảnh mai phù hợp truyền thống văn hoá Á Đông, sở hữu đôi mắt mang màu xanh của bầu trời và mái tóc vàng ánh mượt ngang lưng tạo nên một cảm quan mới mẻ. Là cộng sự cùng tôi quản lý giấc mơ của khu vực này.
Vừa khép cửa lại, Hàm liền nhìn về phía vị khách trẻ vừa bị sự xuất hiện của chị thu hút tầm mắt. Gật đầu một cái, rồi lại đối diện với ánh mắt của tôi. Đây là cách ra hiệu mà cả hai đã thống nhất với nhau.
Rằng, mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng. Rằng, đã đến lúc “giấc mơ” ngày hôm nay bắt đầu.
“Quý khách thân mến.” Tôi lên tiếng gọi lại vị khách có vẻ như đến lúc này vẫn còn do dự, lại vừa trở nên bối rối hơn khi nghe được những gì tôi vừa trình bày trước đó. Cậu ta vẫn còn quay mặt về phía Hàm, vai cổ hơi khom xuống, mười ngón tay đang lúng túng đan xen. Nghe thấy âm thanh mới ậm ờ, dời mắt về lại quầy giao dịch.
“Như tớ đã giải thích, đó chính là phương pháp giao dịch tại Phòng Uỷ thác của Tentaclucid.
Nếu không còn vấn đề gì, xin mời mình hãy nêu ra uỷ thác của bản thân.”
Và thế là, lần đầu tiên kể từ khi bước vào cửa tiệm, cậu học sinh trẻ tuổi để lộ ra toàn bộ gương mặt có chút non nớt trước mặt tôi, vén lên mái tóc ổ quạ rối bời vẫn luôn che khuất tầm nhìn. Xuyên thấu qua đôi mắt đen tuyền mặc cho quầng thâm vẫn còn trong suốt như một mặt gương, tôi thậm chí có thể lờ mờ nhìn thấy diện mạo nửa người trên của bản thân mình: thân hình nhỏ nhắn, mái tóc đen dài không đến bờ vai, gương mặt trẻ tuổi mang theo một nét thanh xuân của “cô em gái bông gòn” ngụ tại nhà bên.
“Tôi là Juza. Xin uỷ thác đến những cô gái phép thuật của Tentaclucid…”
Cũng là lần đầu tiên mà, sau khi bước vào cửa tiệm, bầu không khí u ám xung quanh vị khách tự xưng là Juza này dường như biến mất trong giây lát. Mặc cho trong lòng rõ ràng vẫn còn chút do dự, mặc cho những gì cậu đã nghe được vô lý đến nhường nào, âm thanh phát ra từ bờ môi của Juza mang theo đặc trưng của một hơi thở phào nhẹ nhõm.
“Xin hãy giúp tôi thoát khỏi cơn ác mộng của… Học Viện Bất Tử .”
“Rất sẵn lòng.” Tôi mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt cậu trai trẻ. Một lần nữa tự giới thiệu bản thân: “Mai My, quản lý uỷ thác phụ trách khu vực này, cô gái phép thuật của Tentaclucid. Đã tiếp nhận uỷ thác của mình, Juza.”
Tôi vừa bước chân ra khỏi chiếc ghế lùn, lơ lửng giữ nguyên độ cao bằng bí mật của cô gái phép thuật, để cho tấm gương ngay phía sau mình đối diện tầm mắt của vị khách, vừa nói: “Giao dịch chắc chắn sẽ hoàn thành. Nhân danh giấc mơ và ngày mai.”
Và rồi, bắt đầu từ tấm gương này, ngay khi lời cam kết vừa kết thúc, toàn bộ chiếc tủ kính trong tầm nhìn, không, trong cửa tiệm liền gần như phủ lên một ráng màu mờ ảo. Ánh sáng sặc sỡ chói mắt nhanh chóng tràn ngập lấy toàn bộ vật chất trong gian phòng. Và dù cho tôi đã từng giải thích qua, ngay giây phút cuối cùng trước khi khoảng không gian ấm cúng này hoàn toàn bị ánh màu cực quang bao phủ, tôi vẫn có thể nhận thấy được nét hoảng hốt chợt hiện trên gương mặt non nớt của chàng trai.
Tiếp theo đây, là khoảnh khắc thăng hoa của trí tưởng tượng và cảm xúc. Là thời điểm mà phép màu của mộng ảo để lộ ra một góc về tương lai. Chúng tôi sắp bước vào thế giới của những giấc mơ, đắm chìm bản thân vào “bong bóng giấc mơ” do trí tưởng tượng và cảm xúc của Juza làm nền tảng.
Bằng phước lành của Tentaclucid, những cô gái phép thuật chuẩn bị dấn thân vào một “thế giới riêng tư” nhỏ nhoi, nơi đang chịu sự xâm lăng của những bóng ma không rõ nguồn gốc. Vén lên bức màn bí mật của sự kiện, hiện tượng dị thường được gọi tên là “Học Viện Bất Tử”, cùng với lý do mà nó tìm đến “một con người bình thường” như cậu học sinh trẻ tuổi đối diện tôi đây.
Như cái cách mà Lê Hàm, người cộng sự cực kỳ đáng tin cậy của tôi, phát hiện ra uỷ thác đầu tiên. Như cái cách mà vị khách - Juza, trong lòng luôn tràn đầy do dự, hoang mang và khó tin, song đến cuối cùng vẫn bước ra bước chân đầu tiên tiến vào cửa tiệm này.
Đây chính là, dịch vụ uỷ thác của cô gái phép thuật.
“Tùng! Tùng! Tùng!”
Giây phút tiếp theo mà tôi mở mắt ra, khung cảnh xung quanh đã hoàn toàn thay đổi. Ánh sáng loá mắt thay thế bằng gam màu dịu nhẹ, không gian ấm cúng đổi chỗ với làn gió hiu hiu thổi lên vài sợi tóc mây.
Xuất hiện trong tầm nhìn của tôi lúc này là một khoảng sân trống trải được lót gạch nền, với từng hàng ghế đá và những cái bồn cây có thiết kế rộng rãi được bố trí theo một quy tắc nào đó ở xung quanh. Một… sân trường học điển hình, đối diện với vị trí có vẻ như là cổng vào mà tôi đang đứng.
“Buổi học hôm nay sắp bắt đầu. Xin mời các bạn học viên về lớp.” Tiếng phát thanh khó phân biệt nam nữ đúng lúc này vang vọng bên tai.
“Ưm… Bạn là… My đúng không?”
Tôi quay sang nhìn cá nhân đang đứng ngay bên cạnh mình. Chất giọng mềm mại, tóc đen, mắt đen, khí chất rụt rè phối hợp hoàn mỹ với chiếc áo choàng vai vải đen viền vàng, tạo nên hình tượng của một nhân vật “cục cưng yếu đuối” luôn là trung tâm bảo vệ của một tập thể.
Ánh mắt của tôi làm đối phương có chút ngượng ngùng, mười ngón tay lúng túng đan xen vào nhau, rồi lại đưa lên vuốt ve mái tóc dài xoã ngang đến eo của bản thân. Thông qua tấm bảng tên lộ liễu trên ngực trái của bộ đồng phục váy liền thân nền trắng viền đen - hai thứ cùng sở hữu hoạ tiết hoa bỉ ngạn màu hoàng kim, tôi rất nhanh liền nhận ra thân phận của người này.
“Là mình . Bạn Juz… Jueville. Nhưng mà ở đây, hy vọng bạn có thể gọi mình là…”
Juza - vị khách thân mến của tôi, giờ phút này đã hoàn toàn hoá thân thành một quý cô dịu dàng trong chính giấc mơ của bản thân mình. Đôi mắt vẫn luôn trong sáng như một mặt gương đã không còn giữ lại những vệt quầng thâm - như khi ở trong cửa tiệm vài phút trước đó, ngược lại để lộ ra một cảm xúc thấp thỏm khi nghe thấy nội dung được trình bày phía sau.
“Mya… Mayday? Học sinh chuyển trường do tiểu thư Zaisvbern giới thiệu? Em muốn nhập học lớp IT ?”
Jueville Zaisvbern, là danh xưng của cậu… cô nàng ở nơi này. Cuộc trò chuyện tại cổng trường diễn ra không được bao lâu, theo sau chúng tôi đã bước vào căn phòng giáo vụ tràn ngập hương giấy mực và ánh đèn led. Tôi liên tục vâng dạ đáp lại các câu hỏi được đặt ra bởi bóng đen, ngồi ngăn cách bên ngoài bởi cái quầy được trang bị một lớp kính đục ngầu, sử dụng các đáp án vốn đã được chuẩn bị sẵn trước đó.
Tất nhiên là không phải do tôi chuẩn bị rồi. Là chị Hàm. Từ trước đến giờ các nhiệm vụ như thu thập thông tin, xâm nhập nội bộ, hay áp chế con ti-mồi đều là do chị ấy đảm nhiệm, lần này cũng không khác. Huống chi uỷ thác này còn là do Hàm phát hiện và tiếp xúc với Ju-Za trước tiên.
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, đối với vị khách đóng vai trò là nạn nhân của một bóng ma dị thường này, tôi không nghĩ là tiếng nói của cô nàng lại có giá trị đến vậy. Hoàn toàn chỉ bằng vài ba câu đơn giản là đã có thể giúp một kẻ ngoại lai đi thẳng đến bước lập hồ sơ nhập học.
Cũng không phải là chúng tôi đã đánh giá thấp thân phận “chủ nhân của một giấc mơ”. Chúng tôi đã xác định được bóng ma này có chủ đề là “học viện”, tuy nhiên chính bản thân người chịu ảnh hưởng lại thật sự không thể chỉ ra nơi bất thường là ở đâu.
Việc duy nhất mà “Juza” và “Jueville” đã trải qua là hai cuộc đời song song giữa hiện thực và mộng ảo, trong suốt gần một tháng trời. Nếu không phải “Juza” có một gia đình tương đối hoàn chỉnh, còn “Jueville” với ký ức của đối phương lại luôn có một cảm giác “thung lũng quái đản”[note81224] khi đang học tập tại nơi này, cô cậu cũng không phát hiện ra rằng đây chỉ là một giấc mơ.
Sau đó thì mọi việc diễn biến cho đến hiện tại.
“Em chắc chắn là mình muốn đăng ký vào lớp này sao?” Song song với tiếng giấy bút, giọng nói không rõ nam nữ của nhân viên giáo vụ một lần nữa nhấn mạnh. Song song với việc tôi đã lựa chọn lớp “IT” - lớp của Jueville, để tiếp cận gần hơn tới ngọn nguồn của bóng ma, những dấu hiệu nhỏ nhoi đang thể hiện ngay lúc này đây đã giúp tôi cảm nhận được sự hiện hữu của một tấm màn che có phạm vi bao phủ lớn hơn cả thế.
Bằng chứng rõ ràng nhất là, câu nói tiếp theo của đối phương: “Nếu em đã xác nhận, vậy thì phiền em cùng người giới thiệu là tiểu thư Zaisvbern đến đàn tế Thánh Nữ. Mười lăm phút sau hội trưởng hội học sinh sẽ đến chủ trì nghi thức nhập học.”
Một đề tài cấm kỵ đã được nhắc đến. Loại cấm kỵ đã ăn mòn không biết bao nhiêu cô gái phép thuật dường như đã xuất hiện ở nơi đây.
Nhớ kỹ, bóng ma vĩnh viễn không tin vào thánh thần, cũng sẽ không bao giờ thần thánh hoá bản thân. Là phần đầu của một trong những lời răn xương máu mà các cô gái phép thuật đi trước đã để lại cho đàn em mai sau, độ ưu tiên chỉ đứng sau lời thề “mãi mãi không thể từ bỏ uỷ thác đã nhận”. Song nếu như xui xẻo gặp phải trường hợp này , biện pháp duy nhất là lập tức liên hệ ngay cho…
Tentaclucid.
Trùng hợp thay, chúng tôi lại là chuyên gia trong lĩnh vực này. Giấc mơ, phép màu và thần thánh, chẳng phải là một tổ hợp hoàn hảo để tạo ra những uỷ thác tràn ngập khát vọng hay sao?
Giờ thì, tôi bắt đầu cảm thấy chờ mong rồi đây.
---/
Chaporia
Bình Luận (0)