Vừa không nỡ buông bỏ mỹ nhân ôm ấp trong lòng là Vu Tĩnh, lại vừa không muốn từ bỏ tình nghĩa 8 năm với tôi.
Không, đối với anh ta mà nói,
Tôi có lẽ chỉ là một cô bảo mẫu quá đỗi ăn ý mà thôi.
Trong những cuộc gọi liên tiếp suốt một tuần qua,
Anh ta cư xử cứ như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Lúc thì như vừa ngủ dậy, giọng khàn khàn hỏi tôi: “Lâm Tiêu, bộ trang sức tháng trước anh định tặng khách hàng em cất ở đâu rồi?”
Lúc thì như vừa nhậu xong, giọng khê đặc sai bảo tôi: “Lâm Tiêu, dạ dày anh khó chịu, thuốc đau dạ dày ở nhà để đâu rồi?”
“Lâm Tiêu, đồ ăn sáng mua ngoài anh ăn không quen, anh muốn ăn cháo em nấu.”
Tôi tức giận đến mức mất kiểm soát.
Cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi tay run rẩy đã tố cáo cảm xúc của tôi. Tôi kìm nén cơn giận, gằn từng chữ: “Bùi Tĩnh Nghiêu, tôi đã đệ đơn ly hôn rồi.”
“Mấy việc này của anh chẳng liên quan gì đến tôi. Tôi không phải là bảo mẫu của anh.”
“Anh không tìm thấy đồ, anh đau dạ dày, đó là chuyện của anh. Có việc thì đi tìm Vu Tĩnh, đừng có đến làm tôi buồn nôn.”
“Luật sư của tôi liên lạc với anh 3 lần, đều bị anh từ chối. Lần cuối cùng nhắc nhở anh, nếu không tôi không ngại đưa nhau ra tòa đâu.”
“Tôi không biết rốt cuộc anh muốn gì, là do quen thói có một bảo mẫu miễn phí, hay là muốn hưởng phúc có hai bà vợ.”
“Bùi Tĩnh Nghiêu, đừng để tôi phải một lần nữa làm mới lại nhận thức về sự tồi tệ của anh, giải tán trong êm đẹp đi.”
Cúp cuộc gọi cuối cùng,
Tôi tháo khay sim, bẻ gãy chiếc sim rồi vứt thẳng vào thùng rác.
Chút tình cảm ít ỏi còn sót lại đã bị những cuộc gọi của Bùi Tĩnh Nghiêu bào mòn sạch sẽ.
Chẳng phải anh ta không nỡ xa tôi.
Tất cả những chuyện này, chỉ là sự quấy nhiễu ích kỷ của một gã đàn ông mà thôi.
Anh ta đã quá quen với việc được phục vụ.
Tôi làm một cái sim mới, mua một tấm vé máy bay.
Bay đến hòn đảo mà tôi vẫn luôn muốn đi,
Đây là nơi tôi và Bùi Tĩnh Nghiêu đã hẹn ước vào dịp kỷ niệm 5 năm yêu nhau.
Lúc tôi nhắc đến, ánh mắt anh ta tràn ngập sự dịu dàng.
Ngay lập tức lên mạng tìm kiếm cẩm nang du lịch.
Chỉ là lúc đó công ty vừa mới khởi bước, tôi không muốn làm lỡ dở sự nghiệp của anh ta.
“Vậy quyết định rồi nhé, điểm đến cho tuần trăng mật của chúng ta sẽ là hòn đảo này.”
“Hừ, anh không được lừa em đâu đấy, nếu không em sẽ đi một mình, không thèm chơi với anh nữa.”
Bùi Tĩnh Nghiêu khóe mắt mang theo ý cười, ôm lấy vai tôi,
“Tiêu Tiêu yên tâm, anh nhất định nói được làm được.”
Lúc đó tôi từng tin chắc rằng chúng tôi nhất định sẽ cùng nhau đến đó.
Đã vượt qua được những năm tháng khó khăn nhất, tương lai phía trước sẽ chỉ toàn là đường lớn thênh thang.
Không ngờ đến tận bây giờ, thực sự chỉ có một mình tôi đặt chân đến đây.
Những lời nói khi còn yêu, chỉ tính sổ vào lúc còn yêu.
Sao cũng được rồi…
Ngày khởi hành ra đảo,
Trời quang mây tạnh.
Chuyến bay suốt dọc đường rất êm ái, đã lâu rồi tôi mới có một giấc ngủ ngon đến vậy, lần đầu tiên sau một tháng thoát khỏi cơn ác mộng tồi tệ kia.
Sóng biển vỗ về, mặt nước lấp lánh ánh vàng.
Tôi không chọn ở khách sạn 5 sao.
Mà chọn một homestay ngay sát biển.
Một mình tản bộ dọc theo đường bờ biển.
Ngồi dưới ánh hoàng hôn đợi bóng tối buông xuống, ngắm ánh trăng sáng trong vắt đã rất lâu rồi không được nhìn thấy.
Bình minh vàng óng ả mang lại hơi ấm, ráng mây giao thoa giữa biển và trời nhuộm tôi thành một màu hồng nhạt.
Ở đây không có những tòa nhà chọc trời.
Không có ánh đèn lấp lánh, không có danh lợi quyền thế.
Ngư dân trên đảo không nhiều,
Trông họ có vẻ ít nói, nhưng ai nấy đều mộc mạc thân thiện, trên mặt luôn nở nụ cười hiền hậu.
Những người đánh cá bận rộn, những người vợ nơi khói lửa bếp núc đợi chồng về .
Không thể phủ nhận, những năm qua mức sống của tôi ngày càng cao, giúp tôi được chứng kiến rất nhiều thứ của giới thượng lưu.
Nhưng đi kèm với tiền bạc, lại là một căn nhà lạnh lẽo.
Là những tin nhắn màu xanh chỉ có mình tôi độc thoại trong khung chat.
Cuối cùng thì mọi thứ cũng thay đổi.
Nhưng giờ đây, tiếng rao của dân chài, tiếng động cơ phành phạch,
Con cá nướng hơi cháy, con sóng cuộn trào, lại cho tôi thấy một thế giới sinh động và rộng lớn hơn.
Tôi biết với thủ đoạn của Bùi Tĩnh Nghiêu, anh ta vẫn sẽ tra ra tôi đang ở đâu.
Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.
Thời gian qua, tôi và gia đình chủ homestay đã trở thành những người bạn rất thân thiết.
Nhận lời mời của họ,
Lần đầu tiên tôi thử ngồi tàu đánh cá ra biển.
Tôi bị say sóng nghiêm trọng.
Đầu váng mắt hoa, dạ dày như lộn tùng phèo.
Gần như nôn thốc nôn tháo cả lục phủ ngũ tạng ra mới chịu thôi.
Nhưng tàu đã ra khơi thì không thể quay đầu.
Cuối cùng cũng đến vùng biển thả lồng bát quái.
Cho đến khi tự tay kéo chiếc lồng nặng trĩu từ dưới làn nước biển lạnh lẽo lên,
Nghe thấy tiếng ông chủ homestay và con gái ăn mừng chuyến thu hoạch hôm nay.
Những chú cá nhỏ lấp lánh ánh bạc, những con tôm cua đủ màu sắc.
Trong bầu không khí vui sướng nhiệt liệt và ồn ã này,
Cuối cùng tôi cũng không kìm được mà rơi nước mắt, vội vã đưa tay quệt đi những giọt lệ.
Nhưng nước mắt cứ thi nhau lã chã tuôn rơi.
Tôi vội vàng quay mặt đi, không để hai cha con họ nhìn thấy.
Cảm xúc bị đè nén bấy lâu nay rốt cuộc cũng được giải tỏa.
Tôi sâu sắc cảm nhận được rằng, bắt đầu từ khoảnh khắc này, trái tim rỉ sét của tôi đã bắt đầu đập lại rồi.
Dù có bị phụ bạc, dù mộng đẹp có tan vỡ trong chớp mắt.
Nhưng trên đời này, vẫn còn rất nhiều niềm vui khác đáng để ăn mừng, phải không?
Sau khi trở về, tôi bắt đầu tìm lại chính mình.
Ví dụ như ôn lại bài vở để thi chứng chỉ giáo viên đã bỏ dở từ lâu, nhặt lại đam mê điêu khắc từng từ bỏ.
Ví dụ như nuôi một chú mèo con, một chú cún con.
Trước khi ở bên Bùi Tĩnh Nghiêu, tôi cũng từng là một thiếu nữ tươi sáng và hoạt bát.
Tràn đầy tò mò với mọi thứ, nhìn gì cũng thấy bừng bừng sức sống.
Chỉ là sau này, bị dằn vặt trong một tình yêu sai trái.
Tự mình vẽ vòng giam mình bên cạnh anh ta.
Đến cả nhân cách tự do cũng chẳng còn,
Thì còn bàn gì đến lý tưởng và sở thích.
Bây giờ.
Một chó một mèo, và một tôi hoàn toàn tự do.
Tôi vô cùng hối hận vì sao không thoát khỏi Bùi Tĩnh Nghiêu sớm hơn.
Chó mèo không giống con người.
Chỉ cần chúng nhận định bạn, thì sẽ không bao giờ lạnh nhạt với bạn,
Càng không bao giờ phản bội bạn. Bạn cho chúng tình yêu, chúng sẽ trả lại bạn gấp mười lần.
Và lần tiếp theo gặp lại Bùi Tĩnh Nghiêu.
Chaporia
Bình Luận (0)