Nghỉ Việc Đổi Chồng/Chapter 6: CÁI CHẾT ĐẦU TIÊNChapter 6: CÁI CHẾT ĐẦU TIÊN
20px

CHƯƠNG 6: CÁI CHẾT ĐẦU TIÊN

CHƯƠNG 6: CÁI CHẾT ĐẦU TIÊN

 

"Chết tiệt! Là Ma Da! Cuốn sách Quái vật đã cảnh báo về loài này: 

Ma da là linh hồn của những người chết đuối mà không siêu thoát được, vì thế năm này qua năm khác cứ ở dưới đáy sông lạnh. Những ai bơi ở dưới nước nơi hoang vắng, hay một khúc sông, ma da sẽ xuất hiện từ bên dưới, kéo tay chân  người đó rồi lôi xuống nước. Kết quả là nạn nhân dù có biết bơi và bơi rất giỏi cũng chết đuối. Ma Da  là ma quái thủy hệ có hình dáng đen đúa hoặc xanh nhớt, trơn như rong rêu bám dưới đáy sông.”

 

Khi tôi đến nơi, mặt sông đã nổi sóng cuồn cuộn. Bác Đương - một người đánh cá lão làng, đã đánh cá, đặt lờ bao nhiêu năm trên khúc sông này lại đang ngụp lặn, trồi lên ngụp xuống ngay ở nơi mà bác quen thuộc nhất. Cứ mỗi lần trồi lên đưa tay kêu cứu là lại có một cánh tay xanh nhớt, trơn trượt vươn lên nắm lấy đầu rồi ấn thẳng bác xuống. Bác Đương - người bơi giỏi nhất làng nhưng bây giờ không khác gì một đứa trẻ con không biết bơi đang cố gắng vùng vẫy trồi lên thụt xuống giữa dòng nước dữ. Cánh tay xanh nhớt, gân guốc ấy dường như chưa muốn cướp đi sinh mạng bác Đương ngay lập tức. Nó cứ nhấn bác xuống, rồi lại để bác vùng vẫy trồi lên, như một trò đùa tàn nhẫn trước mắt mọi người.

Hai chú ở trên bè cá đang cố dùng dây chão buộc chặt người vào cây cột trên bè để tránh bè chao đảo mà rơi xuống sông. Ở xung quanh thuyền đang có hai cái bóng nhờ nhờ ở gần mặt nước, chúng nó đang vừa bơi xung quanh vừa đẩy mạnh vào hai bên bè làm chiếc bè nghiêng bên nọ lật bên kia. Nhưng chúng nó cũng không để cho bè lật hẳn. 

 Mọi người trên bờ phóng phép tầm xa xuống mặt sông. Phép thuật lửa, phép gió, phép lôi điện, bắn tên… nhưng mà tất cả chỉ như nước đổ lá khoai, chưa kịp bắn tới mấy cái bóng đang bơi dưới sông thì một vài tia nước bắn lên từ mặt sông đã chặn đứng tất cả lại.

Bật “Ra da hóng hớt” lên, tôi thấy ở khúc sông này có 5 con Ma Da chúng đều level 25. Đúng là quá sức với chúng tôi, mọi người chỉ mới quanh quẩn level 2,3. Bảo sao mà cả phép lôi điện khắc tinh của quái vật hệ nước cũng không ăn thua gì với bọn này.

Thôi thì còn nước còn tát vậy! Xem xét lại tình hình tôi thấy có một con Ma Da đang hành hạ bác Đương, hai con khác đang chơi đùa với bè cá còn hai con nữa đang chực chờ ở sát bờ sông, chỉ chờ có ai bước xuống vệ sông là chúng nó sẽ kéo luôn xuống nước. Bây giờ đội thám hiểm level cũng khá ổn rồi, đủ sức dây dưa với mấy con Ma Da này nhưng dưới nước là sân nhà của bọn nó, đội thám hiểm có về thì cũng chưa chắc cứu được người, mà cả đội đang ở xa, có về đến nơi thì mọi việc cũng đã quá muộn rồi. Tôi và Minh trao đổi với mọi người là đội thám hiểm sẽ tiếp tục công việc ở phía bên ngoài. Còn trong an toàn khu chúng ta phải tận dụng mọi nguồn lực hiện có thôi. Tôi quát:

“Pháp sư lôi hệ phóng tất cả những gì mình có xuống cách bè cá 10m không cho bọn Ma tiếp cận. Thủy hệ khống chế nước sông để không cho bọn nó làm lật bè cá. Thổ hệ cố làm cầu với ra để cứu người. Cung thủ sẵn sàng nếu như bọn Ma trồi lên là xả hết tên không cho bọn chúng tiếp cận bè! Chú ý có hai con đang trốn ở ngay gần bờ. Những ai có thể đánh cận chiến tập trung quan sát không để chúng nó kéo người của mình xuống sông.

Mọi người rất cố gắng nhưng có vẻ không hiệu quả lắm. Level chênh lệch quá lớn, lôi pháp có vẻ làm chúng đau được đôi chút nhưng cũng chẳng khác gì muỗi đốt inox. Cầu thổ hệ thì ra được tầm 2m là đã bị bọn Ma bắn nước vỡ tan. Bè cá thì đang bị xoáy nước cuốn rồi. Dưới sông đang vọng lên giọng cười the thé khinh bỉ của mấy con Ma Da. Bọn chúng đang vờn mồi. Với cấp độ chênh lệch thế này, chúng có thể giết tất cả trong một nốt nhạc, nhưng bản tính tàn ác khiến chúng muốn nhìn con người vùng vẫy trong tuyệt vọng trước rồi mới ra tay chăng?

Mọi việc làm, mọi phương án đều không mang lại kết quả gì cả.

hai con Ma Da đang trêu đùa cái bè cá đã hết kiên nhẫn, sóng nước quanh bè đã dữ dội hơn. Hai cái bóng ở sát bờ sông cũng từ từ nhô lên tính kéo người ở trên bờ xuống. 

“Chúng nó tấn công rồi! Phải làm sao đây!”

Đúng lúc này. Sư Thiện trụ trì ngôi chùa làng, Cha xứ Phúc và ông Tự trông Đình làng đi đến. Người khấn, người đọc kinh ở ngay phía trước đoàn người. 

Lúc này cả 5 con Ma Da như bị một thứ gì đó vô hình bóp nghẹt lại. Cả 5 con không còn hành động gì nữa. Chúng nó lặn sâu xuống đáy sông.

Chính lúc mọi nỗ lực của con người đều thất bại, thì giải pháp xuất hiện. Cũng đúng thôi! Ở cái thế giới mà ma quỷ, quái vật… những thứ mà trước giờ chỉ được nghe, được nhìn thấy trong game, trong phim, trong tiểu thuyết vậy mà hôm nay ngang nhiên xuất hiện giữa ban ngày ban mặt. Thì những Thần, Phật con người chúng ta thờ cúng bấy lâu cũng phải có thật chứ… 

Bây giờ mình không thể phán đoán mọi thứ theo cách thông thường nữa rồi. Cái thế giới này thật sự điên rồ! Không phải điên rồ bình thường mà là cực kỳ điên rồ!

Mọi người không còn thấy bóng dáng Ma Da đâu nữa thì nhanh chóng kéo bè lên, ném phao để cứu bác Đương. Bè kéo về được đến gần bờ, bác Đương cũng đã ôm được phao, mọi người ai cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng đời đâu đơn giản như thế. 5 con Ma Da hết choáng váng liền bơi nhanh lên trên. Một con kéo tuột bác Đương xuống. 4 con còn lại bắn nước phá nát bè cá. Nhưng thật may mắn hai người trên bè đã chạy lên được vệ sông. 4 con Ma Da vẫn còn kiêng dè tiếng khấn, tiếng đọc Kinh nên không dám tiến gần mà ở dưới lòng sông hướng ánh mắt đỏ rực căm phẫn về phía hai con mồi vừa chạy thoát trong gang tấc. 

Trời còn đang sáng mà khúc sông như ngập trong mây đen u ám vậy, giữa không gian u ám ấy bốn cái đầu dị hợm từ từ nhô lên. Chúng không bơi, mà chỉ lập lờ trôi nổi, khi chìm khi nổi. Rồi chúng trồi hẳn lên, đứng trên mặt nước. Da chúng trơn tuột, mang một màu xanh nhớt của rong rêu mục nát bám lâu ngày dưới đáy sông. Tóc tai bết dính, dán chặt vào khuôn mặt lở loét, vô hồn. 

Từ trong bốn bóng hình xấu xí ấy là tiếng cười rúc ríc,tiếng nghiến răng kèn kẹt của bọn chúng, không chỉ có thế còn tiếng rên rỉ kêu la đau đớn của hàng chục mạng người đã bị bọn chúng kéo chân đến chết ở khúc sông này từ trước đến nay. 

Cùng với những âm thanh như vang vọng lên từ địa ngục ấy là bốn cặp mắt đỏ rực như than hồng, không một chút sinh khí, chỉ có sự thèm thuồng và đói khát máu nguyên thủy. Chúng nhìn chằm chằm về phía đoàn người trên bờ, ánh mắt đói khát như thể đang đếm xem sẽ có bao nhiêu kẻ sẽ trở thành con mồi, trở thành thuộc hạ dưới đáy sông để chúng sai bảo.

Từ sự sợ hãi đối với những thứ mà con người không thể lý giải được tôi chợt bừng tỉnh khi Mình kết nối để chia sẻ tình hình trong an toàn khu. Tâm trí của tôi mạnh mẽ hơn người bình thường rất nhiều kể từ khi tách phân thân - Minh ra nên tôi nhanh lấy lại được tinh thần và phán đoán, xử lý tính huống nhanh hơn mọi người. Tôi kiểm tra và không thấy con Ma Da thứ 5 đâu cả. Nó kéo bác Đương xuống rồi đến giờ vẫn chưa thấy nổi lên.

“Chẳng lẽ…”

Chỗ bác Đương bị kéo xuống đang nổi lên một dòng máu đỏ tươi, làm đỏ rực cả một đoạn sông. Bác Đương gái từ đầu đến giờ không rời mắt khỏi chỗ đó nên cũng phát hiện ra ngay. Bác gào khóc trong đau đớn:

“M…máu! Máu nhiều quá! Ông Đương ơi….! Ông ơi! Thằng Phi, thằng Tiến, con Hiền, mày cứu bố mày đi….mày cứu bố mày đi!”

Bác ngất lịm đi trong tay chị Hiền. Nhưng mà thế cũng tốt, bác đã không phải tận mắt chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng xảy ra ngay sau đó. 

Con Ma Da trồi lên trên mặt nước với cái mồm rộng ngoác đang cắn ngập hàm răng thối nát kinh tởm vào cổ bác Đương. Bác Đương giờ đây đã không còn sinh khí nữa, bác đã chết! Khuôn mặt bác khi chết rồi mà vẫn còn giữ nguyên nét đau đớn, hoảng sợ. Máu tươi từ cổ họng bác phun ra, hòa vào dòng nước bẩn thỉu chảy khắp người bác và con Ma. Con Ma Da siết chặt hàm, đôi mắt đỏ rực của nó ngước lên, nhìn thẳng vào những người còn lại trong khi khóe miệng nó nhếch lên. Cười!

Đó là hình ảnh đập nát sự gan dạ cuối cùng của mọi người.

Sợi dây can đảm mong manh của họ đứt phựt.

"A... AAAAAA!"

Không phải một người, mà tất cả bắt đầu la hét. Tiếng hét của họ không còn là tiếng hò reo chiến đấu, mà là tiếng thét của nỗi kinh hoàng tột độ.

"Nó giết bác Đương rồi!" "Chạy đi! Bỏ chạy mau!"

Đội hình vỡ tan. Mọi người quay đầu, vứt cả vũ khí, xô đẩy lẫn nhau để chạy thoát khỏi bờ sông tử thần. Họ vấp ngã, bò lổm ngổm, không ai còn dám ngoảnh đầu nhìn lại cái cảnh tượng kinh hoàng đó thêm một lần nào nữa.

Bờ sông bây giờ chỉ còn ông Tự, Cha Phúc, trụ trì Thiện, tôi và người nhà bác Đương. Anh Tiến gầm lên, tay nắm chặt cây cuốc anh nhặt được của ai đó vứt lại bên cạnh. Anh định lao xuống sông quyết ăn thua với con Ma Da để đưa xác bố về. Nhưng tôi nhanh hơn, đánh cho anh một đòn gục luôn xuống bãi cỏ ven sông. Tôi nhờ vợ chồng chị Hiền đưa anh Tiến và bác Đương gái về làng nhưng chị Hiền nhất quyết ở lại. Chị bảo: 

“Chị phải ở lại để còn đưa xác bố về, chị không để bố lạnh lẽo thế này được em ạ!”

Tôi nhìn sang. Người chị chỉ hơn tôi mấy tuổi, gầy tong nhưng mạnh mẽ quá chừng. Chị cắn môi đến bật máu để không khóc, để không làm những người còn ở lại đây, những người là chốt chặn cuối cùng không bị mất tinh thần. 

Năm con Ma Da bắt đầu gầm lên để át lại tiếng kinh, tiếng khấn. 

“Chúng nó định săn đuổi mọi người đến cùng.”

“Nhưng mà tại sao cầu kinh, khấn lâu như vậy rồi không có Thần, Phật, hay Chúa nào hiển linh để đánh lại lũ Ma Da cứu vớt con người vậy?”

“Hay là phải những thực thể đang ngụ tại thế giới này mới được thực thể hóa như lời Dob nói nhỉ?”

“Mình phải làm gì đây?”

“Mình nhớ ra rồi! Thượng nguồn con sông này có một ngôi miếu Hà Bá! Nghe nói ngôi miếu đó linh thiêng lắm, những người làm nghề sông nước ở quanh đây ai cũng thường xuyên đến hương khói. Ngài cũng rất thương dân và hay giúp đỡ những người thật thà, tốt bụng. Hay là…”

Tôi quay ra báo chị Hiền chuẩn bị giúp một mâm lễ. Rồi nhờ ông Tự chuẩn bị văn khấn xin Hà Bá hiển linh giúp đỡ. 

Chỉ còn cách này thôi! Cha Phúc và Sư Thiện cũng đã cố gắng lắm rồi. Cả hai đều đầm đìa mồ hôi, sắc mặt đã bắt đầu tái đi rồi. 

 

Một mâm lễ đơn giản nhanh chóng được chuẩn bị và rồi ông Tự làm lễ để khấn xin Hà Bá hiển linh giúp đỡ! 

Trong đầu tôi hiện lên một đoạn thông tin:

“Hà Bá là một vị thần cai quản sông trong tín ngưỡng Đạo giáo giống như Thổ Địa là một vị thần cai quản đất đai. Vì vậy người Việt mới có câu: "Đất có Thổ Công(Thổ Địa), sông có Hà Bá." là vậy.

Hà Bá không được thờ rộng rãi mà chỉ được người thờ ở những ven sông để cầu cho mọi người không gặp nạn trên sông và cầu cho mọi người bắt được nhiều cá trong mùa mưa.

Hà Bá thường được miêu tả là một ông lão râu tóc bạc trắng tay cầm một cây gậy phất trần với một bầu nước uống, ngồi trên lưng một con rùa.

Hà Bá là một vị thần khá khó tính đôi khi cũng bắt người nên khi lễ phải vô cùng cẩn thận. “

Tiếng rít gào của năm con Ma Da đang xé toạc khúc sông bỗng ngưng bặt, như một cuộn phim bị đứt ngang. Tất cả đều chìm trong im lặng tuyệt đối, ngước nhìn về phía thượng nguồn.

Ngay lúc đó, mặt sông đang đục ngầu vì máu và bùn lầy đột ngột ngưng đọng lại. Dòng chảy cuồn cuộn bỗng trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường.

Từ phía thượng nguồn, một làn sương khói trắng bạc, không phải sương lạnh mà là hơi nước ấm áp và thuần khiết, cuồn cuộn bốc lên, không tan mà hợp lại trên mặt sông. Từ trong màn sương ấm áp ấy tiến lại vị lão nhân uy nghiêm. Ngài mặc áo bào xanh thẫm, râu tóc bạc phơ như rêu phong ngàn năm dưới nước. Trong tay Ngài là cây phất trần màu trắng ngà. Đôi mắt Ngài sâu thẳm như đáy sông ngàn trượng, nhìn về phía bờ mà không nhìn bất cứ ai, chỉ toát ra một thứ uy quyền tối cao khiến người ta phải quỳ phục.

Đó chính là Hà Bá.

Năm con Ma Da đang thi nhau gào rú bỗng co rúm lại. Những đôi mắt đỏ rực như than hồng của chúng tắt lịm, thay bằng sự kinh hoàng tột độ của kẻ hạ đẳng. Chúng muốn lặn xuống, muốn trốn đi, nhưng không thể. Dòng nước đã trở nên nặng nề với chúng, như xiềng xích, đẩy chúng nổi lềnh bềnh. Dòng nước bây giờ đã không theo sự điều khiển của chúng nữa rồi.

Hà Bá không cần làm gì mạnh tay cả. Ngài khẽ hắng giọng, tiếng nói trầm đục như tiếng nước lũ cuộn vào bờ kè, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong tâm trí mọi người: "Hà Bá ta đã hiện diện. Yêu ma quỷ quái nào dám làm loạn trên dòng sông do ta cai quản?"

Ngài chỉ đưa tay, khẽ lắc nhẹ chiếc phất trần. Ngay lập tức, năm con Ma Da bị hất tung lên bờ cát như những khúc gỗ mục, da thịt chúng khô lại, vặn vẹo trong vô vọng vì bị tách khỏi nguồn nước. Chúng đã bị trấn áp bởi chính chủ nhân của dòng sông.

Hà Bá lúc này mới nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt sâu thẳm mang theo sự xét đoán: "Ngươi là kẻ duy nhất trong số chúng, vừa biết dùng sức mạnh mới, vừa không quên luật lệ cũ. Hành động cúng tế của ngươi đã giữ lại sự tôn kính cần có. Ta, người cai quản dòng sông, không giết tà vật đã bị trấn áp. Nhưng tà vật thì phải diệt."

Một luồng sáng xanh từ tay Hà Bá bay thẳng vào ngực tôi. Hệ thống trong đầu Lâm bỗng rung lên dữ dội, một thông báo xuất hiện: 

“Lâm nhận được nhiệm vụ – Tiêu diệt Tà Vật Ma Da.

Yêu cầu nhiệm vụ: Tiêu diệt 5 Ma Da trong 5 phút

Phần thưởng: Nhận được sự công nhận của Hà Bá. Trong tương lai sẽ dễ dàng hơn khí kết nối với các thực thể thần thánh!”

"Hỡi người phàm hãy thực hiện hành động của ngươi đi." Hà Bá cất tiếng.

Tôi nắm chặt tay, nỗi căm thù và sự oán hận với năm con Ma Da đang cuộn lên, sôi sục hơn bao giờ hết. Tôi hiểu rằng đây không chỉ là nhiệm vụ mà hệ thống giao cho mà còn là trách nhiệm mà niềm tin của anh mang lại. 

Hà Bá nói rồi Ngài biến mất một cách nhẹ nhàng y như lúc Ngài xuất hiện. Khúc sông cũng trong xanh và hiền hòa lại một cách lạ kỳ.

Hà Bá biến mất cả nhóm người chúng tôi cúi đầu cảm tạ rồi tôi bắt đầu đi về về phía năm con Ma Da.

Tôi thoáng nghĩ:

“ Việc xử lý 5 con Ma như năm cái xác ướp bị hút cạn nước nằm thở hí hóp trên bờ thế này quá là đơn giản.”

 Tôi nhặt một cây búa rèn mà ai đó vứt lại bờ sông và tiếng đến. Đầu tiên là trói chúng lại cho chắc sau đó cứ nhằm vào yếu điểm của chúng mà đập thì chẳng mấy chốc chúng nó cũng bị hóa kiếp thôi. 

Thế nhưng không dễ dàng như tôi nghĩ. Những phát búa đầu tiên tôi giáng thẳng lên đầu chúng mà không hề run tay. Nỗi căm hận vì chúng đã giết hại dã man bác Đương còn tiếp thêm sức mạnh cho tôi để những cú đập của tôi còn nặng hơn bình thường mấy phần. Nhưng khi búa nện xuống đầu con Ma thứ nhất, tôi cản tưởng như đang đập vào đá vậy. Con Ma đau đớn quằn quại còn cái búa trên tay tôi nẩy ra như đập vào đá cứng. Nhưng chỉ bất ngờ một chút thôi tôi tiếp tục vung búa với tất cả sức mạnh và sự căm thù. 

Máu, chất nhờn từ người con Ma văng tung tóe bắn khắp người nhưng đó chẳng phải thứ làm tôi bận tâm. 

Đầu con Ma thứ nhất đã óp xọp như vỏ lon bia bị giẫm ngang thân, nhưng nó vẫn chưa chết. Tôi vung búa một lần nữa với hy vọng sẽ dứt điểm nó trong lần này. Bất chợt trong đầu tôi lóe lên:

“Kết thúc hoàn mỹ!”

Cả cánh tay và cây búa như nổi lên một quầng sáng bạc. Cánh tay tôi bỗng mạnh mẽ lạ thường, cây búa dường như cũng hòa làm một với cánh tay tôi vậy, rất thuận tay mà đập xuống đúng chỗ hiểm làm cái đầu con Ma nát bấy. Con Ma Da ngã vật ra chết tươi, cùng lúc đó, cán búa trên tay tôi cũng gãy đôi vì không chịu nổi lực phản chấn.

 Con Ma chết cũng là lúc trong người tôi biến đổi khác thường, cơ bắp như cứng rắn hơn, cơ thể nhẹ nhàng hơn, tất cả giác quan, bộ phận trong cơ thể như được nâng cấp lên một chút vậy. Tôi lên level rồi!

Nhưng đây không phải lúc để vui mừng, tôi chỉ có 5 phút để tiêu diệt cả 5 con Ma. Tôi nhanh chóng nhìn xung quanh để tìm thứ gì đó làm vũ khí. Thì giọng chị Hiền vang lên từ đằng sau. 

“Đây Lâm ơi!” 

Chị Hiền sau khi thấy cây búa của tôi bị gãy cán đã vội đi nhặt giúp tôi vài thanh kiếm. Tôi nhận lấy chưa kịp nói cảm ơn thì nhận ra tay chị Hiền đầy máu. Có lẽ chị vội vã nhặt mà còn chẳng để ý là đã cầm vào lưỡi kiếm. Tôi không nói thêm được gì cả chỉ nhẹ gật đầu. 

Lúc này người phụ nữ ấy đã không kìm được nước mắt nữa. Gào lên tiếng khóc như xé nát tâm can tất cả mọi người đang có mặt ở đây.

“Bố…! Bố ơi!...”

Ông Tự kéo chị Hiền lại nhưng cũng chẳng biết nói gì để an ủi, chỉ lặng lẽ băng lại vết thương sâu hoắm trong lòng bàn tay chị Hiền vừa làu bàu vừa xuýt xoa:

“ Mẹ mày! Tay đứt nhìn thấy cả xương rồi đây này!”

Tôi quay lại xử lý nốt bốn con còn lại. 

Giết xong con thứ 3 cũng là lúc cây kiếm mẻ hết. Đây là lô vũ khí đầu tiên được làng tôi rèn, chất lượng cũng chưa được tốt lắm nên nhanh hỏng. Mà cũng tại mấy con Ma này lệch level với tôi quá. Da bọn này dai nhách như giẻ rách, xương thì cứng chẳng kém gì đá. Phải đâm rồi chém liên tục thì mới xử được một con. 

Diệt quái lệch level thế này làm tôi nhận được quá nhiều thứ. Level đã lên đến 15, kỹ năng đâm chém đều lên level 3, level 4. Trong lúc đâm chém sắp chết con thứ 4 cái nội tại Kết thúc hoàn mỹ lại lóe lên lần nữa, tôi nghĩ cái nội tại này để dùng cho đòn kết thúc tăng bạo kích lên đến mấy lần chứ chẳng đùa. Có lẽ cái nội tại này cũng giúp giảm tối đa sai sót ở bước hoàn thiện sản phẩm rèn đúc đây! 

Giết xong Ma Da cũng là lúc mò được xác bác Đương! Đây là thất bại đầu tiên của tôi trong cái thế giới mới này mặc dù đã cố gắng hết sức nhưng thương vong vẫn xảy ra. Nhìn đến thi thể của bác Đương mọi người ai cũng đau buồn và thương cho gia đình bác. 

Tôi và mọi người cũng đã thấy sự tàn khốc của thế giới này. Mới chỉ bắt đầu thôi mà đã khó khăn thế này rồi! Sự tự tin trong tôi và mọi người đã bị phá tan nát mất rồi... 

Và từ lúc này những suy nghĩ của người dân trong an toàn khu cũng đã có những sự thay đổi không hề nhỏ. Một phần là sợ hãi trước sự tàn khốc của thế giới này nhưng cũng chính vì sự sợ hãi đó đã kích thích lòng ham muốn vươn lên của con người. Vươn lên để mạnh mẽ hơn, để có thể bảo vệ được mình, bảo vệ những người mà mình yêu thương. Và rồi ngay sau đó, ai ai cũng hăng hái góp sức xây dựng an toàn khu.

Gác lại đau buồn mọi người bèn đưa người bác Đương ấy về nhà để làm đám tang. Để tránh vạn nhất lại có chuyện gì xảy ra tôi và một số người ở đội cảnh vệ đi theo về nhà để cùng giúp đỡ tang quyến. Mọi người đều buồn bã nhưng cũng rất cảnh giác. Nhỡ đâu lại có chuyện bất thường. Mọi người trong nhà bác Đương cùng với người làng ai cũng tất tả chạy qua chạy lại để chuẩn bị thật chu đáo cho đám tang. 

Vừa mới đưa bác Đương về đến nhà thì cũng là lúc ông Đồng kéo đến một cái quan tài. Tuy đơn giản nhưng nhìn đẹp lắm. Chắc chắn, kín đáo đến mức một lá bài cũng không thể len vào khoảng trống giữa nắp ván thiên và thành quan tài được. 

Tôi cùng đám thanh niên đưa quan tài vào nhà, các cụ trong làng đang hoàn tất các thủ tục để nhập quan.  

Việc tổ chức tang lễ tại quê tôi rất coi trọng lễ nghi, tình làng nghĩa xóm và sự trang nghiêm. 

Bác Đương được đặt ở phòng ngoài, đầu hướng ra cửa. Con cháu đang đã có mặt đông đủ bên giường bác.

Anh Phi bê lên một chậu rượu gừng để anh Tiến lau rửa sạch sẽ thân thể cho bác Đương. Nhìn vào thân thể bị yêu tà hút hết sinh khí chỉ còn trơ lại da bọc xương làm ai cũng không kìm được lòng. Anh Tiến lau rửa cho bố mà cũng phải khóc nấc lên từng hồi. Anh khóc nấc lên mà nói:

“Con xin lỗi bố! Con vô dụng…con để bố phải đau đớn thế này… Bố yên nghỉ bố nhé…”

Lau rửa xong xuôi anh Tiến đặt bác Đương nằm ngay ngắn, lúc này khuôn mặt bác Đương dường như cũng nhẹ nhàng đi đôi chút, không còn gồng cứng lên vì đau đớn như trước nữa. Anh Phi đặt một chiếc ghế đẩu ở đầu giường, trên thắp ngọn đèn dầu và một bát cơm, một quả trứng luộc, cắm một đôi đũa bông lên bát cơm.

Tôi có nghe các cụ cao tuổi nói là đèn để soi đường cho linh hồn còn bát cơm quả trứng là bữa ăn đầu tiên dâng mời.

Ở bên ngoài bác trưởng họ đang phân công việc: ai lo phông bạt, ai lo nấu cỗ, ai lo kèn trống. Con cháu nhà bác Đương lúc này chỉ lo việc bên cạnh người mất, còn việc hậu cần do họ hàng, làng xóm giúp đỡ.

Cụ Tự, cha xứ và trụ trì đang ngồi cùng tôi ở bàn trà ngoài sân mà nhìn vào với ánh mắt ái ngại. Mọi người ai cũng đồng ý là cần phải nhanh chóng tiến hành khâm liệm, nhập quan, động quan rồi hạ huyệt thật sớm. Ở cái thế giới mới này chuyện gì cũng có thể xảy ra được nên phải xử lý thật nhanh đề phòng vạn nhất. Tôi muốn đề xuất đưa bác Đương đi hỏa táng để xử lý gọn gàng nhưng ở quê tôi mọi người vẫn còn e dè chuyện táng lắm. Cũng có nhiều người trẻ muốn đưa người thân đã mất của mình đi hoả táng nhưng người lớn trong nhà ai cũng phản đối, họ sợ người đã mất rồi còn phải chịu đau đớn, sợ người thân của mình không toàn thây… Nhìn vào trong nhà bác gái khóc lóc vật vã liên tục làm đau bản thân miệng thì gào thét đau khổ vì chứng kiến cái chết quá đau đớn của bác Đương, tôi cũng không dám đề xuất việc hỏa táng sợ lại gây thêm đau khổ cho bác gái và mọi người.  

Thấy anh Tiến đã xong việc liền tiến tới để đưa ảnh ra bàn trà để nói chuyện. Tôi rót cho anh Tiến một cốc nước chè rồi nói:

“Anh Tiến à! Em biết là mọi người đang rất đau đớn vì chuyện của bác nhưng em muốn tang sự của bác mình phải làm thật gọn gàng anh ạ. Em biết nghĩa tử là nghĩa tận nhưng mà trong cái thời điểm yêu ma quỷ quái hoành hành thế này thì em muốn đưa bác đi sớm để đề phòng có chuyện bất thường… Ý của anh thế nào?”

Anh Tiến nhấp một ngụm chè, cố nuốt xuống nhìn mọi người trên bàn rồi nói:

“Các cụ, các ông, các bác rồi cả em đây nói cũng đúng với ý con. Con cũng muốn bố con được mồ yên mả đẹp sớm. Con sợ để bố con ở nhà lâu thì mẹ con, chị con không chịu được mà đòi theo bố con mất. Bố con chết đau chết đớn quá…”

Tôi vỗ vai anh an ủi:

“Thôi anh ạ. Mọi chuyện cũng đã rồi. Các cụ cũng đã tính ngày rồi. Tối đêm hôm nay gia đình mình cố gắng làm xong hết các thủ tục rồi đến sáng mai mình cùng đưa tiễn bác ra đồng!”

Anh nghẹn ngào không nói lên lời, anh gật đầu rồi ngồi ngây ra như mất hồn.

Tôi nghĩ: “Anh Tiến mạnh mẽ thật, là tôi thì thôi cũng không thể chấp nhận một đám tang tối giản như thế cho người thân của mình.”

Bác trưởng họ đứng lên nói vài lời với vợ để bác gái đến tỉ tê, khuyên nhủ bác Đương gái và chị Hiền. Chúng tôi đàn ông đi nói chuyện này với hai người ấy đúng là không tiện lắm thật.

Tôi từ xa nhìn vợ bác trưởng họ đi đến chỗ bác Đương gái và chị Hiền. Tôi không nghe rõ ba người nói gì với nhau nhưng chỉ thấy chị Hiền ngồi sững ra, còn bác Đương gái thì chồm lên gào khóc như muốn lao đến chỗ bác trai để giữ chặt lấy không cho ai mang bác trai đi. Chị Hiền sau một lúc sững ra thì cũng lấy lại được tinh thần. Chị ghìm chặt lấy mẹ, vết kiếm cắt lúc chiều bị động chảy đầy máu, thấm ướt cả ra ngoài. Thấy bàn tay đầy máu của chị Hiền thì bác Đương gái mới vì thương con mà bình tĩnh trở lại. Hai mẹ con ôm nhau mà khóc rồi cũng đồng ý cho mọi người nhanh chóng thực hiện các bước còn lại.

Anh Tiến và anh Phi cùng nhau thay cho bác Đương bộ quần áo đẹp nhất rồi nhanh chóng chuyển đến bước tiếp theo. Chính thức đưa người mất vào "ngôi nhà mới". Chèn chè khô, quần áo cũ của người mất vào các khoảng trống để cố định thi thể và hút mùi.

Trước khi đậy nắp, con cháu, họ hàng, láng giềng nhìn mặt lần cuối. 

Xong xuôi cánh thợ mộc nhà ông Đồng đóng đinh và dùng keo gắn chặt nắp quan tài. 

Đến lúc này mọi người ai cũng mệt mỏi rã rời. Các cô các dì, chị em đã nhanh chóng nấu hẳn một nồi quân dụng nước phở rồi xếp sẵn ra bàn mời mọi người ăn tạm đỡ đói, từ giờ đến đêm còn nhiều việc lắm. 

Lúc này đội thám hiểm cũng đã về đến nơi, tắm rửa, sắp xếp xong đồ đạc và đếm thăm viếng đám tang. Mọi người ngồi nhanh chóng ăn tối tại đám rồi ngồi quanh tôi để nghe tôi thuật lại câu chuyện. Nghe xong câu chuyện cùng với vẻ mặt còn chưa hết sợ của người làng thì cả đội cũng hiểu mọi người trong làng đã phải trải qua nguy hiểm thế nào. 

Tôi cũng hỏi thăm mọi người về chuyến thám hiểm. (Mặc dù tôi đã biết mọi chuyện vì tôi và Minh kết nối tâm trí với nhau). Lần thám hiểm này mọi người thu hoạch cũng kha khá: linh thạch, vũ khí, trang bị và quan trọng nhất là level của mọi người tăng khá nhiều. Trị liệu tăng ít nhất thì cũng đã đến level 8 còn pháp sư, kiếm sĩ và cả thương thủ cũng lên đến level 10 đặc biệt là Minh đã lên level 14 (khi đến gần tôi thì level đồng bộ làm Minh cũng lên level 15) còn Tuấn Anh và Khánh thì level 13, Tiến thì level 12. Đang mải nói chuyện nên mọi người không chú ý đến có một bóng đen đang đứng ở trên cành cây nhãn và nhìn chằm chằm vào nhà bác Đương. 

Ăn uống nói chuyện xong xuôi thì các cụ hướng dẫn làm lễ chuyển cữu rồi sẽ đến thời gian phúng viếng. 

Bác trưởng họ cũng có gọi điện thông báo cho UBND xã để báo tử cho bác Đương nhưng ở cái thời gian loạn lạc này di chuyển từ khu này sang khu kia cũng hết sức nguy hiểm nên UBND xã cũng không cử người sang để đại diện thăm hỏi tang gia. Cụ Tự đại diện ban lễ tang đọc điếu văn. Giọng cụ trầm ấm vang lên:

“Kính thưa hương hồn ông Đương! Kính thưa gia quyến cùng toàn thể bà con!

Mây sầu giăng kín lối, gió lạnh buốt tâm can. Hôm nay, cả làng ta bàng hoàng, đau xót tiễn đưa ông Đương về nơi chín suối. Sự ra đi của ông không phải bởi quy luật sinh lão bệnh tử thường tình, mà là một bi kịch đau đớn gieo rắc bởi loài thủy quái nơi sông sâu nước độc.

Ông Đương, người con của vùng sông nước, cả một đời gắn bó với mái chèo, tấm lưới. Ông sống hiền lành như đất, tâm tính vô tư, chẳng màng danh lợi, chỉ biết lấy việc làm lụng nuôi vợ chăm con, giúp người làm niềm vui, lấy sự xởi lởi làm lẽ sống.

Sinh thời, ông là người phóng khoáng, dạn dày sương gió. Người ta vẫn thường thấy ông bên chén rượu nồng sau những chuyến đi đêm. Chén rượu ấy, ông uống chỉ để vui cùng anh em bầu bạn.

Kính thưa các cụ, các ông, các bà! Kính thưa bà con cô bác, anh em nội ngoại, xóm giềng thân thích!

Cha/Ông/Chồng của chúng tôi là Đương, một người cả đời hiền lành, chỉ biết làm bạn với sông nước, chén rượu.

Chẳng may, vận hạn ập đến bất ngờ.

Trong những giờ phút kinh hoàng và tang tóc nhất, gia đình chúng tôi đã nhận được cái tình làng nghĩa xóm vô cùng to lớn.

Vĩnh biệt ông! Người ngư phủ hiền lương nhưng bạc mệnh! Xin dành một phút mặc niệm để tiễn đưa linh hồn ông.”

Tôi không biết cụ có chuẩn bị bài điếu văn từ trước hay không nhưng cụ nói rõ ràng rành rọt, từng câu từng chữ như thấm đẫm tình cảm khiến mọi người có mặt trong đám tang đều không thể kìm được cảm xúc của mình. Mọi người đều cùng nhớ về bác Đương một người đàn ông gầy, đen nhẻm nhưng khoẻ mạnh và hay cười. Đặc biệt cái chết đau đớn của bác cũng được cụ Tự nhắc đến với sự tức giận tột cùng nhưng rồi lại cụ Tự lại nhẹ nhàng nhắc tới cái sở thích rượu chè của bác Đương rồi che mờ đi mất. Tôi phục cụ thật! Trong phút mặc niệm tôi cũng thầm gửi mấy lời đến bác Đương:

“Sự hy sinh của bác là lời nhắc nhở đau xót cho những người ở lại về sự khắc nghiệt của thế giới mới này, nơi đây con người ngày đêm phải giành giật sự sống từ tay thiên nhiên và cả những thế lực vô hình.

Giờ đây, thân xác bác đã về với đất mẹ, nhưng linh hồn bác – xin hãy nương nhờ hương khói, tránh xa nanh vuốt của loài quỷ dữ kia để sớm được siêu sinh tịnh độ. Cầu mong bác hiển linh, phù hộ cho vợ con, cho xóm làng được bình an trong những chuyện sắp tới, để không còn ai phải chịu cảnh đau đớn nhường này.”

Đúng lúc đang mặc niệm thì một bóng đen vụt vào nhà từ cửa sổ và nhảy vù qua quan tài trong sự sững sờ của tất cả mọi người. Trong lúc mọi người đang ngơ ngác không biết cái bóng đen ấy là gì Cả căn nhà chết lặng. Từ trong cỗ quan tài gỗ lim dày cộp vừa được đóng đinh, những tiếng cào cấu 'kèn kẹt' vang lên chói tai. Rồi “RẦM! RẦM!”, nắp ván thiên rung lên bần bật như có thứ gì đó điên cuồng muốn phá vỡ lớp gỗ để thoát ra. Chiếc quan tài nặng trịch bắt đầu nảy lên trên hai chiếc ghế đỡ, chực chờ đổ ập xuống đất.

Bác Đương gái  hét ầm lên rồi ngất lịm đi :

“Ô…ông Đương…!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...