Nghiệp dư săn mồi/Chapter 2: Chapter 2:
20px

Chương 2: Toàn Thư Chi Nhãn

Tỉnh.

Mắt mở ra. Tầm nhìn mờ mịt dần đặc lại, và ngay lập tức, một thứ cảm giác kinh hoàng tột độ ập tới, bóp nghẹt tim gan. Trước mặt tôi là một thứ không thể nào dị hợm hơn.

Một con ngươi khổng lồ.

Người tôi run bần bật, đầu óc trống rỗng, chẳng hiểu chuyện quái quỷ gì đang xảy ra. Nỗi sợ hãi làm đông cứng khuôn mặt tôi thành một cái mặt nạ kinh dị. Tôi căng mắt ra nhìn. Đích thị là một nhãn cầu, to đến mức có thể nhét vừa cả một người trưởng thành vào con ngươi. Nó lơ lửng giữa không trung, cách mặt đất một quãng. Mà tôi còn chẳng biết có phải là mặt đất nữa không, vì từ cảm giác trong lòng bàn tay và cái mông vốn phải có cảm giác đau do ngã, lại chỉ có một cảm giác kỳ lạ, nó mềm oặt và đàn hồi như một đống bông gòn vậy.

Tôi ước chừng, con mắt quỷ dị kia phải to cỡ… 4 mét. Điều kỳ hoặc là dù đã vài phút trôi qua, nó vẫn bất động, cứ dán mắt vào một hướng, nơi trong tầm mắt thôi chỉ là màn sương mù mịt. Tôi lùi lại, nhưng mắt vẫn dán chặt vào cái thứ ma quái đó. Nó chẳng thèm nhúc nhích, như thể tôi không tồn tại vậy.

Khi đã lùi xa được một khoảng, đầu óc tôi mới bắt đầu hoạt động trở lại. Tôi nhớ ra. À phải, mình đã chết rồi.

Nhưng cái đống shit gì đang xảy ra thế này?

Tôi cứ lùi, cho đến khi tay tôi chạm phải một thứ giống như bức tường vô hình, rõ ràng là một ranh giới. Nó vô hình, và dường như kéo dài vô tận, tôi vừa đi vừa cảm nhận bức tường, cảnh vật xung quanh thì bất biến. Rất lâu sau, tôi nhận ra mình đã bị nhốt trong cái không gian quái đản này. Mẹ kiếp! Ở đây một mình với con mắt khổng lồ, không thời gian, không nhận thức. Tôi cắn mạnh vào lưỡi, chẳng đau đớn gì, không lẽ tôi đang bị nhốt trong một cơn ác mộng? Tôi cứ thế ngồi thụp xuống, hàng giờ liền, trong khi hàng trăm dòng suy nghĩ cắn xé tâm trí.

Tôi sắp phát điên, đó là những gì tôi cảm thụ được. Cảm giác như bị trói chặt và có hàng ngàn con kiến đang bò khắp người. Đầu óc choáng váng, răng nghiến ken két, những âm thanh ma mị lập đi lập lại trong đầu: "Không được, không được. Đây là địa ngục... địa ngục" Tôi muốn chạy trốn, phải thoát khỏi đây. Sự ức chế và bất lực dâng lên đến tột cùng.

Cuối cùng, cơn điên loạn chiếm lấy bản năng sinh tồn và sợ hãi, tôi lao đến bên cạnh nhãn cầu. Dồn hết sức vào cánh tay, một cú vung tay thật mạnh, nắm đấm tôi nện thẳng vào tròng trắng khổng lồ. Giờ thì thứ quái dị này hãy cho tôi một câu trả lời, hoặc ít nhất là một cái chết nhanh chóng! Tôi không thể chịu đựng thêm cảm giác này được nữa!

Không ngờ, con ngươi khổng lồ bỗng chuyển động. Nó từ từ xoay lại và nhìn thẳng vào tôi. Mồ hôi tôi vã ra, cả người rùng mình, cứ như bị một con thú săn đói mồi nhìn chằm chằm.

Một âm thanh vang lên. Nó như sự hòa âm của cả trăm giọng nói, đủ mọi tông giọng, già trẻ, nam nữ. Thứ âm thanh đó không đến từ bên ngoài, mà phát ra trực tiếp từ trong sâu thẳm đầu óc tôi, nhưng lại dùng một thứ ngôn ngữ quen thuộc khiến tâm thần tôi cảm nhận một sự bình thản kỳ quái.

"Nhân loại... ngươi có thích sự giàu có quyền lực, tiền bạc và cả việc giao phối với những người phụ nữ xinh đẹp không?"

Tôi sửng sốt. Câu hỏi quá kỳ quặc so với hoàn cảnh này. Tôi cứ nghĩ nó sẽ nói những câu đại loại như "ngươi biết ta là ai không?" hay ít nhất sẽ tự xưng danh, đúng là thứ quái dị không theo lẽ thường. Cánh tay phải tôi run rẩy vì đau. Nhưng đây không phải là thứ tôi muốn sao, nó vẫn tốt hơn là sự im lặng đáng sợ kia.

"Ta muốn thì sao? Ngươi có thể giúp ta sao?" - Tôi đáp lại bằng một giọng điệu khiêu khích, dò xét. Đó là thứ dũng khí duy nhất tôi có thể làm bây giờ. Đã chết rồi còn sợ thứ gì nữa.

Nhãn cầu lại lên tiếng, giọng nói đa âm sắc đó vang vọng trong đầu tôi: "Ta tên là Toàn Thư Chi Nhãn. Ta có thể nhìn xuyên thời không. Trong rất nhiều năm qua, ta đã chứng kiến mọi thứ: mọi hành tinh, mọi sinh vật. Có những kẻ do chính ta sáng tạo nên: anh hùng, phản diện... tất cả. Nhưng bọn chúng đã trở nên quá nhàm chán đối với ta. Ta muốn một làn gió mới. Và bây giờ, ta chọn ngươi."

Nó dừng lại, như để nhấn mạnh. "Ngươi, một nhân loại, kẻ vẫn còn là trai tân nhưng lại mang trong mình ham muốn mãnh liệt với phụ nữ. Ta muốn ngươi đến một thế giới mới và thỏa mãn dục vọng của chính ngươi. Và làm nhiệm vụ cho ta. Nếu ngươi làm tốt 'nhiệm vụ' ấy của ta, mọi thứ ngươi muốn tất cả ngươi sẽ có, tất nhiên ta sẽ ban sức mạnh cho ngươi để có thể thực hiện mong muốn của ngươi những thứ ngươi sẽ hài lòng. Được chứ?"

Tôi bây giờ tuy còn hoang mang nhưng não lại bắt đầu gia tốc suy nghĩ. Trên đời này thật sự có chuyện tốt như vậy sao? Tôi bị biến thành một con cờ hay sao? Nhưng mà, sao cũng được. Dù sao tôi cũng đã chết rồi. Nếu có cơ hội thì sao lại không dám thử một lần? có gì tệ hơn nữa không. Biết đâu, đó lại chính là thứ tôi luôn muốn?

"Được, nếu như ngài có thể giúp tôi sống lại, thì tôi sẽ dâng hiến mọi thứ để hoàn thành nhiệm vụ của ngài giao cho." - Tôi trả lời.

Vừa dứt lời, nhãn cầu bắt đầu rung động, âm thanh bắt đầu xa xăm: "Hãy nhớ lời ngươi, chuyển sinh giả. Ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh để hoàn thành nhiệm vụ này nó sẽ nói cho ngươi biết thứ ta cần. Mong chờ ngày chúng ta gặp lại." Âm thanh dừng, tôi cảm thấy cơ thể như bị xoáy vặn trong một cơn lốc. Tôi chớp mắt, và nhãn cầu khổng lồ đã biến mất. Thay vào đó là cảm giác

xanh tươi của cây lá, và...

* * *

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...