Nghiệp dư săn mồi/Chapter 6: Chapter 6:
20px

Chương 6: Thất Bại

Bước ra khỏi hội với huy hiệu mạo hiểm giả đã được gắn trên vai phải, nhờ vào tấm bản đồ vừa mua từ một tay mạo hiểm giả, tôi tiến đến mục tiêu tiếp theo trong ngày: khu vực hầm ngục – nơi tụ tập đông đảo các mạo hiểm giả. Tôi sẽ bày bán những lọ thuốc của mình ở đó.

Hầm ngục này được xây dựng sâu trong lòng đất, vốn là một khu săn bắt của các mạo hiểm giả và được gọi với cái tên "Động Sói". Theo lời những tay dày dạn kinh nghiệm, hầm ngục được chia thành năm tầng, tương ứng với cấp độ mạnh yếu của quái vật. Càng xuống sâu, lũ quái vật càng trở nên nguy hiểm. Mỗi hầm ngục đều có một "lõi" – thứ tạo ra quái vật liên tục, biến nơi đây thành nguồn tài nguyên vô tận. Tuy nhiên, khi số lượng quái vật vượt quá mức kiểm soát, chúng sẽ tràn lên mặt đất, tạo thành thảm họa khủng khiếp. Vì vậy, việc thanh lý và kiểm soát số lượng ma thú là nhiệm vụ thiết yếu hằng ngày. Bên cạnh đó, hầm ngục cũng chứa đầy vật phẩm quý giá từ các loài quái thú, các mỏ quặng, và cả những kho báu tiềm ẩn. Sự nguy hiểm luôn đi kèm cơ hội, nên dù thế nào vẫn có vô số người nhận nhiệm vụ tại đây.

Tôi bước tới gần khu vực hầm ngục. Xung quanh, những người mang đủ loại trang bị ra vào không ngớt. Hai bên đường chen chúc những kẻ buôn bán: kẻ thì rao vật phẩm thu được từ trong ngục, kẻ lại lén bán cả đồ cướp được từ nạn nhân xấu số. Rõ ràng, hầm ngục không chỉ có mối đe dọa từ quái vật.

Tôi tìm một góc trống, trải tấm vải xuống, bày mười bốn lọ thuốc còn lại cùng tấm bảng nhỏ ghi: "Thuốc Hồi Phục Cao Cấp".

Vài phút, rồi vài giờ trôi qua, tôi vẫn ngồi đó. Cho đến khi một cô gái bước đến. Ngoại hình cô như một búp bê loli với mái tóc hạt dẻ tết thành hai bím sau lưng. Trên vai cô vác cây búa to ngang người, đầu búa còn vương lại vệt đỏ chưa kịp lau sạch.

Cô chăm chú nhìn các lọ thuốc một lúc rồi mới hỏi:

"Đây là thứ gì vậy? Nó không giống những lọ thuốc hồi phục ta từng mua trên thị trường."

Tôi đáp:

"Đây là loại thuốc hồi phục cao cấp, làm từ công thức mới. Giá chỉ 8 xu bạc."

Cô gái nhăn mặt:

"Ngươi là dược sư tập sự à? Sao dám bán một loại thuốc chưa qua kiểm định của Hội Pháp sư? Nếu thứ ngươi chế ra là độc dược thì biết tìm ngươi ở đâu để chịu trách nhiệm?"

Ánh mắt cô liếc khuôn mặt non nớt của tôi, vẻ nghi ngờ càng rõ.

Lúc này tôi mới nhận ra mình đã quá đơn giản hóa vấn đề. Dù sản phẩm có tốt đến đâu, nhưng nếu không ai dám mua thì cũng vô ích. Nhưng đã biết thì phải nghĩ cách giải quyết. Thấy cô gái trước mặt tuy nghi ngờ nhưng chưa rời đi, trong đầu tôi lóe lên một ý tưởng.

Tôi hạ giọng:

"Thế này nhé, tôi sẽ tặng cô một lọ miễn phí. Cô uống thử ngay tại đây. Xung quanh rất đông người, nếu có chuyện gì xảy ra, tôi cũng chẳng thể chạy trốn. Đúng chứ?"

Cô nheo mắt, nụ cười ranh mãnh hiện lên:

"Được, ta sẽ giúp cậu lần này vậy."

Nói rồi, cô cầm một lọ, tu một hơi. Ánh mắt lập tức sáng lên, những vết thương nhỏ và cảm giác mệt mỏi biến mất chỉ trong thoáng chốc. Dù nhanh chóng trở lại bình thường, hiệu quả rõ ràng đã khiến cô bất ngờ.

"Khá là không tệ," cô thừa nhận, rồi móc ra tám xu bạc đưa cho tôi.

"Ta muốn thêm một lọ nữa."

Cô lấy thêm một lọ rồi rời đi.

Tôi tiếp tục ngồi đến tối, nhưng không còn ai đến nữa.

"Nói thế nào nhỉ... hôm nay đúng là một ngày làm ăn thất bại."

Ngoài cô gái kia, chẳng ai chịu mua. Có người chỉ hỏi giá rồi bỏ đi, đa phần đều nghi ngờ. Xem ra lần thử kinh doanh này coi như thất bại.

Tôi lủi thủi thu dọn đồ đạc, rời đi.

"Có l

ẽ mình cần một kế hoạch mới cho ngày mai."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...
Chapter 6: - Nghiệp dư săn mồi | Chaporia