Ngũ Lôi Hoành Đỉnh/Chapter 11: Ngoài Dự TínhChapter 11: Ngoài Dự Tính
20px

Kế hoạch cuối cùng:

“Một khi đánh là phải thắng – còn không thắng thì phải rút lui an toàn.”

Dòng chữ được Bối Nhi viết lên trang giấy.

Lôi Hạo trình bày:

– Theo như các vị đã cảm nhận được sức mạnh của Điệp Yêu, bà ta có lẽ đã đạt đến tu vi không thể xem thường. Có lẽ bà ta không hẳn có ý xấu. Nhưng đề phòng là điều cần thiết nhất lúc này, vì đôi khi mục tiêu của Điệp Yêu lại là Bối Nhi.

Bối Nhi mắt đã rươm rướm:

– Nếu như có bất trắc, mẫu thân, phụ thân, thúc bá cùng các vị hãy cố thoát thân, không cần lo cho tiểu nữ. Dù sao thì một mạng người đổi lấy yên bình cho cả Đại Lục, tiểu nữ đã mãn nguyện.

Nàng nhìn sang Lôi Hạo, mắt ánh lên sự cảm kích:

– Có thể biết Lôi ca ca trước khi chết...

Nàng lấy tay lau đi khóe mắt, cúi đầu:

– Xem như thiên đạo đã ưu ái muội rồi.

Hắn giật mình khi nghe những lời này. Trong lòng dâng lên xúc cảm khó tả. Luồng khí nóng lại trỗi dậy. Tâm của hắn đã “động tình” mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Hắn thở dốc, một cảm giác thoải mái như trút đi thứ gì đó rất nặng trong lòng. Lại một lần nữa, hắn quyết tâm hơn. Nhưng… đúng lúc này, Tâm Ma đang ẩn sâu nơi ngực trái lại vùng vẫy, nó cố thoát ra, trỗi dậy mãnh liệt hơn.

– Rắc!!!

Kết giới Đạo Tâm đã vỡ vụn. Sau khi được tự do, nó thì thầm vào tai hắn:

– Ngươi không đủ mạnh. Ngươi là người phàm vô năng, vậy mà dám đảm bảo sống chết cho người khác. Ngươi đang dẫn nàng đến con đường chết. Tận tay ngươi sẽ đào mộ cho nàng. Kế hoạch của ngươi gặp bất trắc, thì cả đời ngươi sẽ dằn vặt. Ngươi sẽ sống trong sợ hãi vĩnh viễn. Từ bỏ đi…

Tâm Ma cười vang. Thần thức hắn đang dao động mạnh. Ma khí quấn lấy Đạo Tâm.

Tay chân toát mồ hôi lạnh, run lên.

Đôi mắt lúc đen lúc trắng nhấp nháy.

Tóc hắn lúc đen lúc bạc.

Luồng khí tức tà dị đen ngòm bao bọc lấy người hắn.

Hai tay ôm chặt lấy đầu, hắn run lên bần bật. Sau đó thét lên một hơi rất dài:

– A a a a a!!!!!!!

Tất cả hoảng hồn, nhưng sau đó nghĩ đến hắn đã từng thét lên một lần như thế, Cơ Lão trấn an:

– Chắc Lôi thiếu hiệp đã có cách. Chúng ta hãy chờ xem.

Mọi người im lặng.

Bối Nhi hoang mang lên tiếng:

– Lôi ca ca! Lôi ca ca!

Đã một khắc trôi qua, tiếng hét hắn vẫn vang vọng xé toạc không gian. Tóc hắn đã bạc trắng. Tròng mắt trắng dã.

Hắn liên tục thét lên từng tiếng rúng động:

– Ta sẽ đưa các ngươi đến đường chết! Bối Nhi sẽ chết!!!

Hai câu hắn gằn giọng lặp lại liên tục. Khóe môi hắn đã ứa máu. Dưới chân, đất đá nứt vỡ. Ma khí cuồn cuộn tỏa ra.

Không gian âm u. Ngọn đèn dầu đã tắt.

Chỉ còn ánh trăng soi sáng, để họ thấy những gì đang xảy ra.

Cảnh tượng đến nỗi người thân quen với hắn cũng không dám tưởng tượng đến. Tựa như có một Ma Thần sắp xuất thế.

Lúc này họ mới nhận thấy sự bất thường. Ai cũng nơm nớp sợ hãi, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt trắng dã đó.

Nhưng để ra tay trấn áp hắn lúc này rõ ràng là tìm đường chết. Dù gì hắn cũng từng là Đại Lão tu tiên, thực lực cao cường.

Bối Nhi nước mắt giàn giụa. Đôi chân nàng đã chuẩn bị đà lao đến.

Thanh Nương lắc đầu, tay nắm chặt Bối Nhi. Lúc này, có lẽ hắn không còn nhận ra bất cứ ai. Nương lên tiếng:

– Lôi công tử đang nhập ma. Ra đó chỉ có chết. Cả con hắn cũng không nhận ra đâu.

Từng ký ức vụt qua: có cả bó hoa dại hắn tặng nàng, đôi tay nàng tập thêu để lại vô số vết thương... Từng nét chữ “Kết thành…” “Sinh tử cộng tồn”… tất cả khiến nước mắt nàng liên tục trào ra.

Bối Nhi gào thét:

– Con không tin!!!

Nàng gỡ tay Thanh Nương, lao đến Lôi Hạo.

Tất cả hốt hoảng. Không tin vào chuyện Bối Nhi đang làm…

Thanh Nương đưa tay ra với:

– Đừng!!!

Nương khóc ngất. Thu Lão vội đỡ lấy người nàng. Tất cả đứng chết lặng, đôi mắt hiện lên sự kinh ngạc lẫn xót thương tột độ.

Một tiếng vụt!

Bối Nhi đã chạy đến ôm chằm lấy hắn. Nàng liên tục nói:

– Ca ca tỉnh lại đi, Lôi ca ca!!! Là muội, là Bối Nhi, tỉnh lại đi…

Khí tức tà dị quấn lấy cả nàng vào trong. Hai người đã bị bao bọc bởi ma khí. Trong lòng nàng dâng lên nỗi sợ mãnh liệt.

Tâm Ma đã hiện lên trong thần thức nàng:

– Ngươi sẽ hại hắn, hại phụ thân, phụ mẫu ngươi, hại bọn họ, hại cả Đại Lục. Tất cả sẽ chết dưới chân ngươi. Máu của họ sẽ nhuộm đỏ y phục ngươi… Sau đó, tận tay ngươi sẽ đào mồ chôn cho tất cả bọn họ. Nha đầu như ngươi sống chỉ để hại người! Ha ha ha ha!

Tâm Ma liên tục quấy nhiễu, thần thức nàng dao động.

Ngón tay nàng nắm chặt hết sức.

Tóc nàng bạc trắng.

Mắt nàng cũng đã trắng dã.

Môi nàng cắn đến chảy máu, tay vẫn ôm chằm lấy hắn. Nàng dùng đầu mình đập vào ngực hắn – ngực nóng như thiêu đốt, như có lửa địa ngục bừng cháy dưới lớp da. Nàng liên tục hét:

– Tỉnh lại đi Lôi ca ca! Muội sẽ không chết, muội sẽ sống. Ca ca không cần lo cho muội đâu. Tỉnh lại đi!!!

Từng mẩu ký ức của hắn và nàng vụt qua trong đầu: ngày hắn đỡ nàng, dẫn nàng về nhà, cùng nhau ăn cơm, đi dạo. Nhận hoa hắn tặng nàng, hoặc gần đây là nàng đang chuẩn bị cho hắn một món quà để bày tỏ tình ý.

Nước mắt nàng đã thấm ướt y phục hắn.

Tất cả đã rơi vào hoảng loạn. Chân họ run rẩy, không còn đứng vững. Họ vô thức quỳ xuống như đang bái lạy Ma Thần sắp xuất thế.

Không ngờ mọi việc lại trở thành thế này.

Ngoài trời, ánh trăng đã bị che khuất hoàn toàn. Từng tia lôi điện từ đâu kéo đến, như lôi xà, đánh ầm ầm xung quanh. Lam Hà Trấn đang bị bao vây bởi bóng tối vô tận chết chóc.

Bất giác, tay Cơ Lão bấm đốt:

– Không lẽ… đây mới là kiếp nạn thật sự của Bối Nhi!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...