Ngũ Lôi Hoành Đỉnh/Chapter 9: Kế Hoạch Sống CònChapter 9: Kế Hoạch Sống Còn
20px

Tiếng vỗ tay đồng loạt vang lên, trên gương mặt họ lấp lánh những giọt nước mắt...

Tiếng vỗ tay vừa dứt. Cơ Lão đã đứng trên ghế vuốt râu, lão từ tốn:

"Anh hào cái thế khí,

Tuấn kiệt động sơn hà.

Long ngâm kinh tứ hải,

Hổ khiếu chấn cửu hà."

Tiếng vỗ tay vang lên một lần nữa, rồi tắt hẳn.

Lúc này đã là giữa khuya... Xung quanh chiếc bàn tròn, chín đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào trang giấy và cây bút trên bàn. Không khí căng thẳng đến cực điểm. Không một ai dám thở mạnh, tất cả như đang chờ một mệnh lệnh nào đó.

Hắn lên tiếng:

— Kẻ địch trong tối, chúng ta ngoài sáng. Nên nhiệm vụ đầu tiên là thăm dò đối phương.

Bối Nhi cầm bút viết lên mục đầu tiên:

— Hiện tại bà ta nghĩ chúng ta đang bị dắt mũi nên sẽ không đề phòng. Chúng ta sẽ tương kế tựu kế, rồi đánh một đòn chí mạng. Nhưng trước đó còn một vài bước quan trọng. Nếu đi sai một bước là thua cả ván cờ.

Dưới dòng chữ "Thăm dò đối phương", Bối Nhi run tay viết "tương kế tựu kế".

Bọn họ lúc này trán đã lấm tấm mồ hôi, phần do sức nóng của ngọn đèn dầu, phần do sự căng thẳng tột độ. Cảm giác sắp làm việc gì nguy hiểm khiến họ thêm phần kích thích.

Đúng lúc này, Thanh Nương bật dậy...

Đi ra mở cửa, luồng gió mát thổi tới. Họ nhìn Thanh Nương với vẻ mặt cay đắng.

Hắn nói tiếp:

— Điệp Yêu chỉ ra ngoài vào ban đêm, nên chúng ta sẽ thực hiện kế hoạch vào ban ngày.

"Ban ngày"

— Kế hoạch như sau:

Điệp Yêu sợ Lôi Điện, vì trận pháp đó thuộc tính Lôi. Nên chúng ta sẽ làm một trận pháp tương tự. Tấn công tuy sát thương không bằng, nhưng đó là thực lực mạnh nhất chúng ta có. Sống thì cùng sống, chết thì cùng chết.

"Làm trận pháp tấn công"

— Phong Lôi Trận có cấp bậc Nhân – Địa – Linh – Thiên. Chúng ta sẽ bố trí trong động bà ta Phong Lôi Địa Sát Trận, có sát thương bằng một kích tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ. Có thể thi triển tối đa ba lần.

"Phong Lôi Địa Sát Trận"

— Để bố trí trận pháp gồm:

Trận nhãn: Vạn Linh Thạch.

Phong trận: năm thanh Hắc Diệu Thạch dài năm tấc.

Trận văn: Linh phù.

Trận bàn: Hoài Bích Ngọc.

Người khởi trận: Tiêu Huyền Cơ.

"Trận pháp dịch chuyển"

— Bước tiếp theo quan trọng không kém là đường lui. Dựa theo Thu Lão nói, bà ta ban ngày không ra khỏi động. Chúng ta sẽ bố trí trận pháp dịch chuyển trước cửa động. Gặp bất trắc sẽ rút lui ngay.

Người khởi trận: Trần Thanh Bình.

Hắn nghiêm giọng. Nhìn vào mắt từng người

— Mỗi người ở đây đều có nhiệm vụ quan trọng. Tại hạ mong các vị cẩn trọng hành sự... Bước đầu tiên là...

"Thăm dò đối phương"

— Chúng ta sẽ vào Dạ Điệp Cốc, xác thực bà ta ban ngày có ra ngoài hay không. Bên cạnh đó sẽ bố trí pháp trận dịch chuyển sẵn ở gần đó.

Cuối cùng là:

"Tương kế tựu kế"

— Bà ta muốn gặp Bối Nhi, chúng ta sẽ cho bà ấy gặp. Nhưng... là gặp tất cả. Chúng ta phải lấy một cái cớ hoàn hảo nhất, để bà ta ít đề phòng nhất.

Lúc này hắn bỗng đỏ mặt, nhìn sang Bối Nhi, ấp úng nói:

— Nói là tại hạ và Bối Nhi đã kết thành phu phụ. Đến để bái kiến nhạc mẫu. Đem theo lễ vật tạ ơn Hắc Mộc Châu đã cứu mạng.

Mọi người yên lặng. Bối Nhi hai má đỏ lên, mím môi cúi đầu, tay vẫn run run viết:

"Kết Thành......"

Tất cả thông tin cần thiết đã được ghi ra giấy. Ai cũng đều có suy nghĩ riêng, nhưng trong mắt họ đã có sự kiên định. Kế hoạch này đã giúp họ tự tin hơn bao giờ hết.

Hắn dõng dạc

— Thắng thì thiên hạ thái bình. Thua… cũng là để lại tiếng vang. Chỉ có ngồi chờ chết mới làm ta ngạt thở.

Mọi người xung quanh đồng loạt gật đầu, ánh mắt ngùn ngụt chiến ý.

Bối Nhi liếc mắt sang hắn, tay run run đặt bút viết dòng cuối cùng lên tờ giấy:

“Sinh tử cộng tồn – hoặc sống cùng sống, hoặc chết cùng chết!”

Trời đã gần sáng, tiếng gà gáy vang vọng, báo hiệu những biến động sắp tới.

Sau hôm đó, tất cả mọi thứ đã chuẩn bị xong. Chuyến thăm dò lần này là bước quan trọng nhất. Nếu đúng những gì hắn mưu tính thì cơ hội sống sẽ là năm phần. Còn sai thì xem như mất xác.

Trong nhà Thu Lão lúc này, Lạc Thanh đưa một túi vải nhỏ cho hắn

— Đây là số Dị Nhan Đan công tử cần, dược viên đã dốc sức luyện chế.

Hắn cầm trên tay năm viên đan dược màu nâu, hương thơm ngào ngạt. Hắn giải thích:

— Dị Nhan Đan có tác dụng thay đổi dung mạo và khí tức. Ở đây, mỗi người một viên.

Hắn chia cho Cơ Lão, Thanh Bình, Đoạn Trần và Lạc Thanh. Riêng Thu Lão thì không.

Thu Lão không được chia, lão tức tối uất ức:

— Tiểu tử nhà ngươi, tài giỏi rồi nên không xem nhạc phụ ta ra gì.

Hắn lắc đầu

— Lão không cần, vì tất cả chúng ta sẽ hóa thành lão...

Thu Lão cảm thấy khó hiểu

— Các người hóa làm ta???

Lão thở dài, trề môi, mắt ngước lên tỏ vẻ miễn cưỡng

— Ta biết khí chất ta bất phàm, dung mạo cũng hơi xuất chúng... chỉ biết trách Thiên Đạo bất công

Hắn lắc đầu, nói ngay:

— Cái này là để đề phòng bất trắc. Viên đan này có tác dụng một canh giờ. Lỡ như một mình chạm mặt Điệp Yêu thì ăn vào, rồi tìm đối sách thoát thân. Vì bà ta chỉ biết mỗi Thu Lão. Nên tại hạ thống nhất với các vị về đối sách ứng phó.

Nếu gặp Điệp Yêu phải nói là:

"Bối Nhi ngày mai sẽ đến diện kiến, tiểu nhân đến để báo tin."

Sau đó ra về.

Cơ Lão cười hề hề đáp:

— Quá dễ với ta, diễn thì ta một bụng! Các ngươi lát qua đây ta truyền thụ cho ít công pháp.

Tất cả gật đầu thừa nhận.

Hắn đưa cho Trần Thanh Bình một viên tử thạch sáng bóng, hắn giải thích:

— Đây là huyết chú. Chỉ cần dùng linh lực cảm ứng, khi nguy cấp bóp nát, trong vòng năm thước bất kỳ ai cũng sẽ lập tức được truyền tống về pháp trận. Một lát vào trong, chúng ta chọn địa điểm thích hợp để bố trận. Hắn đảo mắt qua tất cả nghiêm giọng

— Tại hạ nhắc lại mục đích chúng ta đến là để thăm dò và bố trận. Tấn công kẻ địch chỉ là tìm chết. Bất khả kháng mới ra tay. Bức dây động rừng coi như công cốc.

Bọn họ vô thức tay phải để lên trên chân mày, đứng nghiêm trang.

Hắn nói lớn

Được vậy... hành động!!!

Những tia nắng đầu ngày len qua từng ngóc ngách. Con đường quen thuộc xuyên qua Lam Hà Trấn vẫn tấp nập như mọi khi. Họ biết phía xa chân trời kia là nguy hiểm, là diệt vong. Nhưng nhà cửa, mộ phần tổ tiên, những mối kinh doanh, làm ăn sao bỏ được.

Trước đại nạn vẫn đương đầu, vì họ biết gần đây có một nhóm gồm sáu người đang tìm cách cứu họ.

Hơn một canh giờ sau, mặt trời đã lên cao. Thời tiết dạo này hay nóng bức. Ai cũng mồ hôi nhễ nhại. Trần Thanh Bình chỉ còn một tay nên khó giữ thăng bằng. Trong túi là viên tử thạch, cậu ấy biết mình đang nắm trong tay mạng sống của tất cả mọi người, nên cẩn thận tuyệt đối.

Hắn lấy tay đưa ngang chặn lại:

— Đã tới bìa Dạ Điệp Cốc. Các vị có nhớ mục đích chúng ta đến đây không?

Bọn họ đồng thanh hô:

— Có!!! Là thăm dò và bố trận.

Hắn hỏi tiếp:

— Đối sách ứng phó là gì?

Bọn họ đồng thanh hô:

— Bối Nhi ngày mai sẽ đến diện kiến, tiểu nhân đến để báo tin.

Hắn đưa tay ra hiệu

— Tốt! Đi tiếp.

Hắn muốn mọi người tập trung hơn, vì đây là nguy hiểm không phải ai cũng dám đối mặt. Cấp bậc họ sắp đối mặt có thể là Ma Thần, Ma Tôn hoặc hơn thế nữa.

"Hắn không cầu Thiên Đạo ban may mắn, hắn chỉ cầu cho chính mình mạnh mẽ hơn"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...