Ngự Sử Vô Sỉ/Chapter 3: Chương Mở Đầu (tiếp): ....SinclairChapter 3: C. Mở Đầu (tiếp): ....Sinclair
20px

Allen lặng lẽ rẽ vào con ngõ nhỏ yên tĩnh của Khối 3, Ironoaki. Trước mặt cậu là một ngôi nhà gỗ hai tầng kiểu cổ điển, không quá đồ sộ nhưng toát lên vẻ ấm cúng và vững chãi. Khu vườn nhỏ được chăm sóc cẩn thận với những luống hoa hồng và một cây táo nhỏ – một dấu ấn hiếm hoi của mẹ cậu, bà Emily, giữa màu xám đặc trưng của Ironoaki.

Vừa dựng xe, một bóng trắng từ trong sân vụt ra như một cơn gió lốc.

Vẫy vẫy! Hẹ hẹ hẹ!

Balobalo, chú chó Alaska trắng muốt to lớn của gia đình, vẫy đuôi tíu tít chào đón cậu chủ. Allen mỉm cười, cúi xuống định xoa đầu nó, thì bất ngờ, Balobalo ngoạm lấy tay cậu một cách đầy thân thiện.

"Ê ê, Balobalo, thả ra nào." - Allen nói nhẹ nhàng, giọng không chút bực bội. Cậu đã quá quen với trò chơi này - "Muốn xoa đầu thì phải thả tay ra chứ."

“Grừ grừ…” - Balobalo vừa gừ gừ vui sướng trong cổ họng, vừa nhai nhai nhẹ tay Allen như một món đồ chơi yêu thích, đôi mắt đen láy nheo lại đầy mãn nguyện.

"Lại trò này nữa rồi…."  

Allen dùng tay kia cù vào bụng nó. 

Balobalo liền nhả tay cậu ra, ngã lăn ra sân để lộ cái bụng trắng hồng ra, chân đạp đạp trên không trung đòi được vuốt ve.

Mặc kệ con chó vùng vẫy, Allen vội chạy vào phòng, ném cái cặp lên bàn học, rồi nhảy thẳng lên giường. Cậu thở dài, mắt nhìn lên trần nhà. Vậy là một ngày học nữa đã xong....

(Tầm này cũng coi như là chính thức hết nghỉ hè....Mới thế mà....)

Mắt cậu vẫn cứ nhìn thẳng lên trần nhà...rồi dần dần mọi thứ trở nên mờ đi, mờ đi....

…..

…..

*Tí tách....tí tách....*

*rắc rắc*

Allen nghe thoang thoảng tiếng cành cây gãy, bất ngờ một cơn gió mạnh thổi bùng vào phòng cậu, cửa sổ ngay lập tức bung ra, rồi khép đập mạnh, tạo ra tiếng ầm vang tai.

“Cái gì đấy?” – Allen liền gục dậy khỏi giường, chạy ra sân nhà ngóng ngó....

Những tán cây rũ rời trước cơn gió thổi ù ù. Trên trời không còn xanh biếc như lúc nãy, mây xám đã bao phủ hết cả bầu trời. Mặt trời cũng đã biết mất tăm......Rồi, Allen nghe thấy tiếng rì rầm trên mái tôn....rì rầm rì rầm....tiếng mưa càng mỗi to hơn...Cả không gian nhanh chóng trở nên mờ ảo, hoàn toàn bị lấp phủ bởi những lớp mưa phùn....Một làn gió ẩm thổi thẳng vào mặt cậu.

“Lạnh….”

Rồi cậu ngồi trước hiên nhà, đưa mắt lên nhìn quang cảnh trắng xóa trước mắt. Nó đã đến rồi. 

Mưa. 

Tiếng mưa giờ đây rõ hơn - không còn là âm thanh xa xôi ngoài cửa sổ nữa, mà là một bức tường âm thanh vây quanh. Vừa nãy mấy phút trước còn ở trường vẫn khô ráo sáng sủa lắm, nay cả thị trấn giờ đã chìm trong một màu u tối. Những vũng nước nhỏ lấp lánh đã xuất hiện dưới ánh đèn đường.

Chú chó từ từ đi lại gần hiên nhà, rồi nằm gục xuống đất, đôi mắt ngước lên Allen tỏ rõ sự buồn rầu.

“Thu về rồi…phải vui chứ Balo?”

Mỗi khi nhìn lại cơn mưa phùn này, cậu lại cảm thấy đặc biệt. Allen không ghét cơn mưa, nhưng cũng chẳng yêu nó. Đối với cậu, mưa ở Ironoaki giống như một người bạn đặc biệt – luôn xuất hiện đúng lúc không mong muốn nhất, nhưng rồi cũng trở nên quen thuộc đến mức khó có thể tưởng tượng được thị trấn này thiếu nó.

Rồi cậu nghĩ về những ngày sắp tới. Về những con đường lầy lội, chiếc áo mưa bị ướt, lá khô rơi lả tả trên đường, dính dưới đế giày của những người qua lại. Nhưng đồng thời, cũng là những buổi sáng sân trường im ắng vắng bóng người, được ngồi nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ mà không cần vội vã.

….

Nhưng thật lạ, cơn mưa tưởng như báo hiệu cho mùa thu vĩnh cửu của Ironoaki lại bất ngờ thưa dần, rồi lại tạnh mất đi... Cơn mưa phùn vốn là linh hồn của Ironoaki, thứ mọi khi bắt đầu thì không ngừng rơi, bỗng chốc tạnh hẳn. Bầu trời vẫn còn xám xịt, nhưng không còn một hạt nước nào rơi xuống. 

Phải chăng mùa thu còn đang do dự, để lộ ra một khoảnh khắc hiếm hoi của sự lưỡng lự? Một tia nắng quay trở lại, chiếu vào khuôn mặt bỡ ngỡ của Allen.

“Lạ thật...” – Allen chán nản đành lại đi về phòng. 

Cậu định chuẩn bị làm cái chợp mắt nữa, vừa bước vào nhà thì….

“C-Cái quái gì?!”

Trước mắt cậu là một đống quần áo cao ngang bụng đang di chuyển. Nó lắc lư, xộc xệch, dáng đi rất vụng về, đung đưa qua trái qua phải, cảm giác như thế nó có thể ngã bất cứ khi nào. Cái con quái dị này từ từ tiến về phía cậu với tốc độ chậm rãi.

Allen đứng chôn chân, mắt mở to. Đầu óc cậu, vốn đang mơ màng buồn ngủ, không kịp xử lý tình huống này. Rồi đột nhiên, đống quần áo đó xộc tới, úp sầm vào người cậu.

Một mùi hương quen thuộc - mùi bột giặt hoa oải hương và chút ẩm mốc của vải ướt - ùa vào mũi. Và từ trong đống vải, một giọng nói đều đều vang lên:

“Anh Allen đứng tránh ra. Em không nhìn thấy đường.”

Đống quần áo chậm rãi lùi lại một bước, để lộ ra một đôi chân nhỏ nhắn màu trắng. Rồi từ đằng sau đống đồ, khuôn mặt bình thản của Luna - em gái Allen - ló ra sau chồng áo len cao ngất. 

“Luna? Trời cứ tưởng con ma nào chứ” – Allen thở phào nhẹ nhõm, tay vẫn nắm chặt lấy thành cửa.

“Quần áo phơi trên tầng. Mưa. Em mang vào.” – Cô bé trả lời ngắn gọn. – “Anh đứng ngay cửa. Cản đường.”

‘Nhưng mưa tạnh rồi mà?”

“Đồ khô hết rồi.”

‘Ờ...ừ…được rồi…”

Allen từ từ cúi người nhận lại một lượng lớn đống đồ cao ngút từ em gái, ngay lập tức cảm nhận được cái sức nặng.

Dù đã chia nửa nhưng đống đồ vẫn chia hết mặt Luna. 2 anh em cậu từng bước đi vào phòng. 

“Bên này bên này! Đi tiếp đâm vào tường đấy!” – Allen kéo em gái về lại gần mình.

2 đứa cuối cùng cũng đã thành công ném núi đồ lên giường.... 

Sau khi đống đồ trước mặt Luna đã được đặt xuống, ta mới có thể thấy được khuôn mặt của cô bé.

Luna Sinclair.

Luna sở hữu một vẻ ngoài giống như búp bê sứ được tạo ra bởi một nhà khoa học - hoàn hảo, tinh khiết nhưng toát lên một sự tĩnh lặng kỳ lạ. Khuôn mặt trái xoan nhỏ, làn da trắng trong veo, gần như trong suốt, giống như sữa. 

Đôi mắt cô bé to, màu nâu hổ phách nhạt, trong veo và có chiều sâu. Chúng thường mở to, rất ít khi chớp, mang một cái nhìn vô hồn, thăm thẳm như đang phân tích mọi thứ xung quanh. 

Đôi môi mỏng có màu hồng nhạt nhẹ. Chúng hiếm khi biểu lộ cảm xúc, thường ở trạng thái khép hờ hoặc mím lại.

Và cuối cùng, mái tóc của Luna là một kiểu mullet layer rất nghệ thuật, phần tóc mái dài….

"Mô tả sai. Không phải mullet."

Hả? Nhưng nhìn texture và cách nó ôm lấy gương mặt... rõ ràng là có layer và độ dài không đồng đều...

"Đó là do cắt xén không đạt chuẩn. Mục tiêu là kiểu bob. Bob thường. Dài đến cằm. Tỉ lệ 1:1. Không layer.”

Bob ư? Bob mà lại có vẻ... mềm mại và phồng nhẹ như thế này? Cô chắc chứ?

“Chắc. Đây là kiểu tóc Bob."

Được rồi, là bob! Mái tóc bob “siêu cấp thường thường cơ bản” vô cùng chuẩn chỉnh của Luna, tạo nên sự đơn giản tốt ưu vô cùng thoải mái cho cô bé.

“Phải. Mô tả chính xác quan trọng." - Luna gật gật vẻ hài lòng

“Em đang nói chuyện với ai vậy, Luna?”

“Không ai cả.”

“......”

“Ok. Làm gì thì làm đi nhé. Anh về phòng đây.”

“Mẹ nói anh Allen cắm cơm, rửa rau nấu canh, nấu cá, dọn bếp, rửa mấy cái bát còn lại, đi kiếm lại cái kéo bị thất lạc trong nhà.”

“Gì?! Sao toàn đùn anh hết việc vậy? Còn em thì sao?”

“Đưa đồ vào nhà.”

“Funn....thế bây giờ Luna phụ anh 1 tay được không?”

“Được.”

Nói xong cô bé liền đi ra khỏi phòng, một lúc sau Allen nghe thấy tiếng chảo xoong ngoài phòng bếp.

—- – -

*7.15 p.m*

Bữa tối đã sẵn sàng. Hương thơm ngào ngạt ấm cúng trải ra khắp ngôi nhà của gia đình Sinclair.

“Mời cả nhà ăn cơm!”

“Bữa tối nay con trai đạo diễn cả đúng không?”

“Ừm..ờ….vâng ạ..”

*Will Sinclair và Emily Sinclair là bố mẹ của Allen.

“Canh đậm đà. Hay là từ giờ thay mẹ nấu luôn đi nhé, Allen”

“Thôi mẹ cứ khen–”

(*sụp sụp*) Thật ra canh này con nấu. – Luna lên tiếng, miệng vẫn đang húp canh.

Allen đang cười mặt bỗng biến sắc.

“...hóa ra thằng này bắt em làm hết việc phải không?” - Ông William giọng trầm lại.

“Kh-không...là Luna tự nguyện mà...con đâu cần nó tới mức đấy….”

“Anh Allen dọa đánh con nếu không làm (*sụp sụp*) “

“Nè lần sau mà như vậy nữa là không được đâu nha!” – Mẹ cậu lớn giọng nhắc nhở.

“Vâng ạ....Funn…{con nhỏ quỷ này....}”

“Mẹ ơi anh Allen nói con là–”

“Kh-Không có gì!” (bịt miệng Luna)

......

“A...no quá.”

“Allen khi chiều đã mua siro chưa con?”

“Ơ.....ừ nhỉ…mẹ nhắc con mới nhớ…”

Allen ngay lập rời chỗ chạy đi mất, để lại đống bát đũa trên bàn và khuôn mặt ngỡ ngàng của mẹ mình.

“Con lên phòng đây!”

“Nè không có kiểu đấy đâu nha!” – Bà Emily lớn tiếng nhìn lên tầng, trong khi Luna đã lặng lẽ giúp mẹ dọn dẹp.

Allen bước lên cầu thang gỗ, đóng cửa phòng lại, không gian yên tĩnh đột ngột bao trùm. Cậu bật đèn học lên rồi ngồi xuống. Ánh đèn vàng dịu tỏa ra từ chiếc đèn học, chiếu lên những kệ sách lộn xộn. Cậu mở điện thoại.

(30 thông báo từ nhóm lớp….sao bọn này có nhiều thứ để nói thế nhỉ….?)

Hàng loạt thông báo vẫn tiếp tục hiện lên liên tiếp, nhảy số liên tục, máy cậu rung không ngừng. Hẳn là chuyện gì đó quan trọng, thế là Allen đành bấm vào check. 

*A1-K54 Yappin’

"Thông báo: Sáng mai  A1K54 sẽ có một sự kiện cực kì bất ngờ ngay tại lớp ta! Yêu cầu tất cả các anh chị ngày mai mặc đồng phục chỉnh tề và đi cùng với một năng lượng tích cực và căng tràn!!!! ???. Tuyệt đối không được vắng mặt mà không có lý do chính đáng."

         Mrs. Jane Bossy đã ghim một tin nhắn ?

Dưới dòng thông báo của cô giáo, cả nhóm chat bùng nổ:

Trung thành với Sidepart: "Ôi trời ơi! Chuyện gì thế cô? ?"

Jessica: "Sao ngày mai phải có năng lượng tích cực vậy ạ? ? Không lẽ nào có phải khảo sát đầu năm không cô? ?" 

(Sự kiện đặc biệt....?)

Allen chẳng để tâm gì nhiều, ném điện thoại lên giường, rồi gác cái cặp lên người mình, bắt đầu lục lọi sách vở...giải quyết nốt đống bài tập lúc chiều còn đang dang dở

Ngoài trời còn lảng vảng vài âm thanh cành cây đung đưa, ánh đèn đường vẫn sáng rọi giữa màn đêm huyền ảo ở khu dân cư. 

Và đó là một ngày vô cùng “bình thường và giản đơn” của Allen Sinclair tại Ironoaki.....

–—----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------       

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...